Thâm Cung Bí Sử Người Việt Hải Ngoại – Bài 001

Bolsa THIÊN HẠ SỰBài 001
Thứ tự bài viêt theo sự kiện và không nhất thiết thời gian diễn ra sự kiện

Lời mở đầu: KBCHNTV – Thể theo lời yêu cầu của KTG trên kênh KBCHNTV khi nghe những “Thâm Cung Bí Sử” của Người Việt Hải Ngoại (NVHN) đã yêu cầu nhà báo nên đóng thành sách để lưu lại hậu thế. Một đề nghị khá thực tiễn và cần có cho “hậu sử ngoại” nên nhà báo NPH cũng nghĩ quỹ thời gian của thế hệ 75 cũng không còn bao nhiêu, nhất là sau ngày thống nhất đất nước thì “trận chiến” vẫn chưa tàn – Nghị quyết 36 và Chỉ Thị 45 vẫn chưa phải là một liều thuốc thần dược hàn gắn vết thương của dân tộc. Để trả lời câu hỏi chung “Tại sao đã 47 năm sự Hòa Hợp Dân Tộc vẫn chưa được thực hiện”.? Lỗi bên nào? Nên KBCHNTV sẽ thực hiện quyển sách thành từng bài không theo thứ tự thời gian nhưng sẽ không in thành sách. Bộ Thông Tin Truyền Thông Nhà Nước Việt Nam, các nhà xuất bản trong và ngoài nước, hoặc doanh nghiệp và cá nhân muốn biên tập sắp xếp bài viết đóng thành tập vui lòng liên hệ Nguyễn Phương Hùng (714) 469-3202 hoặc điện thoại (+1) 714-469-3203 (Zalo – Viber – Whatsapp -… ) hoặc email: bacha52@gmail.com hoặc messenger trên Facebook https://facebook.com/bac.ha.9655 để biết thêm chi tiết.

Lưu ý: Chúng tôi sẵn sàng chỉnh sửa nếu có khiếu nại hoặc đề nghị với dẫn chứng cụ thể (bằng hình ảnh hoạc video càng tốt. Cám ơn mọi sự góp ý.)

 Bolsa Thiên Hạ Sự 27/12/2010

Lý do bài viết này được chọn trong số những bài “Thiên Hạ Sự” là vì trong khoàng hơn tuần nay Mạng Xã Hội đột nhiên bùng tỏa trước sự kiện “đại tá đào ngũ” Nguyễn Xuân Vinh chuẩn bị hậu sự qua hình ảnh và tin nhắn của người NVHN bác sĩ Nguyễn Thượng Vũ đã đến thăm như chuẩn bị cuộc hành trình dài mà không có điểm đích trên con tàu xuyên đại dương của tổ chức Việt Tân. Như đã viết các bài viết có thể hôm nay hoặc nhiều năm trước không nhất thiết theo thứ tự thời gian.

Một năm ôn lại “cố sự” cộng đồng

Thông thường cuối năm báo chí thường điểm mặt những “Nhân vật trong năm”, Việt Weekly tuần trước cũng đã bầu chọn những nhân vật trong năm. Bolsa THS cũng bắt chước truyền thống tốt đẹp này nhưng không bầu chọn nhân vật trong năm hay tổng kết 1 năm Bolsa Thiên Hạ Sự mà chỉ đề cập một vài khuôn mặt “nổi cộm” trong năm. Những nhân vật đáng chú ý trong năm được đề cập đến trong Bolsa THS, nên “hãnh diện” vì tên tuổi đáng được đi vào “tị nạn sử” Bolsa cho thế hệ sau nghiên kíu. Đặc biệt có một cái huông lạ thường là những nhân vật nào có sự va chạm đến người viết thì trước sau nếu không thân bại danh liệt cũng bị hoặc đào thải hoặc biến mất trong sinh hoạt cộng đồng dù rằng người viết chẳng làm gì ngoài bàn phím (keyboard) gõ tầm bậy trúng tùm lum về cái gọi là thâm cung bí sử Bolsa Thiên Hạ Sự.

Cựu Đại Tá Nguyễn Xuân Vinh: 


“Đại tá” Đội Mũ Lệch là đợi tóe “vẽ đường bay vũ Trụ”

Ông này còn được biết và nổi danh là giáo sư khoa học gia, văn sĩ Toàn Phong, Cựu Chủ tịch Hội Đồng Đại Diện Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại hơn 6 năm và đột nhiên “từ chức” vì lý do sức khỏe mặc dù ông dư sức khỏe (Sau khi bài viết này thì mới biết màn “từ chức” chỉ là màn kịch hồi hai. Bằng chứng “không đủ sức” sao lại chơi trống bỏi trình diễn cảnh “Mùa Xuân đã trở lại trên vòm trời Úc Châu” bằng hình ảnh Nguyễn Công Trứ
Giang san một gánh giữa đồng,
Thuyền quyên “ứ hự” anh hùng nhớ chăng?

Nên bèn hạ bàn cờ của Hồ Xuân Hương đánh cờ và biểu diễn màn “Trâu già gặm cỏ non trên đồng xanh Úc Đại Lợi” xúi khôn hậu duệ Nghinh Xuân (Phiến Đan) bỏ chồng để cưới chồng già (Luật hôn nhân Mỹ phụ nữ cưới chồng nên bên gái tổ chức đám cưới.) Cũng có thể vì câu phát ngôn đi vào văn học sử văn hóa Việt tại hải ngoại: “Tôi chỉ hơn cô ta có 40 tuổi thôi?” Có lẽ nhớ lời tiền nhân cụ Nguyễn Công Trứ “Năm mươi năm trước, anh hai ba” (Ngũ thập niên tiền, nhị thập tam)

Cũng có thể ông mất sức vì sau khi làm đám cưới cấp tốc khi bà lớn vừa “tạ từ trong đêm” nên ham của lạ hơi sớm. Thật ra chuyện truyền thống “cụ già chơi trống bỏi” là quan niệm cổ hủ (lậu) của văn hoá Việt Nam trước 30/4/1975. Văn minh tiến bộ khoa học gia Hoa Kỳ vượt xa truyền thống Việt Nam về phương diện “cởi” và “mở” rất nhiều. Bằng chứng hiện nay có nhiều hồ sơ của các “cụ” từ 70 trở lên về VN lấy vợ nhí sau khi bị vợ già ở Mỹ bỏ rơi. Cũng có cụ bỏ vợ già về tìm vợ trẻ “ba bảy 21 ngày” . Hoàn cảnh nào rồi các cụ chú rể cũng ôm hận đau thương vào đoạn kết của cuốn tiểu thuyết “Yêu anh chỉ vì cái mác quốc tịch Hoa Kỳ không phải vì hotdog của người Mỹ gốc Việt”. Ông NXV này lấy vợ trẻ chẳng có lỗi gì và cũng chẳng có gì sai “thuận vợ thuận chồng là OK Salem”. Trước 1975 có thể trái tai gai mắt, sau 1975 tại hải ngoại lại là những nền văn hoá rất bình thường. Chuyện buồn cười đáng nói là ông chẳng thù oán gì người viết tự nhiên lỡ nghe lời xúi dại của bà Đỗ Thị Thuấn định dùng sức mạnh “tổng hợp” của cái gọi là TT/CSVNCH để lên án chiến sĩ chống cộng không mỏi mệt Nguyễn Phương Hùng là tay sai VGCS qua website KBC Hải Ngoại.

Kết quả dù là một khoa học gia và nhiều gà nhà (Việt Tân) bên cạnh như “thi ngục sĩ” Nguyễn Chí Thiện, “dzăng sĩ” Chu Tất Tiến, “hậu sinh khả … (ái hay ố tùy người đối diện,)” Phiến Đan, “dzăng bút vàng” Đỗ Thị Thuấn cũng không bênh nổi, đành phải để ông ra đi. Bởi vì trong nhóm chẳng có ai biết viết hoặc viết ra hồn và lại không ai biết lý luận, ngoài cách lý luận kiểu cù cưa cù nhầy của bò vàng Đỗ Thị Thuấn. Do đó, ông đành phải làm “một sự nhịn chín sự lành” để yên chí ta về ta tắm ao ta, nhịn thằng đàn em KBCHN để an phận với tình già vợ trẻ tại “chốn nhân gian không thể thiếu.”

Đại lý công ty xuất cảng cỏ non Phiến Đan:

Bà này tên thật là Nghinh Xuân làm chủ công ty xuất nhập cảng cỏ non từ xứ Kangaru vào đất Mỹ. Đặc biệt chỉ mở đại lý duy nhất ở San José, sau khi ký “hiệp ước thương mại” với cựu “Đại tá khoa học gia NASA” xong bèn mở ngay chi nhánh mới tại Tustin, Irvine Nam California (nghe nói “căn nhà hạnh phúc” này trị giá 5, 6 trăm ngàn là quà cưới 1 năm tình thiên lý) vì Đại lý ở San José nghe nói có hồn ma “bà cựu Đại Tá” phảng phất ghê thấy mồ, nhất là ngày Halloween bà thường hiện về “cám ơn công nuôi bệnh” bà của Phiến Đan và thay bà “nâng túi sửa ví” đức lang quân NXV. Bà nuôi khéo khiến bà NXV chỉ 2 năm sau biến thành “nữ Kinh Kha một đi không trở lại.” Khi trả lời nhà báo “yêu cầu quật mồ để khám nghiệm tử thi” thì bà này email trả lo72i “thiêu thành trBà Phiến Đan này bị mất chức vụ phụ tá Chủ tịch trong Tập thể sau khi chủ tịch Nguyễn Xuân Vinh từ chức. Nghĩa là hết được “cầm míc” để vu cáo người khác “đánh phá tập thể” mà không trưng dẫn bằng chứng. Chuyện gia đình của bà bên Úc người viết miễn bàn vì chẳng liên quan đến cộng đồng, tập thể và Bolsa Thiên Hạ Sự. Ai muốn biết hơn nữa hỏi ca sĩ Diamond Bích Ngọc vì chồng Bích Ngọc là bạn thân với chồng cũ Nghinh Xuân tức Quốc Thái (Úc) đừng lẫn lộn với Quốc Thái (Hoa Kỳ.)

Cựu Đại tá Phạm Bá Hoa: Ông cựu SVSQ khóa 5 Thủ Đức không đánh đấm nhưng cũng leo lên chức Đại tá nhờ chạy giấy văn phòng và xách cặp làm tùy viên cho quý vị tướng lãnh. Sau 30/4/1975 ông này có thành tích viết chuyện kể trong tù là ở tù CS còn có la-dô nghe đài BBC và VOA. Anh em cựu Tù Nhân Chính Trị than trời như bọng: “Ở tù VC sướng dzậy hả ông thầy ui?”  (Có lẽ được làm siêu ăng-ten nên mới không đi “lao động” ở nhà nghe la-dô?) Thành tích mới nhất của _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                      Trang 2 

ông cựu Đại tá là cố gắng duy trì 2 Tổng Hội cựu SVSQ Thủ Đức tại hải ngoại bằng cách nhất định nghe lời cựu SVSQ “đường sắt” (An ninh thiết lộ tiểu khu Phan Thiết, Bình Thuận) Lê Khắc Hai tức nhà văn Hải Triều tổ chức đại hội Tổng Hội cựu SVSQ Thủ Đức kỳ 6 tại Nam Cali. Ngày đại hội thằng Thủ Đức “phải gió” khóa 27 Nguyễn Phương Hùng đứng chình ình trước cửa phòng họp làm phóng sự. Kết quả chỉ có 7 mạng (người xa về thành phố) họp với nhau, tại địa phương không ai đến tham dự. Sau đại hội, từ đó em buồn, không thấy ông xuất hiện nữa. Từ nay ông Huỳnh Hồng Quân (Liên Hội Trưởng SVSQ Thủ Đức tại Hoa Kỳ) yên chí nhớn sung sướng ôm Liên Hội cựu SVSQ Thủ Đức tại Hoa Kỳ và tự do mời “sát thủ” Thủ Đức giả Nguyễn Vân Tùng làm Ủy viên truyền tin(h) phóng uế bài viết bậy bạ lên các diễn đàn điện tử. Cũng vì xử dụng Nguyễn Vân Tùng (Đại úy nhà đòn) và Tạ Ngọc Hào (Houston) nên SVSQ Nguyễn Thái Bình (Louisiana) bất mãn từ chức và Khu hội cựu TNCT Houston cũng tảy chay Liên Hội cựu SVSQ Thủ Đức. Vì SVSQ Nguyễn Vân Tùng này được “mướn” viết bài chửi cựu Đại tá Trương Như Phùng, Thiếu tá Lê Văn Sanh Khóa 9/TĐ, Thiếu tá Nguyễn Thực khóa 13/TĐ, Chủ tịch cộng đồng Houston Phan Như Học và Nghị viên Hoàng Duy Hùng (tất cả đều cư ngụ Houston) bằng những chuyện bịa đặt với những ngôn ngữ rất vô văn hóa, vô giáo dục kiểu dân nhà đòn.

Nhà văn Hải Triều: Ông nhà văn tự ý lưu nhiệm chức vụ Tổng Hội cựu SVSQ Thủ Đức. Sau một năm lưu nhiệm bất hợp pháp, thấy nuốt không trôi ông về Nam Cali tổng cộng 4 người: Cựu Đại tá Phạm Bá Hoa (Houston) làm chủ xị Chủ tịch Chủ tọa đoàn, Nguyễn Hoàng Long (Biloxi, Mississippi) Tổng Thư ký, Hải Triều (Vancouver, Canada) Tổng Hội Trưởng tự lưu nhiệm, Phan Anh Dũng San Diego trưởng ban tổ chức và 3 ông thần “nổ” Lực Lượng Sĩ Quan Thủ Đức (Lực Lượng Sĩ Quan không phải cựu SVSQ, bạn rất thân với ông Vũ Đình Trung TTK hội cựu SVSQ Thủ Đức Orange County) Bắc Cali xuống ngồi xem xiệc. Buổi đại hội thành công đến nỗi khi họp báo thì ký giả (10) đông hơn đại hội (7). Ông Hải Triều lái xe lên đường về lại Vancouver với những thùng sách Mùa Xuân Đen và Chụp Mũ đem đi rồi lại đem về, vì không có người tiêu thụ (một tuần trước đại hội đã có buổi ra mắt sách không quá 20 người tham dự dù có mặt ông “nhà thơ” Nguyễn Chí Thiện, ông nhà văn “du đảng” Chu Tất Tiến và bà Bút _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                      Trang 3 

Vàng Đỗ Thị Thuấn.) Có người xấu tính bảo “đại hội” chỉ là diện, điểm “ra mắt sách” mới là chính. Bởi thế mới có câu Tổng Hội Trưởng “ra mắt bán sách“. Bất cứ “đại hội” tổ chức nơi nào thì sách bán nơi đó.  

Trên đường về nhà, vợ ông Hải Triều cũng bị hội Cao Niên Cộng Đồng Vancouver mời “xin bà làm ơn đừng giữ chức Thủ Quỹ” dùm chúng tôi nữa. Chồng mất chức Tổng Hội Trưởng, vợ mất làm Thủ Quỹ. Đường hỏa xa an ninh thiết lộ Phan Thiết đang thiếu người chỉ huy, không biết ông Hải Triều có ý định về nhận nhiệm vụ mới không? Hỏi nhà văn Mường Giang hoặc cựu Đại Tá Dương Hiếu Nghĩa (người hùng cựu tỉnh trưởng Bình Thuận, Phan Thiết) tại sao có chức vụ An Ninh Thiết Lộ biết liền.

Bà Bút vàng Đỗ Thị Thuấn: Bà này gần đây nhất đã trở thành phóng viên bất đắc dĩ làm những chương trình phóng sự Sinh Hoạt Cộng Đồng trước đây do nhà báo Nguyên Huy phụ trách với biệt danh là Thu An. Bà cũng là chủ nhân của trang mạng Ánh Dương (trước đây do bà bé của giáo sư Nguyễn Xuân Vinh tức Phiến Đan phụ trách từ bên Úc, không biết bây giờ ra sao, sau khi giáo sư tậu cho một “căn nhà hạnh phúc” ở Tustin, Irvine.) Việc bà làm chương trình phóng sự được hay không tùy theo lỗ tai của thính giả nghe, có nghĩa là nhân tâm tùy mạng mỡ. Nhưng chắc chắn bà vào làm được là vì bà là em vợ nhà văn Nhật Tiến (Đỗ Phương Khanh tức là mẹ của bà Tổng Giám Đốc Mai Khanh). Lúc sau này đón nghe chương trình mỗi thứ Ba đều không thấy nữa. Có lẽ vì bà chỉ chăm đi làm phóng sự nơi nào có mùi vị hay hơi hướng Việt Tân nên không được thính giả hảo nghe cho lắm. Cũng có tin vì tấm hình người viết chụp được bà ngủ gật trong lúc làm nhiệm vụ và phát tán lên mạng điện tử khắp nơi nên BGĐ đài Little Saigon Radio phải cho nghỉ việc?

Bà này chắc ỷ thế sau lưng có mặt trận bảo trợ nên cấm người viết được xưng là ký giả và gọi Việt Weekly là báo lá cải. Trên các diễn đàn điện tử ai nói đụng đến 2 ông Nguyễn Chí Thiện và Chu Tất Tiến là chít với bà ngay lập tức. Sau ngày bà nhảy vào Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại bằng danh xưng hội Gia Đình Quân Đội qua sự biểu đồng tình của chủ tịch Nguyễn Xuân Vinh thì bà lộng hành hết chỗ chê, cờ đưa đến tay dại gì không phất? Ai ngờ, bà phất kiểu nào không biết làm giáo sư NXV lẫn Phiến Đan và bà cùng rủ nhau “di tản chiến thuật” khỏi Tập Thể Chiến Sĩ. Trước ngày đại hội Tập Thể Chiến Sĩ 4/10/2008 bà gửi e-mail lên các diễn đàn điện tử thông báo cho mọi người biết cấm Nguyễn Phương Hùng không được đến tham dự họp báo. Người viết tò mò muốn biết bà có chiêu gì “3 đầu 6 tay” mà ra lệnh được chủ tịch Nguyễn Xuân Vinh nên đi vào hang cọp để bắt cọp. Bà đuổi thật, nhưng người viết không chịu đi và đặt câu hỏi với giáo sư NXV. Sau “sự cố” cuộc đời gai góc của bà và giáo sư NXV cũng chấm dứt sau đó. Chính bà Thuấn là người môi giới cho Phiến Đan gặp giáo sư NXV. Ông Nguyễn Chí Thiện khi qua Úc cũng ở nhà bà Phiến Đan và chồng Quốc Thái (theo lời ca sĩ Diamond Bích Ngọc mà người viết còn giữ e-mail.) Nhưng cũng chính bà là người tiết lộ tin động trời, nếu bà Đỗ Thị Thuấn không loan tin “họ đã làm đám cưới với nhau, mấy người đừng vớ vẩn” (Họ đây là NXV và Phiến Đan) thì không ai biết “họ” đã âm thầm làm đám cưới rất giới hạn người tham dự.  

Nhưng bà Đỗ Thị Thuấn có một thành tích rất ngồ ngộ, hễ cứ ai được bà bênh vực thì người đó sẽ thân bại danh liệt. Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện được tặng biệt danh là “ăn cắp” (thơ) vì bà Thuấn viết e-mail ví ông Thiện là Alibaba và 40 Tên Trộm. Từ đó trên diễn đàn các ông Nam Nhân, Việt Thường, Trần Thanh, Kim Âu Hà Văn Sơn …v…v… gọi “nhà thơ” là Alibaba Nguyễn Chí Thiện. Bà này cũng viết bài bênh Chu Tất Tiến, Bùi Tín và Nhật Tuấn kịch liệt và càng bênh càng chết. Bà bảo bà không phải là người Việt Tân, nhưng bà bênh Việt Tân vì Việt Tân Chống cộng (đồng)?     

Ông “dzăng sĩ” du đảng Chu Tất Tiến: Ông này nổi tiếng với tác phẩm “Bolsa Có Gì Lạ Không Em?” Không phải vì nội dung tự thú mình là dân du đảng Dakao thứ thiệt (Người viết nghe danh Dũng Đakao, nhưng chưa nghe và biết Tiến Dakao) hoặc cốt chuyện hay mà là Bolsa có gì lạ thiệt; lạ là vì CTT ra mắt sách chưa đến 25 người mà hết 10 người là Ban Tổ Chức mặc dù diễn giả là những người ăn to nói lớn như Nguyễn Chí Thiện, Trần Phong Vũ. Ông tổ chức hội thảo chống cộng (đồng?) có vài người tham dự bèn đổ lỗi cho bà Đàm Bảo Kiếm biểu tình khiến cộng đồng sợ không dám đến nghe CTT nói láo _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                      Trang 5 

ăn tiền. Ông tổ chức thành lập Ủy Ban Vận Động Gây Quỹ Yểm Trợ Cho các Nhà Đấu Tranh Dân Chủ trong nước không đến 20 người. Người có tên trong danh sách là linh mục Nguyên Thanh thì yêu cầu không được để tên ông vì chưa được hỏi ý kiến. Thầy Thích Nguyên Trí thì cũng vẫn thuyết trình (chắc là nghe “gây quỹ” định dùng tôn giáo để “bao che” dùm Chu Tất Tiến) nhưng phiên họp bị ngưng vì CTT bỏ ra về chịu không nổi báo chí quay như chong chóng. Để trả ơn thầy Nguyên Trí, Chu Tất Tiến lên đài SBTN và viết bài lên án Phật Giáo sát hại 100 ngàn người Ca Tô giáo, trong đó có đến 100 người được vinh danh là Thánh Tử Vì Đạo. Kết quả ông Trúc Hồ sợ quá phải cho Chu Tất Tiến nghỉ việc. Cuối năm 2010, Chu Tất Tiếng chính thức trở thành Chu Tắt Tiếng, ngồi nhà viết e-mail trên bàn phiếm của bà Đỗ Thị Thuấn để ngẫm nghĩ sự đời, hoặc viết báo Viễn Đông bí đề tài phải đăng bài “cộng tác viên” Chu Tất Tiến.      

Ông “nhà thơ” ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện: Bài Bolsa THS tuần lễ Giáng Sinh tháng 12/2010 người viết bàn về nhà thơ Nguyễn Chí Thiện nhưng bị mắng vốn là “chơi không đẹp”. Lý do là bài đang ngon trớn xa lộ tự nhiên bẻ cua exit lãng xẹt. Mặc dù bài viết khá dài. Viết tiếp đi nữa chứ ông nhà béo! Sao ngừng bất tử làm độc giả tiếc hùi hụi, đang hay mà ngưng một cái như thắng gấp làm muốn gẫy cần cổ. Một ông ký giả đồng nghiệp 12 giờ khuya còn gọi điện thoại nhắn như vậy. Một độc giả khác thắc mắc chưa đọc được quan điểm của người viết: Nguyễn Chí Thiện thật hay giả? Có phải Nguyễn Chí Thiện là tác giả của tập thơ Vô Đề hay không? Có 2 lý do mà người viết không viết (hoặc có thể sẽ viết); thứ nhất bà Đỗ Thị Thuấn đã đem chuyện Alibaba và 40 Tên Trộm (ám chỉ Nguyễn Chí Thiện là tên trộm?) Thứ hai trong trang nhà http://KBCHaiNgoai.iboards.us mục “Hiện Tượng Nguyễn Chí Thiện” có rất nhiều bài viết phân tích của rất nhiều đại cao thủ. Riêng phần người viết nhìn bìa cuả tập thơ Vô Đề với hình của người tù khổ sai “Nguyễn Chí Thiện” mặc áo bà ba trắng khoanh gối bên cạnh khay ấm và chén trà tàu thì khó mà tin đó là hình ảnh Hoa Địa Ngục được. Hình ảnh ở tù kiểu này là đề cao cộng sản “tự do ngục tù sĩ“, giống như cựu Đại tá Phạm bá Hoa viết: Ở trong tù nghe la-dô đài BBC và VOA.  

Ông Con Cóc là cậu Ngô Kỷ: Cậu đây là chú mày chứ không phải

_________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                      Trang 6 

cậu là em của mẹ. Cậu Ngô Kỷ nổi tiếng là nhà đấu tranh không biết

mỏi mệt, nhưng duy nhất biết đầu hàng báo Người Việt. Một đời đấu tranh, một lần đầu hàng đã đưa cậu trở thành ngôi sao sáng trong nhà cựu Đại Uý Vũ Lâm. Không muốn bị mang tiếng là người “bảy nghề” như ứng cử viên Đỗ Tân Khoa ám chỉ nhiều ứng cử viên ra ứng cử vì đang làm “bảy nghề” tức thất nghiệp cậu xoay qua làm nghề tàng hình điện tử. Xuất được chiêu “Biệt Tích” Loretta Sanchez (không phải Biệt Kích) xong cậu thừa thắng xông lên chơi luôn màn “đặc lệnh” Arnold Schwarzenegger, màn này hình như không được cộng đồng hưởng ứng nên cậu mất cơ hội đánh bóng tên tuổi “vạch mặt 3 dân cử phản bội cộng đồng“.

Ông này cũng nổi tiếng là người dám chửi Giám Sát Viên Janet Nguyễn, Nghị viên Andrew Đỗ và ông Chánh Văn Phòng Lê Công Tâm. Ông nổi tiếng nhất khi “hăm dọa” nhật báo Người Việt sẽ biểu tình 100 năm. Sợ thính giả Võ Cự Long không tin ông Mao Tôn Cương cho biết con cháu ông sẽ tiếp tục biểu tình “tự phát” nếu ông có mệnh hệ. Ban giám đốc nhật báo Người Việt nghe sợ quá bèn đưa luôn ra tòa bắt ký giấy xin lỗi. Vì tội ông nói láo, không có vợ thì làm sao có con, không có con thì làm sao có cháu? Nghe mà ngứa lỗ tai. Đã vậy gần cuối năm ông còn văng tục “tặng” nhà báo Đoàn Trọng cái mà đàn bà cũng chê ông (theo lời 2 chị Vân là “cóc chết”). Đem cái mà ông Ngô Kỷ có mà không xài ra tặng ông Đoàn Trọng cũng có và đang xài là wrong time, wrong place. Tặng mấy ông diễn hành của hội Gay may ra có người nhận.   

Nhà báo Vi Anh: Ông này không thấy đội nón đi đâu nhưng luôn luôn có 2 cái nón: dân biểu và nhà báo. Khi họp báo đuổi ký giả thì ông bảo ông là cựu Dân Biểu, khi nào không ai bầu vào chức vụ gì trong bất cứ ủy ban nào thì ông xưng là nhà báo và tình nguyện làm ủy viên báo chí. Lúc cầm “míc” tại hội Đức Tả Quân Lê Văn Duyệt đuổi nhà báo Đoàn Trọng thì ông hùng hổ nhưng khi người viết mời ông đến Việt Herald cầm “míc” giải thích thì ông lại sợ “míc” ở Việt Herald có gai. Ông có một cái tài giống như ông Nam Hà là thích làm thầy dùi dù là dùi đục và độc tài. Không phải là ca sĩ nhưng ông hát bản “con cá nó sống vì nước” rất tới nên nhiều “nhà lãnh đạo” ngưỡng mộ và đôi khi lỡ dại nghe lời “sugar honey” (đường mật). Chỉ sau khi lãnh được cán

búa Vi Anh thì mới sáng mắt thì ông sẵn sàng: “Thôi qua đi nghe em, lúc khác gặp nói chuyện“. Cuối năm 2010, đầu tháng 12 ông và đồng nghiệp dân biểu Võ Long Triều đã giã từ sân khấu SBTN sau nhiều năm múa miệng. Lý do gì không ai cần biết, chỉ biết rằng từ nay đỡ phải mỏi tay bấm remote control đổi đài mỗi khi nhìn thấy 2 ông cúi gầm mặt xuống sát mặt bàn nheo mắt đọc bài “tào lao” viết sẵn trên đài truyền hình mà thấy mệt. Thế rồi cũng xong một cái nghề báo nói. Còn lại báo giấy là tờ Việt Báo ráng mà giữ lấy thân kẻo khổ đời dân biểu. Ai bảo làm dân biểu không chịu, lại đi làm nghề biểu dân bị phạt ráng chịu. Hai ông này vẫn còn chương trình trên VHN-TV, nhưng nghe nói khán thính giả cũng không hài lòng cho lắm. Có những buổi lên đài ông Võ Long Triều không soạn chương trình vào nói chuyện máy bay chạy dưới đất, tàu thuỷ chạy trên trời và xe lửa chạy dưới nước làm không ai hiểu các ông muốn nói gì.      

“Sự cố” cuối năm 2010 – Nguyễn Trọng Thu: Ông này thì rất ít người biết và cũng chẳng có tiếng tăm trong cộng đồng nếu không được giới thiệu bà con quan khách không biết ông là ai, nên ông rất thích được giới thiệu cho người biết mặt và cho đời biết tên. Nhưng cuối năm ông được lên danh sách này vì đã lập thành tích có một không ai mà chưa ai làm được trong lịch sử 35 năm đời tị nạn. Theo đúng truyền thống của nhiều anh già ham danh hám lợi với chủ trương lưu nhiệm muôn năm. Ông thuộc lớp cựu SVSQ Thủ Đức khóa 12 tức là tối thiểu cũng thuộc lứa tuổi “thất thập cổ lai hi”; ông cũng được giã từ quân đội đi học Quốc Gia Hành Chánh khóa 22 tức là sau Chu Tất Tiến một khóa. Trong quân đội ông là Huynh trưởng của CTT (Khóa 21 SVSQ Thủ Đức) nhưng ở dân sự thì ông là đàn em vì CTT khóa 21 Đốc Sự Hành Chánh. Không biết trường QGHC dạy dỗ ra sao, nhưng ra đến hải ngoại người ta thấy nhan nhản những Quốc Gia Hành Chán(h) như Chu Tất Tiến, Nguyễn Công Lượng, Nguyễn Trọng Thu, Nguyễn Tấn Lạc, Nguyễn Chi Vy và vài quái nhân (không ân oán giang hồ miễn đề cập). Ngọai trừ 2 ông Lạc, Lượng thì đã tốt nghiệp và đã có tài “quản trị” hành chánh qua thành tích Ban Đại Diện cộng đồng ông Bùi Bỉnh Bân cho đến nay. Còn 2 ông Thu, Tiến (tiến dấu sắc, không phải dấu huyền) thì còn đang mài đủng quần thì mất nước nên chưa được hành nghề phụ mẫu chi dân. Theo lời kể của ông Nguyễn Mạnh Phúc Đốc Sự khóa 17 cho biết, ông Chu Tất Tiến bị _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 8 

đuổi vì học dốt (?) Có lẽ giòng máu du đảng không thích hợp?

Trở lại chuyện ông Đốc Sự nửa mùa Nguyễn Trọng Thu thì ông cho biết CTT từng đến nhà ông yêu cầu sa thải người viết (Chuyện cũng đã được kể công khai trong phiên họp của hội cựu SVSQ Thủ Đức), ông Thu còn viết lên trên Bản Tin Sinh Hoạt của hội đưa người viết lên chín từng mây. Ông dĩ nhiên, Thủ Đức vô Hành Chánh không thèm nghe lời CTT, vì giữ NPH có lợi hơn là để cho CTT trở lại (Có lẽ anh em trong nhà Hành Chán(h) chắc hiểu tẩy lẫn nhau hơn ai.) Ấy vậy mà ông Thu còn khoe cách đây 2 năm khi hội QGHC Nam California bị bể làm 2, họp chấn chỉnh nội bộ tại nhà hàng Emerald Bay, hội QGHC định đưa ông ra để làm hội trưởng. Lúc đó, người viết không chú ý đến hội QGHC nhiều ngoại trừ sự quen biết với QGHC Nguyễn Ngọc Liên, Đỗ Tiến Đức, Bùi Bỉnh Bân, Đinh Thạch Bích …v…v… Nhưng từ lúc nghe lời khoe của QGHC Nguyễn Trọng Thu, người viết chợt có sự hoài nghi. Ông này than thở muốn về hưu hội cựu SVSQ Thủ Đức để đọc kinh Phật và tu tại gia sao lại khoe muốn làm Chủ tịt QGHC trong lúc hội này đang bị sóng gió ba đào? Từ đó, người viết biết được thêm nhiều chuyện về ĐS Chu Tất Tiến, và Nguyễn Trọng Thu. Lẽ dĩ nhiên cỡ CTT và NTT tư cách và khả năng không có và nhất là chưa tốt nghiệp thì chưa thể chỉ huy, chẳng ai dám bầu làm chủ tịch. Cũng như học võ, học chưa đến nơi đến chốn thì dễ bị tẩu hỏa nhập ma. May mà ông đốc Nguyễn Trọng Thu không đắc cử QGHC. Nếu không thì hội giờ nay không những kết hợp làm một mà lại còn banh xa lông bay tứ tung như lông gà bay trên xa lộ.

Âm mưu không được làm chủ tịch hội QGHC, ông bèn tăng nhiệm kỳ hội Thủ Đức từ 2 lên 3 năm. Để lấy lòng người viết và “vận động hành lang”, ông sắp xếp buổi họp ban chấp hành có đầy đủ ban giám sát và cố vấn, vì sau phiên họp là sinh nhật của Phó Ngoại Vụ Nguyễn Phương Hùng, có văn nghệ hát cho nhau nghe. Mọi người hoan hô tán thành “ăn cơm nhà vác ngà voi, muốn vác nữa no star where” đồng ý tăng 3 năm. Đáng lẽ tháng 10/2011 mới chấm dứt, nhưng ông lấy cớ đi nghỉ sớm lo việc nhà (còn gì mà lo với tuổi 70 ?) nên ông lại đề nghị giữ nguyên trạng 10/2010 là ngày “Trở về thành đô có anh đi hàng đầu.” BCH không chịu, nhưng ông bảo không có biên bản (Vì hội cựu SVSQ Thủ Đức dưới triều đại QGHC Nguyễn Trọng Thu không bao _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 9 

giờ có Biên Bản họp.) May mắn thằng hủi NPH lại làm Biên Bản lưu trữ trong máy laptop (tăng nhiệm kỳ là chuyện quan trọng nên phải có Biên Bản chứ!) Nhưng ông vẫn không “ke”. Không giữ ý định không làm thêm 1 năm vì ông lý luận, nếu anh em biết sẽ than phiền, thì ra ông cũng có liêm sỉ? Nhưng ông này thuộc loại Nhạc Bất Quần trong làng QGHC. Không lưu nhiệm nhưng ông cũng không chịu tổ chức bầu cử tân BCH từ tháng 2 đến tháng 8/2010 để chuẩn bị bàn giao vào tháng 10/2010 theo Nội Quy. Lý do ông đưa ra, nếu bầu BCH trước thì không ai chịu tổ chức Đại hội tháng 10/2010. Đúng là lý luận ngang như cua bò của ĐS Hành Chán(h) chưa ra trường. Tân BCH chỉ bắt đầu làm việc sau khi bàn giao, như vậy BCH đương nhiệm vẫn phải tổ chức chứ ai vào đây?

Hóa ra trong tư tưởng cao siêu của người luôn luôn đặt chức vụ lên trên quyền lợi tổ chức ông định chơi màn “hỏi ý kiến “thực khách” trong buổi “Đại Hội” 60 năm thành lập quân trường Bộ Binh Thủ Đức” ngày 10/10/2010 có nên lưu nhiệm BCH hiện tại hay không? Nếu tất cả nhà hàng trong cơn say rượu bia và tinh thần “Thủ Đức Gọi Ta Về” cùng với tiếng nhạc khiêu vũ xập xình theo nhịp điệu của  chủ đề “Những ngày xưa thân ái” sẽ Yes, Yes, “đồng ý, nhất trí” cho ông được “ái” thêm 1 nhiệm kỳ khỏi bầu bán cho tiện việc sổ sách Quốc Gia Hành Chánh.

Kết quả ưu sự tại nhân thành sự tại thiên, bị thằng hủi Phó Ngoại Vụ phá đám nên đã đưa đến “văn thư bãi nhiệm” thằng phó chủ tịch Ngoại Vụ này. Nhưng ai ngờ, cuối cùng thằng phó chủ tịch Nguyễn Phương Hùng lại là dân Biệt Động Quân thứ thiệt, một loại “bức tường lửa” (Fire Wall) trong cộng đồng, không chịu “hàng sống, chống chết“, nhất định đánh đến cùng. Nhà báo Việt Thường bên Anh đặt tên cho người viết là “Triệu Tử Long thế kỷ 21” trên diễn đàn Paltalk Vietnamexodus của ông luật sư cựu giáo sư QGHC Đinh Thạch Bích (San Diego). Do đó, ông Nhạc Bất Quần Nguyễn Trọng Thu bèn chơi màn tâm lý chiến đổ vấy là hội Biệt Động Quân Nam California nói: “Chơi với Nguyễn Phương Hùng có ngày bị cắn” (ám chỉ ông cũng đang bị cắn) được ông Tổng Thư Ký mắc bệnh “điếc” kinh niên Vũ Đình Trung theo hộ tống. Ông lên nói ngay trên làn sóng phát thanh 1190AM của tài xế tiểu khu Qui Nhơn Thái Hiến. May mà anh _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 10 

em BĐQ từng vào sinh ra tử kinh nghiệm chiến trường và không tốt nghiệp QGHC nên không mắc mưu ly gián của ông thần “tẩu hỏa nhập ma Quốc Gia Hành Chán” nên hầu như toàn bộ BCH Hội BĐQ Nam Cali đã đến dự tiệc tân gia tại nhà người viết.

Chuyện “thời thế tạo anh khùng” Bolsa còn nhiều nhưng khuôn khổ bài báo có hạn. Kính chúc quý vị độc giả và quốc dân “đồng hồ” một năm mới 2011 đầy sức khỏe, may mắn và không giàu tinh thần chủ tịch. Bái bai, See you next year.     

Sự Kiện Cộng Đồng

Người Bolsa

Lại Chuyện ông Nguyễn Tấn Lạc

 
Tuần qua ông Nguyễn Tấn Lạc đi “lạc” đường vào Câu Lạc Bộ Văn Hóa tức quán Zen hay ông cố tình đi lạc vào để tìm Việt Weekly, vì ông Tổng Thư Ký E-xê-tè-ra hay ngồi vẽ hàng tuần vào các ngày thứ 5, 6 và 7. Có thể vì ông Lạc chưa được vẽ hình chân dung, hoặc cũng có thể ông đến khiếu nại về 2 bài báo liên tiếp Ký Sự Cộng Đồng và Sự Kiện Cộng Đồng liên quan đến cái tiếng Việt Nam gọi là đưa VN trở lại danh sách CPC nhưng cái tiếng Hoa Kỳ thì gọi là Tự Do Tôn Giáo (mà theo ông cho là không đúng sự thật) nhưng cũng có thể cả hai. Việc vẽ chân dung ông Lạc cũng có lẽ hơi khó vì mặt ông lúc nào cũng mang nặng nét mùa thương khó vì căn bệnh bất mãn kinh niên. Chính luật sư Đinh Thạch Bích là ông thầy dạy Quốc Gia Hành Chánh cho Nguyễn Tấn Lạc cũng lắc đầu chào thua về cái tật vừa bướng vừa gàn (Điều phê bình này luật sư ĐTB nói trên diễn đàn Paltalk Việt Nam Exodus.) Đó là chân dung vẽ, còn chân dung viết thì nhà báo Tú Gàn đã vẽ hình dung nhan “Trôi sông Lạc chợ” từ ngày còn triều đại ông Bùi Bỉnh Bân ngự trị. Riêng phần Người Bolsa thì chưa vẽ gì cả, chỉ tả cảnh chợ chiều 2 phiên họp báo của Ủy Ban tại quán Zen và ra mắt tại phòng sinh hoạt Hội Đồng Thành Phố Westminster mà đã bị ông Lạc than phiền.

 
Theo lời TTK e-xê-tè-ra thì ông bảo  Người Bolsa “viết không đúng”, _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 11

nhưng lại không cho biết không chính xác điểm gì, chỗ nào, điều gì. Hi vọng ông Nguyễn Tấn Lạc rảnh thì giờ viết bài phản bác và chỉ giáo để có thêm cơ hội trau dồi nghề nghiệp và thắng tiến truyền thông. Vì không nói rõ nên người viết phải đoán mò: 1- Vụ quán Zen sẽ nói sau vì nó cũng liên quan đến chuyện khác mà ông Lạc đã “khiếu nại”. 2- Vụ HĐTP Westminster có lẽ vì tấm hình mới đăng báo Việt Weekly tuần trước được bầu là “tấm hình ấn tượng nhất trong năm” với những hàng ghế trống và chỉ có khoảng 10 người đứng nghiêm chỉnh chào Quốc Kỳ chưa đầy 2 hàng ghế.

 
Thật ra những tấm hình khác cũng không khá hơn, nếu báo có đủ chỗ đăng thêm tấm hình nữa lại càng thê thảm hơn. Chẳng thà úp mở để độc giả tưởng tượng phía bên kia đông nhiều cho đỡ thảm thiết. Vì thật ra phía bên kia cũng chỉ có khoảng 30 người. Nếu đăng cả hai tấm hình lại càng bị mang tiếng “bôi bác” nhiều hơn. Ông Lạc không nói sai cái gì cho nên đành đoán mò, sai là mắc mớ gì ông phó nhòm lại đi chụp và đăng tấm hình vắng như chùa Bà Đanh để bôi bác UBVĐ chăng? Nếu bảo rằng người viết hay ông Phó Nhòm Bolsa bôi bác tại sao quý dzị không nghĩ ngược lại là chính quý vị đang mang cộng đồng ra bôi bác qua hình thức tổ chức vắng như chùa Bà Đanh này?

 
Một buổi ra mắt không được đồng hương hưởng ứng là tại vì Ban Tổ Chức thiếu chuẩn bị, thiếu tổ chức, thiếu vận động sao lại đổ vấy cho người khác. Nếu Người Bolsa viết là chính quý vị đang gửi thông điệp cho cộng sản trong nước “hải ngoại không còn chống cộng” thì quý dzị nghĩ sao? Hoặc quý dzị cố tình tổ chức kiểu này để đồng bào trong nước hết trông mong có ngày VN bị đưa trở lại danh sách CPC, vì chẳng còn ai hưởng ứng? Ai bôi bác ai? Làm chính trị là phải tiên liệu. Vận động không đúng mức hoặc người đứng ra là “Điều Hợp Toàn Quyền” không đủ uy tín để “Toàn Quyền Điều Hợp”, nên bà con không thèm yểm trợ? Cái sai quấy và tiếp tục nghĩ sai của các nhà lãnh đạo cộng đồng thay vì nhận khuyết điểm và sửa sai thì lại tiếp tục nhận vơ hoặc chôm chĩa thành tích nếu làm được việc và sẵn sàng tìm cách đổ lỗi cho người khác nếu thất bại đã làm cho cộng đồng người Việt càng ngày càng chậm lùi không nên tiếp tục nữa. Do đó, Người Bolsa không buồn mà ngược lại cảm thấy thương hại cho ông Nguyễn Tấn Lạc, loanh quanh mãi không thoát ra khỏi cái vòng lẩn quẩn của các _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                   Trang 12 

nhà lãnh đạo cộng đồng theo bài vở Việt Tân (Không nói ông là Việt Tân đâu, đừng méo mó nhé. Cũng như cầm tờ giấy quốc tịch Mỹ trong tay không có nghĩa mình sẽ thành da tắng, tóc vàng mắt xanh đâu.

Nghèo mà ham.)


Người viết còn nghe nói ông Nguyễn Tấn Lạc than phiền 2 ông Đoàn Trọng và Nguyễn Phương Hùng theo nịnh ông Bruce Trần để theo hùa đánh phá ông Nguyễn Tấn Lạc (Để làm gì, lợi lộc gì?). Trời đất thiên địa quỷ thần, oan ôi ông Địa phố Bolsa, Phước Lộc Thọ Little Saigon thủ đô của người tị nạn cộng sản Việt Nam tại hải ngoại. Cái sai bên trên còn tha thứ, nhưng cái sai bên “dưới” thì hổng có tha được. Ngày ông Nguyễn Phương Hùng múa keyboard viết bài Bolsa Thiên Hạ Sự bênh ông Nguyễn Tấn Lạc và Trần Văn Minh thì bị mang tiếng là cùng phe “phá hoại” Nguyễn Tấn Lạc, không thấy ông Lạc than phiền ông Hùng theo Bruce Trần. Thật đúng là ý nghĩ của con nít. Chưa kể ông Nguyễn Tấn Lạc ví von như vậy tức là trong BĐD cộng đồng đang có sự hiềm khích hoặc ghét bỏ Nguyễn Tấn Lạc. Không lẽ QGHC cũng có lớp dạy Đốc Sự Lớp Ba Trường Làng? Chu Tất Tiến, Nguyễn Trọng Thu là những Đốc Sự học mới xong lớp Đốc Thúc chưa xong Đốc Sự thì còn tha thứ được. Nhưng Nguyễn Tấn Lạc cũng như Nguyễn Công Lượng đã là những Đốc Sự đã thành tài, không thể châm chế được, đậu thành tài nhưng chưa thành nhân nên vẫn còn lạng quạng kiểu cà chớn mắc giây thun?

 
Đã không viết nhưng hôm nay vì cái “nghi ngờ” bậy bạ này nên Người Bolsa bèn phải nói cho hết sự thật lý do vì sao có buổi ra mắt tại HĐTP Westminster, vì sao họp báo tại quán Zen chẳng có các nhân vật nồng cốt của 2 cơ cấu Ban Đại Diện CĐ/NVQG/NC và Ủy Ban Phối Hợp Đấu Tranh Chống Cộng Sản và Tay Sai cũng như các vị lãnh đạo tinh thần tham dự. Ông Nguyễn Tấn Lạc bảo “viết không đúng sự thật” thì thôi cũng phải viết cho đúng sự thật vậy, kẻo ông buồn. Cố gắng bao che cho ông và Ban Đại Diện, nhưng ông thích vạch áo cho người xem lưng thì Người Bolsa đành chiều lòng ông vậy.

Thoạt đầu Ủy Ban Vận Động này do 2 cơ cấu BĐD/CĐ/NVQG/NC và UBPHĐTCCS&TS gây dựng và trao trách nhiệm cho ông Nguyễn Tấn Lạc, thành viên BĐD là đúng. Việc ông Lạc mời đa số những người  _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 13

của Việt Tân hay cảm tình viên Việt Tân vào những chức vụ và làm thuyết trình viên cũng không có gì sai trái. Nhưng cái sự kiện làm nhiều người bất mãn vì ông đặt ra chức vụ cho ông thay vì Trưởng Ban Vận Động như bình thường có lẽ không sao, nhưng ông Lạc nổi tiếng là người lập dị, thích làm những chuyện khác người và nhất là thích chơi chữ như Người Bolsa (nhưng lại chẳng biết “chơi”). Ông đặt ra chức vụ Điều Hợp Toàn Quyền. Hỏi thăm các sách vở trường QGHC và Cao Học QGHC cũng chẳng có chức vụ ĐHTQ. Ngang ngược hơn nữa thay vì để giáo sư Nguyễn Thanh Liêm vào vai trò cố vấn thì ông Lạc cho ông Liêm đứng dưới Nguyễn Tấn Lạc và có danh xưng là Điều Hợp Tổng Quát. Điều Hợp Toàn Quyền là chức vụ gì và khác với Điều Hợp Tổng Quát chỗ nào? Tại sao Toàn Quyền cao hơn Tổng Quát? Tham chiếu hồ sơ ở đâu cho vị thế của 2 chức vụ này? Tổng Quát thật ra không phải là chức vụ mà chỉ là nhiệm vụ cho một công tác hay tổ chức nào đó xong việc thì chấm dứt. GS Nguyễn Thanh Liêm có lẽ cũng không để ý chuyện này, nhưng những hội viên của gần 10 tổ chức do GS Nguyển Thanh Liêm làm chủ tịch lẽ dĩ nhiên không chịu, nhất là Tổng Quát dưới Toàn Quyền thì mất mặt bầu cua thứ trưởng giáo dục quá (vì đứng dưới giáo viên Nguyễn Tấn Lạc). Lý do thứ ba là ông Nguyễn Tấn Lạc vẽ dấu hiệu cho Ủy Ban lại nhốt các biểu hiệu tôn giáo vào trong dấu hiệu Ủy Ban Vẫn Động (tôn giáo nằm dưới sự chủ động của Ủy Ban Vận Động) và nằm trên lá cờ VNCH là hỗn (giáo kỳ không thể trên quốc kỳ).

 
Nhưng tại sao lại có vụ họp báo tại quán Zen trước khi ra mắt Ủy Ban vận Động ngày 12/12/2010? Thật ra vào cuối tháng 9/2010 khi BĐD/CĐ/NVQG thành lập UBVĐ tại Thư Viện Việt Học đã có một ấn tượng không tốt với các dân cử. Các nghị viên Dina Nguyễn, Andy quách, Tạ Đức Trí dù bận rộn về tranh cử cũng được mời đến “ngồi nghe” mà không được phát biểu ý kiến về việc CPC. Ngoài nghị viên Tạ Đức Trí thì nghị viên Dina Nguyễn là luật sư và NV Andy Quách đang sắp sửa hoàn tất chương trình luật, nghĩa là ít có ít nhiều khái niệm về luật lệ. Việc đưa VN trở lại danh sách CPC không thuần túy là vi phạm nhân quyền, tôn giáo, tự do báo chí mà còn có những ngõ ngách liên quan đến luật lệ. Do đó, mời nghị viên đến ngồi nghe cũng như mời ca sĩ đến nghe dân “hát cho nhau nghe” hát karaoke.

  _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 14

Sau đó, trong phiên họp nội bộ của Ban Đại Diện với tư cách là Thủ Quỹ ông Nguyễn Tấn Lạc chứng tỏ uy quyền (ông này vẫn hay có tính biểu diễn quyền hành) bằng cách từ chối không ký chi phiếu hoàn trả 1400 mỹ kim cho ông Bruce Trần (ứng trước chi phí cho buổi tiệc gây

quỹ Ban Đại Diện tại nhà hàng Mon Cheri, Anaheim vào tháng 8/2010 và được BĐD đồng ý.) Ông Nguyễn Tấn Lạc đã đòi hỏi phi lý rất nguyên tắc là phải có biên lai. No biên lai, no honey. Cũng được đi, nhưng biên lai trả cho ca sĩ và ban nhạc thì sao? Xưa nay những chi phí này các hội đoàn thường trả tiền mặt và không có biên nhận. Về phần ca sĩ, ông Lạc đòi phải có hợp đồng, đòi hòi này mới lòi ra cái dốt của Nguyễn Tấn Lạc. Ca sĩ nổi tiếng đến hát gần như hát thiện nguyện; trừ Phương Hồng Quế, Trang Thanh Lan, Lệ Hằng không nhận thù lao (ai nữa không biết), còn lại chỉ nhận tượng trưng 100 mỹ kim. 100 mỹ kim mà Nguyễn Tấn Lạc bắt ca sĩ phải làm hợp đồng chắc chắn không ai nhận lời hát. Vì như vậy ca sĩ tự làm mất giá trị, bán “son” tiền trình diễn. Không những vậy sẽ tạo thành tiền lệ (có văn bản) sau này khó ký hợp đồng cao. Mặc dù, ông Bruce Trần khi ứng tiền ra cho mượn (vì BĐD chưa có ngân quỹ) đã hứa nếu lỗ ông sẽ không đòi. Nhưng không phải vì lời hứa này mà ông Nguyễn Tấn Lạc tính ca bài “lơ huyền lờ”. Chuyện gì cũng vậy, khế ước văn bản hay khế ước ngầm phải được tôn trọng. Có như vậy thì cuộc “hôn nhân cộng đồng” mới được bền lâu. Nếu cuộc tình cộng đồng đặt trên căn bản ỷ thế người có tiền bắt phải đóng góp thì không công bằng. Nội quy cộng đồng do luật sư Phạm Văn Phổ soạn thảo cho cuộc bầu cử Ban Đại Diện NVQG không có mục bắt người này phải đóng góp hơn người khác. Ông Lạc là người nổi tiếng có “thành tích” trong các sinh hoạt 30/4 thấy tiền là tối mắt và chỉ muốn để dành hầu chi cho “âm mưu” thành lập Ủy Ban Vận Động. Lúc đó tháng 8/2010 qua Mặt Trận/Việt Tân đã đánh hơi dân biểu Dân Biểu Ed Royce đang vận động dự luật lên án Việt Nam vi phạm tự do và đưa VN trở lại danh sách CPC.

 
Ông Bruce Trần cũng như mọi người lẽ dĩ nhiên phải có thái độ. Thôi thì ông cứ giữ tiền cho cộng đồng (công quả cũng không sao, hơn nữa trong thâm tâm cũng tức thiệt vì bị chơi giựt, dù rằng tâm nguyện cũng cho nếu buổi tiệc bị lỗ) ông không trả tiền tôi cho mượn thì ông cũng làm ơn mang cái CPC của ông đi mở sân chơi chỗ khác. Ông Nguyễn _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 15

Tấn Lạc nhìn thấy lợi nhỏ trước mặt mà không nhìn thấy mất cái lợi lớn sau lưng. Nếu tổ chức tại đài truyền hình VHN-TV thứ nhất trên làn sóng truyên truyền có đến 50 tiểu bang tại Hoa Kỳ biết sự kiện CPC, thứ nhì BĐD/CĐ/NVQG các thành của UBPHĐTCCS&TS và các tổ chức đấu tranh, đảng phái và dân đấu tranh Bolsa đến tham dự cũng được vài trăm người vừa ăn uống, nghe nhạc vừa nhốt VC vào cũi CPC, tiện lợi đôi đàng. Chưa kể nếu UBVĐ lên tiếng kêu gọi “ông đi qua lạy bà đi lại” (Ông lạy bà không phải người xin lạy người cho, quý dzị phải nghe cho kỹ lời van xin) may ra cũng thâu được chục ngàn xấp lên vì nhốt VC ai mà không muốn nhốt. Rõ tính già hóa non.

Kết quả, Bruce Trần rút lui. Bruce Trần rút thì tất cả những người từng bước chân lên nói chuyện trên VHN-TV không ai dại gì đi theo Nguyễn Tấn Lạc. Thế là mất toi hết mọi người chỉ còn lại những khuôn mặt Việt Tân ngồi nói chuyện cho Việt Tân nghe. Dự luật của dân biểu Ed Royce cũng được thông qua 1 tuần sau đó. Nhưng lại không có điều khoản bắt bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ phải chế tài csVN đưa vào lại danh sách CPC. May mà không đưa VC trở lại được CPC, nếu có thì thì giờ nay lại có trận thư hùng tranh nhau công trạng đó là nhờ tôi “vận động”. Vì Bruce Trần rút lui và địa điểm dời nên mới có cuộc họp báo tại quán Zen để chuẩn bị dư luận.



Bút chiến, khẩu chiến và rao vặt chiến

 
Thông thường tháng 12 đối với những người Công Giáo xem là mùa vọng làm lành lánh dữ, đi lễ và hãm mình để dọn mình cho Chúa vào ngày Lễ Giáng Sinh. Nhưng với đại gia làng báo Người Việt và Việt Herald thì lại là tháng khởi sự cho chiến tranh. Ông Đỗ Tăng Bí thì đã tuyên bố về hưu lặng lẽ từ đầu tháng 11, bà Bùi Bích Hà thì đang dọn đường trở lại Việt Herald. Không biết có phải vì vấn đề “ngày trở về có anh thương binh” này hay không đột nhiên bài báo cũ từ năm ngoái viết chê báo Người Việt làm nghề “đứng bến xe đò”, nói nôm na là giành mối. Mối đây không phải là mối khách xe đò mà mà mối rao vặt.

 
Với 2 cây viết nổi tiếng chanh chua (Bích Hà) và cứng cựa (Vũ Ánh) thì có lẽ Người Việt chưa có tay nào gọi là đối thủ kể cả Hà Tường _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 16 

Cát. Còn Vũ Quí Hạo Nhiên thì vứt sọt rác. Viết phiếm thì người không có ai, viết bình luận thì Ngô Nhân Dụng chỉ biết viết mà không biết móc. Những người khác trong tòa soạn Việt Weekly thì viết không chửi cũng lãnh lương mà viết chửi cũng không thêm lương thì

dại gì mà viết chửi để gây thù chuốc oán. Chưa kể còn để dành đường “break away” nếu lỡ mai kia Người Việt lại bị lủng đáy và Việt Herald chó ngáp phải ruồi vươn lên như Phù Đổng Thiên Vương còn có đường nhảy qua chèo xuồng Việt Herald qua sông.

 
Cuộc chiến chưa biết ngã ngũ ra sao, nhưng với những kiến thức truyền thông và khả năng viết lách của các cậu mợ Võ Lâm Bắc Đẩu hứa hẹn nhiều pha gay cấn. Không biết Người Việt đã tìm được trợ thủ cao nhân Bùi Bảo Lâm về hay im lặng là vàng trước làn sóng Việt Herald. Nhưng cuộc tấn công quả là tới tấp trong suốt tuần lễ liên tục. Bà Bùi Bích Hà với Người Việt chỉ có mối thù không ký giấy “nợ ăn bám” (release) về tiền điện để VNCR được thanh thản sang tên nên bài viết của bà sẽ có người tin hơn nhà báo Vũ Ánh. Vì cái vụ release này người ngoài đâu biết, nếu ông nhà báo Nguyễn Phương Hùng không tiết lộ. Đa số những người cư ngụ xa Bolsa không biết, nên nhiều người cho rằng bà Hà Viết có lý. Cũng có người đoán bà Bùi Bích Hà muốn tìm đường trở về nên đoái bài chuộc tôi và lập công. Nhưng như Người Bolsa đã viết ở trên “ngày trở về có anh thương binh” thì nên đặt lại vấn đề có nên về không? Việt Herald đang khập khễnh, cần một cây viết có lửa dám ăn dám nói làm cho tờ báo khởi sắc, bán chạy, đông quảng cáo. Không phải viết cay cú chanh chua hoặc viết kiểu lỗi thời của ông Vũ Ánh chỉ mất thêm quảng cáo mà thôi.


Phần ông Vũ Ánh viết thì bà con ít người tin vì chính ông là người đồng ý cho đăng bài Huỳnh Thủy Châu và hình chậu rửa chân có cờ VNCH, và cũng chính ông bị Người Việt cho đi nghỉ mát và sau này mới có cơ hội được ngồi làm chủ bút Việt Herald. Do đó ông Vũ Ánh viết thì độc giả cho là viết trả thù về tội Người Việt không biết ơn gây dựng của ông bao nhiêu năm.

 
Dù Nguyễn Phương Hùng chẳng liên quan đến vụ bút chiến này, nhưng bài viết của ông đề nghị tờ Người Việt nên viết lời xin lỗi để chấm dứt biểu tình cũng làm cho tờ Người Việt tự nhiên lưỡng đầu thọ _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 17

địch. Bởi vì nghe đâu sau tết Tây Nguyễn Phương Hùng sẽ lại xuất chiêu mới nếu tờ Người Việt không chứng tỏ thiện chí và vẫn muốn kéo dài cuộc biểu tình. Cho nên nếu khôn ngoan tờ Người Việt nên viết lời xin lỗi trước hết chấm dứt biểu tình sau nữa rảnh tay để đối  phó với Việt Herald. Bởi vì văn chương của bà Bùi Bích Hà thuộc loại khó tiêu thụ, đọc nhiều mỏi mắt, nghe nhiều bội thực lỗ tai. Cộng đồng có 3 Bích: Bích Hà, Bích Huyền và Bích Ty. 2 Bích đã “càng đi xa anh càng nhớ em, càng nhớ em anh càng đi xa” chỉ còn Bích Huyền là ai cũng thương cũng mến vì tính tình dễ thương, ăn nói nhỏ nhẹ dịu dàng và không biết nói dối lần đầu cũng như lần cuối.


Nghe nói cuộc khẩu chiến bắt đầu từ câu chuyện năm ngoái khi có một thân chủ than phiền báo Người Việt cho người rỉ tai đừng quảng cáo Việt Herald vì báo sắp đóng cửa. Nếu đúng như vậy thì lỗi tại ông nhà béo Nguyễn Phương Hùng tung tin Việt Herald đang gặp nạn nên báo Người Việt mới chớp cơ hội “bỏ nhỏ”. Nếu người viết là Vũ Ánh hay Bùi Bích Hà thì người viết sẽ một mặt vừa “phản bỏ nhỏ” bằng cách quảng cáo: “Mưa lúc nào mát mặt lúc đó đi, chừng nào đóng cửa hãy tính, rẻ ½ tội gì không đăng.” Một mặt tuyên truyền công khai: “Đừng nghe những gì cộng xẻng nói, hãy nhìn những gì Việt Herald làm, quảng cáo rẻ không ngờ rẻ không đâu bằng, nghe không bằng thấy, thấy không bằng đăng hãy đến tòa soạn Việt Herald, thương vụ của bạn sẽ được giới thiệu với một giá rẻ không đâu bằng. Mại dô (đóng tiền), mại ra (về dzui dzẻ)”.

 
Nếu ngon hơn chơi một quả bom cực mạnh: “Tại sao cuộc biểu tình Người Việt bước sang năm thứ tư. Đăng quảng cáo trên Việt Herald để chấm dứt biểu tình và tạo sự yên ổn lại cho cộng đồng.” Quảng cáo này có lẽ hiệu nghiệm. Happy New Year to all.      

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 18

Bolsa Thiên Hạ Sự 20/12/2010

Nguyễn Chí Thiện ông là ai?

Thiên Hạ Sự không những chỉ tại Bolsa nay đột nhiên chuyển mình viết về sự kiện mới khởi đi từ đài truyền hình “Sinh Bắc Tử Nam” và lan rộng trên 50 tiểu bang Hoa Kỳ. Cơn địa chấn không những tại nam California (Đỗ Thị Thuấn) chưa đủ mà mùi thoang thoảng bốc sang tận Úc và trời Âu. Câu chuyện tuy mới nhưng lại rất cũ và đã xảy ra sau khi ông Nguyễn Chí Thiện lên đài SBTN mới đây để phát biểu một vài vấn đề đấu tranh dân chủ chung với các ông Bùi Tín, Bùi Diễm trong tuần qua.

Thật ra câu chuyện đấu tranh dân chủ “chung” không phải là đấu tranh mới và cuộc chiến “bênh và chống” Nguyễn Chí Thiện cũng lại chẳng mới mẻ. Nhưng thấy bà con Bolsa đang trà dư tửu hậu bên tách cà phê giữa mùa Đông ướt choẹt nhoẹt trước mùa Giáng Sinh, nên người viết bèn “ngẫu hứng lý qua cầu” viết bài Bolsa Thiên Hạ Sự tuần này để bổ túc thêm cho buổi trả lời phỏng vấn trên mạng truyền hình điện tử http://phobolsaTV.com phỏng vấn về câu chuyện Nguyễn chí cha, chí con, chí rận và chí chóe.

Đài SBTN trong quá khứ gần đây bị nhiều dư luận đầy ác cảm với phóng sự “Hành Trình Xuyên Việt” và chương trình của nhạc sĩ Trúc Giang (ba Trúc Hồ) cứu trợ tình thương. SBTN cũng bị hiểu lầm là đài có khuynh hướng Việt Tân với những chương trình được phụ trách với một vài khuôn mặt bị “nghi ngờ” là người của đảng Việt Tân. Điển hình là chương trình của ông Chu Tất Tiến, người bị nghi ngờ có “khuynh hướng” Việt Tân. Ông Chu Tất Tiến tuần qua không biết trời xui đất khiến cơn giông bão nào thổi vào ngòi bút của nhà văn du đảng (tự xưng) đã viết một câu sặc mùi kỳ thị và khích động tôn giáo nguyên văn như sau:

“Phật Giáo Việt Nam được xem là hiền lương nhất, nhưng cũng giết hơn 100,000 người cùng máu đỏ da vàng chỉ vì tội theo đạo Ca Tô! Nào ngục tù, xiềng xích, treo cổ, bắt trèo lên cây nứa đã đập nát, rồi  cho voi xé thân người ra làm 4 mảnh. (Trong số hơn 100,000 người _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 19 

Việt bị giết vì đạo, đã có hơn 100 vị anh hùng tử đã được phong Thánh)”.  

Bài viết khá dài, độc giả có thể vào http://kbchaingoai.iboards.us/viewforum.php?f=32 đọc những bài viết đầy đủ chi tiết liên quan đến nội vụ.

Vấn đề tôn giáo là một việc rất nhạy cảm, nhất là ông Chu Tất Tiến lại là một người Công Giáo thì sự hiểu lầm (hoặc cố tình) rất dễ dàng gây nên những ngộ nhận. Sự việc bài viết đã đưa đến văn thư phản đối của ông Lê Quang Dật, Lực Lượng Cư Sĩ Chấn Hưng Phật Giáo và Văn Phòng 2 Viện Hoá Đạo yêu cầu cải chính. Mặc dù ông Chu Tất Tiến đã viết thư cho ông Lê Quang Dật và đã xưng con để xin lỗi với quý vị lãnh đạo tinh thần Phật Giáo, nhưng ông Bảo Quốc Kiếm tại Kansas City vẫn gửi thư yêu cầu đài SBTN có thái độ với cộng tác viên Chu Tất Tiến.

Tin chưa chính thức cho biết các ông Chu Tất Tiến cùng lúc với cựu dân biểu Vi Anh và Võ Long Triều không còn được có tiếng nói trên đài truyền hình SBTN vào đầu tháng 12 năm 2010. Lẽ dĩ nhiên, vì lý do tế nhị việc ra đi của ông Chu Tất Tiến sẽ cũng không chính thức được loan báo như những người cũng từng đã ra đi trước đây trên SBTN như Du Tử Lê. Dù sao đi nữa đây cũng là một bài học quý báu cho những người quan niệm cứ viết bừa bãi trên diễn đàn điện tử, nói bừa trên đài phát thanh và truyền hình thì “No star where” thì đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma.

Không chừng lại còn bị một vụ án về tội nhục mạ nữa. Nguyên chuyện chứng minh cho một dữ kiện lịch sử này cũng đã là một tội biạ đặt, vu cáo trắng trợn. Nói về một cá nhân, một tổ chức mà không có chứng minh và mang mục đích nhục mạ như cùi hủi, sán lãi, xuyên tạc “xin hát” (thay vì vô vị lợi) rất dễ là đối tượng cho một trận thư hùng tại toà án. Luật Mỹ (có thật), luật Việt (tự suy nghĩ) khác nhau rất nhiều và không đơn giản là “tôi trên răng dưới giày dép” muốn thưa gì thì thưa.

Ông Larry Phan Ngọc Tiếu mới xong một vu kiện và được bồi thường 2 mỹ kim cho danh dự nhưng đã được bồi thường thiệt hại hơn 600 ngàn mỹ kim cho thiệt hại cổ phần là một bài học đắt giá cho những ai _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 20

muốn xử dụng truyền thông để nhục mạ người khác.

Cuộc đời không đơn giản chửi người khác cùi hủi xong ngưng phát thanh là hết chuyện. Trừ phi trốn về Campuchia tiếp tục buôn máy bơm nuớc thì may ra được tha tào vì đối phương mất công tìm dấu vết mất thì giờ đành bỏ cuộc. Đừng nghĩ hết làm hội trưởng là hết chuyện dù rằng trước đây đã lợi dụng chức vụ để nhục mạ hội viên và thành viên Ban Chấp Hành (cùng gia đình). Tầm hiểu biết và kiến thức chỉ co cụm trong khoản tiền SSI hay tiền già thì đừng nghĩ rằng tôi chỉ có thế mà thôi mà lầm.

Kính thưa quốc dân “đồng hồ” nước Bolsa Thiên Hạ Sự, trở lại chuyện ông Nguyễn Chí Thiện mà nhiều người cho là tác giả và cũng có nhiều người không tin là tác giả của tập thơ Vô Đề thì ông Chu Tất Tiến cũng là một trong những người tích cực bênh vực ông Nguyễn Chí Thiện. Sự kiện CTT mất tiếng nói trên đài SBTN sẽ là một bất lợi không những cho ông mà còn bất lợi cho cả những người CTT muốn bênh vực trong tương lai. Người duy nhất bênh vực ông Chu Tất Tiến chỉ còn lại là bà Đỗ Thị Thuấn tức nhà truyền thông (thích ngủ gật trong lúc làm phóng sự cộng đồng cho đài Little Saigon radio) với biệt hiệu là Thu An. Tiếng nói của bà Thuấn đã hoàn toàn đi vào kho phế thải của dư luận từ sau vụ vu cáo người viết trong đại hội TTCS/VNCH/HN 2008 (trừ đài Little Saigon Radio vì bà là em vợ nhà văn Nhật Tiến, Đỗ Phương Khanh, tức dì của Tổng giám Đốc Mai Khanh). Do đó, càng bênh vực cho Chu Tất Tiến thì với văn phong lủng củng, mở miệng là gọi người bất đồng chính kiến là VC, là tay sai nằm vùng thì nhân vật Bút Vàng (khè) Đỗ Thị Thuấn lại càng không thuyết phục dư luận.

Bản thân mình không có phương tiện và lối viết không có sức thuyết phục thì sự việc bênh vực cho ông Nguyễn Chí Thiện của Chu Tất Tiến và Bút Vàng Đỗ Thị Thuấn cũng chỉ là công việc chở muối sang sông. Nghĩ cho cùng cũng tội nghiệp ông Nguyễn Chí Thiện, khi tên tuổi ông được thổi lên cao và đang bay trên thượng tầng không khí hải ngoại bằng những ống đu đủ thì nhiều người giành dật tranh nhau “làm ngày không đủ tranh thủ thổi đêm” cầm ống đu đủ. Đến khi ông ngã ngựa thì chẳng ai dám xưng hùng xưng bá “tôi là thằng cầm ống đu _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 21

đủ” để bênh vực ông nữa.

Thật ra câu chuyện của ông Nguyễn Chí Thiện chẳng có gì ngoại trừ nghi vấn và vẫn tựu trung 2 giả thuyết:

– Nguyễn Chí Thiện thật và giả

– Nguyễn Chí Thiện là tác giả tập thơ Vô Đề

Việc tranh cãi và phản luận chỉ có 2 đề tài này nhưng những người bênh vực không đưa ra được luận cứ thuyết phục dư luận Nguyễn Chí Thiện là ai và NCT có phải là tác giả tập thơ Vô Đề? Phe chống thì xoáy mạnh vào đề tài NCT có phải là tác giả tập thơ Vô Đề hay không? Lẽ dĩ nhiên phe chống đối cũng đưa ra được những tài liệu bất nhất về năm sinh của ông NCT và bằng cấp cũng như một số dữ kiện không phù hợp với tuôổi tác của ông. Còn phe bênh vực thì muốn đánh lạc hướng mọi người bằng cách đặt vấn đề NCT giả hay thật, nhưng không chứng minh được giả ở đâu và thật chỗ nào. Cho đến khi bà Hoàng Dược Thảo tức Đào Nương tức Huỳnh Thị Châu chủ nhiệm tuần và nhật báo Saigon Nhỏ chính thức nhập cuộc và thách thức ông NCT bằng buổi họp báo công khai.  

Ngày 25/10/2008 tại khách sạn Ramada Inn thành phố Garden Grove sau khi phụ trách phần chiếu dương ảnh cho tổ chức của ông Nguyễn Xuân Tùng về vấn đề Hoàng Sa – Trường Sa xong, người viết được Ban Giám Đốc khách sạn Ramada Inn nhờ phụ trách phần âm thanh cho buổi họp báo của ông Nguyễn Chí Thiện ngay sau đó, vì BTC họp báo (không biết ai là BTC) không có người phụ trách xử dụng hệ thống âm thanh của khách sạn, Độc giả có thể theo dõi toàn bộ 12 đoạn video trên hệ thống youtube tại điạ chỉ bên dưới. Đây là chỉ đoạn thứ 5, nhưng khi vào xem độc giả sẽ xem được trọn bộ video. Đây là đoạn bà Hoàng Dược Thảo bị ông NCT cướp mirophone:

http://www.youtube.com/watch?v=9-egPeaV0DM&feature=player_embedded   

Cũng nhờ vậy (bị bắt cóc bỏ đĩa) người viết có cơ hội chứng kiến toàn bộ chương trình họp báo và có nhận định được ai đúng hoặc sai. Một cách khách quan cho thấy đa số những người tham dự là do phe ông NCT điều động đến và có khá nhiều khuôn mặt MT/VT hoặc thân Việt Tân. Bà HDT đã nhận lời chấp nhận sự đối chất vì lỡ đánh giá quá cao _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 22

trình độ dân chủ của phe ông NCT và bà đã không ngờ phe ông NCT đã dùng những thủ đoạn vặt vãnh và mánh khóe không lương thiện và thiếu dân chủ khi cướp diễn đàn.

Như đã viết vì không có BTC nên ông NCT vừa đá banh vừa thổi còi (làm trọng tài) riêng người viết chỉ làm nhiệm vụ duy nhất là điều hành nghi thức chào Quốc Kỳ và đưa microphone cho ông NCT để thổi còi. Bà Hoàng Dược Thảo thay vì nên đặt trọng tâm vào việc tác giả Hoa Địa Ngục là ai thì cũng lại đặt vấn đề NCT thật hay giả. Đáng lẽ bà có 20 phút để trình bày những tài liệu qua một máy projector (đã chuẩn bị sẵn sàng), nhưng khi bà đề nghị giảo nghiệm khả năng Pháp ngữ của ông NCT thì sự mất trật tự xảy ra, dù bà mới trình bày chưa đầy 5 phút.

Ông NCT đã mất tự chủ và không tôn trọng luật lệ do phe nhóm ông đề nghị bằng cách cầm microphone và cắt đứt phần trình bày của bà HDT khi bà HDT đề nghị đọc Pháp Văn cho ông viết. Ông NCT thay vì trả lời nghi vấn của bà HDT lại đưa ra đề nghị mà người viết nghĩ là có sắp đặt trong kế hoạch “hành quân” là đổi buổi họp báo ra đánh phé. Ông NCT đã đề nghị bà HDT dám đánh cá 200 ngàn mỹ kim hay không? Lẽ dĩ nhiên trong lúc bất ngờ và với số tiền thách thức 200 ngàn (1/5 triệu) mỹ kim thì ai cũng bất ngờ và sững sờ. Không lẽ một chuyện vô dzuyên chỉ mục đích tìm hiểu chân tướng mà kết quả sẽ là “làm gì nhau” chẳng có lợi ích thiết thực cho mình, ai cũng sẽ từ chối mà thôi. Một đòn tâm lý cao được điều nghiên kỹ càng khi đối thủ là một người phụ nữ không biết “thấu cáy” canh xì phé và cũng chẳng biết bài bạc. Bà HDT đành khuất phục không dám nhận lời và bỏ ra về. Những người ủng hộ NCT hò reo trong “chiến thắng” bằng môn võ “cẩu quyền” thiếu thượng phong. Bất chiến tự nhiên thành và lý lịch của NCT không bị bạch hóa, tập thơ Vô Đề vẫn chưa biết ai là tác giả thật sự. Bí mật vẫn bao trùm quanh huyền thoại Nguyễn Chí Thiện.

Có mặt trong buổi họp báo là nhân chứng Libby của ông NCT đưa ra cũng không thuyết phục được dư luận vì những luận cứ không rõ ràng. Một trong điều tiết lộ do phe ông NCT cho biết tài liệu lưu trữ trong thư khố Anh Quốc sẽ được công bố vào năm 2010. Nhưng đến nay chỉ còn 10 ngày nữa là hết năm 2010 mà những tiết lộ như NCT nói về thư _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 23  

khố Anh Quốc vẫn biền biệt nơi mô và không có triệu chứng gì là sự thật sẽ xuất hiện một ngày gần đây và cũng có thể đi theo NCT về Peek Family (nghĩa trang người Việt tại Westminster) mà thôi? Ngay sau đó, người viết đã gặp và phỏng vấn bà HDT và đã nói trên làn sóng chương trình phát thanh Người Việt Tự Do.

Người viết thông cảm phản ứng tâm lý của bà HDT, chẳng ai dại gì vứt 200 ngàn mỹ kim cho chuyện chẳng lợi lộc gì cho cá nhân mình. Nhưng nếu bà HDT là dân cờ bạc chuyên nghiệp và người viết cùng trong nhóm với bà chắc đã thảo luận và đề nghị bà nhận lời cá cược với những điều kiện như sau: 1- Mỗi bên dùng cashier check chứng minh số tiền 200 mỹ kim được rút từ trương mục cá nhân. 2- Nhờ vài tổ chức cử người đại diện trong ban hòa giải và trao số tiền cho một tổ hợp luật sư. 3-Tiến hành mọi thủ tục điều tra với tiền lệ phí trích từ quỹ cá cược. 4- Bên nào thua sẽ chịu tất cả phí tổn trong suốt thời gian tiến hành.

Lý thuyết như vậy nhưng thực tế thì ngày trong điều kiện đầu tiên ông NCT đã không dám thực hiện. Vì ông đang lãnh tiền trợ cấp cao niên (tiền già), chắc chắn trương mục của ông không thể có hơn số tiền ấn định theo luật định. Nếu NCT được “ai” đóng tiền hoặc đưa tiền thì ông NCT phải có bổn phận khai báo “lợi tức” hàng tháng (ít nhất cho đến khi vụ kiện kết thúc) cho cơ quan An Sinh Xã Hội, như vậy mỗi tháng NCT đã mất toi vài trăm tiền gìa. Đề nghị này thật ra có lợi cho bà HDT và cộng đồng sẽ biết rõ nguồn số tiền 200 ngàn mỹ kim từ đâu và của ai. Khi biết được điều này thì có thể 50% sự việc được sáng tỏ, tức là thân thế của NCT. Phần 50% còn lại nghi vấn ai là tác giả cũng dễ dàng được minh bạch.

Vấn đề được đặt ra ở đây qua sự kiện này: Tại sao ông NCT không để bà HDT tiếp tục phần trình bày của bà là trình chiếu dương ảnh về những tài liệu mà bà cất công đi Anh Quốc 12 ngày để sư tầm? Tại sao ông NCT không chịu để bà HDT đọc chính tả bằng Pháp Văn để giảo nghiệm trình độ Pháp Văn thay vì ông chỉ đọc một câu Pháp Văn vớ vẩn (bằng cách học thuộc lòng) ai cũng làm được? Sau “chiến thắng bất ngờ, tại sao phe ông NCT kể cả các nhà văn Chu Tất Tiến, nhà “dzăng bút” Bút Vàng Đỗ Thị Thuấn, nhà văn Trần Phong Vũ, Trần _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 24

Thanh Hiền, Tú Gàn đã không thừa thắng xông lên ngược lại im lằng là vàng?

Chuyện NCT đã được sưu tập khá đầy đủ trong các website http://kbchaingoai.iboards.us/viewforum.php?f=28 và http://chinhnghia.com. Kính mời độc giả ghi danh và đóng góp ý kiến. Tránh dùng những ngôn ngữ thiếu văn hóa kiểu văn phong Ngô Kỷ để diễn đàn được trong sạch. Đa tạ.  

Sự kiện Cộng Đồng

Người Bolsa

Chưa vui sum họp đã sầu chia ly


Hạ viện Mỹ đề nghị đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC làm nhiều người vui mừng trong đó có cả Người Bolsa. Dự luật HR 20 do tác giả là dân biểu liên bang Ed Royce càng làm nhiều người tin tưởng sự thật đã đến trong tầm tay. Nhưng khi đọc kỹ bản tin bằng Anh ngữ thì sự thật đầy não nề. Tất cả chỉ là một sự xác nhận là csVN có vi phạm nhân quyền và tự do tôn giáo. Nhưng biện pháp chế tài thì hoàn toàn không có. Bộ ngoại giao Hoa Kỳ không bị đạo luật này ràng buộc để bắt phải đưa Việt Nam trở lại danh sách các quốc gia cần quan tâm như mọi người mong muốn. Một đoạn trong bản tin nguyên văn như sau:

“Nghị quyết này tuy nhiên chỉ mang tính chất biểu tượng, hoàn toàn không ràng buộc Bộ Ngoại giao Mỹ, định chế có quyền ghi tên hay xóa tên một quốc gia trong danh sách CPC. Phát biểu sau cuộc bỏ phiếu, Dân biểu đảng Cộng hòa Ed Royce, tác giả của nghị quyết, đã xác định rằng: nếu muốn có quan hệ chặt chẽ với Hoa Kỳ, thì Việt Nam phải tôn trọng các quyền tự do cơ bản của công dân nước mình, kể cả tự do tín ngưỡng.”

 
Như vậy nếu csVN chỉ cần giữ mức độ liên hệ với Hoa Kỳ như hiện nay thì không sao? Bởi vì chặt chẽ thì định nghĩa chặt chẽ như thế nào? Thế nào được xem là chưa chặt chẽ hay đang chặt chẽ hoặc sẽ _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 25

chặt chẽ. Làm sao đo được mức độ chặt chẽ và không chặt chẽ. Vì chặt chẽ đâu có số như chiếc giày hay dép hay quần áo? Hiện nay không ai biết là chặt chẽ hay không nhưng rõ ràng csVN vẫn được hưởng những ân huệ đặc biệt như rút tên ra khỏi danh sách CPC và không bị Hoa Kỳ phản đối để được ngồi ghế dự khuyết Ủy viên thường trực tại Liên Hiệp Quốc. Nhất là những vi phạm nhân quyền, tự do tôn giáo và bạo động đàn áp vẫn gia tăng mà Hoa Kỳ mới vẫn chỉ là những khuyến cáo.

Phía đảng Việt tân có lẽ đánh hơi mùi CPC qua đạo luật HR-20 này nên tháng 9/2010 chuẩn bị kế hoạch tiếp thu dự luật vì tưởng rằng đạo luật sẽ đưa Việt Nam vào trở lại danh sách CPC thật? Kế hoạch được khởi đầu với Ban Đại Diện Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia và Ủy Ban Phối Hợp Đấu Tranh Chống Cộng Sản và Tay Sai và được trao cho ông Nguyễn Tấn Lạc (theo đúng ý nguyện mong muốn.) Ông Lạc từ xưa nay thuộc loại người ruột để ngoài da, nên chuyện gì chưa làm ai cũng biết vì bản tính chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng. Ông độc tài lập Ban Vận Động Đưa VN Trở Lại Danh Sách CPC mà không thèm tham khảo ý kiến của Ban Đại Diện CĐNVQG và UBPHĐTCCS&TS. Kết quả buổi họp báo “thăm dò” tại quán Zen đã đi đến thất bại vì không có “cộng đồng” và đoàn thể tham gia.

 
Chủ Nhật ngày 12/12/2010 sự thể càng thê thảm hơn ngoại trừ BTC, diễn giả và nhà báo số đồng hương tham dự chỉ có khoảng 10 người. Vì tâm thành muốn đưa VC trở lại danh sách CPC hay tò mò? Có lẽ cả hai. Người Bolsa không khôi hài hóa việc vận động, nhưng cộng đồng không tham gia, đảng phái tránh mặt và ngay cả cha đẻ của Ủy Ban là UBPHĐTCCS&TS cũng bỏ rơi thì câu hỏi đặt ra What, Why, Who (Chuyện gì, tại sao và ai?) Phải chăng tự làm cái loa tuyên truyền bôi bác sự đấu tranh vì cộng đồng không còn quan tâm đến CPC nữa qua hình ảnh ra mắt nghèo nàn này?


Như đã nói ở trên vì đánh hơi quốc hội Hoa Kỳ đang vận động và MT/VT vội vàng chụp cơ hội để mở màn bàn thắng phút đầu tiên của trận đấu. Một lá thư của Ủy Ban Vận Động Đưa VC Trở lại Danh Sách CPC được gửi cho dân biểu liên bang Ed Royce nhưng danh xưng tiếng Mỹ là People For Religious Freedom In Vietnam, không phải tên _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 26

mang ý nghĩa “vận động”. Tại sao lại có chuyện đánh lừa cả dân biểu liên bang lẫn cộng đồng người Việt qua 2 danh xưng Việt và Mỹ khác nhau? Ý nghĩa của tiếng Mỹ chỉ là Tự Do Tôn Giáo không phải là đưa VN trở lại danh sách CPC, tại sao có sự kiện kỳ cục vậy? Những người rút tên ra khỏi Ban Vận Động ngoài lý do ông Nguyễn Tấn Lạc lộng hành, có lẽ còn là vì danh xưng “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” này hay không? Cộng đồng bây giờ khác xa thập niên 1980, thời gian Mặt Trận ra đời. Bà con nhiều kinh nghiệm “khiến chán” và mùi vị Phở Hòa không còn hấp dẫn. Nhất là người đứng ra vận động là Nguyễn Tấn Lạc thì coi như chưa vui sum họp đã sầu chia ly.


Ông Nguyễn Tấn Lạc nổi tiếng là “bướng” và nói ngang như cua. Bản tính xưa nay coi thiên hạ “ne pas” (Không ai ra gì). Một cá tính đầy bất lợi cho người làm chính trị và cán bộ của một đảng phái. Trong một văn thư mời họp báo ông đã đưa giáo sư Nguyễn Thanh Liêm, cựu Thứ trưởng Giáo Dục VNCH xuống làm nhân vật thứ hai là “Điều Hợp Tổng Quát” sau chức vụ “Điều Hợp Toàn Quyền” của Nguyễn Tấn Lạc. Ông Lạc là một người tốt nghiệp Quốc Gia Hành Chánh, có lẽ nhờ vậy mà 35 năm sau cộng đồng mới biết “trên cõi đời tình yêu là con nước trôi” này còn có một chức vụ chưa hề xuất hiện là “Điều Hợp Toàn Quyền”. Nghe cứ tưởng chế độ thực dân Pháp “Toàn Quyền Đông Dương” vừa trở lại xứ Bolsa tị nạn quốc. Thời đại súng mút-cờ-tông uýnh nhau với tầm vông, cung tên và giáo mác trở lại trên đất Hiệp Chủng Quốc vào thế kỷ thứ 21?

 
Cùng lúc nhận được chức vụ “Điều Hợp Tổng Quát” giáo sư Nguyễn Thanh Liêm bị đau đầu gối sau lễ thượng thọ tại VHN-TV. Chuyện người vào tuổi bát thập bị đau đầu gối cũng là chuyện thường tình nhất là vào mùa Đông giá lạnh. Nhưng nhờ vậy mà giáo sư Liêm được rút chân ra khỏi ủy ban Vận Động một cách chính danh ngôn thuận mà không làm cho Ủy Ban mất mặt. Nhưng các nhân vật khác thì giải thích sao đây? Cái khôi hài là danh xưng tiếng Mỹ là “Tự Do Tôn Giáo” nhưng lại chẳng có tôn giáo nào đại diện. Để giải thích cho hiện tượng này ông Nguyễn Tấn Lạc cho biết vì lý do các tôn giáo tránh không muốn “ra mặt” đấu tranh? Trời đất quỷ thần thiên địa, nói như ông Lạc thì các nhà lãnh đạo tinh thần từ lịch sử lập quốc đến nay các tôn giáo chỉ chống đối cuội hay sao? Chỉ có tên trong danh sách mà _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 27

không dám để tên thì không lẽ quý vị lãnh đạo tinh thần lại tham sanh úy tử? Tìm hiểu ra lý do bị các tôn giáo cũng tảy chay là vì các logo tôn giáo bị nhốt trong lồng kính hình tròn với CPC, biểu tượng của UBVĐ. Nghĩa là UB này nằm trên cả các tôn giáo, nói một cách khác UBVĐ đang “Điều Hợp Toàn Quyền” mọi người phải đoàn kết sau lưng tôi.

 
MT/VT được tiếng là “khôn ngoan” trong quốc nội, vậy mà tại hải ngoại vẫn chưa kinh nghiệm lá bài Nguyễn Tấn Lạc cũng là lạ. Lá bài Nguyễn Tấn Lạc đã bị chính bà Trần Thanh Hiền đá văng ngay tại Đền Hùng và cấm bén mảng đến họp hành từ tháng Tư năm 2009. Từ khi Nguyễn Tấn Lạc được cơ hội bước vào trở lại giòng chính cộng đồng nhờ sự exit “bất đắc dĩ” của Dương Đại Hải và bà Bích Ty để nhào vào ngồi chồm hổm trong Ban Đại Diện, Người Bolsa tưởng là ông ta sẽ thức tỉnh (không phải là 7 người đầu tiên đắc cử và số phiếu còn thua cả ông Trần Văn Minh, một người ít được biết trong sinh hoạt cộng đồng) thì ông sẽ mở rộng tầm nhìn. Ai ngờ, cây Tùng không uốn từ nhỏ nên lỡ xiên xẹo lung tung khó mà uốn theo đường đi chung của cộng đồng.

 
Không được cách này thì làm kiểu khác vậy. Cách làm website để ký thỉnh nguyện thư đang được áp dụng thay vì đại hội cộng đồng chỉ có 10 diễn giả nói cho Ban Tổ Chức 20 người nghe. Nhưng Hoa Kỳ có tin vào số người ký thỉnh nguyện thư bằng website hay không lại là chuyện khác, vì với kỹ thuật điện toán ngày nay thì cái gọi là click, click và click khó lòng làm cho chính phủ Hoa Kỳ tin là thật. Họp báo không có người, ra mắt UBVĐ chẳng ai tới thì cái vụ click, click và click cũng đáng nghi quá bác Tám.



Chuyện Sinh Bắc Tử Nam

 
Tin cà phê Bolsa trong làng ngoài ngõ bàn về cái chết của cậu Trần Ngọc Sơn con trai út của nhạc sĩ Anh Bằng. Thực hư chưa rõ, nhưng nghe nói cái chết của người trẻ thuộc hàng 5 bó vì một chuyện buồn trong nội bộ hàng ngũ “anh em” làm cậu bị “ấm đầu” và máu huyết không lưu thông theo đường tạo hóa đã ấn định. Nghe nói những ngày _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 28

xưa thân ái hình như đã trở thành những ngày nay “âu yếm” vì yêu nhau lắm cắn nhau đau. Người bỏ vốn ban đầu nay trở thành người cầm chầu đánh trống cơm, người lo kỹ thuật cho công ty Asia nay trở thành chủ nhân thứ thiệt. Chuyện đúng hay sai, chắc ngày nào cũng được trình làng; biết đâu lại chẳng có một vụ thưa kiện may ra mới sáng tỏ. Như trường hợp ông Larry Phan Ngọc Tiếu và đài Saigon TV của ông Michael Nam phải nhờ đến tòa án giải quyết mới êm xuôi, nhưng đài truyền hình Saigon TV thuận buồm xuôi mái hay không lại là chuyện khác. Hay ngày trở về có anh Larry ẵm nửa triệu đồng ngon ơ và 20% cổ phần làm cho những người còng lưng làm việc 2 năm nay ấm ức? Hai năm tình lận đận từ ngày cửa phòng làm việc của ông Larry Phan Ngọc Tiếu bị thay ổ khóa với một yết thị “bãi nhiệm” (y chang hội cựu SVSQ Thủ Đức) sau khi ông đi dự đám tang của ông chồng cũ bà Kiều Chinh (Nguyễn Năng Tế) về. Ôi ta buồn ta đi lang thang lên tòa án tối cao nộp đơn, trời cao có mắt hay không, không ai biết nhưng hơn 609 ngàn mỹ kim bồi thường đã làm “2 năm tình lận đận, 2 đứa (vẫn) buồn như xưa” và có lẽ sẽ không bao giờ nguôi. Lẽ dĩ nhiên là sẽ có kháng án, nhưng vụ án do đã bồi thẩm đoàn quyết định thì khó có quan tòa nào dám đổi ngược quyết định của bồi thẩm đoàn. Nếu có tiền trả luật sư thì cứ go ahead. Thắng hay thua thì luật sư vẫn có tiền xây cất nhà cao ốc thương mại và mua thương xá.

Vũ Saigon TV sẽ đề cập lần khác, trở lại vụ SBTN hì gần đây đài SBTN gặp nhiều khó khăn về đường lối hoạt động và nhờ VHN-TV mà đài lại sống hùng sống mạnh vì bà con phải mua SBTN mới được mở xem đài khác. Nhưng chương trình càng ngày càng bị chỉ trích phê bình. Đài SET một cơ sở ngoại vi của SBTN và free-to-air có khuynh hướng sẽ bị chấm dứt sau khi mãn hợp đồng khế ước. Lý do vì cùng chương trình nhưng một đằng coi xi-nê không mất tiền một đằng phải trả lệ phí. Điều nghịch lý mà trong Bolsa Thiên Hạ từng viết trước đây. DirecTV ngu sao cho bạn vừa bắt trả lệ phí đài này, vừa cho xem không đài khác có cùng hầu hết chương trình xào nấu cùng một công thức thực đơn chế biến?


Nhưng chuyện sao quả tạ mới lại chiếu vào SBTN khi ông Bảo Quốc Kiếm từ thành phố Kansas City viết thư khiếu nại về chương trình do ông Chu Tất tiến phụ trách nhiều năm trên SBTN. Ông Bảo Quốc _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 29

Kiếm thuộc tổ chức Lực Lượng Cư Sĩ Chấn Hưng Phật Giáo (LLCSCHPG), một tổ chức mà trên letter head không có địa chỉ liên lạc được ra đời để phản bác tác giả Liên Thành về cuốn sách Biến Động Miền Trung. Chuyện BĐMT và LLCSCHPG không thuộc bài viết này. Chuyện Người Blosa muốn nói là ông BQK than phiền cái “cơ sở” văn hóa Chu Tất Tiến xuất hiện trên SBTN. Chuyện khiếu nại đúng hay không, không biết. Nhưng đầu tháng 12/2010 ông Chu Tất Tiến sẽ phải “ngựa phi đường xa” ra khỏi SBTN. Cùng với sự thay đổi cho hợp thị hiếu và thời sự 2 ông nhà báo kiêm cựu dân biểu VNCH Vi Anh và Võ Long Triều cũng sẽ “Anh sẽ vì em làm thơ từ giã, anh sẽ gom hết bài vở về nhà”. Các chương trình đài truyền hình Hoa Kỳ cũng vậy, hết ăn khách là cắt, cắt và cắt không thương tiếc. Nói hấp dẫn và không bị khiếu nại thì OK được tiếp tục. Nhưng nói mà khán thính giả ngủ gật vì chán như cơm nếp thiu hoặc bấm “remote” đổi xem đài khác thì bỏ mother ngay.

 
Không biết trên đài SBTN ông Chu Tất Tiến có nói gì nữa không, vì không ưa cái bản mặt và tài MC của CTT nên Người Bolsa không xem. Nhưng trên diễn đàn Internet thì CTT bị uýnh tả tơi như chiếc mền rách, rách nhiều đến nỗi bà Bút Vàng Đỗ Thị Thuấn không kịp vá cho lành. Mua chiếc mền mới nào bị rách ngay chiếc mền đó. Thành ra sự “ra đi khi trời vừa sáng” của CTT trong thời điểm này dễ làm cho dư luận nghĩ rằng chương trình của CTT bị đóng cửa vì “dại miệng” hơn là thanh lọc chương trình.



Câu chuyện hội cựu SVSQ Thủ Đức


Hội cựu SVSQ Thủ Đức Orange County và Vùng Phụ Cận có hội trưởng mới cả nước Bolsa và nước cộng đồng người Việt hải ngoại biết. Người mới đương nhiên việc mới. Công việc đầu tiên là website http://KBC4100.com đã xóa bỏ “văn thư bãi nhiệm” cựu SVSQ Nguyễn Phương Hùng bởi cựu hội trưởng Nguyễn Trọng Thu. Đây là một dấu hiệu tốt biểu tượng cho tình “Huynh Đệ Chi Binh” và sự tế nhị xử sự khéo léo của tân hội trưởng Nguyễn Văn Chuyên.

 
Nhà béo Nguyễn Phương Hùng cho biết, chính ông là người yêu cầu _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 30

xóa bỏ “văn thư bãi nhiệm” để cho website của KBC4100 (Khu bưu chính quân trường Bộ binh Thủ Đức) nhìn vào trông trang nhã. Chuyện nội bộ sao vạch áo cho người xem lưng. Nhưng Người Bolsa lại nghĩ khác, website là nơi chốn ra vào tự do cứ để cho bà con vào xem và đánh giá trình độ văn hóa và tài điều binh khiển tướng của người cựu hội trưởng Nguyễn Trọng Thu. Hỏi tiếp ông NPH về việc có thể dàn xếp êm đẹp hay không thì ông Hùng cho biết. Ngay khi bắt đầu một vụ kiện người ta vẫn có cơ hội hòa giải, hà huống chi vụ này ông chưa nộp đơn khởi tố. Đáo tụng đình là chuyện bất đắc dĩ, nhưng khi cần cũng phải thưa thôi. Ông NPH cho biết hình như tân hội trưởng và một số các cựu SVSQ cũng đang làm công việc hòa giải này. Ai cột người đó phải gỡ. Ông Hùng đã từng đề nghị họp để giải thích, từng muốn được phó bản Nghị Trình buổi họp, từng đề nghị là một sự hiểu lầm đưa đến quyết định sa thải và rút lại văn thư bãi nhiệm thay vì lời xin lỗi. Nhưng tất cả mọi nỗ lực đều không được đáp ứng. Không thể một người vừa là nạn nhân vừa lại phải quay ra xin hòa giải.

Điều này không thuận lý, chuyện hòa giải phải đến từ thiện chí của 2 phía. Không nhất thiết đó là một lời xin lỗi, hành động và cử chỉ và cách nói cũng đủ để mọi người nhìn được sự kiện. Ông Hùng chỉ muốn dẫn chứng “không phải là hội trưởng có quyền đề cử người cộng tác thì cũng có thể ra văn thư bãi nhiệm”. Trong sinh hoạt cộng đồng đa số các hội đồng hương và cựu quân nhân đều chỉ bầu Hội Trưởng và sau đó vị hội trưởng mời những người cộng tác. Sinh hoạt chung không nên xem đó là hội riêng của mình và có toàn quyền sinh sát. 35 năm chỉ có ông Nguyễn Trọng Thu làm công việc đi ngược lại đạo lý sinh hoạt cộng đồng mà thôi. Nếu làm không đúng thì phải làm lại. Đơn giản thế thôi. Ông Hùng cho biết, nếu ông là người tệ hại và “cùi hủi” như lời vu cáo thì giờ này chắc ông không có chỗ đứng trong cộng đồng. Gần đây nhất, ông đã nhận lời làm Ủy Viên Truyền Thông cho Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Tây Nam Hoa Kỳ (Chủ Nhật ngày 19/12/2010), điều này cũng đủ nói lên sự sinh hoạt và đóng góp cho cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản 35 năm tại hải ngoại của Nguyễn Phương Hùng. Ông đã sinh hoạt và đấu tranh từ 1978 đến nay. Ông cho biết có thể sẽ trở lại làm cố vấn cho hội Biệt Động Quân Nam California vì theo Nội Quy các cựu Hội Trưởng sẽ trở thành cố vấn _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 31

cho hội, nếu ông được mời. Dĩ hòa vi quý là điều ai cũng mong muốn, nhưng dĩ hòa vi quý như thế nào đó mới là vấn đề. Chỉ tôi nghiệp cho vợ ông nữ ca sĩ Lệ Hằng, vô can lại bị vướng mắc vào chuyện tình “Thủ Đức” bất đắc dĩ “chuyện không tên năm thứ 35 năm đời tị nạn” vì đôi song ca Thủ Đức Trung-Thu đã ca bài “không cần biết em là ai? Không cần biết em từ đâu? Chỉ cần biết em là vợ NPH thì không tha”. “Nhân chi sơ tính bổn thiện, thất thập cổ lai ruồi bu” và vẩn bất tri thiên mệnh thì quả thật không giống ai.

                   Ban hợp ca tan hàng sau khi nghi thức khai mạc

                    Cánh phải trống chỉ có chưa đến 10 người

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 32

               Toàn cảnh hội trường ngày 12/12/2010

_________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 33

Bolsa Thiên Hạ Sự 13/12/2010

Bánh Trung-Thu bán trái mùa

Hộp bánh Trung-Thu (Vũ Đình TRUNG và Nguyễn Trọng THU) được ông TTK (TRUNG) và Hội trưởng (THU) đem rao bán trên đài 1190AM qua tay mối lái Thái Hiến (100 mỹ kim airtime) ngày 10/11/2010 đã bị ế ẩm vì quá hạn (outdated) lên men và mốc meo không hấp dẫn dư luận. Kết quả phiên họp của tiền đại hội 5/12/2010 tại “trụ sở” đồng hồ và bán bánh Trung Thu đã có quyết định: Ông Nguyễn Trọng Thu sẽ không còn giữ bất cứ chức vụ gì với tân Ban Chấp Hành sẽ bầu vào Chủ Nhật ngày 12/12/2010. Ông Vũ Đình Trung sẽ không còn được đảm nhiệm chức vụ TTK trong tân Ban Chấp Hành. Thủ Quỹ Nguyễn Hùng Thuận từ chức Thủ Quỹ vì lý do hoàn toàn không kiểm soát được tài chánh và vì những chi phiếu được ký bởi 2 ông Nguyễn Trọng Thu và Vũ Đình Trung mà ông không hề được thông báo (Theo nguyên tắc nội quy thì chi phiếu cần 2 chữ ký, nhưng thực tế nhà băng không lưu tâm đến nguyên tắc này. Có những chi phiếu đã được ký bởi một trong 2 người và vẫn được chi trả.) Theo lời Thủ Quỹ Nguyễn Hùng Thuận không thể tiếp tục giữ tiền mà không kiểm soát được tiền. Phải chăng đây là lý do ông TTK Vũ Đình Trung đã nhiều lần than phiền “hội banh-xa-lông” vì ông hội trưởng xài tiền quá mạng?

Ngoài ra, cô Tina Trần mà người viết đề cập tuần trước (con của cố SVSQ Trần Văn Minh) cũng đã chính thức tuyên bố rút khỏi sinh hoạt của hội cựu SVSQ Thủ Đức Orange County và Vùng Phụ Cận, lý do “quá nhiều lộn xộn và “thiếu” tình huynh đệ chi binh”. Cũng có thể đây là hành động jumped out from sink boat của cô Tina Trần. Nghe nói một vài ca sĩ sau khi đọc lá thư của nữ ca sĩ Lệ Hằng (từng giúp vui bất vụ lợi và không lấy thù lao) cũng sẽ không nhận lời hát cho hội tương lai vì sợ bị vướng vào cảnh “làm ơn mắc oán” như ông hội trưởng vu cáo ca sĩ đến “xin hát” thay vì cám ơn sự đóng góp vô vị lợi hát vì cảm tình với lính (trừ những người đóng tiền để được hát thì được khen tấm tắc, miễn là đem tiền lại cho hội trưởng lại là chuyện được khen tấm tắc, miễn là đem tiền lại cho hội trưởng lại là chuyện khác.)   _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 34 

Tuần trước người viết đã đề cập 2 trong 4 lý do mà ông Nguyễn Trọng Thu lộng quyền tự cho mình quyền bất khả xâm phạm dùng quyền hành Hội Trưởng ban phát và chế tài mọi chức vụ trong Ban Chấp

Hành. Sau bài viết, những người bênh vực ông Thu và Trung đã im lặng trước cái bánh Trung-Thu mốc meo và không lời biện hộ. Tối thứ Năm đi nhà hàng Paracel dự tiệc sinh nhật của ca sĩ Xuân Hương (8/12), ca sĩ Lệ Hằng (12/12) và keyboard Xuân Bình (13/12) gặp ½ bánh Trung Thu là ông Vũ Đình (Trung) đi nhảy đầm mà mặt lại nhăn như táo bón, vì nguyên bàn của bác sĩ Tôn Thất Cần và những người lên hát giúp vui đã lần lượt chúc mừng “Sinh nhật ca sĩ Lệ Hằng” – nghe bắt mệt tai và ngứa ngáy khó chịu. Tuần này xin được trình bày tiếp 2 lỗi lầm “trọng đại” nữa để chấm dứt chuyện tình Thủ Đức:

Lỗi thứ ba: Lợi dụng Đại Hội Cám Ơn Anh kỳ 4, Hội phó Nguyễn Phương Hùng đã miệt thị hội bằng cách đưa tin không đúng sự thật, cho rằng ” Hội SVSQ/TB/ TĐ chút xíu nữa là bị đuổi ra ngòai vì không trực thuộc Liên Hội Cựu Chiến Sĩ “, trong khi đó hội có trách nhiệm phụ giúp Hội HO/TPB về điều hành trật tự và sắp xếp ghế ngồi cho quan khách . Tại sao Nghị quyết công nhận Ngày Quân Lực được dành vinh dự cho Liên Hội Cựu Chiến Sĩ thay vì Hội cựu SVSQ Thủ Đức OC&VPC? Phải chăng điều này cũng là một nguyên nhân đưa đến việc bãi nhiệm?

Việc hội Hội cựu SVSQ Thủ Đức OC&VPC được chia công tác điều hành trật tự và sắp xếp ghế ngồi cho quan khách là đúng. Người viết nói “chút xíu bị đuổi ra ngoài” đây là vụ đứng trong hàng ngũ toán Quốc Quân Kỳ chứ không phải là bị đuổi ra khỏi ngày Đại Hội TPB kỳ 4. Bịa đặt trắng trợn và không thuyết phục người nghe thì chắc chỉ có dân “lơ xe đò” Việt Nam nói mà thôi (Nguyễn Trọng Thu làm lơ xe đò sau ngày đổi chủ và ngực có xâm hình.) Toán Quốc Quân Kỳ xưa nay vẫn giao trách nhiệm cho Liên Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH Nam California và dưới sự hướng dẫn của ông Nguyễn Phục Hưng, hội trưởng Hội Thủy Quân Lục Chiến Nam Cali. Toán Quốc Quân Kỳ của LH/CCS/VNCH là toán từng đảm nhận hầu hết các sinh hoạt tại Nam California và anh em đã từng tập dượt ăn khớp với nhau. Do đó, những người “ngoài” đứng vào e lộn xộn, khó coi.

_________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 35 

Ông hội trưởng Nguyễn Trọng Thu đã nhiều lần công khai và hãnh diện tuyến bố, Hội cựu SVSQ Thủ Đức OC&VPC không trực thuộc Liên Hội, Tổng Hội và hoạt động độc lập trong phạm vi nội bộ. Lời tuyên bố xấc láo của hội trưởng Nguyễn Trọng Thu trong buổi tiệc ra mắt đầu tiên năm 2006 đã làm khó chịu nhiều người, hôm đó đại diện LH/CCS/VNCH có mặt và từ đó mỗi lần đại hội của Hội cựu SVSQ Thủ Đức OC&VPC, chỉ có mặt 2, 3 người theo phép xã giao và lịch sự chiếu lệ. Vậy mà mỗi khi Liên hội hay Tập Thể có chuyện gì thì ông TTK Vũ Đình Trung vẫn “vác” anh em tham dự và vác luôn cả tiền đến đóng. Có lần ông Vũ Đình Trung còn ký luôn một chi phiếu 500 mỹ kim cho Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Tây Nam Hoa Kỳ (thời ông Trần Trọng An Sơn) để được làm thành viên của Tập Thể. Hoạt động độc lập, nhưng khi tổ chức tiệc tùng nhảy đầm thì nhất định kéo mời người ta tham gia. Ông Vũ Đình Trung khoe là là quen nhiều, thật ra ông chỉ biết nhiều người (chứ không quen) qua những bước nhảy trên các sàn gỗ lê lết khắp các nhà hàng quận Cam vì tứ cố vô thân “lắm mối tối nằm không” mà thôi.

Một lý do khác mà ông Nguyễn Trọng Thu không hài lòng với người viết và cho là bị mất mặt là Nghị quyết công nhận Ngày Quân Lực do người viết vận động thành phố Garden Grove (6/2010) và Costa Mesa (8/2010) được dành vinh dự cho Liên Hội Cựu Chiến Sĩ thay vì Hội cựu SVSQ Thủ Đức OC&VPC. Ông Thu thay vì có cơ hội được chường mặt thì bị bỏ quên. Do đó, hành động “bãi nhiệm” cựu SVSQ Nguyễn Phương Hùng chắc cũng được Bắc Bộ Phủ “rất” hài lòng? Vì làm cho người có công với ngày Quân Lực là “người bị sa thải” vì mất uy tín và thiếu tư cách? Rất may cộng đồng rất sáng suốt và biết nhận định, bằng chứng trong các sinh hoạt sau đó người viết vẫn xuất hiện đều đặn. Trong khi nhiều người trong cộng đồng vẫn chưa biết mặt “Nguyễn Trọng Thu là ai?” Ngày đi biểu tình tại Plano, Dallas Texas, người viết gặp vài anh em Biệt Kích và BĐQ quen hỏi thăm: “Nguyễn Trọng Thu là thằng nào?” Câu hỏi dễ mà khó trả lời vì ông ta đang là Hội trưởng.

Lỗi thứ tư: Hội Phó Nguyễn Phương Hùng bịa đặt đưa tin thất thiệt và vu cáo về việc SVSQ trong hội ” méc bu …….với trưởng ban Trần Văn Chi để loai đương sự ra khỏi Hội Ký Giả ” Thật sự hội chưa hề _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 36 

gặp mặt hay có liên hệ sự việc gì với vị nàỵ 

Điều này có thể đúng và có thể sai. Đúng là vì trong một phiên họp của hội ký giả VNOC, ông Chi đã nói với người viết và vài ký giả có mặt. Đúng tức là ông Chi có nói. Sai là có thể có người chơi trò ly gián. Thí dụ biết đâu chính cựu SVSQ đòi truất phế người viết là người nói chuyện với ông Chi mà ông Nguyễn Trọng Thu không biết? Sự kiện này chứng tỏ ông Nguyễn Trọng Thu rất yếu kém trong vấn đề giao tế, đối phó và hành xử. Thí dụ, không ai cấm ông Thu và Trung đến gặp ông Chi và hỏi cho ra lẽ rồi hãy “bãi nhiệm“, đúng không? 70 tuổi và 60 tuổi vẫn chưa biết cách xử trí thì làm sao làm sĩ quan cán bộ và chỉ huy giỏi được. Người viết không biết học lực và khả năng kiến thức của ông Thu, nhưng khoá 12 chưa có Tú Tài vẫn có thể đi Thủ Đức và bị động viên. Chỉ biết rằng những sự xử sự vụng về của cả 2 ông cho thấy chưa có thể là bản lãnh của người chỉ huy hoặc chưa từng biết chỉ huy. Chỉ còn chưa đầy 1 tháng rưỡi (từ 31/10/2010 đến 12/12/2010) đằng nào BCH cũng giải nhiệm vì chấm dứt nhiệm kỳ. Vậy mà ông Nguyễn Trọng Thu vẫn cố gắng ra văn thư bãi nhiệm và trả 100 mỹ kim cho Thái Hiến để lên đài nhục mạ cá nhân người phụ tá đắc lực và đã bỏ “thì giờ, tiền bạc và công sức” với ông 4 năm trời. Cứu vật vật trả ơn, cứu nhơn nhơn trả oán quả không sai.

Chủ Nhật 12/12/2010 người viết gặp Nguyễn Văn Chuyên trong đại hội bầu tân Ban Chấp Hành đã nói: “Nếu ông nhận lời làm Hội Trưởng Hội Thủ Đức, tôi sẽ không thưa BCH mà chỉ thưa cá nhân ông Thu và ông Trung thôi.” Một lúc sau Nguyễn Văn Chuyên nói nhỏ vào tai tôi: “Tôi không muốn ra ứng cử làm Hội trưởng, vì câu nói của bạn, tôi sẽ nhận lời“. Sau đó, 2 đưá xiết chặt tay nhau. Trước khi ra về ông Nguyễn Huy Hiền Khóa 10 hỏi người viết: “Anh Hùng có thể làm hoà với anh Thu không?” Người viết trả lời: “Thưa anh, lúc nào em cũng muốn, nhưng em không thể hạ mình làm hoà với người đã sỉ nhục em và vợ em. Em đã viết trên báo, chắc anh đã đọc, em vẫn mở rộng cánh cửa nhưng họ không muốn bước vào. Vậy em phải sao đây?” Anh Hiền vui vẻ: “Nếu anh đồng ý bắt tay với anh Thu tôi sẽ làm trung gian hoà giải.” Anh Hiền còn vớt vát: “Chỉ cần có thiện chí thì chuyện gì cũng có hể giải quyết trong tình chiến hữu.” Đúng vậy, tại đại hội,  ông Vũ Đình Trung vẫn nói chuêỵn với người “hủi” Nguyễn Phương _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 37 

Hùng. Còn ông Thu thì không một lời. Người chưa có cái độ lượng của kẻ làm lớn thì chưa có thể đạt được trình độ của kẻ cả, tư cách lãnh đạo và chỉ huy.

Vâng người viết sẽ chờ sau Tết Nguyên Đán và Đại Hội Tân Xuân Hội Ngộ vì thời gian tiến hành thủ tục pháp lý có đến 1 năm tức là sau tết vẫn còn 10 tháng để tiến hành. Tuy nhiên, cho đến ngày hôm nay, những e-mail bẩn thỉu vô giáo dục và biạ đặt đời tư của người viết vẫn mỗi ngày tung lên diễn đàn điện tử mỗi ngày 3 bát cơm (3 e-mails) đều đặn bằng cùng một IP address nhưng với các tên gọi khác nhau. Chuyện Thủ Đức đến đây xin tạm biệt và hẹn năm sau nếu cần mở lại không thì bạn đọc vẫn còn nhiều Bolsa Thiên Hạ Sự khác để đọc

Sự Kiện Cộng Đồng 13/12/2010

Người Bolsa

Quốc Ca VNCH sai lầm 35 năm không ai biết?

Trong phiên họp công khai của Ban Đại Diện cộng đồng NVQG/NC ông TTAS cho biết và khẳng định từ xưa nay mọi người đã dùng sai bài Quốc Ca VNCH khi làm lễ chào Quốc Kỳ. Không biết ông Trần Trọng An Sơn sẽ nhân danh quyền lực nào bắt mọi người “không được phép sai lầm” nữa (dù theo ông đã sai 35 năm nay) khi chính thể và quốc hội VNCH đã đi ngủ 35 năm nay. Nếu ông TTAS ra sắc lệnh bắt mọi người phải dùng CD có bản Quốc Ca VN do ông cung cấp thì Ban Đại Diện Cộng Đồng Nguyễn Xuân Vinh – Minh Nguyệt, đảng Việt Tân, VNQDĐ, ĐVQDĐ, Dân Xã Đảng, LMDCVN …v…v… có bằng lòng không vì ông TTAS là người Việt Quốc?

Chưa biết ông sẽ nhân danh cá nhân hoặc Việt Quốc hoặc BĐD CĐNVQG Nam California? Nhưng sự kiện ông cho rằng cộng đồng sai 35 năm cũng là một sự kiện đáng lưu ý? Nhất là hiện nay ông đang “trên đường phục hồi” thần kinh sau cơn tai biến mạch máu não, không biết đề nghị của ông có bị những người ganh tị cho là đề nghị “ấm đầu” và cần uống thuốc Valium không?

_________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 38

Có thể ông TTAS có lý, vì bằng chứng 35 năm nay cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản vẫn “đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt” (Trịnh công Sơn) vì hát sai bài Quốc Ca. Nếu ông TTAS có lý thì những ai lỡ hát sai Quốc Ca VNCH 35 năm có phải tự đấm ngực và nói: “Lỗi tại tôi mọi đàng“? Điều ngạc nhiên hơn nữa phải mất 35 năm cộng đồng mới nhờ ông TTAS cho biết là sai. Và ông Trần Trọng An Sơn lại phát giác điều sai lầm này sau khi vừa “tạm thời” phục hồi sau cơn bệnh “đột quỵ”. Quý vị lãnh đạo chính quyền, dân biểu, nghị sĩ VNCH đệ nhất và đệ nhị Cộng Hoà nghĩ sao về tiết lộ động trời này?

Ai sẽ là người có quyền vỗ ngực tôi đúng anh sai? Trước 30/4/1975 chúng ta sai nên phải di tản tị nạn. Sau 30/4/1975 chúng ta cũng sai vì hát bài Quốc Ca sai. Vì sai nên đành sống kiếp tị nạn 35 năm? Hi vọng sau ngày 16/1/2010 tại tượng đài chiến sĩ Việt Mỹ trong lễ Tưởng Niệm Hoàng Sa – Trường Sa, ông TTAS cho hát đúng bài quốc ca và nhờ hát đúng chúng ta sẽ lấy lại được Hoàng Sa – Trường Sa và quê hương VN khỏi ách cộng sản độc tài. Hi vọng đã vươn lên, đồng bào ơi.   

Cảnh sát Westminster bênh lính

Trong phiên họp thứ Năm 9/12/2010 một sự kiện đáng lưu ý là BĐD CĐ/NVQG/NC đã nhận được văn thư trả lời của cảnh sát Westminster ngày 3/12/2010 cho rằng cảnh sát viên Phạm Hùng đã làm đúng chức năng và nhiệm vụ được huấn luyện để trở thành cảnh sát viên chuyên nghiệp. Trong văn thư được biết Cảnh Sát Westminster cũng đã “trách” nhẹ nhàng BĐD không hiểu rõ vấn đề và làm cho sự kiện dễ dàng bị hiểu sai lạc bởi dư luận và dân chúng. Tuy nhiên, BĐD cho biết trong phiên họp đã không đồng ý nội dung văn thư và đã gửi một văn thư khác. BĐD xác nhận không hề có ý định tạo sự bất ổn trong cộng đồng mà chỉ muốn được sự bảo đảm an ninh cho mọi nguơì, nhất là mỗi khi bị cảnh sát “hỏi giấy“.

Việt Weekly đã phỏng vấn ông Bruce Trần Phó Nội Vụ về sự kiện này.

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 39

Vào “CPC” hay ra?

Đưa VC trở vào danh sách CPC coi bộ hơi khó. Khó không phải là đồng hương không muốn mà khó vì lòng người ngại người đứng tên vận động là Điều Hợp Toàn Quyền Nguyễn Tấn Lạc. Kế hoạch thành lập Uỷ Ban Vận Động Đưa CSVN Trở Lại Danh Sách CPC do Uỷ Ban Phối Đấu Tranh chống VGCS và Tay Sai phối hợp với Ban Đại Diện CĐNVQG Nam Cali và ủy nhiệm cho ông Nguyễn Tấn Lạc đứng ra thành lập. Hoặc ông Nguyễn Tấn Lạc “gài độ” rồi mượn danh nghĩa cộng đồng cũng vậy? Khởi đi từ tháng 9, 10 một phiên họp mở đầu đã gây bất mãn cho một số nghị viên và những người tham dự (Những phiên họp kế tiếp của Ủy Ban Vận Động đã hoàn toàn không có mặt các Nghị Viên và các khuôn mặt đấu tranh nữa.) Cho đến ngày 12/12/2010 thì hầu hết toàn bộ thành viên UBPHĐTCCS&TS đã không tham dự.

Cuối tháng 11/2010 danh sách của Ban Vận Động được đưa ra và đã gặp nhiều chống đối:

– Đa số là thành viên UBVĐ là người của đảng Việt Tân hoặc “cảm tình viên” đảng Việt Tân.

– Giáo sư Nguyễn Thanh Liêm bị đặt vào làm chức vụ Điều Hợp Tổng Quát bên cạnh Điều Hợp Toàn Quyền của Nguyễn Tấn Lạc.   

– Biểu hiệu 4 tôn giáo lớn Phật Giáo, Công Giáo, Hoà Hảo và Cao Đài bị bỏ vào trong logo của UBVĐ mà không xin phép.

– Ngày ra mắt 12/12/2010 dự trù được tổ chức tại đài truyền hình VHN-TV và chiếu trực tiếp trên 50 tiểu bang của Hoa Kỳ đã bị ông Bruce Trần huỷ bỏ vì sự điều hành “thiếu tế nhị” của ông Nguyễn Tấn Lạc. Sự kiện ông Bruce Trần rút ra đã kéo theo nhiều người, chi tiết này Người Bolsa sẽ đề cập trong bài viết kỳ tới.

– Ngày 8/12/2010, tại buổi họp báo ở quán Zen, ông Nguyễn Tấn Lạc nói với nhà báo Nguyễn Phương Hùng: “Chúng tôi không cần nghe ý kiến của của quý vị. Đây là buổi họp báo, quý vị đến đây đặt câu hỏi, nếu có câu hỏi, chúng tôi trả lời.” Nhà báo Nguyễn Phương Hùng thấy không cần có câu hỏi nên bỏ ra về, làm cho các nhà báo khác cũng cụt hứng không muốn đặt câu hỏi nữa nên cũng ra về. Buổi họp báo tan hàng cố gắng và báo trước một hiện tượng không tốt đẹp cho UBVĐ.

– Sáng Chủ Nhật, ngày 12/12/2010 tại điạ điểm tổ chức ra mắt UBVĐ, _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 40 nhà báo Thanh Huy than phiền với ông Nguyễn Tấn Lạc trong thư mời của UBVĐ không có mời các cơ quan truyền thông và báo chí. Thay vì xin lỗi sợ sơ xuất hay thiếu sót này thì ông Nguyễn Tấn Lạc lại cự nự với nhà báo Thanh Huy là ký giả phải có bổn phận đi lấy tin, không cần mời. Có lẽ ông Nguyễn Tấn Lạc cho rằng nhà báo phải cám ơn Ban tổ chức, vì không có sinh hoạt chắc là báo không có tin để viết (?). Ký giả Nguyễn Thanh Huy ra về, được ông Hoa Thế Nhân chạy theo năn nỉ, xin lỗi nên ở lại tham dự. Có lẽ vì đụng chạm với 2 nhà báo trong 1 tuần lễ liên tiếp, nên trong buổi lễ ông Hoa Thế Nhân đã giới thiệu các cơ quan truyền thông trước khi giới thiệu quan khách? Rất tiếc 2 nhà báo Đoàn Trọng và Nguyễn Phương Hùng lại không thấy giới thiệu. Ông nhà béo Nguyễn Phương Hùng không được bà Thu An của đài Little Saigon Radio công nhận là nhà báo (dù rằng bà Thu An là vua ngủ gật trong các cuộc họp báo) cũng tạm thông qua, nhưng nhà báo Đoàn Trọng của Việt Weekly thì cũng không được giới thiệu. Có lẽ BTC sợ oai ông nhà báo Vi Anh (dù rằng ông Vi Anh cũng vắng mặt.) Có lẽ BTC không công nhận Đoàn Trọng hay Việt Weekly? Bà Thu An cũng từng gọi Việt Weekly là báo lá cải nên không cần giới thiệu.   

Dù sao đi nữa thì Uỷ Ban Vận Động đã không vận động được đồng hương và các tổ chức đấu tranh, chính đảng thì chuyện vận động “vào CPC trở lại” sắp đến, có lẽ đường ta ta cứ đi nhà VC thì VC cứ về mà thôi. Điểm đáng lưu ý là mặc dù UBVĐ chưa ra mắt nhưng ngày 8/12/2010 tại câu lạc bộ Văn Hoá (nhà hàng Zen) ông Nguyễn Tấn Lạc đã khoe chuyện “cái cầy trước con trâu” là sẽ có 5, 10 ngàn biểu tình tại Hoa Thịnh Đốn làm áp lực và khắp nơi đồng loạt hưởng ứng thành lập các UBVĐ cùng lúc tham gia chiến dịch. Người Bolsa tự hỏi, thế thì UBVĐ chỉ là một bình phong hợp thức hoá cho một tổ chức nào đó hay chăng? Sao lại biết là sẽ có một cuộc tập hợp 5, 10 ngàn người? Vậy thì đã có ai vẽ sẵn road map cho UBVĐ rồi hay sao? Tại sao ông Nguyễn Tấn Lạc biết khắp nơi cùng đồng loạt thành lập các UBVĐ? Ông Nguyễn Tấn Lạc biết 5, 10 ngàn tập trung tại Hoa Thịnh Đốn, nhưng rất tiếc lại không biết chỉ có chưa đến 50 người tham dự ra mắt UBVĐ. Thật đáng tiếc.

50 người có mặt trong đó ban nhạc lên hát khai mạc có đến 15 người; _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 41 sau khi làm lễ thì một nửa nằm trong ban hợp ca là ban Hoa Biển lên đường đi San Diego, hội trường còn lại có lẽ 40. Trong số còn lại thì khi BTC đọc tên thì có đến 10 nhà báo, số còn lại là những thuyết trình viên và vài đồng hương. Lạ một điều trong số những thuyết trình viên có những người rất nổi tiếng làm biếng đi tham dự các sinh hoạt, nhưng lại rất siêng năng xuất hiện nếu được mời cầm “mai” (mic) phát biểu.

Kinh nghiệm báo chí cho Người Bolsa một nhận định ít sai lầm. Nếu có một nhân vật nào bị thắc mắc tại sao có mặt ngày hôm nay thì y chang sau khi khai mạc thể nào người đó sẽ được xuất hiện trên sân khấu không này thì nọ, tránh không khỏi. Đó là lý do chính đáng, đến phát biểu có mặt, không phát biểu vắng mặt. Một người được mời đã thắc mắc: “Tôi có được phát biểu không?” Nếu câu trả lời không thì bảo đảm nhân vật tài tình này cũng sẽ trở thành tàng hình biến mất hoặc sẽ không đến. Còn có những nhân vật quái đản hơn nữa hỏi: “Tôi được nói bao nhiêu phút” hoặc can đảm hơn nữa “Tôi phải nói 30 phút”. Chúa Phật ơi, chương trình nào cũng khoảng 2 giờ, một mình ông chiếm hết 30 phút thì quan khách không bỏ ra về hết là may. Cũng như chương trình văn nghệ mang chủ đề “Những Ngày Xưa Thân Ái” chơi luôn màn thi Hoa Hậu “Hoàng Sa – Trường Sa” (Mặc áo xẩm nói tiếng Tầu).

Ngày 19/1/1974 là ngày Hạm Trưởng Nguỵ Văn Thà và các chiến sĩ QLVNCH Vị Quốc Vong Thân tại đây. Chắc chắn ngày 16/1/2010 năm nay tại tượng đài chiến sĩ Việt Mỹ hội Hải Quân Cửu Long Nam California sẽ tổ chức để toàn thể cộng đồng miền Nam tưởng niệm Hoàng Sa – Trường Sa. Chắc chắn “Những Ngày Xưa Thân Ái” Thủ Đức này sẽ không mặc áo xẩm và nói tiếng Tàu.         

 “Sắc Lệnh S14-06”

Ngày 22/1/2011 sẽ là ngày lễ đăng quang của tân Thống Đốc và phó Thống Đốc. Ban nghi lễ của tiểu bang dự trù sẽ có từ 6 đến 10 ngàn tham dự. Rất may trong phiên họp của Ban Đại Diện phần tường trình công tác cho biết, dự trù biểu tình phản đối Thống đốc Arnold _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 42 Schwarzenegger gửi thư chúc mừng lễ Lao Động 2/9/2009 với lãnh sự VC San Francisco được huỷ bỏ. Thay vào đó một văn thư chúc mừng tân Thống Đốc Jerry Brown với lời lẽ hoà nhã và yêu cầu ông không nên rút lại Sắc Lệnh cờ vàng S-14-06.

Việc lo ngại Sắc lệnh S-14-06 công nhận Cờ Vàng sẽ bị tân Thống Đốc thu hồi có lẽ mọi người đã nhìn ra vấn đề sau bài viết trên Việt Weekly tuần trước. Oan có đầu nợ có chủ, ngày 3/1/2011 sẽ là ngày tân thống đốc Jerry Brown sẽ bắt đầu tuyên thệ nhậm chức, tức là ông Arnold Schwarzenegger đã ca bài “Một mai giã từ vũ khí“, nên chắc chắn sẽ không mất công giải quyết vấn đề hành chánh từ năm 2009 đầy bất lợi cho ông. Biểu tình chống ông Jerry Brown thì sẽ rơi là cái “hố” to thăm thẳm. Do đó, lại thêm một chuyện chưa vui sum họp đã sầu chia ly.

Vấn đề chính đáng cần tìm hiểu là từ đâu do ai mà ông Ngô Kỷ có được lá thư này? Từ đó có thể suy diễn ra người đứng sau lưng là ai với mục đích gì? Nếu nói rằng vô tình tìm ra lá thư trên search engine thì “eo ôi” chuyện tình từ năm trước, năm nay chưa héo queo thì cũng đã tàn tạ theo thủ tục ngoại giao hành chánh. Trên một chương trình đài truyền hình digital, Ngô Kỷ vẫn kiểu nói bản chất muôn thuở, bắt mọi người phải xăn tay áo nhập cuộc. Y như hệt cuộc biểu tình tại nhật báo Người Việt, ai không ra biểu tình thì bị mang lên đài Võ Cự Long xát xà phòng.       

Lối đấu tranh kiểu này cộng thêm ngôn ngữ mở miệng là đưa “con khỉ gió” không có phụ nữ nào nhận (của Ngô Kỷ) ra loè thì thời gian sẽ đưa Ngô Kỷ cũng sẽ trở thành nhân vật “Đâm Từ Từ” mà thôi. Trong chương trình TV digital internet này để khích động cộng đồng “đoàn kết sau lưng ta“, Ngô Kỷ đã lên án các dân cử Mỹ gốc Việt, ký giả ký thiệt, hội đoàn, tổ chức phải làm chuyện “ngày bao hùng binh tiến lên“, hầu mong mọi người tham gia. Cách đây 5, 10 năm Ngô Kỷ nói gì thì may ra còn có người nghe. Từ ngày ra tòa ký giấy “đầu hàng” nhật báo Người Việt và bị 2 chị Vân gọi là “con cóc” thì uy tín của Ngô Kỷ coi như hết thuốc chữa. May ra còn lại xác cóc. Có lẽ chỉ còn Đỗ Vinh nghe mà thôi.

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 43

Việc phát động cho âm mưu nào đó qua sự kiện Lễ Lao Động VC ngày 2/9/2009 coi như được chìm xuồng bởi BĐD CĐ/NVQG. Dù sao cộng đồng cũng nên cám ơn những lá thư của nghị viên Dina Nguyễn, TNS Lou Correa và BĐD CĐ/NVQG/NC, ít ra vẫn là một lời cảnh báo tân Thống Đốc Jerry Brown đừng làm chuyện điên rồ.

Nhân vụ lo ngại cờ Vàng này, nhà báo Nguyễn Phương Hùng đã phát biểu trên diễn đàn họp công khai của BĐD/NVQG/NC thay vì yêu cầu Thống đốc Jerry Brown đừng thu hồi Sắc Lệnh S-14-06 thì hãy gửi văn thư vận động tiểu bang California công nhận cờ Vàng. Được biết cộng đồng NVQG đang thực hiện và vận động việc này.

Nguyễn Văn Chuyên, tân Hội Trưởng Hội Thủ Đức

Ông Nguyễn Văn Chuyên người đã từng sinh hoạt khá lâu trong cộng đồng Nam California. Ông đã từng nổi tiếng là một phi công khu trục Skyraider trẻ và gan dạ. Ông cũng từng hoạt động trong lãnh vực báo chí, Chủ Nhiệm tờ Tiếng Chuông. Sinh hoạt Cộng đồng Nam California trong Ban Đại Diện ông Bùi Bỉnh Bân và từng làm đại diện trong văn phòng Thượng Nghị Sĩ Joe Dunn. Ông vừa sang xong cửa tiệm Nước Mía Viễn Tây và về hưu sau khi bà Thuý vợ ông đau buồn về cái chết của con trai. Với thời gian nhàn hạ và tiền bạc dư giả ông Nguyễn Văn Chuyên xứng đáng là một Hội Trưởng có tài vì kinh nghiệm lãnh đạo cộng đồng. Ông đã từng ra ứng cử Nghị viên thành phố Westminster nhưng không thành công. Tuy nhiên, với khả năng kinh nghiệm sinh họat khá lâu trong cộng đồng và quen biết nhiều ông Nguyễn Văn Chuyên sẽ đưa hội Thủ Đức Orange County và Vùng Phụ Cận tiến xa và gần gũi cộng đồng hơn.

Trong các đại hội của hội Thủ Đức ông thường tặng cho quỹ tương trợ Thương Phế Binh 1 ngàn mỹ kim. Do đó, điều trước mặt mọi người có thể an tâm là không có sự thất thoát hay lạm dụng tài chánh. Ngược lại, nếu cần ông có thể ứng ra được. Điều ghi nhận bên lề đại hội bầu tân BCH đã diễn ra rất dân chủ và minh bạch. Mặc dù đã có sự “đề nghị” của một cựu SVSQ cùng khoá 12 với Hội trưởng đương nhiệm, nhưng Chủ toạ đoàn đã dứt khoát không cho ông Nguyễn Trọng Thu _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 44 được lưu nhiệm. Một SVSQ cò mồi khác thì viện lẽ có những hội đoàn khác hội trưởng được lưu nhiệm 5 hoặc hơn nhiều nhiệm kỳ cũng đã bị bác bỏ. Một bông hồng cho chủ toạ đoàn chí công vô tư, làm việc ngay thẳng. Hi vọng Chủ Toạ Đoàn này sẽ cũng không bị “bãi nhiệm” vì tính ngay thẳng.

Nhà báo Nguyễn Phương Hùng khi trả lời câu hỏi của Người Bolsa cho biết tại sao ông có mặt trong buổi đại hội này cho biết: Ông nhận được thư mời với dấu bưu điện 10/12/2010  tức là ngày thứ Sáu và nhận được vào thứ Bảy 11/12/2010. Rất may là thư đến kịp nên ông vẫn có cơ hội được tham dự vào Chủ Nhật 12/12/2010. Nếu nhận được thứ Hai có thể ông sẽ bị mang tiếng là “tẩy chay” không đến tham dự. Theo lời ông Phương Hùng, khi đến nơi trong danh sách tại bàn ghi danh không có tên ông. Hai cựu SVSQ ghi danh này đã phải hỏi TTK Vũ Đình Trung lý do thì được ông Vũ Đình Trung cho biết “thì ghi thêm tên vào danh sách“. Tại sao một người Phó Ngoại Vụ tức nhân vật số hai của hội lại không có tên trong danh sách của hội? Điều này chứng tỏ lá thư mời được gửi ngày 10/12/2010 sau khi những bài báo viết trên Việt Weekly ngày thứ Năm 9/12/2010 đã có ảnh hưởng đến quyết định của BCH. Nghĩa là lá thư mời được mời vào giờ thứ 25 để tránh những bài viết bất lợi (trong tương lai?) Bằng chứng tên của cựu SVSQ Nguyễn Phương Hùng không có danh sách đã làm sẵn và viết bằng tay.

Trước đó, tại cửa nhật báo nhật báo Việt Báo (nơi đại hội nhóm họp) một trong 2 SVSQ đang bước vào vô tình cùng lúc ông NPH bước đến (là người gửi e-mail yêu cầu ông Nguyễn Phương Hùng từ chức) đã lên tiếng sấc mé “hỏi giấy“: “Ai cho anh đến đây?” ông Phương Hùng bình thản: “Anh không có quyền hỏi tôi.” Ông cựu SVSQ đàn em này tiếp tục hỗn láo và đánh trống lảng: “Nếu anh có thư mời thì không sao.” Ông Phương Hùng biết đây là kế khích bác nhằm làm cho ông mất bình tĩnh (có thể đã có bàn qua kế hoạch này) nên ông Phương Hùng đã không mắc bẫy và tiếp tục bình thản: “Anh không có quyền thắc mắc“. Trong phòng họp ông Hùng cũng đã nhiều lần đưa ý kiến và đóng góp xây dựng qua kinh nghiệm sinh hoạt hội đoàn 30 năm tại hải ngoại và đã được tán thành.

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 45

Hỏi ý kiến ông về tân Ban Chấp Hành ông nói: “Ai làm cũng được điều căn bản là phải làm đúng và đừng quan liêu cho rằng chức vụ Hội Trưởng là Tổng Thống. Chỉ tiếc rằng chỉ còn hơn 1 tháng trước khi mãn nhiệm ông Nguyễn Trọng Thu đã làm một điều quá xuẩn động để đi đến một hậu quả không lường và làm mất tình huynh đệ chi binh. Sự kiện không hề có trong các sinh hoạt hội đoàn và làm một vết nhơ trong sinh hoạt hội cựu SVSQ Thủ Đức OC và vùng Phụ Cận.”    

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 46

Bolsa Thiên Hạ Sự 06/12/2010

“Sự Cố” Khôn 3 năm dại 45 phút

Ai nên danh mà không hề chiến bại, Ai nên khôn mà chẳng dại đôi lần?”, tục ngữ Việt Nam có câu răn con gái: “Khôn 3 năm dại 45 phút” có lẽ đúng vào trường hợp chỉ cần một lần dại dột bị dụ dỗ lên đài phát thanh cũng đủ để tiếng “thơm” muôn đời. Nhất là lên chương trình phát thanh để nói chuyện với dư luận cộng đồng Việt Nam và toàn thế giới (qua website) vu cáo thành viên cộng tác như ông già hội trưởng 70 và ông Tổng 60 là những cái dại không giống dại nào, cái dại không giống ai đã có mùi “thơm” phát tiết bị thính giả bịt mũi khen mùi “hữu xạ Thủ Đức tự nhiên hương” thật nhục nhã.

Từ lâu vấn nạn Thủ Đức như: nào là 2 Tổng Hội Thủ Đức, nào là 2 hội Thủ Đức Úc Đại Lợi, hội cựu SVSQ Thủ Đức Houston đang “uýnh nhau” (Nguyễn Vân Tùng là nguyên nhân), bây giờ đến lượt hội cựu SVSQ Thủ Đức OC&VPC thanh toán nhau vì quyền lợi lưu nhiệm (Cũng có bàn tay Nguyễn Vân Tùng nhúng vào). Vậy mà, cũng có người ngoan cố vẫn quan niệm mưa lúc nào mát mặt lúc đó. Quan niệm cá nhân như vậy quả là dốt, vì được dịp xổ bầu tâm sự dại gì không làm? Vì trong ý nghĩ thiển cận họ nghĩ rằng nói để làm cho địch thủ mất thanh danh trong cộng đồng và không phải trả tiền mướn giớ airtime, tội gì không làm. Đó là sự kiện 2 ông “cụ” (Người miền Nam đọc Cựu thành Cụ) SVSQ Thủ Đức đã “thức đủ” 45 phút trên đài thất thanh của Thái Hiến làm trò nói chuyện nham nhở và bẩn thỉu vào tai thính giả. Sau ngày 30/4/1975 ai cũng biết câu: “Tốt nắm, cứ thế mà nàm” của thằng VC, vậy thì “tốt nắm cứ thế mà nàm” 2 ông nhé. Ngày hôm sau vài người bạn hỏi tôi, nguyên văn “thằng Thu là thằng nào mà ăn nói vô văn hóa và ngu ngốc như thế? Để cho thằng truyền thông lớp ba trường làng Qui Nhơn giựt dây xỏ mũi mà cũng không biết.” Ngu thì người viết không dám nghĩ, nhưng ngốc thì có lẽ đây là triệu chứng của thời kỳ suy thoái sự minh mẫn của tiền Alzheimer (nghễnh ngãng của tuổi già.) Một thành viên trong Ban Chấp Hành than thở với người viết: trước khi lên đài 2 ông  “ngôn” với  Ban  Chấp

Hành là ông Thái Hiến mời lên đài 1190AM để tường trình kết quả “thành công” (tài chánh) nhưng “thất bại” (tổ chức) của ngày “hội _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 47 

đại” 10/10/2010, ai ngờ 2 ông lên đài làm chuyện ruồi bu (mật) thật.

Không ai biết Thái Hiến “gạ gẫm” hay 2 ông “tỉ tê” để được lên đài? Vì thật ra ai “dụ” ai cũng được, 2 bên cùng có lợi. Nhưng người có sạn “Quốc Gia Hành Chánh” trong đầu mà còn bị dụ như con nít thì cũng là chuyện lọa đời. Thái Hiến vì áp lực của “người mướn chương trình” (nhà báo Vi Anh có chương trình hàng tuần vào thứ Sáu) hay của cựu Trung Tá Trần Đức Cử (Thái Hiến nói thẳng trên đài Trung Tá Trần Đức Cử nói với Kim Oanh – vợ anh Bốn, không muốn cho Nguyễn Phương Hùng lên đài, lẽ dĩ nhiên người viết không tin là sự thật, nhưng chị Hằng vợ Tr/T Cử có nhiều giờ quảng cáo bán thuốc trên đài không lẽ Thái Hiến đặt chuyện và Tr/T Cử thì không thấy cải chính – Im lặng là vàng.) Người viết chỉ ngạc nhiên, nếu mà cựu Trung Tá Trần Đức Cử làm như vậy thì mình là thân phận cựu quân nhân làm quan thì cấp nhỏ, làm cộng đồng thì không chức tước, làm ký giả thì không báo, không đài và cũng chẳng có quyền lợi thương mại cạnh tranh với ông anh, mỗi lần gặp vẫn một điều commandant 2 điều commandant, vậy mà vẫn bị “chơi xỏ” và bị nói xấu ngầm hay sao? May mắn thay tối thứ Bảy, 4/12/2010 khi tham dự buổi tiệc gây quỹ xây dựng Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng của Đức Giám Mục Trần Thanh Vân tổ chức tại đài VHN-TV gặp được anh chị Trần Đức Cử, cả hai đều minh xác là không có chuyện “vớ vẩn” này. Như vậy cộng đồng được sáng tỏ: Thì ra loại người chỉ vì muốn 600 mỹ kim từ trên trời xuống đất sẵn sàng bịa chuyện bôi bác người ngay thì chuyện gì lại không dám làm, kiếm được thêm 600 mỹ kim trên trời rơi xuống trước khi tắt tiếng cũng là một quái chiêu thời đại mới, đáng phục. Cám ơn anh chị Trần Đức Cử đã làm sáng tỏ sự kiện, xin dành nhận định cho độc giả.

Trở lại Thiên hạ Sự Bolsa, 2 ông Thu và Trung bị người viết lật tẩy âm mưu “cố thủ” mặt trận “Huntington Beach” (trụ sở hội cựu SVSQ Thủ Đức Orange County và Vùng Phụ Cận,) nên tức khí áp dụng đúng chiến thuật “kẻ thù của kẻ thù ta là bạn ta”. Đó là lý do, tại sao thông báo Văn Thư Bãi Nhiệm người viết được đọc miễn phí một tuần lễ trên đài thất thanh Thái Hiến và lại còn được mời lên đài ngồi đấu láo nói láo ăn tiền. Sự bãi nhiệm nếu chỉ là văn thư thông báo cho hội viên thì chắc không có chuyện gì xảy ra. Nhưng vì mang lên đọc để bêu rếu _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 48 

trên đài và lại còn thượng đài nói xấu gia đình người ta mới thành cớ sự như hôm nay.

Nội dung thư bãi nhiệm gồm 4 điểm nhưng không thấy quý dzị quốc dân “đồng hồ” và “quần áo” (“trụ sở” hội là tiệm sửa đồng hồ (Vũ Đình Trung) và sửa quần áo (Nguyễn Trọng Thu)) chứng minh “tội ác” của người viết, mà chỉ nói khơi khơi, nói cho sướng miệng, nói thỏa mãn tự ái dám vuốt dế “Tông Tông” hội Thủ Đức. Nói khơi khơi cho sướng miệng thật ra không khó lắm, con nít 3 tuổi cũng biết nói, không cần phải làm đến chức hội trưởng hay tổng thư ký mới biết nói láo cho “sướng” miệng. Người viết xin lần lượt được phép độc giả tự bào chữa trước tòa quan nhớn “Thủ Đức” trên diễn đàn và báo chí vì cái ngày gọi là họp “văn thư bãi nhiệm” thì nạn nhân người viết đã bị đem ra xử khiếm diện, tức là không biết mình bị xử, có nghĩa là hội cựu SVSQ Thủ Đức văn miêng hơn cả người “Dziệt cộng” của chế độ csVN. Bất chấp luật lệ sinh hoạt của hội đoàn với giấy phép và nội quy (Articles of corporation) của tiểu bang California, bất chấp nguyên tắc lý tình và thủ tục hành chánh. Người bình thường, nếu làm như vậy may ra còn bỏ qua, ông bá láp Vũ Đình Trung vì không có tài biết ăn biết nói cũng cho thông qua luôn, nhưng cựu học viên đốc sự Quốc Gia Hành Chánh như ông Nguyễn Trọng Thu thì quả tình khó mà hình dung: sao lại có thể như vậy được nhỉ? Ngày 30/4/1975 những con khỉ VC từ rừng về thành phố nhuộm đỏ Sài Gòn để “Nam Kỳ khởi nghĩa tiêu Công Lý, Đồng Khởi vùng lên mất Tự Do.” Nay tại hải ngoại 35 năm sau hội “cụ” SVSQ Thủ Đức họp bãi nhiệm nhân vật số 2 trong tinh thần rất tự do, dân chủ của Hoa Kỳ đã trêu ngươi và chửi cha nữ thần Tự Do, Nữu Ước bằng văn thư bãi nhiệm. Đương sự tức người viết không hề biết mình bị xử và chưa hề có biện pháp cảnh cáo lần thứ nhất, thứ nhì trước khi chính thức bị chế tài.

Ngày thứ Năm 2/12/2010, đúng như lời thông báo và không được hội cựu SVSQ Thủ Đức OC&VPC cũng như ông Nguyễn Trọng Thu (Hội Trưởng) và ông Vũ Đình Trung (TTK) trả lời đề nghị của người viết họp nội bộ giải quyết vấn đề, nên người viết đã chính thức gửi thư khiếu nại bằng e-mail lên Bộ Nội Vụ và cơ quan thuế vụ IRS. Ông Vũ Đình Trung, TTK mà trong hội ai cũng biết người không có kiến thức

hành chánh, ăn nói hồ đồ, nhưng nó lú thì chú nó (Hội trưởng Nguyễn _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 49  Trọng Thu lại cũng không khôn luôn.) Có lẽ trong kiến thức Quốc Gia Hành Chánh của một người chưa hề đi làm việc với một công ty Hoa Kỳ nào, ông Thu đã nghĩ rằng ông có quyền đề nghị “bổ nhiệm”, thì ông cũng có quyền bãi nhiệm. Cứ cho là đúng đi, nhưng ông Thu ơi, không phải là hình thức lên đài phát thanh mang vợ chồng người ta ra mà bêu xấu, mạ lỵ, phỉ báng (Malicious, libelous và defamation là những chuyện bên Mỹ rất dễ dính cựa.) Vài người trong Ban Chấp Hành và hội viên đã nói chuyện với người viết bỏ qua đừng thưa kiện. Người viết cho biết sẵn sàng, nhưng giải quyết cần 2 chiều, người viết đâu có thể “do-it-myself”. Khi e-mail trả lời của Bộ Nội Vụ tiểu bang California hồi báo đã nhận được thư khiếu nại và được người viết phổ trên 100 diễn đàn điện tử Việt Ngữ và báo chí thì mọi người mới biết người viết nói và làm thật. Vài thành viên trong BCH cho biết chuyện lên đài phát thanh là chuyện không đúng như quyết định của BCH là chỉ lên đài tường thuật kết quả “hội đại” ngày 10/10/2010. Người viết không được họp không biết, chỉ biết 45 phút liên tục sau khi giới thiệu chức vụ Hội Trưởng và TTK của hội xong (có nghĩa được phép nhân danh hội “thức đủ”) thì gia đình người viết được mang ra bịa đặt và được gọi là hủi. Kể ra một ông Hủi được làm ngoại vụ và sinh hoạt với hội 5 năm cũng là một sự kiện “hủi” như lên đài phát thanh “hủi” nói chuyện “hủi” không thể tưởng tượng. Anh hủi, tôi hủi, nó hủi, tất cả chúng ta đều hủi.

Ngày 12/9/2010, một ông hội viên thường thuộc loại lùn mã tự (không phải thành viên Ban Chấp Hành) đi Việt Nam như đi cơm bữa, có năm đi 2 lần (có lẽ bị giựt dây của ông Thu) viết e-mail yêu cầu người viết từ chức, không biết lý do gì. Nhưng Ban Chấp Hành, Cố Vấn và Giám Sát lại đồng ý quyết định lưu nhiệm người viết đến 12/12/2010 tức là ngày bầu tân Ban Chấp Hành. Đùng một cái như Tào Tháo rượt đến cửa hang Pắc Pó, pháo kích vào miệng “Bác Hồ”, ông trưởng hội vì cay cú chơi luôn một phát “Văn Thư Bãi Nhiệm” để trả thù tội mày dám mó dế ngựa, dù rằng dế tông tông đã teo với tuổi 70: Cái tội dám cản trở âm mưu (lưu nhiệm để thao túng tài chánh và điều hành hội) là một chuyện không thể tha thứ. Chuyện mới nhất của ông lùn mã tự này là sau khi e-mail của người viết gửi lên Bộ Nội Vụ và IRS ngày 2/12/2010 thì sáng Chủ Nhật 5/12/2010, mở e-mail người viết nhận được 2 e-mails được gửi từ peterquyen@hotmail.com (Thứ Bảy

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 50

4/12/2010) thóa mạ và thêu dệt về đời tư người viết và ông bà cụ thân sinh (đã quá vãng) của người viết. Cả 2 e-mails mang nội dung vô văn hóa và thiếu giáo dục này đã được người viết gửi cho toàn thể hội viên hội “Thức Đủ” quận Cam và Liên Hội Cựu SVSQ Thủ Đức để nhận diện những người tự nhận mình không phải là “Hủi”. Ngày 31/10/2010 tổng cộng 17 mạng đến họp và đi đến quyết định với 4 lỗi tày trời của người viết để đưa đến sự bãi nhiệm:  

Lỗi thứ nhất: “Căn cứ điện thư trên KBC Hải Ngọai, Hội Phó Nguyễn Phương Hùng tự cho rằng lấy làm xấu hổ đối với hội nhà vì tổ chức đại hội ngày 10 tháng 10, 2010 không có gì đặc sắc đồng thời có ý ngăn cản anh em đồng môn ở xa về tham dự đại hội.”

Trong lần đi Washington DC tháng 4/2010 và những lần đi dự đại hội Liên Hội Cựu SVSQ Thủ Đức tại Houston, Lousianna với tư cách là hội phó ngoại vụ, người viết được các hội đoàn đề nghị, năm nay Hội cựu SVSQ Thủ Đức OC&VPC tổ chức đại hội 60 năm trường Mẹ Thủ Đức cho xôm tụ với: 1- Làm lễ Truy Điệu các SVSQ Thủ Đức đã Vị Quốc Vong Thân vào tối thứ Bảy tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ; 2- Họp Đại Hội sáng Chủ Nhật và 3- Tiệc Đại hội tối Chủ Nhật 10/10/2010. Đề nghị không được chấp nhận với lý do không đủ nhân sự và bận rộn (vì làm biếng.) Với tư cách là người phụ trách website cho Liên Hội Cựu SVSQ Thủ Đức tại Hoa Kỳ, người viết ra thông báo: “Đã cảm thấy xấu hổ vì mang tiếng là phó Ngoại Vụ nhưng đã không thuyết phục được Ban Chấp Hành thực hiện được một buổi đại hội mang tầm vóc 60 năm quân trường Bộ Binh Thủ Đức.” Sau đó, người viết kết luận tùy theo suy nghĩ của mỗi người để tự quyết định tham dự vì Đại Hội không được tổ chức đúng tầm vóc và đúng nghĩa của 60 năm thành lập trường BB Thủ Đức. Người viết đã không dấu diếm tâm tư, thời buổi kinh tế kiệm ước, tốn mấy trăm tiền vé máy bay chỉ để về ăn nhậu và nhẩy đầm thì theo thiển ý tổ chức tại địa phương cũng chẳng cần thiết phải về. Kết quả các hội chỉ cử đại diện thay vì về đông như đã hứa. Thế là ông Nguyễn Trọng Thu nổi cơn thịnh nộ, lôi đình. Người viết chẳng có gì “lấy làm xấu hổ với hội nhà”, bởi vì đây là một hội chỉ biết tổ chức buổi tiệc để ăn nhậu và nhảy đầm. Người viết chỉ tự xấu hổ với anh em Thủ Đức các nơi xa về tham dự, bĩu môi dẻ bỉu “thực lực Thủ Đức Orange county có vậy thôi sao?” _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 51 Còn xấu hổ thì hội phải hổ thẹn vì không làm được theo lời thỉnh cầu của anh em các khu hội khác. Hội không xấu hổ với người viết, tại sao người viết xấu hổ với hội? Chỉ thương cho các anh hùng tử sĩ xuất thân từ quân trường Bộ Binh Thủ Đức đã Vị Quốc Vong Thân, người ta lập hội để Heineken, Budwiser, Remy Martin XO. Một buổi lễ tưởng niệm cho oan hồn tử sĩ cũng không được thực hiện với 60 năm thành lập trường Mẹ. Ngược lại, trút hận lên người viết vì dám đưa đề nghị vớ vỉn làm bận lòng người sống làm nhỡ nhàng cuộc vui “make money” của Trung-Thu.

Đại Hội đúng nghĩa không phải chỉ là tổ chức ăn uống và nhảy đầm. Nếu chỉ có thế thì nên gọi là họp mặt vui chơi mà thôi, đừng dùng danh xưng Đại Hội Kỷ Niệm 60 Năm Thành Lập Trường Mẹ để lùa mọi người mua vé kiếm tiền nghe mà xấu hổ, đại nhạc hội văn nghệ khiêu vũ nhân lễ kỷ niệm 60 năm thành lập trường Mẹ là đúng nhất. Các khóa nhỏ khi về quận Cam, họ còn tổ chức được Đại Hội với đầy đủ nghi lễ tưởng niệm tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ. Khóa 65A, 72 và 73 Không Quân mỗi khóa chưa đến 100 người kể cả gia đình vậy mà họ cũng tổ chức được nghi lễ trang nghiêm. Vậy mà tại sao một hội “lớn” có đến 900 hội viên có đóng tiền niên liễm theo lời hội trưởng Nguyễn Trọng Thu khoe trong “hội đại” ngày 10/10/2010 (900 x $30 mỹ kim = 27 ngàn mỹ kim. Mong ông Nguyễn Trọng Thu cho IRS biết số tiền này đang ở đâu và tại sao không thấy trong báo cáo tài chánh nhé?) lại không có đủ nhân sự để tổ chức lễ Đặt Quân Kỳ Rũ và một buổi thảo luận cho các đại diện khu hội họp trao đổi tình hình địa phương? Nhóm Dân Quân Cán Chính của cựu Đại tá Phạm Văn Thuần mỗi Chủ Nhật đầu tháng còn tổ chức được chào cờ, vậy mà hội Thủ Đức (900 hội viên) không lẽ chỉ biết họp nhẩy đầm hay sao? Nhìn lại các buổi biểu tình đấu tranh chống Cộng thì chẳng thấy ai trong BCH ngoại trừ ông Nguyễn Hữu Thắng cựu hội trưởng (mặc dù đã hết sinh hoạt) nhưng vẫn thỉnh thoảng có mặt biểu tình. Đã không làm giỏi mà lại tự ái giỏi đổ vấy cho người viết lấy làm xấu hổ cho hội. Xấu hổ thật còn gì nữa mà tự ái vặt, ông Thu, ông Trung?

Nói cho ngay chẳng qua lý do có những uẩn khúc bên trong nên mới gây ra cớ sự. Vì người viết đã thẳng thắn phản đối, gây ra sự phật ý “tông tông” Thủ Đức. Trước hết là âm mưu tăng nhiệm kỳ cuối từ 2 _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 52     năm lên 3 năm để kéo dài thời gian làm “dịch vụ” hội trưởng (một năm 12 tháng, mỗi tháng 200 mỹ kim vào túi “thuê mướn văn phòng” trong khi tiền già hơn 600 cũng tốt thôi.) Chính ông Vũ Đình Trung, Tổng Thư Ký đã từng than vãn: “ông Thu xài tiền quá mạng, nay hội banh-xa-lông.” Ngày nay vì nhu cầu “chia xẻ tiền mướn văn phòng” nên Vũ Đình Trung bèn trở thành đồng minh với Nguyễn Trọng Thu. Nếu hội cần nơi để bày hàng 3 cây cờ (Mỹ-Việt và Thủ Đức) và vài thùng sách, người viết cho để nhờ miễn phí, khỏi cần mướn văn phòng của TTK và tiệm may quần áo của hội trưởng tiết kiệm chi phí cho hội, chịu không? Chơi trò ma giáo mà lại cứ thích lên mặt Nhạc bất Quần “bãi nhiệm” người khác. Bãi thì bãi, nhưng nên lựa chỗ mà bãi, bãi tùm lum tùm la thúi hoắc, bãi bậy bạ có ngày mang họa. Cũng vì sự xài tiền quá mạng, nên “Tông tông” Nguyễn Trọng Thu có lần họp BCH muốn mượn tiền quỹ Thương Phế Binh để chi dụng, nhưng bị đa số thành viên phản đối. Người viết thấy ông mặt mày bị “táo bón” vì quê xệ, mới đứng ra tổ chức thêm một “đại hội” nhảy đầm mừng Xuân 2008 để gây quỹ cho ông có tiền chi dùng. Từ đó Xuân Thu nhị kỳ hội Thủ Đức OC&VPC có 2 “đại hội” nhảy đầm tháng 10 (thành lập trường Bộ Binh Thủ Đức) và tháng 1 hoặc 2 cho Tân Niên.    

Trở lại chuyện âm mưu lưu nhiệm thì thông lệ từ tháng 2 đến tháng 8 của năm cuối nhiệm kỳ BCH đương nhiệm có trách nhiệm tổ chức bầu cử tân BCH và chuẩn bị bàn giao vào ngày đại hội tháng 10 là tháng sinh nhật của trường Mẹ Bộ Binh Thủ Đức. Nhưng năm nay, năm cuối cùng của nhiệm kỳ, ông Nguyễn Trọng Thu đã “im lặng là vàng” tảng lờ. Mỗi lần người viết hỏi thì ông nại cớ bầu tân Ban Chấp Hành thì ai là người đứng ra tổ chức “đại hội”? Một câu hỏi rất ư là vớ vẩn của trẻ nít lên ba hay dân tốt nghiệp chính trị Quốc Gia Hành Chánh lớp ba trường làng. Một cựu đốc sự Quốc Gia Hành Chánh mà có lập luận ngớ ngẩn như vậy thì làm sao ra trường làm phụ mẫu chi dân? Lẽ dĩ nhiên BCH đương nhiệm phải có bổn phận tổ chức và làm lễ bàn giao. Ban Chấp Hành mới chỉ làm việc sau khi được bàn giao hoặc sau ngày Đại Hội mà thôi. Nếu bầu xong mà không bàn giao thì tân BCH cũng không làm việc được. Đầu óc đen tối nên khổ cho người ngay tính như người viết.  

Có rất nhiều sự kiện dẫn chứng về âm mưu lưu nhiệm của ông trưởng hội Nguyễn Trọng Thu mà người viết đã nói huỵch toẹt trong phiên _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 53

họp ngày 12/9/2010. Đó là lý do mà ông Nguyễn Trọng Thu trong phiên họp này, sau khi bị người viết tố cáo âm mưu lưu nhiệm đã phải chính thức ấn định ngày 12/12/2010 sẽ là ngày bầu cử Tân Ban Chấp Hành. Nếu không có sự thẳng thắn vạch trần âm mưu này của người viết thì trong ngày “hội đại” 10/10/2010, MC sẽ “gài độ” hỏi ý kiến “quan khách” có nên tín nhiệm hội trưởng Nguyễn Trọng Thu thêm nhiệm kỳ nữa thay vì mất công tổ chức bầu cử không? Lẽ dĩ nhiên trong buổi tiệc rượu ăn uống nhảy đầm đầy tinh thần vui chơi cao độ “quan khách” cũng rất dễ tính mà “đồng ý, nhất trí”. Sau đó, sẽ đem nội quy ra đổi lại 2 nhiệm kỳ thành 3 hoặc 4 hoặc muôn năm nếu vẫn còn được tín nhiệm, không chừng. Âm mưu bị bại lộ, trách sao ông không giận chồng chém vợ, đem lòng thù hận vừa mất danh vừa mất tiền thu hàng tháng cho văn phòng “ma“.

Việc bầu bán ngày 12/12/2010 sắp đến này cũng rất là ly kỳ, vì thư mời được gửi ra chỉ có tính cách giới hạn, những cựu SVSQ “thân” với người viết đã không nhận được thư mời đi bầu (dù là e-mail,) thậm chí còn bị xóa e-mail khỏi e-group Thủ Đức. Như vậy hội từ nay sẽ là hội phe ta, phe quân trường Bộ Binh Thủ Đức chân chính sẽ đi về Thủ Đức mà chơi. Dù dấu như mèo dấu C… nhưng người viết cũng biết ngày 5/12/2010, sẽ có phiên họp để bàn tính kế hoạch. Nói trước cho quý dzị quốc dân “đồng hồ” và “quần áo” yên chí nhớn để làm việc nhỏ, người viết sẽ không đến vì “cảm thấy xấu hổ” phải đứng chung những người như 2 ông “không hủi” Nguyễn Trọng Thu và Vũ Đình Trung. Ngày 12/12/2010 người viết cũng không đến họp để tiếp tay làm thêm việc nham nhở.             

Lỗi thứ hai: “Điện thư ngày 14-10-2010 Hội Phó Nguyễn Phương Hùng gửi cho Hội Trưởng Nguyễn Trọng Thu, với chủ đề ” Chuyện không thể tưởng tượng “, Hội Phó Nguyễn Phương Hùng đã phỉ báng hội một cách trắng trợn, cho rằng Đại Hội Kỷ Niệm 60 Năm Thành Lập Trường Bộ Binh Thủ Đức là ” Những trò nham nhở “.

Vâng người viết không chối cãi, nhưng đáng lẽ ông Nguyễn Trọng Thu phải nói rõ ràng hơn là: “Phương Hùng gửi e-mail cho tôi hỏi tôi có nằm trong âm mưu này không, vì PH không muốn ném chuột bể đồ cổ. Phương Hùng muốn biết ông Thu bị áp lực của ai? Ai bắt ông Thu _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 54  tổ chức chương trình đại hội với những trò nham nhở như vậy?” Rất tiếc vì chính ông là đạo diễn cho nên khó ăn khó nói. SVSQ “giả” Đào Anh Tuấn đã cho người viết biết rõ tự sự và đòi họp công khai (ông ca sĩ này bị hội Không Quân không công nhận là nhà binh thứ thiệt. Anh ruột ông là nhà báo Không Quân Đào Vũ Anh Hùng ở Plano, Texas cũng đã xác nhận sự thật ông ta không hề đi lính, dù là lính kiểng. Lúc thì ông đeo lon thiếu úy lúc trung úy. Ông Nguyễn Trọng Thu bảo: “Không Quân chê thì vào Hội Thủ Đức chơi không sao”. Đúng vậy, no star where, quân cảnh nào ở Mỹ hỏi giấy mà sợ. Miễn là đóng tiền niên liễm 30 mỹ kim cho ông Thu kiếm tiền trả tiền thuê “văn phòng” và được cầm microphone chạy long tong làm “át-xít-tăng” cho cô Ly là đủ.)

Sở dĩ người viết gọi là nham nhở, vì ông Nguyễn Trọng Thu và ông Vũ Đình Trung họp riêng với với cô Ly (vợ của ông Hải Quân Đặng Thành Long và là chị của cô Tina, một người không là hội viên, lẽ dĩ nhiên SVSQ Thủ Đức không có nữ SVSQ, và cô Tina cũng là “bạn gái” thân của TTK Vũ Đình Trung, được ông Trung đưa vào hội chỉ có một nhiệm vụ ngồi thu tiền vé trong mỗi lần đại hội. Ông Thủ Quỹ chỉ được ngồi thu tiền niên liễm.) Cô Tina này còn được giao vé bán mỗi kỳ đại hội và sau đó chưa bao giờ được ông Vũ Đình Trung báo cáo thu bao nhiêu tiền. Hội cựu SVSQ Thủ Đức OC&VPC không hề có bất cứ một phiên họp ưu khuyết điểm nào sau mỗi kỳ “đại hội”. Sổ sách chi thu chỉ có 3 ông Hội Trưởng, TTK và Thủ Quỹ “báo cáo” lẫn nhau (Nội quy chỉ bầu 3 người này, do đó có lẽ chỉ cần 3 người biết với nhau là đủ?) Dại gì họp ưu khuyết điểm để phải mất công, phiền hà để báo cáo tài chánh.

Theo lời báo động của “SVSQ” Đào Anh Tuấn với người viết thì ông Thu không triệu tập bất cứ phiên họp nào để chuẩn bị cho ngày đại hội 10/10/2010 mà chỉ tự ý phân chia công tác với cô Ly. Bị người viết làm áp lực nên ông Thu đành triệu tập phiên họp ngày 12/9/2010, nhưng cho đàn em Peter Nguyễn (lùn mã tự) viết e-mail yêu cầu NPH từ chức trước ngày họp.

Nhưng chuyện ruồi bu mà người viết ám chỉ chính là Đại Hội Cựu SVSQ mà cô Ly lại làm MC hầu như từ đầu đến cuối, không lẽ SVSQ _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 55 không ai còn biết ăn nói (già líu lưỡi?) Những quan khách tham dự đại hội thắc mắc “Who is she? Nói dở như vậy mà cũng làm MC?”. Ăn nói lưu loát như Đào Anh Tuấn cũng phải cầm mi-cô chầu rìa. Nhưng chuyện nham nhở mà người viết ám chỉ đây chính là chuyện là chuyện bố của 2 cô Ly và Tina được đưa lên làm lễ Truy Điệu ngay trong “Đại hội 60 năm cuộc đời.” Với lý do SVSQ Thủ Đức quá đông không thể nhớ hết danh sách những người đã Vị Quốc Vong Thân. Cố Thiếu tá Trần Văn Minh tức thân phụ của 2 cô, đã quá vãng, được hội cựu SVSQ Thủ Đức Orange County và Vùng Phụ Cận “ưu ái” chọn làm “người mẫu” tượng trưng đưa lên bàn thờ làm lễ Truy Điệu. Chắc không phải vì gia đình đã nhiệt tình ủng hộ 500 mỹ kim (chi phí làm giỗ?). Do đó, người viết đã đặt tên mới cho hội là “cựu SVSQ Chung Sự” hay truy điệu trong nhà hàng không phải Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ. Thực tế gia đình cô Ly không có gì sai trái vì đây là một hình thức báo hiếu cha già đã chết, thay vì giỗ ở nhà nay giỗ ngoài công chúng, có lẽ có danh dự hơn? Cái sai nếu có hay đúng hơn nham nhở thì chính những người đồng ý cho làm cái việc “không giống ai” tức là Ban Tổ Chức và những người không bằng lòng nhưng lại cả nể không dám phản đối ông trưởng hội.

Nhưng kẹt một nỗi, nội quy của hội chỉ được đăng phân ưu, phúng điếu và phủ cờ cho các cựu SVSQ “có đóng tiền niên liễm” mà thui. Cố SVSQ Trần Văn Minh cũng chưa hề là hội viên, vậy mà được truy điệu đặc biệt. Rất nhiều cựu SVSQ Thủ Đức lỡ dại không đóng tiền niên liễm, khi đi trình diện vùng 5 chiến thuật (chết) đã được hội cựu SVSQ Thủ Đức OC&VPC “lịch sự” từ chối và trả lời khéo hội chỉ có quy chế lo cho hội viên (có đóng niên liễm) mà không lo cho cựu SVSQ Thủ Đức (Không đóng niên liễm sẽ không được xem là cựu SVSQ Thủ Đức, chắc là SVSQ Việt Cộng?) Nhưng bố cô Ly và Tina thì có lẽ tình “bạn gái” và tình “mỹ kim” nên đã không quản lời ong tiếng ve nên được đưa vào cái gọi là “đại hội” 60 năm cuộc đời để làm chuyện vinh danh (Dù rằng ông Trần Văn Minh chẳng có tiếng tăm công trạng và cũng chẳng phải là hội viên vì đã quá vãng.)

Rất tiếc trong Ngũ Đại Hổ Tướng Sinh Vi Tướng Tử Vi Thần và rất nhiều anh hùng QLVNCH xuất thân từ quân trường BBTĐ lại chưa bao giờ được hội đưa lên bàn thờ làm lễ truy điệu, kể cả lễ đặt quân kỳ _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 56 rũ ngoài Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ. Vậy mà những người con hiếu thảo của cố Thiếu Tá Trần Văn Minh gửi tiền ma chay thì hội đã vội vã nhanh nhẩu đưa vào buổi tiệc làm lễ truy điệu và bắt mọi quan khách phải đứng nghiêm chỉnh truy điệu một người không hề quen biết. Chỉ thiệt thòi là các anh em cựu SVSQ lỡ dại không có đóng 30 mỹ kim một năm, nên khi quá vãng gia đình đành phải nhờ những hội khác làm lễ phủ cờ. Có lẽ từ nay Hội Cựu SVSQ Thủ Đức Orange County và Vùng Phụ Cận nên đổi danh xưng là “Hội Một Nhóm Cựu SVSQ Thủ Đức Ăn Nhậu” và chỉ nhận làm lễ truy điệu nếu có trả tiền tang phí cho hợp hoàn cảnh.

Chuyện nham nhở khác trong đại hội là các ca sĩ phải hát những nhạc phẩm hợp chủ đề “Những Ngày Xưa Thân Ái.” Ông Vũ Đình Trung bèn đi nhờ “ca sĩ quen” (trả tiền được hát?) để hát mở đầu chương trình bài này (Chuyện trà nước hay ca sĩ biết điều trả tiền để được hát hay không thì người viết không biết.) Rất đông ca sĩ đã hát những bài hát linh tinh linh tang và nhạc ngoại quốc không liên quan đến Những Ngày Xưa Thân Ái của ông. Nhưng có một ban kịch mà trong phiên họp 12/9/2010 cho biết đã ủng hộ 500 mỹ kim nên được trình diễn một vở kịch vui dài 25 phút mang chủ đề “Thi Hoa Hậu”. Vở kịch thứ nhất không ăn nhậu gì với chủ đề “Những Ngày Xưa Thân Ái.” Thứ hai câu chuyện càng khôi hài hơn nữa là một trong 3 thí sinh (vợ một cựu SVSQ Thủ Đức) lại mặc áo xẩm nói tiếng Tàu trong lúc cộng đồng đang chống Tàu (Hoàng Sa – Trường Sa) cứu “Thức Đủ.” Đúng là dzô dziên, vì hội “Giá Luộc” này đã bị hội Gia Long thứ thiệt mời ra khỏi sinh hoạt của hội, không còn chỗ chơi. Chơi đâu cũng được, chơi kiểu “Những ngày Xưa Thân Ái” cuả chú Ba Tàu chệt cũng dzui, dù rằng khán giả thở dài thay vì cười hả hê. Có người còn Đê Em: “Trả tiền để nhảy đầm có phải xem diễn kịch “Những ngày Xưa Hoàng Sa – Trường Sa Thân Ái” đâu“?     

Kỳ tới sẽ bàn tiếp về tội “bãi nhiệm” thứ ba và thứ tư để độc giả làm Bao Công xử án. Tội bị Bãi Nhiệm hay tội nham nhở lên đài phát thanh nhục mạ thành viên BCH của Hội cựu SVSQ Thủ Đức xem tội nào nặng? Tại sao Nghị quyết công nhận Ngày Quân Lực được dành vinh dự cho Liên Hội Cựu Chiến Sĩ thay vì Hội cựu SVSQ Thủ Đức OC&VPC? Phải chăng điều này cũng là một nguyên nhân đưa đến _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 57   việc bãi nhiệm? Nhân tiện người viết cũng xác nhận không chống đối với các thành viên trong BCH vì mọi người với người viết vẫn là tình huynh đệ chi binh “Thủ Đức Gọi Ta Về.” Khi người viết gọi Hội cựu SVSQ Thủ Đức OC&VPC là vì khi lên làn sóng 1190AM ông Thu và Trung đã xưng chức vụ như vậy và cho đến giờ phút này chưa thấy một thông tư nào chính thức của hội lên tiếng về việc làm “nham nhở” của ông Thu. Thành thật xin lỗi cùng quý huynh trưởng và đồng môn của hội, chuyện vạn bất đắc dĩ phải viết, mua vui cũng được một vài trống canh.  

Sự Kiện Cộng Đồng 6/12/2010

Người Bolsa

Chú Nam Hà thắc mắc về vụ đi biểu tình Dallas

Tối thứ Hai 29/11/2010, Ủy Ban Phối Hợp Đấu Tranh Chống Cộng Sản và Tay Sai (UBPHĐTCCS&TS) có phiên họp thường lệ mỗi tối thứ Hai để kiểm điểm. Có 2 vấn đề Người Bolsa ghi nhận cần lưu tâm và đáng được ghi vào danh sách CPC của Ủy Ban ông Nguyễn Tấn Lạc (tức là danh sách các “quốc gia” cần quan tâm.) Sự kiện thứ nhất là ông Vi Anh một lý thuyết gia của UBPHĐTCCS&TS, người duy nhất trong cộng đồng hải ngoại đã can đảm đuổi nhà báo ra khỏi phòng họp, đi ngược với đệ tứ quyền của Tu Chính Án Số 1, đã không hợp tác với Ủy Ban Vận Động Đưa CSVN Trở Lại Danh Sách CPC (UBVĐ/ĐCSVN/TLDS/CPC). Sự kiện thứ hai là ông Nguyễn Nam Hà không đồng ý UBPHĐTCCS&TS đi biểu tình chống văn hóa vận cộng sản với nhà báo Nguyễn Phương Hùng.

Sự kiện thứ nhất đã dẫn đến việc UBPHĐTCCS&TS quyết định không cử thành viên đi tham dự buổi họp báo sáng thứ Tư 1/12/2010 tại nhà hàng Zen do UBVĐ/ĐCSVN/TLDS/CPC tổ chức. Buổi họp này để chuẩn bị dư luận cho buổi ra mắt ngày 12/12/2010. Những người đã ghi tên hoặc đứng tên trong danh sách trước đây đã lần lượt rút ra là giáo sư Nguyễn Thanh Liêm, ông Bruce Trần, ông Lê Quang Dật, ông Phan Kỳ Nhơn với lý do sức khỏe hay vì bận rộn công việc. Nhưng _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                   Trang 58 Người Bolsa biết chắc chắn là UBVĐ/ĐCSVN/TLDS/CPC do 2 tổ chức Ban Đại Diện Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California và UBPHĐTCCS&TS lập ra. Sau khi hình thành và trao cho ông Nguyễn Tấn Lạc làm Điều hợp viên thì banh-xa-lông và cái bản tính Vũ Như Cẩn “độc tài” của ông Nguyễn Tấn Lạc. Chuyện này sẽ nói phần sau. Đó là lý do tại sao luật sư Nguyễn Xuân Nghĩa cũng không được có mặt và tham dự họp báo sáng thứ Tư 1/12/2010 tại quán Zen.

Sự kiện thứ hai là ông Nguyễn Nam Hà ba chớp ba nháng than phiền UBPHĐTCCS&TS đã “đi theo” và “làm huề” với ông Nguyễn Phương Hùng qua việc đi biểu tình tại Plano-Dallas, Texas. Đây mới là trò nham nhở và cái dzô dziên của ông “tình báo” hội quân đoàn 4 trên dưới một mình ông (giống bà Phan Diệu Chi – one woman band), nghĩa là hội một mình một chợ do-it-himself, một mình kiêm nhiệm đủ chức vụ từ trưởng hội đến chức vụ lao công và không bao giờ có bầu và bán.

Biểu tình không phải là độc quyền của UBPHĐTCCS&TS hay của bất cứ tổ chức phe nhóm nào. Ông Nam Hà từng là thành viên của đảng MT/VT nên hành xử của ông luôn luôn đi theo con đường Việt Tân chệch hướng. Tại sao không được đi theo NPH? Tại sao không được làm huề với ông Nguyễn Phương Hùng? Hình như cộng đồng luôn luôn nêu cao khẩu hiệu đoàn kết, tại sao Nam Hà muốn biến khẩu hiệu thành “đàn két”? Hi vọng ông Nam Hà có câu trả lời thỏa đáng, nếu đi theo NPH thì phạm tôi gì? (Theo VC?) Người Bolsa nhớ không lầm thì hình như ông NPH đã đề cử ông Nam Hà vào trong UBPHĐTCCS&TS. Vậy Nam Hà là người ăn quả không thèm nhớ kẻ trồng cây? Tại sao ông Nam Hà “làm biếng” đi biểu tình nhưng lại độc tài không cho người khác “được” đi biểu tình? Nhất là đi biểu tình với NPH thì lại càng bị cấm cản? Lạ nhỉ. Hay là UBPHĐTCCS&TS không mời ông NNH mà đi mời ông NPH, nên ganh ghét? Nguyễn Nam Hà tên thật Nguyễn Thanh Hà lấy cái quyền gì mà hoạch họe? Phải chăng lệnh Vi Anh? Người Bolsa biết ông Nguyễn Phương Hùng đã tha tào ông cựu dân biểu Bùi Văn Nhân vụ lãnh tiền GR và tiền già mà vẫn lãnh lương, đừng chọc giận, ông ta đi thưa IRS và ASXH thì mệt và mất mặt VNCH lắm à nghe.

_________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 59

Không lẽ Nguyễn Nam Hà người đang đi bưng bô và thổi ống đu đủ cho ông Nguyễn Trọng Thu, hội trưởng hội cựu SVSQ Thủ Đức Orange County và Vùng Phụ Cận cũng cho rằng Nguyễn Phương Hùng là hủi (2 ông thần Hội trưởng và TTK nói NPH là hủi trên đài thất thanh Thái Hiến) nên không đáng đứng chung biểu tình? Những người gọi NPH là hủi thì lúc biểu tình đang đứng “hủi” nơi nào trong cộng đồng? Nguyễn Trọng Thu, Vũ Đình Trung, Nguyễn Nam Hà đang chống (gậy) hay chống cộng (đồng)? Lúc NPH đứng biểu tình dưới cái lạnh dưới zero độ và lái xe xuyên bang trên 3 ngàn dặm đường cái quan thì Nam Hà ở đâu? Những tên hay lý sự trong bàn họp là những tên thường hay trốn chui trốn nhủi nhiều nhất. Chống cộng bằng microphone trên sân khấu thì ai cũng chống được. Chống trong bàn họp thì lại càng dễ hơn nữa. Bữa nào huổn chắc nhờ bà Phùng Tuệ Châu kể lại chuyện lý do tại sao Nguyễn Nam Hà (Thành viên Ban Tổ Chức bầu cử thời ông Bùi Bỉnh Bân) đã bỏ phiếu thuận cho ông Bân đắc cử. Vui à nghe. Nhưng điều chắc chắn nhất là Nguyễn Nam Hà hận ông Nguyễn Phương Hùng vì tội loại Quân Đoàn 4 của “tình báo” Nam Hà ra khỏi Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Tây Nam Hoa Kỳ, sau bài báo viết về Nam Hà dương oai diệu võ trong ngày Quân Lực 19/6 năm 2004.  

Sự Kiện CPC chưa vui sum họp đã sầu chia ly

Thói đời lấy ra thì dễ nhưng nhét vào thì khó, người ta có thể kéo con giun từ một lỗ nhỏ dưới đất lên dễ dàng, nhưng đút con giun vào trở lại thì có lẽ khó lòng, trừ phi con giun “tình nguyện” tự ý chui vào. CPC cũng vậy là cái danh hiệu dùng ám chỉ các quốc gia cần quan tâm trên thế giới mà Hoa Kỳ lập ra. Việt Nam là một quốc gia cũng cần “nhét” trở lại sau khi đã được người Mỹ hào phóng “móc” ra và cho làm Ủy Viên Thường Trực (dù là dự khuyết) tại diễn đàn Liên Hiệp Quốc. Chuyện CPC/Việt Nam này có lẽ cũng khó hơn chuyện con giun vì sau ngày ngồi vào Liên Hiệp Quốc thì anh VC càng ngày càng có vẻ coi thường đàn anh Cờ Huê cọp giấy chỉ thích “hiệp thương” đếm tiền thay vì chính trị chính em. Từ những hàng không mẫu hạm George Washington, chiến hạm thăm viếng hữu nghị, đến tập trận quy mô với Mỹ, Nhật, Hàn và những cuộc viếng thăm của các nhân vật số 1, số 2, _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 60 số 3 chính quyền Hoa Kỳ thì con giun cũng khó mà ngu sao mà chui vào trở lại cái lỗ bé nhỏ khiêm nhường.  

Chủ Nhật, ngày 12/12/2010 sẽ có buổi lễ ra mắt tổ chức tên Việt là Ủy Ban Vận Động Đưa CSVN Trở Lại Danh Sách CPC (tạm gọi là Ủy Ban CPC cho ngắn gọn) nhưng tên Mỹ thì lại mang nghĩa khác People For Religious Freedom in Vietnam. Có lẽ sợ không ai hiểu Ủy Ban là ai và sẽ làm gì với 2 danh xưng Việt Mỹ trái ngược như tên rượu Black & White, nên một buổi họp báo sáng thứ Tư 1/12/2010 được tổ chức tại Câu Lạc Bộ Văn Hóa tức quán cơm chay Zen để làm sáng tỏ. Họp đang ngon trớn, báo chí đang thắc mắc, Ban tổ chức đang thao thao bất tuyệt cho VC vào danh sách CPC thì nhà báo Nguyễn Phương Hùng bỏ ra về làm cho buổi họp báo bị tan hàng cố gắng vì các nhà báo khác đồng loạt biểu đồng tình ra về trước lời tuyên bố của ông Điều Hợp “Toàn Quyền” Nguyễn Tấn Lạc: “Chúng tôi không cần quý vị có ý kiến, quý vị có câu hỏi đặt ra chúng tôi trả lời.” Nhà báo Nguyễn Phương Hùng thấy không cần thiết nói chuyện với người điếc, nên bỏ ra về. Mọi người về theo. Chó chết hết chuyện, người ra về cũng hết chuyện luôn. Ông nhà báo Phương Hùng ngon thiệt, không bị đuổi cũng tự động đuổi mình làm cho phiên họp của người ta bị hổng cẳng. Ban tổ chức ngồi lại ăn cơm chay cho hạ hỏa. Các nhà báo ra về viết bài tường thuật, nhưng bỏ mục gay cấn cuối cùng. Nhờ sự kiện Nguyễn Phương Hùng bỏ ra về, bà con sau khi đọc bao ngày xong qua đọc Việt Weekly mới biết chuyện ai làm báo thật, ai làm báo giả.

Ông nhà báo Phương Hùng có lẽ đi xa quận Cam chống văn hóa không biết diễn biến sự kiện vận động CPC, nên bèn đi tìm hiểu ngọn ngành. Đọc xong bài phỏng vấn ông Bruce Trần trên Việt Weekly và câu chuyện của ông Phan Kỳ Nhơn và Lê Quang Dật trên chuyến xe biểu tình, nhà báo Phương Hùng đoán được ngọn ngành. Những người rút ra khỏi Ủy Ban CPC vì bất mãn về cái hành xử độc tài và áp đặt của ông Nguyễn Tấn Lạc. Lý do rút lui là bận việc hoặc sức khỏe chỉ là những ngôn từ ngoại giao làm giảm bớt sự căng thẳng. Cái Ủy Ban tên dài lòng thòng được thành lập bởi 2 cơ chế: Ban đại diện cộng đồng Người Việt Quốc Gia và Ủy Ban Phối Hợp Đấu Tranh Chống Cộng Sản và Tay Sai (UBPHĐTCCS&TS) và giao cho ông Nguyễn Tấn Lạc làm Phối Trí Viên. Cờ đến tay nên ông tha hồ phất bất kể ý _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 61 kiến. Vẫn chuyện sao y bản cũ và bản tính sinh hoạt từ ngày ông Bùi Bỉnh Bân đến nay ông Nguyễn Tấn Lạc không hề có tiến bộ thay đổi với cái tên tục Vũ Như Cẩn. Chuyện thành lập Ban Tổ Chức ngày 30/4/2008 và hôm nay tại quán Zen là sự kiện đáng nhớ và biểu tượng rõ ràng căn bệnh độc tài của ông Nguyễn Tấn Lạc.  

Theo lời ông nhà béo Phương Hùng thì tối Hai 29/11/2010, UBPHĐTCCS&TS đã đi đến quyết định không đồng ý cho thành viên của Ủy Ban tham dự họp báo sáng thứ Tư 1/12/2010, đó là lý do tại sao luật sư Nguyễn Xuân Nghĩa không có mặt, nhưng ông Nguyễn Tấn Lạc bảo là bận hầu tòa (?) Các cố vấn khác không có mặt thì ông Nguyễn Tấn Lạc bảo là ở xa không về được. Giáo sư Lưu Trung Khảo, luật sư Đoàn Thanh Liêm, Nghị sĩ Lê Châu Lộc, bác sĩ Francis Phú, tiến sĩ Mai Thanh Truyết ở quận Cam đâu có xa? Sự bất tín, vạn bất tin. Tại sao phải nói không đúng sự thật?

Việc đưa VC trở lại danh sách CPC là chuyện cần làm và đáng làm, nhưng làm thế nào để được mọi người ủng hộ mới là chuyện đáng nói. Nhìn vào danh sách ban cố vấn đã ngửi mùi Mặt Trận Việt Tân. Nhất là những chức vụ cần phải lựa chọn cho đúng người đúng chỗ. Chọn người không biết xử dụng computer và e-mail làm Thư Ký thì trật đường rầy là cái chắc. Người thích xòe bài cơ rô chuồn bích thì không nên làm nghề giữ tiền. Thí dụ như vậy, không ám chỉ ai thì dễ thuyết phục dư luận hơn. Đừng vì thiếu người cứ vào vơ vét về cho đủ danh sách không nên.

Ông Bruce Trần, một nhận vật có nhiều điều kiện “ắt có và đủ” để làm nhiều chuyện ích lợi cho tổ chức, đừng nên làm mích lòng. Chuyện gì cũng vậy ơn đền oán trả, không tiền thì khất, nhưng có tiền thì phải chi trả song phẳng. Không phải cứ nghĩ người có tiền thì phải có bổn phận đóng góp, nhân tâm tùy mạng mỡ mỗi người. Đừng bắt người ta phải làm điều khônbg muốn và cũng đừng làm điều mình không muốn với người khác. Người có tiền và cũng lại có lòng khá hiếm trong cộng đồng. Ông Bruce Trần có phương tiện, có tiền và có lòng tại sao không khéo xử sự để ông ra đi mùa Thu. Ông Bruce Trần cũng không có mặt trong buổi họp báo vì đã rút ra; mà Bruce Trần đi thì sẽ có nhiều người cũng thích được ra đi theo. Giáo sư Nguyễn Thanh Liêm mới bị đau _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 62 đầu gối nên có lý do chính đáng. Ông Lê Quang Dật thì lúc nào cũng “Yêu Em dật dờ” như tên gọi. Lúc nào ông cũng chân trong chân ngoài, không dứt khoát. Chờ khi nào ngã ngủ thì ông mới chính thức tôi thế này tôi kia để được lòng mọi người.

Nhiều lần người viết đã từng viết, cái gì dính đến MT/VT thường hay bị dị ứng. Nhìn vào danh sách thì rõ ràng ông Nguyễn Tấn Lạc đã dùng cái chức vụ Điều Hợp Toàn Quyền (Nghe tưởng là Pháp sắp sửa gia nhập Ủy Ban CPC và tái lập chức vụ Toàn Quyền Đông Dương). Giáo sư Nguyễn Thanh Liêm là Điều Hợp Tổng Quát. Thông báo mới thì ông trở thành Điều hợp độc quyền, nghĩa là GS Nguyễn Thanh Liêm không còn Điều Hợp Tổng Quát nữa. Điều Hợp Toàn Quyền và Điều Hợp Độc Quyền hay Điều Hợp Cô Độc cũng giống nhau.

Sinh hoạt cộng đồng 35 năm Người Bolsa thú thật 2 chức vụ này là gì (Điều Hợp Tổng Quát và Điều Hợp Toàn Quyền) và khác nhau giữa Toàn Quyền và Tổng Quát. Rất may lần này ông Nguyễn Tấn Lạc biết sửa chữa (không phải là biết phục thiện mà là ông thấy cũng không giống ai.) Giáo sư Nguyễn Thanh Liêm bị cách chức Điều Hợp Tổng Quát đưa vào Ban Cố Vấn. Tạm ổn định một mặt. Điều Hợp Đơn Độc cũng giống như Điều Hợp Do-it-yourself.

Sự kiện cái logo của Ủy ban thì vẫn chưa thay đổi. Là một cựu đốc sự Quốc Gia Hành Chánh đáng nhẽ ông Nguyễn Tấn Lạc phải biết cờ tôn giáo không thể để trên cờ quốc gia. Bốn tôn giáo lớn Phật, Thiên Chúa Giáo, PGHH và Cao Đài đều có biểu hiệu trong logo của Ủy Ban CPC trừ Tin Lành (lý do ông NTL giải thích là Tin Lành không có biểu tượng. Có chứ ông Lạc ơi, biểu tượng Tin Lành là quyển Thánh Kinh và hình Thánh Giá.) Dù sao đi nữa thì các biểu tượng này không nên đưa vào trong logo của ủy ban vì:

-Các logo tôn giáo nằm trên quốc kỳ VNCH.

-Gom tất cả các tôn giáo nằm dưới sự điều động của Ủy Ban.

-Chính ông Nguyễn Tấn Lạc cũng công nhận buổi họp báo không có đại diện tôn gíao vì các tôn giáo e ngại hợp tác làm việc chính trị. Không thấy ông Lạc cho biết tôn giáo nào không thích làm chính trị trong 4 logo tôn giáo nói trên.

_________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 63

Cuối cùng, đừng nên thổi phồng sự kiện quá đáng không mang lại sự thuyết phục dư luận ngược lại còn làm mất sự tin tưởng của dư luận. Thí dụ ông Nguyễn Tấn Dược (Cảnh Sát Quốc Gia) cho biết tên Trần Đức Nguyên là tên giả khi sinh hoạt để đánh lừa csVN. Cái lý luận này chắc bà con ai cũng cười, bà con ai cũng biết là Nguyễn Tấn Dược (thuộc ban đại diện của ông Bùi Bỉnh Bân, từng ra ứng cử Nghị Viên Westminster và thất bại đắng cay) không lẽ VC không biết Nguyễn Tấn Dược? Sự kiện CPC thật ra còn nhiều chuyện phải viết, xin hẹn kỳ sau viết tiếp. Nhưng tình thế có chiều sẽ không xong, Chưa vui sum họp đã sầu chia tay.  

Sự Kiện Diễn Đàn Chống Cộng tắt tiếng

Nhà báo Nguyễn Mạnh Cường ít nói, nhưng thỉnh thoảng cóc mở miệng, ông ngôn cũng rất chí lý. Sáng thứ Năm 2/12/2010, giới báo chí quân Cam thường gặp gỡ tại hành lang báo chí quán Zen để thu mua Việt Weekly số mới nóng hổi vừa thổi vừa đọc. Sự kiện Thái Hiến tưởng là sẽ có mục trong số báo phát hành thứ Năm 2/12/2010, nhưng không. Tại sao ông Người Bolsa không thấy viết hiện tượng này? Đúng ra thì Người Bolsa cũng không muốn viết khi sự kiện đã trở thành “huyền thoại một chiều mưa” không còn phương tiện để “muốn nói nhưng lòng sao ái náy”. Nhưng nhà báo Nguyễn Mạnh Cường nói gì khiến Người Bolsa phải phóng bút? Ông đã Mao Tôn Cương thắc mắc: “Mang tiếng là Diễn Đàn Chống Cộng mà không có thính giả ủng hộ tiền để giữ tiếng nói thì chống cái con mẹ gì nữa đây?

Nghe cũng có lý, nếu nghĩ sâu xa cũng đau lòng con cuốc cuốc, xa nhà mỏi miệng cái gia gia lắm chứ không phải đùa. Chắc bà con hết chống Cộng nên không cung cấp tài chánh để Thái Hiến mua vũ khí để “đấu tố” những người thiếu phương tiện? Hay là cho hội Thủ Đức trái Cam đăng đàn tố cáo bậy bạ bị đóng cửa? Hoặc giả dùng đài mang danh nghĩa chống Cộng để lấy vải thưa che mắt “đấu tố”? Cũng có thể tại vì danh xưng Diễn Đàn Chống Cộng biến thành Diễn Đàn Chống Cộng “Đồng”? Hoặc thay vì Chống Cộng thì lại đi chống người Chống Cộng? Mỗi người một ý kiến cứ loạn cào cào như đang có đảo chánh.

_________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 64 Lý do gì đi nữa thì cái dzụ “thất thanh” là có thật mà lý do nào nghe cũng có lý và đúng với hoàn cảnh của thái giám (bị cắt.) Tuy nhiên sự suy nghĩ của ông nhà béo Nguyễn Mạnh Cường quả là một sự kiện cần phải suy nghĩ. Phải chăng bà con không ủng hộ chính nghĩa “Chống Cộng”? Hay tại vì cái con đường chống Cộng của Thái Hiến đã trở thành con đường chống Cộng lỗi thời? Thế mới biết, muốn cộng đồng giúp đỡ (600 mỹ kim) thì ráng ăn ở cho có hậu, vong ơn bội nghĩa thì trước sau cũng sẽ hết “chống Cộng” mà trở thành chống gậy “chính nghĩa”.

Nhìn đi nhìn lại, nhìn trước nhìn sau từ ngày đi theo Nguyễn Hữu Chánh rồi, Đỗ Sơn, Minh Nguyệt, bác sĩ Nguyễn Xuân Vinh, cựu Đại tá Phạm Văn Thuần, cựu Đại tá Lê Khắc Lý đến Nguyễn Phương Hùng tất cả đều bị ông Thái Hiến vì quyền lợi sống chết sẵn sàng chống Công (đồng). Lúc cần Nguyễn Phương Hùng thì gọi NPH là sư phụ xưng em, khi nhổ neo thì đọc tên trống không kiểu Trần Nhật Phong và đòi tiền không có khế ứơc. Người Bolsa không thích viết về những người ngã ngựa, vì họ đã có nhiều sự khổ đau khi phải “anh ra đi mùa Thu” mà “mùa Thu không trở lại” thật. Hãy để cho họ bình an, lắng đọng tâm hồn để ngẫm nghĩ sao đài phát thanh nào đụng đến Nguyễn Phương Hùng là cũng phải đóng cửa? Trước khi đóng cửa thể nào cũng bị cảnh cáo cúp 1 giờ hay 1 buổi phát thanh. Lạ thiệt, một sự trùng hợp ngẫu nhiên hay là bị khiếu nại hoặc cả hai? Bolsa Thiên Hạ Sự thật khó hiểu. Amen.

Sự kiện công nhận ngày 2 tháng 9 của cộng sản VN

Lần trước Người Bolsa viết sơ sơ về cái vụ 2/9/2009. Tuần qua ông Thượng Nghị Sĩ Lou Correa theo chân Nghị Viên Dina Nguyễn cũng lên tiếng phản đối. Chuyện phản đối cũng đúng thôi, nhưng có cần phản đối hay không? Nếu phản đối thì phản đối ai? Cuối tháng Giêng 2011 thì ông Arnold Schwarzenegger cũng phải ra đi, nếu ông Arnold Schwarzenegger không rút lại văn thư thì sao? Ông phải ở lại “take care” phụ tá ông Jerry Brown?

Thật ra Người Bolsa không quan tâm đến cái thủ tục hành chánh kiểu _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 65 Hoa Kỳ này. Đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy; đó là phong cách làm việc của Hoa Kỳ, chẳng tử tế với ai. Ngôn ngữ ngoại giao mà thôi, chẳng có luật lệ di trú nào bắt công dân Mỹ dù là Mỹ gốc Việt hoặc thường trú nhân phải nằm dưới quỹ đạo chi phối của tòa lãnh sự, đại sứ của Việt Cộng. Thư Thống Đốc “chúc mừng” ngày 2/9/2009 của csVN chẳng qua làm cho anh Tổng Lãnh Sự mát dạ mà thôi. Chẳng có biện pháp chế tài hay “bãi nhiệm” dân tị nạn gì cả. Thế ngày 2/9/2010 thì sao? Tiến sĩ Lê Hữu Phú (quá vãng) là nhóm duy nhất biểu tình phản đối hội đồng thành phố San Francisco treo cờ Việt Cộng mừng lễ Độc Lập 2/9/2010. Nhưng được trả lời là “sẽ nghiên cứu”, 4 giờ chiều cộng đồng trở lại và vui mừng vì cờ VC đang bị hạ xuống thay bằng cờ Hoa Kỳ. Nếu thay bằng cờ VNCH thì cũng nên mừng, vì 4 giờ chiều thành phố chuẩn bị chấm dứt giờ làm việc nên nhân viên phải thay trở lại cờ Hoa Kỳ cho ngày hôm sau, không có gì gọi là thắng lợi cả.

Câu chuyện muốn phân tích nếu cần quan tâm là: Tại sao sự kiện đã xảy ra từ tháng 9/2009 mãi đến nay mới mới được ông Ngô Kỷ “vô tình” phát giác. Ai đạo diễn đằng sau lưng Ngô Kỷ và tiết lộ văn thư công nhận này để làm gì? Sự Kiện Cộng Đồng sẽ bàn thêm vào tuần tới cùng với bài viết của ông Vi Anh trên Việt Báo.     

                                                                                                                                                                                _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 66

Bolsa Thiên Hạ Sự 29/11/2010

Nguyễn Phương Hùng

Câu chuyện lá cờ VNCH và báo Người Việt

Tuần qua nhân buổi Ra Mắt Sách “Binh Chủng Nhảy Dù 20 năm Chiến Sự” cuộc biểu tình trước tòa soạn nhật báo Người Việt trở nên sôi động trở lại. Khi người viết có mặt thì nghi thức khai mạc chào Quốc Kỳ do Không Quân Phạm Đình Khuông đảm nhiệm vừa chấm dứt. Người viết mua một quyển 40 mỹ kim để xem chiến sự Nhảy Dù và làm tài liệu cho tủ sách gia đình. Cuốn sách bìa cứng, dày hơn 600 in đẹp và trang nhã, nhiều hình minh hoạ rõ ràng. Nhưng số người tham dự thì lại không xứng đáng với tầm vóc của cuốn sách. 61 người tham dự kể cả người viết và Ban Tổ Chức. Một chiều dài 20 năm chiến sự đáng lẽ phải có mặt đông người đặc biệt là anh em nhảy dù mũ đỏ. Bên ngoài buổi RMS, số người biểu tình đông hơn thường lệ và quân số có vẻ ngang ngửa với bên trong. Vì biểu tình vắng bóng khách hay vì nguyên nhân uẩn khúc nào khác người viết không quan tâm. Điều người viết muốn đề cập đến là biện pháp “dung hòa” nào để chấm dứt biểu tình? 

Mỗi Chủ Nhật từ 12 giờ trưa đến 2 giờ trưa, nhóm anh chị em biểu tình vẫn đóng đô để hoan hô và đả đảo. Nhưng Chủ Nhật 7/11/2010 thì con số tăng lên vì Nhảy Dù chiến sự. Chắc chắn là như vậy. Mỗi Chủ Nhật bình thường, vắng như chùa Bà Đanh thì số người biểu tình cũng chỉ cầm chừng mang tính cách biểu dương. Một ngày 24 giờ trừ 12 giờ thuộc về âm, phần 12 giờ còn lại để dành 2 giờ ra ngồi chứng minh lòng yêu nước cũng tốt, chẳng mất tiền mua vé lại còn mang tiếng tốt là yêu nước. Nhưng không lẽ ban giám đốc Người Việt chấp nhận hình thái này mỗi Chủ Nhật? Đến mùa Xuân năm Tân Mão 2011 thì cuộc biểu tình bước sang năm thứ tư, đánh dấu cuộc biểu tình gan lì cóc tiá dài nhất tại hải ngoại.  

Người viết nghĩ đã đến lúc những người trong cuộc cần phải thực tâm giải quyết vấn đề. Ngày xưa phụ nữ thủ tiết thờ chồng cũng chỉ 3 năm tối đa. Ngày nay biểu tình 3 năm quả là một thời gian khá dài cho một _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 67  cuộc đấu tranh. Từ giai đoạn Ngô Kỷ, bước sang Ban Đại Diện Minh Nguyệt – Xuân Vinh và bây giờ Ngô Doãn Tiên và sẽ còn kéo dài bao lâu nữa? Công ty nhật báo Người Việt cũng nên cân nhắc lại vấn đề hay không? Đây không phải là vấn đề tự ái, hơn thua hay đúng sai. Hãy nghĩ đến tương lai của cộng đồng. Đã đến lúc cần có một sự ổn định để trả lại những sinh hoạt bình thường cho con đường Moran như trước ngày lá cờ Vàng bị đưa vào chậu rửa chân?

Ban Giám Đốc công ty Người Việt nên suy nghĩ lại, đồng ý nhóm biểu tình không còn làm ảnh hưởng đến kinh tế (khách hàng đặt rao vặt), số người đến đặt hàng vào trưa Chủ Nhật cũng không nhiều, nhưng hình ảnh một nhóm biểu tình trước toà soạn cũng chẳng đẹp đẽ gì. Chưa kể ngoại trừ những tổ chức chính quyền có liên quan đến đời sống xã hội, y tế và sức khoẻ thì không sao. Nhưng những buổi RMS hay văn nghệ vẫn là đối tượng bị chống đối kịch liệt làm cho những tổ chức muốn mượn công ty người Việt cũng phải e ngại. Không ít thì nhiều cũng có ảnh hưởng. Đó là sự thật hiển nhiên. 

Thông thường ai cột thì người đó gỡ, đó là định luật tương đối để giải quyết ôn thoả vấn đề. Nói chuyện với ông Ngô Doãn Tiên điều kiện tiên quyết để anh chị em biểu tình chấm dứt là gì? Ông Ngô Doãn Tiên cho biết rất đơn giản, yêu cầu nhật báo Người Việt đăng một lời xin lỗi chính thức trên báo là xong, không cần phải mặt đối mặt, ngồi bàn tròn hay vuông hay hột vịt (oval). Chắc không? Tôi hứa danh dự mà. Người viết nghĩ rằng Ban Giám Đốc cũng chẳng nên hẹp hòi một lời xin lỗi. Hơn ai hết, đa số mọi người trong công ty Người Việt biết nười viết là ai, người viết đã làm những gì để giúp Người Việt trong những cơn hoạn nạn trước đây. Không phải là kể công, vì Người Việt có trả ơn ai bao giờ mà kễ công, vì họ là Bắc Đẩu cuả làng báo hải ngoại mà. Người viết cần phải rào trước đón sau để minh thị không phe nhóm, không thiên vị, không đứng về phiá nào cả.

Công tâm mà nói thì công ty Người Việt đã có lời xin lỗi, nhưng lời xin lỗi chưa đủ để chứng minh đó là lời xin lỗi. Người viết có mặt lúc luật sư Phan Huy Đạt và cô Đỗ Bảo Anh đang có lời trần tình và “xin lỗi” ông Ngô Kỷ và một số người đang biểu tình. Một lời xin lỗi khơi khơi chỉ có vài người biểu tình không phải là xin lỗi chính thức. Có thể _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 68  quyết không hạ mình “thà chết không đầu hàng“. Nhưng chuyện đó đã xa xưa rồi 3 năm trước. Những người năm xưa đã ra đi và họ không làm gì được tức là họ đã thua. Ngô Kỷ, Đoàn Trọng và Trần Tế Cung cũng không còn nữa. Những điều kiện mở một cuộc họp báo công khai và xin lỗi cũng không còn là điều kiện tiên quyết. Vậy thì BGĐ nhật báo Người Việt còn chần chờ gì nữa công khai một lời đăng báo, không lẽ để cuộc chiến kéo dài đến thế hệ mai sau hay chờ cho lớp người biểu tình này tan hàng cố gắng về bên kia thế giới? Tại sao làm khó lẫn nhau như vậy để làm gì. Cộng đồng bây giờ, những người còn sống hôm nay muốn nhìn thấy một cái gì cụ thể. Nếu ở vào điạ vị luật sư Phan Huy Đạt người viết sẽ đăng lời xin lỗi như sau:

Kính thưa quý độc giả, quý ban đại diện cộng đồng, quý hội đoàn cựu quân nhân và đồng hương. Sự kiện biểu tình trước cửa công ty Người Việt đã kéo dài hơn 3 năm nhưng vẫn chưa có một giải pháp ổn thoả để trả lại những sinh hoạt bình thường cho con đường Moran nói riêng và cộng đồng người Việt nói chung. Trước Hồn Thiêng Sông Núi, trước Anh Linh của Anh Hùng, Liệt Nữ. Công ty Người Việt lấy làm đáng tiếc cho số báo Xuân Mậu Tý 2008 đã có một sơ xuất kỹ thuật gây thành ngô nhận và hậu quả kéo dài cho đến nay. Để chấm dứt tình trạng bế tắc này và tạo lại sự ổn định và sinh hoạt thoải mái cho những sinh hoạt cuối tuần công ty nhật báo Người Việt long trọng xin nhận tất cả trách nhiệm kỹ thuật này và xin lỗi về những sự kiện đáng tiếc đã kéo dài 3 năm qua, Chúng tôi tự hứa sẽ cố gắng tránh những sự kiện tương tự trong tương lai.” 

Người viết nghĩ rằng như vậy rất đầy đủ, mình xin lỗi Hồn Thiêng Sông Núi là chuyện bình thường. Không có kẻ thắng người bại, kẻ hả hê người buồn rầu mà tất cả sẽ trở thành những câu chuyện lịch sử đáng ghi nhận sự can đảm dám làm dám nhận. Nếu muốn đi xa hơn một buổi tiệc trà nho nhỏ ngay tại phòng sinh hoạt Lê Đình Điểu mời anh chị em biểu tình vào uống một ly bước ăn một cái bánh ngọt xong bắt tay vui vẻ.

________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 69

Bolsa Thiên Hạ Sự 22/11/2010

Những chuyện chẳng đặng đừng phải viết

Chuyện Thiên Hạ Sự không lẽ phải đổi chủ đề “Chuyện Đặng Đừng“? Nhưng Chẳng Đặng Đừng thì dễ bị hiểu lầm là mượn chủ đề của người khác nên vẫn phải giữ Bolsa Thiên Hạ Sự dù rằng có những chuyện “Chẳng Đặng Đừng” phải viết. “Chẳng Đặng Đừng” vì chuyện có vẻ con nít và đàn bà nhất là chuyện giống con giáp Thủ Đức thứ 13. “Chuyện Chẳng Đặng Đừng” vì không muốn viết cũng phải viết, viết để sáng tỏ dư luận 2 chiều vì câu chuyện “Văn Thư Bãi Nhiệm” mang đi rao vặt, “bán soong“.

Chuyện Chẳng Đặng Đừng” vì ông trưởng hội (khác với hội trưởng) Cựu SVSQ Thủ Đức Orange County và Vùng Phụ Cận và ông Tổng Thư Ký “hành quân” diệt địch bằng miệng trên làn sóng phát thanh 1190AM khuya thứ Tư 10/11/2010 để bắn ra-phan bằng súng miệng vào người viết. “Chuyện Chẳng Đặng Đừng” vì chuyện trong nhà vài người biết (nội bộ Ban Chấp Hành) tự nhiên nhiều người biết kể cả Việt Nam (VC nghe được chắc sẽ tuyên dương công trạng trưởng hội trước lăng Ba Đình) vì có công đánh phá danh dự của thằng dám vận động Vinh Danh Ngày Quân Lực VNCH 19/6? Vì có nhiều người biết nên “chẳng đặng đừng” phải viết để không bị mang tiếng “im lặng là đồng loã” hoặc biết mà không nói là bất nhân, nói mà không làm là bất nghĩa, làm mà không đúng là bất lương. “Chẳng Đặng Đừng” vì cái chuyện lên đài 1190AM tối 10/11/2010 đúng là chuyện làm không đúng chỗ. Muốn lên nói thì hãy nói cho có đầu có đuôi, có mạch lạc đừng cắt ngang cắt xén lời nói hoặc nội dung sự kiện. (Bolsa Thiên Hạ Sự tuần tới sẽ bàn về nội dung buổi nói chuyện.) Nhất là nói về một người vắng mặt và không có quyền phản biện là một điều tối kỵ; nói kiểu một chiều trên con đường tự do, dân chủ 2 chiều tại Hoa Kỳ lại là sự kiện xem thường dư luận và kiến thức thính giả.

Người viết phải “chẳng đặng đừng” để trả lời về cái sự kiện “có một không hai” trong sinh hoạt cộng đồng xảy ra lần đầu tiên trong 35 năm qua. Còn ghê gớm hơn nữa ông Nguyễn Trọng Thu hăm he sẽ “khai trừ” người viết nếu người viết còn “ngoan cố” chống lại “lệnh bãi _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 70   nhiệm” của “Tổng Tư Lệnh Đại Nguyên Soái” Nguyễn Trọng Thu. Xin lỗi thưa ông Nguyễn Trọng Thu quan nhất thời dân vạn đại. Nội quy cho phép ông làm 2 nhiệm kỳ tối đa (dù ông tăng lên nhiệm kỳ sau là 3 năm, tổng cộng là 5 năm) thì ông cũng phải ra đi. Ngày 12/12/2010 chắc chắn không ai dám can đảm sửa nội quy để Nguyễn Trọng Thu làm “Thái Thượng Hoàng” cho đến ngày đi vào Peek Family.

Nếu may mắn chó ngáp phải ruồi ông Nguyễn Trọng Thu trở thành “Liên Hội Trưởng” Hội CSVSQ Thủ Đức Hoa Kỳ đi nữa (dù rằng ông luôn mạnh miệng “nổ” hội CSVSQ TĐ/Orange County và Vùng Phụ Cận hoàn toàn độc lập, không trực thuộc bất cứ tổ chức nào) thì ông vẫn không thể mang người viết ra khỏi quân đội. Dù cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm hay cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu có sống lại cũng không thể tước đoạt số quân 65/202984, số quân được đóng mộc bằng “Hồn Thiêng Sông Núi” của người viết. Bởi vì số quân này do Bộ Quốc Phòng QL/VNCH đã ấn định và đưa người viết vào quân trường Bộ Binh Thủ Đức và huấn luyện người viết trở thành một quân nhân của QL/VNCH. Không ai có quyền nhân danh bất cứ chức vụ gì tại hải ngoại để tước đoạt cái danh xưng sĩ quan tốt nghiệp trường Bộ binh Thủ Đức của người viết, một thiên chức đã nằm trong danh bạ bộ Tổng Tham Mưu và đã được bộ Tổng Tham Mưu QL/VNCH công nhận.   

Ai vạch áo cho người xem lưng? Ai đem chuyện sinh hoạt nội bộ đưa ra công luận để mọi người hoang mang, nhất là những độc giả và thính giả cư ngụ xa vùng Gió Tanh Mưa Máu của Little Saigon này? Người viết ngày hôm nay kính mời độc giả đọc lá thư người viết gửi cho ông Nguyễn Trọng Thu để rộng đường dư luận.

Kính gửi: Ông Nguyễn Trọng Thu

                 Hội trưởng Hội CSVSQ Thủ Đức OC và Vùng Phụ Cận

     Cùng Quý Huynh Trưởng Ban Cố Vấn, Ban Giám Sát

                 và quý Huynh Trưởng và Đồng Môn Ban Chấp Hành

                                                                                                                Đồng kính gửi: Quý Liên Hội CSVSQ Thủ Đức Hoa Kỳ

  Quý Khu Hội CSVSQ TĐ tại Hoa Kỳ và Hải Ngoại

_________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 71  

  Quý Tổng Hội và Hội Cựu Quân Nhân

  Quý Liên Hội và Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại

Kính thưa ông,

Trong phiên họp của Ban Chấp Hành ngày 12/9/2010 có sự hiện diện của gần 30 quý Huynh Trưởng và Đồng Môn trong 3 cơ cấu của hội đã đồng ý: Không Bãi Nhiệm và lưu giữ cá nhân chúng tôi trong chức vụ Phó Ngoại Vụ của Hội Orange County và vùng Phụ Cận cho đến ngày 12 tháng 12 năm 2010. Sau đó Chủ Nhật ngày 12/12/2010 là ngày mà ông quyết định sẽ tổ chức bầu tân Ban Chấp Hành. Quyết định này chỉ được đưa ra, sau lời tố cáo của tôi về “âm mưu lưu nhiệm” của Hội Trưởng Nguyễn Trọng Thu ngay trong phiên họp này. Sau đó để chứng tỏ thiện chí, đáp lại tôi đã xoá bài viết của tôi “thông báo về Đại Hội 60 năm” trên website Liên Hội Cựu SVSQ Thủ Đức.

Ngày 10/10/2010 (Đại hội 60 năm) tôi được nhiều đồng môn khuyên nên có mặt để chứng tỏ không có sự rạn nứt hay tranh chấp trong nội bộ của hội. Chính ông cũng là người bảo với tôi trong điện thoại chú cứ đến và ông đã đưa cho tôi bảng đeo Ban Tổ Chức, khi tôi đến nhà hàng Paracel. Chuyện tưởng đã yên sau khi Đại Hội chấm dứt. Nhưng khoảng 2 tuần lễ sau thì một e-mail của ông Nguyễn Vân Tùng từ Houston và cũng không có mặt trong phiên họp ngày 12/9/2010 đã đưa lên các mạng diễn đàn điện tử về nội dung phiên họp 12/9/2010 và Đại Hội trong chiều hướng vu cáo và biạ đặt về tôi. Tôi không trả lời e-mail này vì cả thế giới biết Nguyễn Vân Tùng mang 7 điạ chỉ e-mail khác nhau và đang đánh phá chửi bới cựu Đại Tá Trương Như Phùng, HT Lê Văn Sanh K9 (Chủ tịch Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị, Houston) và HT Nguyễn Thực K13(?) Chủ tịch Hội Đồng Giám Sát Câu Lạc Bộ Lính Houston, TX, ông Phan Như Học (Chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Houston) và Nghị viên Hoàng Duy Hùng Nghị viên Houston, TX. Hơn nữa tôi bận công việc vận động tranh cử cho vài ứng cử viên quen biết trong cuộc tranh cử 2/11/2010 nên cũng không có thì giờ quan tâm.

Ngày 5/11/2010 tôi trở về điạ chỉ cũ để nhận thư còn sót lại thì bất ngờ nhận được lá thư với dấu bưu điện 4/11/2010, nội dung là Văn Thư _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 72 

Bãi Nhiệm cá nhân chúng tôi, chiếu phiên họp của Ban Chấp Hành ngày 31/10/2010 với 4 lý do.

Thưa ông Nguyễn Trọng Thu,

Đến với sinh hoạt hội, ông cũng như tất cả mọi người trong cộng đồng người Việt hải ngoại đều công nhận là tình trạng “Ăn cơm nhà vác ngà voi” không lương bổng. Ông cũng từng tuyên bố trong đại hội và nhiều lần trong các buổi họp cũng như trong Bản Tin Sinh Hoạt như sau: “Hội CSVSQ Thủ Đức Orange County và Vùng Phụ Cận là một tổ chức ái hữu, anh em đến với nhau vì cái tình trường Mẹ, Thủ Đức Gọi Ta Về; chúng ta không phải là một tổ chức chính trị nên không có việc KHAI TRỪ, chúng ta cũng không phải công ty tư nhân nên không có việc SA THẢI và chúng ta cũng không phải công chức chính phủ nên không có việc BÃI NHIỆM”. 

Vậy mà ngày 5/11/2010 tôi nhận được một “Văn Thư Bãi Nhiệm“, điều làm tôi ngạc nhiên vì tôi không ngờ con người của ông có thể hèn hạ làm điều tầm thường như vậy. Tôi nhiều lần gọi điện và gửi e-mail để mong làm sáng tỏ nội vụ, nhưng không được đáp ứng. Ngày 10/11/2010 ông và ông Vũ Đình Trung lại cùng nhau lên đài phát thanh 1190 AM “đấu tố” cá nhân tôi và vợ tôi là người vô can. Chuyện đấu tố tôi sẽ nhờ pháp luật can thiệp vì ông đã dùng chương trình phát để vu cáo và biạ đặt. Tôi sẽ đề cập đến vụ “đấu tố” này trong lá thư khác.   

Thưa ông Nguyễn Trọng Thu,

Là một cựu học viên Đốc Sự Quốc Gia Hành Chánh khoá 22 tức là nếu sau khi tốt nghiệp ông sẽ là những phó quận hay phó tỉnh, những người sẽ đại diện chính quyền để làm công việc phụ mẫu chi dân. Rất may ông chưa tốt nghiệp vì mất nước, nhưng ít ra ông cũng có một kiến thức “hành chánh” tối thiểu về cách thức điều hành sinh hoạt của tổ chức hội đoàn (dễ dàng hơn cơ cấu chính phủ nhiều.) Trước hết là một cựu SVSQ khóa 12 Thủ Đức ông đã từng quỳ gối tuyên thệ trước kỳ đài Vũ Đình Trường tại quân trường Thủ Đức. Vậy mà ngày 31/10/2010 ông không những đã bội ước chính những cam kết trong _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 73   phiên họp ngày 12/9/2010 trước mặt thành viên BCH, BGS và BCV mà còn vứt bỏ tất cả danh dự lời thề Vũ Đình Trường trước người đàn em khoá 27.

Tôi sẽ lần lượt trả lời những điểm trong Văn Thư Bãi Nhiệm trong lá thư sau cùng với việc ông và ông Vũ Đình Trung lên đài 1190 AM. Trong lá thư này tôi với tư cách là một nạn nhân của sự độc tài vô lối của ông, xin ông vui lòng trả lời và cung cấp tài liệu:

1. Biên bản phiên họp của ngày 31/10/2010, bao nhiêu người tham dự, bao nhiêu người là thành viên trong BCH và chương trình nghị sự của phiên họp và kết quả bỏ phiếu: danh sách thuận và chống? (Minute Meeting theo luật hội đoàn).

2. Tại sao các huynh trưởng trong Ban Cố Vấn và Giám Sát, những người đã có mặt trong phiên họp ngày 12/9/2010, không được mời họp ngày 31/10/2010?

3. Tại sao quyết định ngày 12/9/2010 lưu giữ tôi lại đến 12/12/2010 để tránh sự dị nghị của dư luận là nội bộ hội CSVSQ TĐ/OC&VPC có sự rạn nứt lại bị vi phạm? Phải chăng vì trong phiên họp này tôi đã đưa ra những nhận định ông âm mưu tự ý lưu nhiệm và đã không tổ chức bầu cử vào tháng 8 như thông lệ trước khi chấm dứt nhiệm kỳ để kịp bàn giao ngày Đại Hôi 10/10/2010, mặc dù năm 2009 ông đã vận động BCH/BGS/BCV để tăng nhiệm kỳ từ 2 đến 3 năm trong buổi tiệc sinh nhật của tôi tháng 5/2009? Phải chăng ông quyết tâm đẩy tôi ra khỏi thành phần BCH càng sớm càng tốt; vì ông đã đưa ra nhiều lý do để thuyết phục tôi “hợp tác” trong âm mưu lưu nhiệm ông. Nhưng tôi cương quyết từ chối vì Nội Quy chỉ cho phép 2 nhiệm kỳ, trong đó nhiệm kỳ thứ hai ông đã vận động tăng thời gian lên 3 năm (như trên)? Thời gian 31-10-2010 đến 12-12-2010 đâu có xa mà ông cần phải vội vã quyết định trong khi hội CSVSQ/TĐ/OC&VPC Xuân Thu nhị kỳ chỉ có họp 2 lần (Đại Hội và Tất Niên)?

4. Những lý do ông đưa ra để bãi nhiệm tôi có phải là những lý do vi phạm Nội Quy “trầm trọng” và nguy hiểm cần phải “bãi nhiệm” càng sớm càng tốt?

5. Thí dụ “tội” của tôi có đáng bị trừng phạt thì yêu cầu ông cho biết điều mấy, khoản nào để bãi nhiệm một thành viên mà không qua những giai đoạn cảnh cáo, chế tài trước khi bãi nhiệm? Vi phạm lần thứ nhất, thứ nhì và thứ ba?

_________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 74   

6. Thí dụ những “tội” của tôi nếu có là nguy hại thì tôi đã được đưa ra một hội đồng kỷ luật xét xử chưa?   

7. Tại sao tôi không được mời và được có quyền biện hộ trước một buổi đấu tố âm thầm và lén lút? VC dù độc tài, nhưng Linh Mục Nguyễn Văn Lý cũng chỉ bị bịt miệng sau khi đã được đưa ra đứng trước vành móng ngựa, vậy hội CSVSQ/TĐ/OC&VPC đã hành xử “văn minh” hơn VC?

8. Nếu tội của tôi là có thì so sánh những công trình đóng góp của tôi với hội đưa lên bàn cân nặng nhẹ thì công của tôi vẫn nhiều hơn tội (theo ý quý vị tôi có tội, nhưng theo ý những người khác thì tôi lại có công). Nên nhớ tôi chưa bao giờ dùng tiền quỹ hội để trả tiền thuê mướn văn phòng mà thực tế chỉ là phụ giúp cho ông Hội Trưởng và Tổng Thư Ký chia trả phụ phí tiệm thuê tiệm sửa đồng hồ (TTK) và sửa quần áo (HT.) Dĩ công vi tư như kiểu này tôi không hề làm.

9. Tôi hãy còn giữ một bản thảo viết tay của ông đề cao và đề nghị hội CSVSQ/TĐ/OC&VPC làm tấm Plaque vinh danh tôi, nhưng tôi “dại dột” đã từ chối hảo ý này. Tôi sẽ scan và gửi đăng lên website thủ bút này của ông để dư luận biết “khi yêu củ ấu cũng tròn, Ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng.”  

10. Ngoài ra còn có những tin đồn là ông Nguyễn Trọng Thu là người của Dương Đại Hải vì trong khoá 12 của ông có người đang giữ chức vụ Thiếu tướng Nhà Đòn, bạn ông có người đang đeo lon Đại tá nhà đòn như ông VNB, NQC (San Fernando Valley), NĐM (San Fernando Valley). Điều này có lẽ khả thi vì trong các video sinh hoạt của Dương Đại Hải đều có mặt ông Nguyễn Trọng Thu. Tôi còn nghe một dư luận khác, 2 bằng Tưởng Lục Vinh Danh Ngày Quân Lực 19/6 tại thành phố Garden Grove và Costa Mesa đã làm ông “mất mặt” vì tôi đã mời Liên Hội Cựu Chiến Sĩ Nam California mà không đếm xỉa đến hội CSVSQ/TĐ/OC&VPC?  

Cuối cùng thưa ông Nguyễn Trọng Thu việc sinh hoạt hội đoàn nằm trong tình ái hữu, thích thì chơi không thích thì thôi. Tôi cũng chẳng tha thiết gì, vì lúc sau này đã có những SVSQ mặt búng ra sữa không biết thật giả. Tôi chỉ muốn làm một việc công đạo là Hội CSVSQ/TĐ/OC&VPC hãy làm một sự đối xử công bằng. Trong hội mình có ông cố vấn Nguyễn Trọng Nho đang làm chánh án với chính quyền Hoa Kỳ, tại sao ông Nguyễn Trọng Thu không hỏi ý kiến của _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 75   ông Nguyễn Trọng Nho trước khi quyết định “đảo chánh” bãi nhiệm lén lút. Ai cho quý vị tự quyền bãi nhiệm một thành viên mà họ không có quyền biện hộ? Nhất là không có sự hiện diện của Ban Cố Vấn và Giám Sát?

Xin đề nghị giải pháp để giải quyết vấn đề: Một là tôi yêu cầu Ban Chấp Hành ra văn thư huỷ bỏ Văn Thư Bãi Nhiệm, sau đó tôi cũng sẽ từ chức sau khi nhận được văn thư thu hồi thư Bãi Nhiệm. Lẽ dĩ nhiên, xin lỗi rút lại những lời tuyên bố trên đài 1190AM vào thứ Tư ngày 10/11/2010. Vậy là công bằng. Hai là ông Nguyễn Trọng Thu và Vũ Đình Trung sẽ nhận được những lá thư kế tiếp và cũng sẽ được đăng tải trên các website vĩnh viễn, vì tôi cần phải bảo vệ danh dự của tôi. Pháp luật chỉ là sự vạn bất đắc dĩ, phúc đáo tụng đình. Nếu ra tòa tôi sẽ phải thưa hội CSVSQ/TĐ/OC&VPC vì quý vị lên đài với tư cách Hội Trưởng và Tổng Thư Ký không phải cá nhân. Luật sư Dina Nguyễn cũng không thể đại diện cho hội dù là cố vấn pháp luật cho hội (conflict interest).   

Orange County, ngày 20 tháng 11 năm 2010

Trân trọng kính cám ơn,

Nguyễn Phương Hùng

Cựu SVSQ Khoá 27 trường Bộ Binh Thủ Đức

Thương Phế Binh sau trận đánh Sóc Con Trăng

Tây Ninh ngày 30/11/1968, TĐ52/LĐ3/BĐQ  

_________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 76

Sự Kiện Cộng Đồng 29/11/2010

Người Bolsa

Sự im lặng khó hiểu?

Câu chuyện của hội CSVSQ Thủ Đức Orange County và Vùng Phụ Cận sau khi đã phổ biến trên chương trình phát thanh của ông Thái Hiến thứ Tư ngày 10 tháng 11 năm 2010 đã coi như không còn nội bộ. Nhất là tuần qua những bài báo Ký Sự Cộng Đồng, Sự Kiện Cộng Đồng, Bolsa Thiên Hạ Sự kèm theo những lá thư của ca sĩ Lệ Hằng và ông Nguyễn Phương Hùng gửi cho 2 ông Nguyễn Trọng Thu, Vũ Đình Trung và Ban Chấp Hành hội CSVSQ TĐ/OC&VPC thì câu chuyện đã không còn mang tính cách nội bộ nữa. Sáng thứ Tư ngày 24/11/2010 gặp ông Nguyễn Phương Hùng được biết ông sẵn sàng giải quyết sự việc trong vòng nội bộ. Ông Hùng cho biết lá thư yêu cầu cải chính ông Nguyễn Trọng Thu cũng đã không trả lời. Cũng theo lời ông, đầu tháng 12/2010 ông sẽ tiến hành những thủ tục pháp lý như sau: 1-Gửi thư lên Bộ Nội Vụ tiểu bang California để đòi Biên Bản phiên họp Bãi Nhiệm ngày 31/10/2010. 2-Viết thư yêu cầu xin lỗi và rút lại lời tố cáo trên làn sóng 1190 AM thứ Tư ngày 10/11/2010 trong vòng 30 ngày theo luật định 3-Nộp đơn kiện Hội Thu Duc Cadets Alumni of Central California.

Tuy nhiên, trước khi tiến hành những thủ tục này, ông cũng đã gửi thư cho Ban Chấp Hành đề nghị một giải pháp dàn xếp trong phạm vi nội bộ. Mặc dù ngày 12/12/2010 sẽ là ngày đại hội bầu Tân Ban Chấp Hành (chưa biết điạ điểm theo lời ông Nguyễn Phương Hùng cho biết cũng chưa biết điạ điểm, chỉ nghe phong phanh ngày tháng năm, giờ và điạ điểm ông không biết,) nhưng theo ông chỉ cần BCH gửi e-mail báo tin đồng ý sẽ gặp nhau tuần lễ đầu tháng 12/2010 thì ông sẽ tạm ngưng gửi thư cho Bộ Nội Vụ. Nhưng khi bài báo này được viết thì Người Bolsa vẫn chưa biết sẽ diễn biến ra sao? Điều Người Bolsa lo ngại và ông Hùng cũng đã quan tâm nên đã đồng ý giải quyết vấn đề trong tình chiến hữu là một buổi họp nội bộ BCH để tìm giải pháp thay vì đi vào bế tắc hoặc đáo tụng đình.

Có thể là một người cựu học viên Đốc Sự trường Quốc Gia Hành Chánh, ông Nguyễn Trọng Thu với quan điểm lỗi thời trước 1975 đã cho rằng việc ra “Văn Thư Bãi Nhiệm” và lên làn sóng phát thanh là vấn đề đã được giải quyết xong. Nếu sự suy diễn là sự thật thì quả tình sự việc phe lờ và chờ ngày 12/12/2010 thì câu chuyện sẽ êm xuôi quả là một sự suy nghĩ thiển cận _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 77  

và thiếu kiến thức về hành chính và nội quy sinh hoạt hội đoàn (articles of corporation) tại Hoa Kỳ. Ông Nguyễn Trọng Thu có thể nghĩ rằng ông Nguyễn Phương Hùng sẽ không dám đưa sự việc ra toà, nên ông làm găng không đếm xiả đến lời yêu cầu của ông Hùng, may be. Nhưng trước khi tiến hành thủ tục ra toà án (theo luật thời gian là 1 năm cho trường hợp thưa kiện về phỉ báng, mạ ly,) ông Hùng vẫn có thể tiến hành vài thủ tục hành chánh và sẽ bị ảnh hưởng đến giấy phép sinh hoạt của hội.

Thí dụ ông NPH có thể sau khi gửi thư lên Bộ Nội Vụ (như ông cho biết sẽ gửi vào ngày 1/12/2010) thì tình trạng giấy phép sinh hoạt của hội sẽ bị tạm thời được ngưng xử dụng cho đến khi sự kiện được giải quyết xong. Nghĩa là mọi sự gây quỹ cho hội sẽ tạm thời bị đình chỉ, không được quyền tổ chức tiệc Tất Niên hoặc Tân Niên hoặc bất cứ một sinh hoạt cộng đồng còn được mang danh nghĩa hội. Cũng có thể quyết định cuối cùng của Bộ Nội Vụ rút giấy phép hoạt động vĩnh viễn. Như vậy sẽ là một trở ngại lớn cho các Ban Chấp Hành sau này lại phải trở lại từ đầu. Khi đó có thể cả 3 ông Thu, Trung và Hùng đều bị các cựu SVSQ chê cười. Nhưng chắc chắn là người Hội Trưởng, ông Nguyễn Trọng Thu là người sẽ chịu nhiều lời điều tiếng và thiếu khả năng xử thế và điều hành. Không lẽ một học viên Đốc Sự hành chánh ông Thu đã vụng về một cách tệ hại.     

Điều dư luận thắc mắc là nếu ngày 12/12/2010 là ngày chấm dứt nhiệm kỳ Ban Chấp Hành tức là chỉ còn hơn một tháng tính từ ngày 10/11/2010, tại sao ông Nguyễn Trọng Thu lại vội vàng lên làn sóng đài 1190AM để bôi bác ông NPH, người giúp đỡ ông rất đắc lực trong 5 năm qua (chính ông Thu xác nhận trên làn sóng 1190 AM)? Chắc chắn phải có  động cơ nào thúc đẩy với một âm mưu nào đó? Khi lên đài phát thanh của ông Thái Hiến có lẽ ông Thu đã không lường trước được sự phản ứng mạnh bạo từ ông Nguyễn Phương Hùng? Sau khi sự thể xảy ra thì ông chơi đòn lì như Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu từng tuyên bố: “Làm chính trị phải lì.”

Cũng có thể ông Thu cho rằng ông Hùng chỉ là cá nhân, sau lưng ông có cả một lô đàn em ủng hộ. Thật là một lầm lẫn tai hại, ông Thu quên rằng, nếu là nội bộ họp với nhau có thể ông có số đông áp đảo thật, nhưng nếu sự việc đưa ra pháp lý thì đa số anh em đều tránh né vì lý do này lý do nọ. Thí dụ đơn giản, ông Thu ù lỳ nhất định không cung cấp Biên Bản cho ông Hùng, nhưng nếu quan toà ra lệnh thì ông bắt buộc. Khi đã có biên bản thì luật sư phiá ông Hùng sẽ đòi các nhân chứng có tên trong biên bản ra hầu toà. Trước hết là mất thì giờ, những người đang đi làm chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng vì phải xin phép nghỉ (công tư chức thì còn có thể lấy phép), người làm nghề tự _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 78 do thì phải đóng cửa tiệm, người lãnh tiền SSI hay trợ cấp gì đó cũng phải khai lợi tức trước toà, học lực, gia đình, tài sản …v…v…

Sau đó, khiá cạnh hợp pháp của việc bãi nhiệm. Tại sao phiên họp 31/10/2010 lại chỉ có vài người và đổi ngược quyết định phiên họp ngày 12/9/2010? Lý do sa thải có chính đáng không? Đương sự có được mời đến họp hay không? Có biện pháp chế tài như cảnh cáo lần thứ nhất, cảnh cáo lần thứ nhì trước khi đi đến quyét định vi phạm lần thứ ba? Tại sao chương trình 1190 AM bỏ tiền mướn giờ lại mời lên nói tự do không lấy tiền, đọc thông cáo miễn phí cả tuần lễ? Có dùng tiền hội để trả tiền thuê tiệm sửa đồng hồ và sửa quần áo không? Nếu có thì có biên bản nào chứng minh đồng ý cho làm chuyện công vi tư này? Ai trong hội Biệt Động Quân nói xấu ông NPH? Hội cựu quân nhân nào nói chơi với Phương Hùng sẽ có ngày bị PH cắn? Vợ PH chửi, chửi gì, chửi ở đâu có nhân chứng hay không? Ông đang lãnh tiền già, vậy trong thời gian này ông có đí đóng phim Census 2010 không? Nếu có lãnh thì đề tên ai hoặc có báo cáo không? Có hồ sơ chứng minh tiền bạc chi thu minh bạch của hội hay không? Tiền bán dùm 100 vé Đại Nhạc Hội là 1 ngàn mỹ kim khác hội ủng hộ 1 ngàn mỹ kim? Ôi thôi nhiều chuyện và còn có thể kéo dài nhiều năm tháng và lẽ dĩ nhiên trong thời gian tranh chấp này, hội sẽ không có quyền dùng danh xưng để tổ chức này kia nữa.

Tại sao vậy? Vì ông Nguyễn Phương Hùng cho biết sẽ thưa hội Thủ Đức chứ không thưa cá nhân 2 ông Thu và Trung. Bởi vì 2 ông lên đài phát thanh 1190 AM giờ Diễn Đàn Tị Nạn xưng là Hội Trưởng và Tổng Thư Ký không phải là công dân Nguyễn Trọng Thu và công dân Vũ Đình Trung. Thành ra tưởng là mang hội ra thì chắc là chắc ăn ai ngờ lại bị mắc quai. Trên diễn đàn điện tử hiện nay có một website http://kbc4100.com do hội Thủ Đức OC&VPC đảm trách (mập mờ đánh lận con đen thay vì KBC4100OrangeCounty lại dùng tên KBC410 là số Khu Bưu Chính của trường Thủ Đức để mọi người lầm tưởng là của chung toàn thể gia đình Cư An Tư Nguy. Trong khi đó cũng có một website khác http://lhsvsqthuduc.iboards.us cũng mang nội dung liên quan đến sinh hoạt của các cựu SVSQ Thủ Đức tại Hoa Kỳ. Một website thì bãi Nhiệm NPH một website thì phản bác Nguyễn Trọng Thu. Một Mẹ 2 con thế là khôn ngoan chịu lép người ngoài, Gà cùng một mẹ quyết lòng đánh nhau. Có người phê bình thế là Nghị Quyết 36 thành công rồi. Không biết có đúng vậy không, nhưng chắc chắn ông Nguyễn Phương Hùng thì chưa về từng về Việt Nam và đã nổi tiếng đấu tranh tổ chức thành công nhiều cuộc biểu tình chống cộng. Còn thành viên hội CSVSQ Thủ Đức/OC&VPC thì đa số đi Việt Nam như cơm bữa và không hề tham gia các cuộc biểu tình chống cộng. Nhưng _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 79

chống NPH thì có vẻ hăng hái tệ.  

Người Bolsa không biết ai trái ai phải, nhưng nội cái việc Văn Thư Bãi Nhiệm thì 35 năm tại quận Cam mới có. Mà tệ hại hơn nữa người bị bãi nhiệm không biết mình bị bãi nhiệm. Không được quyền phản bác lời tố cáo. Đến khi đòi hỏi biên bản phiên họp cũng không được trả lời. Điều tệ hại hơn nữa là người vợ lại là một ca sĩ từng hát giúp vui thiện nguyện cũng lại “được” 2 ông quan lớn mang lên đài đấu tố. tệ hơn nữa trên diễn đàn có khoảng 5 điạ chỉ e-mails đánh phá công giáo rất mạnh mẽ bằng những lời lẽ rất vô văn hoá và nhận sự kiện này nhảy vào đánh hôi lại được ông hội trưởng Nguyễn Trọng Thu có vẻ hài lòng thích thú chuyển những e-mails loại hạ cấp và vô giáo dục vào hệ thống nhóm e-mail của Thủ Đức. Sự việc làm một thành viên khó chịu và lên tiếng cảnh giác về thái độ thiếu trình độ giáo dục của ông hội trưởng. Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, tục ngữ nói quả không sai.    

Tệ hại hơn nữa 2 ông này còn lên đài phát thanh sỉ nhục cả 2 vợ chồng ông Phương Hùng, nghe nói một số thành viên tưởng là lên đài tường trình kết quả đại hội 60 năm, ai ngờ lại biến thành 45 phút chiến trường Hạ Nào. Người Bolsa vẫn không hiểu đằng nào cũng chỉ còn hơn 2 tuần ông Thu chấm dứt, vậy thì sự việc bãi nhiệm có cần thiết hay không? Hay một động cơ nào đã thổi ống đu đủ cho ông do or die.

Ông Nguyễn Phương cho biết ông sẽ có bài viết phân tích 4 điểm trong Văn Thư Bãi Nhiệm và những lời tố cáo của ông Nguyễn Trọng Thu và Vũ Đình Trung trên làn sóng 1190 AM tối thứ Tư 10/11/2010.   

_________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 80

Sự Kiện Cộng Đồng 22/11/2010

Người Bolsa

Tại sao không trả lời?

Ngày 10/11/2010 2 ông Nguyễn Trọng Thu và Vũ Đình Trung lên làn sóng đài “Người Việt Di Cư” múa môi khua mỏ khoe khoang chức vụ Hội Trưởng và Tổng Thư Ký của Hội cựu SVSQ Thủ Đức Orange County và Vùng Phụ Cận. Thính giả theo dõi chương trình tưởng là Hội CSVSQ/TĐ/OC&VPC sắp sửa làm chuyện đại sự, ai ngờ lại là chuyện “không đóng cửa bảo nhau” mà đưa lên đài phát thanh bêu rếu và chửi nhau. Nói là chửi nhau cho nó sang thật ra ra chỉ là chửi one way, nghĩa là một bên 2 ông mang danh hội lên đài pháo kích tự do 45 phút, bên kia nạn nhân được nêu tên làn sóng đấu tố mà không biết mình “được” đưa lên đài phát thanh để “giải phẫu” và cũng không biết mình bị bệnh gì cần mổ xẻ và cứu chữa.

Sau màn giới thiệu chức vụ “cao cấp” của tổ chức xong, 2 ông được ông Thái Hiến “dám đốc” chương trình đưa lên giàn phóng để làm chuyện dám xúi. Một ông nổi tiếng ham nói, ông kia ham nổ năm thì mười họa mới được chường mặt lên đài nên bị tay phù thủy xuất thân trường đại học Nguyễn Hữu Chánh dám xúi, ngây thơ dám ngu rúc đầu chui vào rọ cho Thái Hiến đưa banh gài độ và gợi ý. Chó sinh 7 ngày mở mắt, người dại thì quanh năm, có mắt như mù, có tai như điếc, bị thổi ống đu đủ nhưng cứ tưởng mình phi hành gia chễ trệ ngồi trên cung trăng.

Nếu cứ lên đài nói chuyện sinh hoạt thì no star where chẳng có chuyện gì đáng đề cập, nhưng mang danh hội trưởng và TTK lên đài đấu tố thành viên Ban Chấp Hành là chuyện không thể tưởng tượng. Hai ông khờ khạo không biết hay biết nhưng tảng lờ khi được ông Thái Hiến mời lên đài nói chuyện sau vài ngày được đọc thông báo bãi nhiệm Nguyễn Phương Hùng miễn phí. Trước hết “Văn Thư Bãi Nhiệm” được TTK Vũ Đình Trung gửi cho các báo chí, truyền thông, truyền hình, truyền thanh để nhờ truyền “tinh” nhưng không ai chịu “truyền _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 81 tinh” miễn phí. Lẽ dĩ nhiên, dễ gì có chuyện tình cho không biếu không giữa thời đại kinh tế kiệm ước. Chính ông Thái Hiến ngày thứ Hai 8/11/2010 đã phân trần với thính giả, đừng ngạc nhiên nếu Diễn Đàn Di Cư có ngày phải giã từ vì bầu cử chấm dứt, nên hết người bảo trợ vì vậy đừng “xúc động” khi nghe tin VRV sẽ phải di cư đi kiếm 600 mỹ kim nơi khác. Vậy mà VRV lại đọc thông báo miễn phí và mời lên đài nói chuyện cung trăng có chú cuội không lấy tiền airtime, cả 2 ông đều không thắc mắc.

Người hiểu biết sẽ suy nghĩ tại sao đời lại có chuyện tử tế bởi những người lý tài và cuộc đời chưa hề biết cho không biếu không trừ phi có lợi lộc? Người không tốt tự nhiên có lòng tốt chắc chắn là có sự dụng tâm. Người ham danh chỉ cần được thổi ống đu đủ cũng thấy ruột gan tê tái lâng lâng. Bị đẩy đưa nên tình cũng đưa đẩy dâng trào quên hết sự sáng suốt. Tất cả những sự thông minh đều đội mũ ra đi chỗ khác chơi trước sự cám dỗ (được lên đài bảo “diễu”). Điều lạ lùng hơn nữa là 2 người đàn ông lại tầm thường đến độ mang cả vợ nạn nhân ra đặt điều phỉ báng. Phàm chuyện bất đồng giữa 2 người đàn ông, điều cấm kỵ là mang vợ của đối thủ vào vòng tranh chấp. Một người đàn ông tầm thường cũng đã không làm chuyện bất bình thường như vậy hà huống gì làm đến chức hội trưởng và tổng thư ký của một hội đoàn lại lên đài phát thanh biạ chuyện bôi xấu người phụ nữ vô can.

Điều Người Bolsa tôi lấy làm ngạc nhiên tại sao khi lên đài “dàn trận hành quân” trên băng tần 1190 AM thì hăm hở nhiệt tình. Đến khi ông Nguyễn Phương Hùng thứ Sáu tuần rồi 19/11/2010 gửi e-mail cho các thành viên và Liên Hội Thủ Đức Hoa Kỳ thì mặt lại vàng như nghệ. Ngày 10 tháng 11 năm 2010, trên đài Người Việt Di Cư ông Nguyễn Trọng Thu bảo: “Chúng tôi không coi Phương Hùng là đối tượng, Phương Hùng muốn phản ứng như thế nào chúng tôi cũng không trả lời.” Nhưng qua một e-mail gửi cho một thành viên tên Ngọc Chủ Nhật 21/11/2010, ông Nguyễn Trọng Thu lại viết: “Nếu Nguyễn Phương Hùng tiếp tục viết bài lên diễn đàn, chúng tôi sẽ bắt buộc đi một bước thứ hai là ra văn thư khai trừ.” Nghe thật là hãi hùng và nổi da gà. Nghe nói lúc trước ông khoe hội Thủ Đức “của ông” không có KHAI TRỪ, SA THẢI, BÃI NHIỆM sao bây giờ nó lại nổ ra tùm lum tùm la hết bãi này đến bãi khác. Lúc trước ông Vũ Đình Trung nhiều _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 82 lần phê bình Hội Trưởng cũng “nổ”, bây giờ hóa ra ông Trung cũng lây bệnh nổ của ông Hội Trưởng. Úm Ba La 2 ta cùng họ NỔ. Hình như ông NPH đâu có muốn giành giựt ở lại trong Ban Chấp Hành để chia chác quyền lợi, chia xẻ tiền hội để trả tiền mướn văn phòng như 2 ông Hội Trưởng và TTK đã và đang làm đâu mà hăm dọa khai trừ? Hỏi nhỏ ông Nguyễn Trọng Thu nhé. Đằng nào cũng chỉ còn 2, 3 tuần nữa thì ông hết nhiệm kỳ làm trưởng hội, thì sự khai trừ có lợi lộc gì hay chỉ tạo thêm sự chia rẽ và thù hận với NPH sau khi ông hết quyền hành và trở về đời sống babysitter các cháu nội ngoại?

Khai trừ thì sao, không khai trừ thì sao? Lương hưu trí của ông Hùng do chính phủ tự động gửi vào trương mục mỗi thứ Tư tuần lễ thứ nhất của tháng và chẳng bị hăm là BÃI NHIỆM hoặc KHAI TRỪ sẽ bị khấu trừ. Trong khi hội Thủ Đức chỉ có 2 người được “thưởng công” lấy tiền hội ra phụ chi phí cho tiệm sửa quần áo và tiệm sửa đồng hồ thì lại hăm he đòi Bãi Nhiệm và Khai Trừ. Hay là ông Thu sợ tân BCH ngày 12/12/2010 sẽ mời Nguyễn Phương Hùng trở lại BCH nên “Tiên hạ thủ đắc vi cường.” Nói dại nếu BCH mới họ thấy NPH là người có tài mời cộng tác thì cái Bãi Nhiệm và Khai Trừ sẽ trở thành bãi gì? Chưa kể dù không phải là thành viên là BCH thì NPH không có quyền đến tham dự các buổi sinh hoạt do hội tổ chức? Có luật lệ nào cấm không cho người muốn tham dự không được mua vé vào đại hội không? Coi chừng lại bị thưa về tội kỳ thị. Bằng chứng là ông Vũ Đình Trung đã rào trước đón sau: “Nếu tôi là NPH thì tôi sẽ không đến tham dự hoặc chường mặt đi đâu” nếu nói như vậy thì lỡ ông Hùng lại nói: “Nếu tôi là NTT và VĐT tôi sẽ không để bị thổi ống đu đủ và lên đài pháo kích bừa bãi” thì sao?

Bởi thế cho nên sinh hoạt cộng đồng tuy dễ mà khó, không phải anh em bầu ra thì cứ tưởng mình đã là Tổng Thống của nước Cộng Hòa Thủ Đức. Cho đến ngày hôm nay theo lời ông Hùng thì ông Nguyễn Trọng Thu vẫn chưa trả lời những câu hỏi trong lá thư gửi ngày thứ Sáu 19/11/2010. Trong khi đó Chủ Nhật 21/11/2010, gia đình ông Hùng đã tổ chức tân gia thì một số cố vấn và anh em Thủ Đức và Ban Chấp Hành hội BĐQ Nam California cũng đến chung vui, nhiều dân cử, hội trưởng các hội cựu quân nhân và báo chí cũng tham dự. Tiệc tan lúc 6 giờ nhưng một số vẫn ngồi lại tán chuyện gẫu đến nửa khuya. _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 83 Điều này chứng tỏ những lời tố cáo của 2 ông trên đài 1190AM ông NPH bị hội BĐQ tẩy chay và “một số hội CQN” đã nói xấu (không thấy 2 ông liệt kê tên hội nào) hoàn toàn thất thiệt. Nói một số hội khơi khơi mà không nói tên A, B, C thì ai nói cũng được. Con nít cũng biết nói như vậy không cần làm đến Hội trưởng và TTK mới biết nói “khơi khơi”.

EXECUTIVE ORDER S-14-06 có triển vọng bị thu hồi? 

Trong một chương trình truyền hình Free-to-Air đã có lời báo động triển vọng Executive Order S-14-06 do Thống Đốc Arnold Schwarzenegger ký vinh danh và công nhận lá cờ VNCH là một di sản và truyền thống của người Việt tị nạn tại California sẽ bị tân Thống Đốc thu hồi. Sở dĩ có sự báo động này là vì sự suy diễn thiển cận và dư đoán đơn giản cho là sau khi Thống Đốc Arnold Schwarzenegger hết nhiệm kỳ thì vị tân thống đốc Jerry Brown là người cuả đảng Dân Chủ có thể sẽ thu hồi Special Order này lại.

Điều lo ngại theo sự suy diễn có thể đúng trên khiá cạnh phân tích một cách phiến diện. Trước hết hãy định nghĩa Executive Order là gì? Executive Order là một thủ tục hành chính cho phép Thống Đốc tiểu bang ban hành một sắc lệnh mà không cần phải thông qua một buổi họp biểu quyết của thượng viện. Vì không phải là một dự luật nên không mang tính cách vĩnh viễn mà còn có thể bị thu hồi hoặc huỷ bỏ. Sắc lệnh có thể đúng với quan điểm của thống đốc tiền nhiệm nhưng không thích hợp trong tầm nhìn của vị tân thống đốc. Trong trường này, nếu muốn vị tân thống đốc có thể ra lệnh huỷ bỏ sắc lệnh cũ dù đã được ký ban hành.

Như vậy sự lo ngại Executive Order S-14-06 là đúng sao lại là sai? Dạ thưa độc giả hãy đặt vấn đề. Nếu thu hồi thì ông Jerry Brown cần phải có một lời giải thích lý do tại sao lại thu hồi. Trong hoàn cảnh hiện nay với một đa số cộng đồng người Việt hải ngoại tại quận Cam và San José, Người Bolsa không tin rằng ông Jerry Brown dại gì lại đi làm công việc mất lòng cử tri người Mỹ gốc Việt, nhất là sự chiến thắng của đảng Dân Chủ 11/2010 là một chiến thắng gay go mà phần thắng tuỳ thuộc nhiều vào yếu tố swing vote. _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 84

Có thể độc giả sẽ thắc mắc như vậy sẽ không cần tranh đấu? Dạ thưa không hẳn như vậy, Người Bolsa nghĩ rằng chúng ta vẫn cần đấu tranh nhưng đừng vội vã mắc mưu vào chiêu bài chính trị. Việc ông Jerry Brown tuyên thệ và nhậm chức vào cuối tháng Giêng 2011 vẫn còn xa, sau khi bắt tay vào việc ông sẽ có nhiều công việc cấp bách khẩn cấp trước mặt cần giải quyết hơn là Executive Order chỉ là một chuyện nhỏ thuộc loại trà dư tửu hậu. Nếu có thì giờ lưu tâm thì ít nhất cũng phải ngoài 2 năm để ổn định công việc tiểu bang. Ngay tháng 2/2011 ông đã phải lo nghiên cứu đệ trình ngân sách 2012 cho tiểu bang. Việc EO-S-14-06 nằm đó hay thu hồi không ảnh hưởng đến chính trị và kinh tế của California. Do đó không phải là mục tiêu và nhu cầu cấp bách.

Trong buổi họp của Ban Đại Diện Cộng Đồng tại đài VHN-TV tối thứ Hai 22/11/2010 đã có một buổi hội thảo sôi nổi về dữ kiện mà ông Ngô Kỷ đưa ra trong tuần trước. Người Bolsa không bàn đến vấn đề này mà muốn viết về những dữ kiện bên lề. Có thể những người tham dự đã chú tâm về việc này mà quên đi chuyện khác? Thí dụ nhà báo Vi Anh đã hùng hồn đưa chuyện thảo văn thư hoặc tranh đấu đặt vấn đề với tân thống đốc Jerry Brown bằng cách yêu cầu ông ta đừng huỷ bỏ EO-S-14-06. Những tràng pháo tay đã hoan hô vang dội. Nhưng có ai nghĩ đến việc sâu xa bên trong? Như Người Bolsa viết ở phần trên, còn lâu ông Jerry Brown mới có thì giờ nghĩ đến chuyện thu hồi. Nếu muốn thì ông ta có dám thẳng tay đụng chạm đến cộng đồng Việt Nam hay chưa? Người Bolsa không dám tự tin cho là cộng đồng VN có một sức mạnh để chùng tay ông Jerry Brown, nhưng chắc chắn ông ta không dám vọng động ngay trong 2 năm đầu của nhiệm kỳ. Ông Jerry Brown chưa có ý định huỷ bỏ SP S-14-06, tự nhiên cộng đồng lên tiếng “xin đừng huỷ bỏ” vô hình chung, chúng ta đã tạo cơ hội cho ông lập được “credit” bằng cách sẽ không huỷ bỏ?

Tại sao EO-S-14-06 đã có sẵn và chưa có triệu chứng gì sẽ bị bỏ, chúng ta lại đi xin đừng huỷ bỏ? Thay vào đó hãy dùng cơ hội và thì giờ làm việc này bằng cách lập thỉnh nguyện thư xin ban hành dư luật Cờ Vàng thay cho Executive Order. Vì khi đã thành luật và được ban hành sẽ vĩnh viễn không có quyền thay đổ trừ phi quốc hội biểu quyết với 2/3. Hãy biến Special Order thành South Vietnamese Heritage and Freedom Flag thay vì xin đừng huỷ bỏ EO-S-14-06. Đằng nào cũng _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 85

xin, đằng nào cũng mất thì giờ hãy làm cho đáng một lần.

Chuyện thứ hai trong buổi họp dân biểu José Slorio tự nhiên xuất hiện (xưa nay không hề có mặt trong các buổi họp kiểu đấu tranh như thế này.) Lẽ dĩ nhiên, chắc chắn có sự vận động của ông Khanh Nguyễn. Ông Khanh Nguyễn sau khi thất sủng trong đảng Cộng Hoà (giống như Hồ Văn Xuân Nhi) nên có chiều hướng ngả theo Dân Chủ. Mấy năm gần đây, ông Khanh là người bám rất sát dân biểu José Slorio. Năm 2012, nhiệm kỳ dân biểu của ông José Slorio sẽ chấm dứt tương tự như luật sư Trần Thái Văn. Nghiã là ông phải tìm đường đi lên hay đi xuống. Đi xuống ghế Giám Sát Viên đơn vị 1 (hiện nay do janet Nguyễn giữ) thì khó, nhưng đi lên thì lên đâu? Thượng Nghị Sĩ tiểu bang của Lou Correa hay dân biểu liên bang điạ hạt 47 của Loretta Sanchez? Chưa kể khi ra những chức vụ khác ông vẫn phải đụng với Janet Nguyễn (Cộng Hoà).

Điều mà Người Bolsa muốn nói là trong buổi tối thứ Hai dân biểu Jose Slorio đã nói: “Cộng đồng người Việt không còn tiếng nói đại diện tại quốc hội California (ám chỉ dân biểu Trần Thái Văn vừa hết nhiệm kỳ và ông Allan Mansoor thay thế.) Tôi sẽ là người đại diện tiếng nói cho quý vị tại Sacramento.” Lại những tràng pháo tay vang dội. Nhưng lần này những tràng pháo tay quả là vô duyên tệ. Dân biểu José Slorio là người của đơn vị 69 tức Santa Ana. Người đại diện cho tiếng nói của đa số cư dân người Mỹ gốc Việt (Westminster, Garden Grove, Anaheim) là dân biểu Allan Mansoor. Cả hai dân biểu đều không phải là người Mỹ gốc Việt, nhưng ông Mansoor là của đơn vị 68 không phải ông Slorio.

Những tràng pháo tay của hội trường vô hình chung làm cho đảng Cộng Hòa sẽ buồn lòng vì Trần Thái Văn vừa chấm dứt thì cộng đồng vội vã bỏ chạy theo Dân Chủ mà ông José Slorio lại không phải là người thuộc đơn vị 68. Có người sẽ chống chế, nhưng ông ta đã có mặt trong tối hôm nay để ủng hộ chúng ta, ông Allan Mansoor thì không! Tình thì đúng, nhưng lý thì không thưa độc giả. Trước hết, như Người Bolsa đã viết, ông Jerry Brown chưa tuyên thệ nhậm chức, dù ông nhậm chức thì ông còn có triệu vấn đề cần giải quyết trước mắt. Việc đưa ông Jose Slorio đến chỉ là một hình thức đánh bóng cho đảng Dân _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 86

Chủ và tạo chuẩn bị tạo “credit” cho Jerry Brown mà thôi.

Hãy sáng suốt và thận trọng trước khi ào ào quyết định. Nếu muốn ủng hộ và đấu tranh hãy yêu cầu làm sắc luật Vinh Danh Cờ Vàng thay vì đừng thu hồi sắc lệnh S-14-06, đằng nào cũng mất công làm, nhưng hãy làm cho đáng công.               

Bolsa Thiên Hạ Sự 15/11/2010

Nguyễn Phương Hùng

Chuyện bị “đấu tố” vì vạch trần âm mưu lưu nhiệm

Chuyện bất đồng ý kiến trong sinh hoạt công đồng là chuyện rất bình thường, nhưng vì bất đồng ý kiến mà mang nhau lên đài phát thanh bêu xấu nhau là chuyện không thể tưởng tượng và rất bất bình thường. Những chương trình phát thanh của những người chủ trương lợi dụng truyền thông để đánh phá những người đã từng có dịp hợp tác lại là chuyện rất thường tình tại “Bolsa đất rộng người đông, Thạch Sanh thì ít Lý Thông thì nhiều.” Từ ông Nguyễn Hữu Chánh đến cụ Phạm Ngọc Hợp, Trần Ngọc Thăng, Nguyễn Xuân Vinh, Nguyễn Thị Minh Nguyệt, đến Dương Hữu Chương, ca sĩ Diễm Chi, Trần Trọng An Sơn, Phan Thanh Châu, Trần Trọng Đạt, cựu Đại Tá Phạm Văn Thuần, cựu Đại Tá Lê Khắc Lý …v…v… và bây giờ là  Nguyễn Phương Hùng toàn là những người đã từng có thời được ông Thái Hiến gọi là đồng chí và cuối cùng là đồng choé. Đọc qua danh sách này mọi người ngã ngửa “đúng thiệt hè“.

Đúng như dự kiến sau bầu cử, sự kết quả bầu cử của luật sư Trần Thái Văn sẽ có thể mang lại nhiều sự kiện tương phản, hoặc đen hoặc trắng. Đầu tiên một chương trình phát thanh mang âm hưởng “đấu tố” đã vội vã lên đài Thanh Minh, Thanh Nga ca bài vọng cổ thanh âm triù mến: “Không phải tại tui (đài,) cũng không phải tại thính giả, tại vì bầu cử xong  nếu không có người tiếp tục mua giờ thì tiền đài không có, cái khó bó cái khôn, chúng em cũng đành ca bài vĩnh biệt cầu sông Kwai.” _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 87 Vì luật sư Trần Thái Văn thất cử nên “Vận Hôi Mới” sẽ trở thành “Vận Hôi Cũ” và Diễn Đàn Chống Cộng sẽ “hết chống Cộng“. Thứ Sáu vừa qua 12/11/2010, chương trình phát thanh chỉ có 1 giờ, còn 1 giờ thì nghe nhạc mút chỉ (dấu hiệu giờ phát thanh không có người mua hoặc bị tổng đài “phạt” cảnh cáo cấm nói (bậy).) Không biết nội vụ nên không dám viết, tuy nhiên thông thường thì mỗi cuối tháng vào ngày 25 trở đi, người mướn chương trình đã phải thanh toán tiền đài cho tháng sau. Có nghĩa là tiền tháng 11 đã phải trả xong sòng phẳng. Thành ra sự kiện ngưng 1 giờ không lời giải thích làm thính giả hoang mang. Còn nếu chủ chương trình muốn tự ý chấm dứt hay bị “cảnh cáo”  chờ  ngày  thứ  Hai  biết  liền  (Bài  viết  gửi  đi chiều  thứ  Hai

15/11/2010) nên không biết chương trình Thái Hiến bị phạt hay bị trục trặc kỹ thuật.  

Cell phôn người viết reo liên tục vì bị “hỏi thăm sức khoẻ“, các câu hỏi đều giống nhau, “chuyện gì đã xảy ra?” Vì thông lệ từ thứ Hai 8/11/2010, sau thông báo hội người Nhái là thông báo “văn thư bãi nhiệm” người viết và nhắn tin đòi tiền người viết, dù rằng chẳng nợ nần. (Mỗi sáng thứ Năm, người viết đều ngồi với các nhà báo tại quán Zen tại sao lại phản nhắn tin? À thì ra muốn bêu rếu như con nít lớp ba trường làng mà thôi.) Nhưng tự nhiên hết nói luôn 1 giờ, tổng đài KXMX cho mở nhạc mút mùa lệ thuỷ cho đến giờ “Quán Nửa Khuya” đi vào chương trình khác. Phát thanh như thường lệ. Thôi thì chờ tuyên bố lý do thứ Hai 15/11/2010 thì biết liền.

Vấn đề người viết bị thiếu tiền thì người viết đã từng cho biết: không nợ, không trả. Nhưng ai muốn cộng đồng êm ấm thì cứ hi sinh. Tiện đây người viết cũng cám ơn ông Đỗ Vinh (nghe nói đã trả 300 mỹ kim.) Ông Lê Công Tâm cũng đã có nhã ý muốn trả 300 mỹ kim còn lại để cho bớt tiếng “èng èng” mỗi đêm kỳ quá. 300 mỹ kim so với 50 ngàn mỹ kim đi theo ông Nguyễn Hữu Chánh đổ vào đầu tư máy cày tại Campuchia có thấm vào đâu mà sao lý tài quá đỗi hả thằng em (Thái Hiến)?  Ông Nguyễn Hữu Chánh gặp người viết tại quán Zen và hẹn lên văn phòng mới trên đường Garden Grove để “tham quan” đài tàng hình digital và kể chuyện đấu tranh của Thái Hiến. Chắc có dịp rảnh rỗi người viết cũng lên gặp ông Chánh để biết thêm về “anh Bốn ơi” cho vui.

_________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 88

Gặp ông Lê Công Tâm trong buổi tiệc khoản đãi của ông Bùi Mạnh Cường tối thứ Sáu 12/11/2010 tại Seafood Palce 2. Người viết cũng cám ơn hảo ý của ông Tâm, nhưng trả lời: “Giống như ông Đỗ Vinh đã trả 300 mỹ kim, nay vì ông ngứa lỗ tai muốn chấm dứt chuyện không giống ai để trả lại bình an cho cộng đồng thì cũng tuỳ mạng mỡ lòng tốt của ông. Riêng tôi không mắc nợ thì chẳng cần trả ai và cũng không muốn ai trả dùm. Tạo tiền lệ “tống tiền” cộng đồng.” Người viết chúa ghét những kẻ dùng áp lực truyền thông để ép thành đô-la. Trò này xưa rồi Tám. Tuy nhiên, người viết nghe nói đã có người khác “thanh toán” xong rồi. (Dù sao cũng cám ơn vị mạnh thường quân ẩn     danh.) Thế mới biết, qua chuyện này, người viết cũng còn có nhiều người thương. Tương lai gặp khó khăn thật, không biết có ai thương không?

Tuy nhiên, sự việc thật ra có những nguyên nhân sâu xa người viết thấy không đáng nên không muốn viết. Câu chuyện “èng èng” mà mang ra “ầm ầm” không giống ai, Việt Cộng nó cười thúi mũi. Nghe một ông bạn Thủ Đức tại Việt Nam kể chuyện, ở VN bây giờ gọi đài 1190AM là đài 300 mỹ kim, dzui thiệt. Đúng là mua danh ba vạn bán danh 300 mỹ kim. Nhờ vậy mới biết anh chàng lý tài vì lỡ ôm 2 cái mobile homes nên moi móc đủ chỗ, đủ trò. Ăn cháo đá bát, ai giúp làm đơn lấy business license chương trình phát thanh, ai giúp làm thẻ báo chí, ai giúp ngồi nói điền vào chỗ trống Sinh Hoạt Cộng Đồng, vậy mà bây giờ trở mặt, nhỏ nhen, bần tiện? Thời buổi khó khăn, mobile homes bán rẻ thì lỗ, bán nhiều không ai mua, mỗi tháng đóng 2 cái hụi chết cũng mệt ngất ngư con tàu đi. Nhất là bầu cử xong thì lại càng mệt mỏi. Chờ đến năm 2012 thì không biết có sống nổi con trăng này hay không? Thật là khổ cho thân phận lỡ làm Tiếng Nói Người Tị Nạn với chương trình Diễn Đàn Chống Cộng.  

Nhưng nguyên nhân chính chẳng qua là lý do chính trị. Ông nhà báo Vi Anh là thân chủ lâu đời của giờ phát thanh Người Vẹt Di Cư. Ông bị người viết đăng bài pháo kích tơi bời hoa lá (nhưng không thưa IRS, FTX và sở ASXH vì không muốn đập bể nồi cơm điện 2 vợ chồng già) nên ông nực lắm. Ông bèn áp lực để chấm dứt tiếng nói của người viết. Chấm dứt như thế nào thì các bài Bolsa Thiên Hạ Sự trước đã nói. Nhưng tương kế tựu kế để lộng giả thành chân, vừa hủy hoại thanh _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 89 danh của người viết (may ra) lại vừa có 600 mỹ kim xài chơi xong ngồi xơi nước. Do đó, vì vậy cho nên kế hoạch “thành công 2” được xử dụng bằng hoá đơn thanh toán giờ “nói bậy” Sinh Hoạt Cộng Đồng do người viết phụ trách (Nói bậy là nói không có chương trình, chỉ lên nói chuyện cộng đồng cho hết giờ.) Xin hỏi độc giả có ai điên khùng bỏ tiền túi lên đài chỉ để tường trình Sinh Hoạt Cộng Đồng. SHCĐ lợi cho chủ đài hay lợi cho người nói? Trừ phi được trả tiền để nói lại là chuyện khác? Hổng ai huởn đêm khuya lên đài mướn giờ và nói chuyện tầm phào. Do đó, ngày 10/11/2010 người viết cũng đã gửi hoá hoá đơn yêu cầu chủ chương trình (Thái Hiến) thanh toán tiền “mướn

nói mướn” là 1 ngàn mỹ kim cho 5 tháng từ tháng Tư đến hết tháng 8/2010. Hoá đơn này cũng đã được gửi thẳng cho ông Bob Hastings (tổng đài KXMX 1190AM để thông báo,) nhưng chắc chắn với tinh thần người đứng đắn làm việc đứng đắn, người viết sẽ không èng èng than thở nhắn nhủ đòi tiền mỗi đêm trên đài phát thanh.

Chuyện ông Vi Anh thì cộng đồng coi như là chuyện “lịch sử” (history) rồi. Công tác “get out, get out” của ông đã chôn vùi tên tuổi, trừ đài SBTN và tờ Việt Báo. Quay trở về lại với nhóm bác sĩ Nguyễn Xuân Vinh và bà Minh Nguyệt thì may ra còn có chỗ “cái chai em cầm” (Cái trâm em cài) mic, nhưng hình như cũng không được tin dùng nữa. Người viết cũng chẳng muốn khơi lại “giòng máu hận thù” làm gì để cho ông bình an với cuộc đời còn lại. Sự ra đi của nhà báo Thế Phương và nhà văn Cao Xuân Huy ở cái tuổi chưa nên chết trong cuộc sống kỹ thuật và tiến bộ của y khoa hiện đại đã làm cho người viết và anh em nhà báo tại quán Zen đã trở thành những triết gia bất đắc dĩ để ngẫm nghĩ cuộc đời. Get out, get out cho lắm rồi cũng hai tay buông xuôi. Đồng ý, nghĩa tử nghiã tận, nhưng người viết đã không đến đưa tiễn Thế Phương vì không muốn “Get In, Get In“, gặp mặt Minh Ngữ để phải “Get Out, Get Out” phiền phức và rắc rối cuộc đời.

Nhưng ngược lại với Cao Xuân Huy, người viết thứ Ba 16/11/2010 sẽ phải đến với Huy. Không thân đến độ phải làm tròn bổn phận người sống, nhưng cũng không sơ đến độ phải tảng lờ. Người viết phải đến với Cao Xuân Huy vì “Tháng 3 Gẫy Súng” vì những câu chuyện với Chu Ly “chửi xã hội” CHXHCN trên đài Little Saigon Radio. Đến với Huy lần cuối vì Huy là nhà báo không giống nhà báo Thế Phương và _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 90 nhất là không bao giờ biết viết hắc thư (blackmail.) Huy sống rất thật trong con người rất giản dị của Huy, bởi vì Huy là người lính “thứ thiệt” sống bằng những tâm sự thật cuả người ngã ngựa “tháng 3 gẫy súng.”

Trở lại chuyện đấu tố trên đài Thái Hiến 1190AM, sinh hoạt cộng đồng sau bầu cử ngày 5/11/2010 người viết nhận được “Văn Thư Bãi Nhiệm” ngày 5/11/2010, phong bì bưu điện đóng dấu ngày 4/11/2010. Có nghĩa là kết quả bầu cử đã có phần rõ ràng thì người viết được chính thức đưa lên bàn mổ. Tại sao kết quả bầu cử liên quan đến bàn mổ? Vì người viết nghe phong phanh sau bầu cử sẽ tính. Có nghĩa là họ nghĩ rằng người viết vẫn là “người” của luật sư Trần Thái Văn? Tội nghiệp chưa, nếu là người của luật sư Trần Thái Văn thì so what? Làm bậy thì bị phạt, pháp bất vị thân mờ.  

Đúng như dự kiến, trong chiều hướng nhả nọc độc, hội cựu SVSQ Thủ Đức được o bế đọc quảng cáo miễn phí mỗi đêm (trong khi chủ đài than vãn kinh tế tàn lụi) và được mời lên đài nói miễn phí (không mất tiền airtime.) Cả hai ông Hội trưởng Nguyễn Trọng Thu và Tổng Thư Ký Vũ Đình Trung (lần đầu tiên ra sinh hoạt cộng đồng) “hồ hởi phấn khởi” nhảy lên đài phát thanh và mang ông hội phó Ngoại Vụ ra đấu tố. Một hình thức từ 35 năm nay chưa có một hội đoàn làm chuyện “không giống ai” này, nhất là lý do quý vị này đưa ra cũng lại càng không giống con giáp Thủ Đức thứ 13.

Sự kiện có một không hai chưa hề xảy ra trong bất cứ sinh hoạt của bất cứ Hội Cựu Quân Nhân hay hội đồng hương nào tại hải ngoại: Ông Nguyễn Trọng Thu trong bài diễn văn tối 10/10/2010 nói rất bóng bẩy văn hoa: “Một điều chúng ta không thể mất là Tình Huynh Đệ, Nghĩa Đồng Môn, những điều còn lại này chúng ta không thể làm cho mất.” Nhưng sự thật có làm đúng như vậy không? Đấu tố thì sẽ không bị mất Nghĩa Đồng Môn?       

Trên đài 1190 AM, 2 ông Thu và Trung đã “Thủ Đức gọi ta về“, vâng mời quý huynh trưởng và đồng hương nghe những tiếng vo ve gọi ta về “đấu tố” thành viên trong Ban Chấp Hành chỉ vỉ bất đồng ý khiến để xem Tình huynh đệ – Nghĩa Đồng Môn trên đầu môi chót lưỡi của _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 91 trưởng hội Nguyễn Trọng Thu. Một cựu SVSQ Thủ Đức khoá 12 và cũng là cựu học viên Đốc Sự Hành Chánh khoá 22 chưa ra trường. Trường QGHC là một trường huấn luyện nhân viên hành chánh với chức vụ Phụ Mẫu Chi Dân, phó quận trưởng hoặc phó tỉnh trưởng. Vậy mà ông ta đã hành xử không khác gì một toà án nhân dân made in CHXHCN, chỉ vì bất đồng ý kiến với người hội phó Ngoại Vụ. Một số thính giả nghe xong, gọi điện thoại cho người viết và bảo toát mồ hôi hột cảm lạnh. May quá 30 tháng 4 mình mất nước nếu không ông này học xong ra làm phó Quận, phó Tỉnh chắc chết Mother dân chúng. Mời độc giả nghe nguyên văn buổi đấu tố và nguyên bản Văn Thư Bãi     Nhiệm không cắt xén. Những ngôn ngữ của thời cải cách ruộng đất và những biạ đặt vu khống được thêu dệt hoá nhằm phỉ báng và chôn vùi tên tuổi người viết tại điạ chỉ website http://kbchaingoai.iboards.us/viewtopic.php?t=2375. “Văn thư bãi nhiệm” cuả hội được gửi đi tất cả các cơ quan truyền thông, báo chí không ai lưu ý và đăng tải trừ chương trình 1190 AM ban đêm, vì ai cũng thấy đây là một chuyện ruồi bu, trừ những người muốn thừa nước đục thả câu như Thái Hiến. Chuyện bất đồng ý kiến là chuyện rất thường tình, ngay trong gia đình vợ chồng con cái, không phải lý do chính đáng để bãi nhiệm hay khai trừ. Quan nhất thời dân vạn đại, điều này ông cựu học viên đốc sự hành chánh hiểu như vậy. Ông nhiều lần ngôn rằng “ăn cơm nhà vác ngà voi, có bổng lộc gì đâu“. Vậy bây giờ ông tự cho mình quyền hành “độc tài” để sa thải người dám nói thẳng  âm mưu lưu nhiệm của ông? Nhất là muốn khai trừ thì phải có nội quy; quân có quân luật, nước có quốc pháp, nhà có gia pháp, hội cựu SVSQ Thủ Đức Orange County và Vùng Phụ Cận đâu có phải là nơi để xưng hùng xưng bá tự cho mình cái quyền “bất khả xâm phạm” và tự ý hành xử. Thí dụ: Chiếu Nội Quy Chương X, mục Y, điều Z nay thành viên ABC đã vi phạm những hoạt động như sau 1, 2, 3, 4 …v…v… Nói thật với ông trưởng hội nghe: Chẳng ai ham cái chức vụ chẳng lương bộc lợi lộc, người viết vì tình đồng môn đến với anh em, mang cả bảo vật gia đình đem đấu giá cho hội chỉ vì 4 chữ Tư An Cư Nguy. Nhưng rất tiếc mình cũng như đã trao thân lầm tướng cướp. Không làm thì thôi no star where. Nhưng mang lên đài đấu tố thì hổng có được. Coi không đẹp mắt và không xứng đáng truyền thống Thủ Đức Cư An Tư Nguy.   

_________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 92

Nhưng dù Nội Quy nếu có, cũng vẫn cần phải ấn định biện pháp chế tài, vi phạm lần thứ nhất thì sao, vi phạm lần thứ hai thì sao và vi phạm lần thứ ba (mới được quyền sa thải hay cách chức hay bãi nhiệm.) Ông Nguyễn Trọng Thu vẫn thường dõng dạc nói: “Sinh hoạt hội đoàn là anh em đến với tình huynh đệ chi binh. Hội cựu SVSQ Thủ Đức Orange County và Vùng Phụ Cận không phải là đảng phái chính trị nên không vấn đề khai trừ; Hội cũng không phải là nghiệp đoàn nên không có việc sa thải; Hội cũng không phải là cơ quan công quyền hay tư sở nên cũng không có việc bãi nhiệm”. Than ôi, năng xuất bất năng hành (ông Thu là người thích xổ nho, nên mạn phép độc giả dùng ít nho chùm làm câu viết,) nói mà không làm là người không thành thật chỉ nói đầu môi chót lưỡi. Làm mà làm ngược lại lời mình nói thì loại người lừa thầy phản bạn, phản đồng môn.

Làm một văn thư bãi nhiệm mà nạn nhân không được hay biết, phiên họp không có Ban Cố Vấn, Ban Giám Sát, không có Biên Bản, không có biểu quyết là một vi phạm sinh hoạt bất vụ lợi (Thật ra hội cựu SVSQ Thủ Đức OC và Vùng Phụ Cận chưa có quy chế non-profit của tiểu bang mà chỉ chỉ giấy phép hoạt động qua hình thức business license của thành phố Huntington Beach mà thôi.)  Chưa hết đưa một hội viên lên làn sóng phát thanh để đấu tố bãi nhiệm, bêu xấu gia đình vợ con người “ân nhân” đóng góp công sức tiền bạc cho hội lại càng là điều xấu xa, bẩn thỉu. Không xứng đáng tư cách với tinh thần của người Sinh Viên Sĩ Quan Thủ Đức. Gọi một người cựu phó ngoại vụ là “hủi”, tức là hội cựu SVSQ Thủ Đức 5 năm nay đã được “hủi” làm đại diện tiếp xúc bên ngoài? “Hủi” đại diện nên BCH 5 năm nay ngồi chung với “hủi” hay sao?

Nhưng cái lý do đưa ra bãi nhiệm mới là ấu trĩ. Chỉ vì “bất đồng ý kiến” thật buồn cười. Bất đồng ý kiến với ông phó đem cả vợ con người ta ra sỉ nhục thì quý vị là những hạng người nào? Con người không trí thức và mất cả tri thức là hạng người gì? Người viết đã từng dạy dỗ QGHC Chu Tất tiến “Hai thằng đàn ông tranh chấp, đừng mang vợ con người ta (vô can) vào trong cuộc.” Rất tiếc nay lại phải dạy dỗ đốc sự QGHC Nguyễn Trọng Thu cũng y chang như vậy. Xem video thấy ông Nguyễn Trọng Thu có mặt cùng với “Thiếu Tướng” nhà đòn Nguyễn Minh Tâm và Dương Đại Hải, người viết không tin. _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 93 Nay sự thể xảy ra cho chính mình là nạn nhân mới biết tinh thần “nhà đòn” là có thật. Hay ông Thu là hạng người thích ngồi chung với hủi “nhà đòn” như quý vị đã gọi NPH là “hủi”? Chuyện nội bộ, người viết không muốn đưa lên công luận. Nhưng kẹt nỗi tầm nhìn của 2 người này quá hạn hẹp nên nghĩ rằng đưa lên đài phát thanh thì người viết phải chết. Những người chưa bao giờ có quyền hành tưởng rằng mình nắm được hội là nắm được quyền làm tư lệnh hải ngoại? Một thành viên có mặt trong phiên họp đã than phiền với người viết: “Tôi đã nói với ông Thu báo cho anh Hùng biết là anh em không đồng ý anh làm Phó Ngoại Vụ nữa đủ rồi. Đừng đưa lên báo. Khổ quá nay các ông lại đem anh lên đài. Hôm 2 ông lên đài, anh em bảo họ mời lên nói chuyện thì chỉ nói về sinh hoạt hội Thủ Đức thôi đừng nói chuyện gì khác.” Đúng vậy đồng môn, họ lên đài nói về Phó Ngoại Vụ tức là nói về chuyện của Hội Thủ Đức chứ có phải nói về chuyện nem chua Thủ Đức đâu?

Nguyên nhân chính có lẽ người ngoài không ai biết. Xin chờ đọc Tâm thư Phó Ngoại Vụ gửi Hội cựu SVSQ Thủ Đức Orange County và Vùng Phụ Cận sẽ phổ biến ra trong vài ngày nữa. Khi đó độc giả mới biết lý do đưa ra chỉ là một cái cớ, nhưng sự thật ra sao? Sau bao nhiêu năm gây dựng hội biến thành một hội Hậu Sự và dịch vụ văn nghệ vậy thế sao?             

_________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 94

Sự Kiện Cộng Đồng 15/11/2010

Người Bolsa

Những người không hề biết mở mắt

Người Bolsa định không viết về chuyện đài phát thanh bị “trừng phạt” nhất là những chương trình bị ngưng “bất ngờ” mà trước đó đã có nhiều ông dám đốc và dám xúi đã từng bị “gâu ờ uây” như Đỗ Sơn (3 lần), Võ Cự Long (2 lần) cả hai người này hôm nay coi như đã vĩnh viễn Mùa Thu Đã Chết rồi, cho chết luôn. Những bài học trước mặt nên thuộc lòng để tránh trường hợp vết xe cũ đã đổ, xe sau nên tránh.

Định không viết về chuyện tầm phào “nhắn nhủ” các ký giả đòi nợ dùm thì đột nhiên tối thứ Sáu đài Thất Thanh Tị Nạn bị ngưng tiếng và phải mở bài “Hát Nữa Đi Hương” suốt một giờ từ 11 giờ khuya đến nửa khuya. Thông thường tổng đài chơi nhạc “Dốc hết tình này ta trả nợ đời, dốc hết tình này ta cạn túi tiền …” mỗi khi đường dây điện thoại bị rớt vì mất sóng, để người phụ trách chương trình biết gọi điện thoại nối lại làn sóng. Trong trường hợp nếu chương trình bị bỏ trống vì chưa có người mua giờ thì tổng đài sẽ chơi liên tục nhạc Việt Nam hết bản này đến bài khác. Tuy nhiên có những trường hợp (rất hiếm khi xảy ra) bị tổng đài cảnh cáo thì sẽ bị tạm ngưng chương trình 1 buổi phát thanh (VICR là thí dụ.) Nhưng chương trình đang phát được 1 giờ sau đó bị ngưng phát thanh 1 giờ sau là chuyện mới được xảy ra lần đầu tiên vào đêm thứ Sáu 12/11/2010.

Một vài thân hữu hỏi thăm người viết, đây là hiện tượng gì? Chịu thôi, chờ thứ Hai may ra biết sự thể. Sáng thứ Hai 15/11/2010, nghe nói ông Nguyễn Phương Hùng gọi điện thoại nói chuyện với ông Bob Hastings (Tổng Giám Đốc KXMX) và ông Chấn Phan để mua giờ phát thanh. Nêú giá cả ngã ngũ và điạ điểm đài phát thanh xong thì đầu tháng 12/2010 chương trình sẽ bắt đầu khởi sự. Nhân tiện ông Nguyễn Phương Hùng cũng cho biết đã hỏi thăm nguyên nhân ngày thứ Sáu thì được biết ông Chấn Phan không tiết lộ gì (bảo vệ thân chủ.) Nhưng chuyện bị ngưng phát thanh, Người Bolsa có thể “sờ mu ruà” suy luận theo sự hiểu biết hơn là nguyên nhân tiết lộ từ tổng đài.

_________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 95

Theo nguyên tắc người biết làm truyền thông thì thứ Hai 15/11/2010 chủ nhân của chương trình phát thanh bị “trục trặc kỹ thuật” hay bị “cảnh cáo” thì phải xin lỗi trên làn sóng trước khi bắt đầu “thất thanh“: “kính thưa quý thính giả, trong chương trình “thất thanh” tối thứ Sáu 12/11/2010, chúng tôi đã “được” tổng đài cho “nghỉ phép” (mất tiền mướn đài – no refund) 1 giờ vì bị vạ miệng.  Hôm nay chúng tôi xin trân trọng báo tin vì bầu cử đã xong, trước sau gì chúng tôi cũng không có chương trình khác để điền vào chỗ trống cho hợp nghĩa và hơn nữa tình hình kinh tế của gia đình chúng tôi đang “căng và thẳng” như tình hình CU BA nên đằng nào cũng sẽ phải “ra đi tị nạn” như thông báo tuần trước. Do đó, “nói cho sướng miệng” nói được lúc nào thì cứ nói cho hả dạ, chừng nào Tiếng Nói Di Cư câm họng biết liền, miễn thắc mắc. Trân trọng cám ơn.

Được biết ngay sau khuya thứ Hai 8/11/2010 thì ông NPH đã liên tiếp gửi thư khiếu nại lên tổng đài mỗi ngày hôm sau. Chính cá nhân ông Chấn Phan cũng đồng ý và cho biết đã cảnh báo ông Thái Hiến không được dùng làn sóng để đòi tiền (dù là nợ thật,) nơi để đòi là small claims court. Do đó theo sự hiểu biết của Người Bolsa có lẽ tối thứ Sáu 12/11/2010, sau khi phát thông báo của Hội Ái Hữu Người Nhái thì thông báo đòi nợ được phát tiếp theo (như thường lệ.) Nhưng ngay lập tức làn sóng bị chấm dứt vì tổng đài đã lọc chương trình. Sự thật ra sao thì có lẽ chỉ có ông Thái Hiến và Tổng Đài biết. Do đó cứ tạm cho là chương trình bị trừng phạt theo kiểu VICR nhưng nhẹ nhàng hơn, 1 tiếng thay vì toàn bộ chương trình, cứ cho là như thế sẽ đỡ mất công nghiên cứu.

Từng bao năm chiến đấu” trên làn sóng phát thanh mà ông Thái Hiến vẫn không mở mắt xem gương các bậc tiền bối đã từng “Shoot your legs by yourself“, hôm nay không có tiền nghỉ thời gian tái phối trí làm tiếp. Chửi cho sướng miệng thì mai đây tương lai sẽ ra đi không hẹn ngày về mà thôi.  

Tối thứ Hai 15/11/2010, nghe ông Thái Hiến ra thông báo “người đại diện” Nguyễn Phương Hùng đã trả 300 mỹ kim nên không còn đọc thông báo “đòi tiền” nữa. Cái này mới là cái nhục, cái hèn hạ của kẻ lý _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 96 tài. NPH là NPH, NPH không phải là dân cử mà cũng chẳng là ông lớn, chủ nhân công ty; do đó NPH chẳng có ai là đại diện cả. NPH đã về hưu, hắn đại diện cho chính hắn, hắn đâu có quyền hành gì mà có người đại diện. Thèm tiền cứ nhận mắc mớ gì bầy đặt “người đại diện“. Ông Đỗ Vinh, ông Lê Công Tâm hay Bùi Mạnh Cường nếu vì khó chịu bởi cái tính èng èng như đàn bà của ông Thái Hiến mà trả tiền cho đương sự thì là chuyện của những “khuôn mặt cộng đồng” muốn Bolsa bớt gió tanh mưa máu, muốn tạo trật tự và yên ổn cho cộng đồng. Người Bolsa được NPH cho biết, NPH không mắc nợ thì mắc mớ gì nên NPH phải trả. Trả cho chúng lần này lần sau chúng lại dàn cảnh biạ đặt chuyện khác, không thể tiếp tay đưa trứng cho ác. Những người muốn trả tiền cho ông Thái Hiến chắc chỉ vì muốn cộng đồng cần chấm dứt cảnh “không giống ai“. Có lẽ giờ này ông Thái Hiến cũng tiếc 300 của ông Lê Công Tâm. Ngồi tắc lưỡi như thạch sùng: “Biết vậy mình nói 900, thêm được 300, mother ngu quá.”

Thật ra nếu là người có liêm sỉ khi ông Đỗ Vinh hay Bùi Mạnh Cường hay Lê Công Tâm hay bất cứ “người đại diện” đến đưa tiền sẽ phải từ chối và nói như sau: “Ông NPH thiếu tiền, thì ông ta trả. Quý vị trả dùm để giúp đỡ kinh tế (ít nhất là 1 tháng tiền thuê đất mobile home) tôi cũng cám ơn, nhưng oan có đầu, nợ có chủ. Cam làm bắt quít chịu, đâu được. Tôi muốn sỉ nhục thằng Phương Hùng này mỗi đêm, nghe chưa?” hoặc cao tay ấn hơn: “Tôi cám ơn quý vị đã làm đại diện cho NPH, tôi không nhận tiền này của qúy vị. Nhưng vì cảm tình của qúy với NPH cao như núi, rộng như biển khiến tôi vô cùng kinh hãi và tự cảm thấy xấu hổ vì đã đòi tiền (không thiếu nợ) trên đài thất thanh. Vậy quý vị giữ lấy, tôi không nhận và xem như NPH không thiếu nợ tôi gì hết. Tôi hứa sẽ không đề cập chuyện này nữa. Tôi hiểu ý quý vị rồi.” Bảo đảm nói được câu này, năm 2013 Thái Hiến ra ứng cử Ban Đại Diện hay bất cứ chức vụ gì cũng đắc cử tuốt luột. Thật đáng tiếc, con người chỉ thấy màu green là mắt sáng chẳng còn biết gì ngoài cái dạ dạ, vâng vâng.

Ngửa tay nhận tiền người khác vô hình chung, vạch áo cho người xem lưng biết mình là người vô ơn bội nghĩa, coi đồng tiền trọng hơn máy cầy Campuchia, không cần biết “đô” của ai, “đô” từ đâu, “đô” chạy tới là xum xoe nhận liền. Nếu bảo NPH có đại diện thì Việt Weekly viết _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 97

rồi, một lô tên người đại diện cho NPH trong số báo Việt Weekly tuần trước. Ngửa tay nhận tiền của người khác cũng chứng minh “Lạy Chúa, lòng lành vô cùng. Ước mơ của con chỉ đơn giản thế mà thôi.” Không có 600 mỹ kim là đời sẽ chết ngộp trong căn nhà mobile home. Tiền không phải của NPH vậy mà vẫn ngửa tay nhận, thì ra đó là chủ trương “áp lực truyền thông“. Nghe đâu đây câu nói của một ông nhà báo nổi tiếng vài chục năm trước đây: “Tao sẽ viết cho mày lòi tiền ra mới ngưng.” Ai trả không cần biết. Có tiền ăn phở, uống cà phê là phẻ rồi. Tư cách là cái gì? Hình như chỉ là cái gì trừu tượng, ai cũng nói mà không ai thấy nó ngang dọc tròn méo, màu sắc ra sao?

Người Bolsa còn nghe được ông Thái Hiến nhắn nhủ Việt Weekly mở lỗ tai, mở máy thâu và chuẩn bị nghe trận chiến nước bọt (thúi hoắc) sẽ tổng tấn công vào tối thứ Tư 17/11/2010 từ 11 giờ đến 12 giờ khuya. Tội nghiệp những người trẻ làm báo trong cộng đồng. Chỉ vì can đảm chấp nhận làm sạch cộng đồng, viết trung thực, viết sự thật mà phải liên lụy. Gọi điện thoại báo tin Việt Weekly được nghe trả lời: “Tụi em có nghe đài ông Thái Hiến bao giờ đâu, ông nói ông nghe, anh nghe anh viết Sự Kiện Cộng Đồng cho bà con không có thì giờ và không thích chương trình Tiếng Nói Di Cư đọc chơi cho biết.” Amen.

_________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 98

Bolsa Thiên Hạ Sự 8/11/2010

Nguyễn Phương Hùng

Chuyện Chẳng Đặng Đừng

Chuyện Chẳng Đặng Đừng không muốn viết cũng đành phải viết, chuyện không hay cũng đành phải ráng viết cho hay. Bolsa Thiên Hạ Sự tuần này viết xong đành bỏ đi viết lại bài này vì ông Thái Hiến muốn được “nổi tiếng” như vậy. Lần thứ nhất ông Thái Hiến đưa người viết lên đài “đấu tố“, dù rằng ông luôn luôn mạnh miệng Diễn Đàn Chống Cộng luôn luôn tôn trọng sự thật nhưng thật ra chỉ những “sự thật” có “lộc” chứ không phải có lợi. Nhưng thính giả nghe rõ, nội dung chương trình cũng không khác gì Đỗ Sơn, Võ Cự Long không thích ai hoặc ai không trả tiền là sẵn sàng mang lên đài “đấu tố.” Người viết thường nói chuyện với nhiều người “những người đi theo Nguyễn Hữu Chánh” thì bản chất vẫn giống nhau, không thế này cũng

thế kia; trước sau cũng sẽ lòi mặt chuột, trừ Thái Hiến. Nhưng không ngờ người viết vẫn bị lầm.

Ngày bỏ tổ chức Việt Nam Tự Do, nhân vật Thái Hiến tự nhiên xuất hiện và trở thành nhà truyền thông “bất đắc dĩ” vì cần tiền để sống qua ngày. Ông Thái Hiến bám trụ Đỗ Sơn và ông Nguyễn Xuân Tùng để tìm nơi nương tựa và trở thành “nhà truyền thông” thứ thiệt và ngày này thành thứ dữ. Ông Nguyễn Xuân Tùng là người tốt và không thâm độc, nay đã “mệt mỏi” vì cộng đồng sau một thời gian phục vụ cộng đồng nên nên rút khỏi giang hồ để tìm nơi tĩnh tâm nhìn cuộc đời bát nháo nổi trôi và đọc Bolsa Thiên Hạ Sự. Nếu ông còn sinh hoạt thì có lẽ một ngày nào đó ông cũng sẽ bị Thái Hiến “đấu tố” như NPH vì quyền lợi “cuốc ra” và nhu cầu “chống Cộng” cuốc dzô của Thái Hiến bị va chạm. Lúc trước người viết nói “trừ Thái Hiến” nay mới biết thì ra anh chàng hạ sĩ quan tài xế lái xe tiểu khu Qui Nhơn xưng là Trung Uý mới là tay đóng kịch giỏi. Chỉ tiếc là chưa được lọt vào mắt đen của ông Tô Văn Lai và Vân Sơn để thủ vai diễn xuất nào trong DVD Thuý Nga hoặc trung tâm Vân Sơn.    

Ngày đi bốt-đờ-sô làm lính rừng, mặc áo rằn ri, vai đeo ba lô, đầu đội _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 99 nón sắt, người viết ghét nhất là những thằng du kích chuyên nghề bắn sẻ (sharp shooter.) Ngồi mé ruộng nghỉ ăn trưa mà có tấm bản đồ để bên cạnh và người lính mang máy truyền tin (âm thoại viên) ngồi kế bên thì thế nào cũng bị bắn sẻ. Qua Mỹ 35 năm tưởng là thoát nạn ai ngờ 2 lần bị bắn sẽ trên làn sóng 1190AM. Sáng thứ Ba 9/11/2010 gọi điện thoại nói chuyện với ông Chấn Phan “oắt sờ gô inh ỏi” ? Ông Chấn nói, tôi đã bảo anh ta không thể lên đài phát thanh đòi tiền kiểu này được. Chuyện thiếu nợ ra small claims gọi nôm na là “khiếu nại bé bé” không thể dùng đài phát thanh.

Người viết bảo với ông Chấn Phan, anh nói với Thái Hiến cũng không khác gì nói với Võ Cự Long mà thôi, trình độ họ chỉ đến đó và nói nữa cũng không hiểu đâu. Từ ngày ông “truyền thông” Thái Hiến học nghề nói, dù rằng phải “rặn” như đàn bà đau đẻ mới nói được một câu, nhưng ông đã sẵn sàng đụng chạm bất cứ ai muốn nhảy vào 1190AM trong giờ cao điểm. Ông thích nói thì nói không cần biết nói gì, nói ở đâu và nói đúng lúc đúng thời. Ngày ông Nguyễn Ngọc Chiểu và Trần Trọng An Sơn khánh thành tấm billboard Linh Mục Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng, ông cũng nhảy lên cầm máy vi âm và “đấu tố” vợ chồng ông Dương Hữu Chương và ca sĩ Diễm Chi cùng tờ báo Con Cua. Chẳng có gì liên quan đến VC đàn áp tự do tôn giáo cả.

Người viết nói với ông Chấn Phan, trước khi “đấu tố” NPH ông ta đã làm một màn “pạc-sơ cờ” (giải thích) để chuẩn bị bãi đáp trong trường hợp “trực thăng” bị rớt, rằng thì, là, mà, nếu một mai chương trình Diễn Đàn Chống Cộng đóng cửa đài thì cũng không phải tại tôi, không phải tại thính giả mà tại vì bầu cử đã chấm dứt và tình hình kinh tế khách hàng không còn “rủ nhau đi bầu” nữa. Không thoọc thoọc sô, không quảng cáo nói láo ăn tiền, thì không có ông Washington đến thăm viếng đêm khuya. Ông Washington không đến thì hết tị nạn mà thành khố rách áo ôm. 35 năm còn tị nạn nỗi gì nữa.

Cái đài Người Việt Tị Nạn khởi đi với nhiều công sức đóng góp của nhiều người nhất là phiá bên bà Nguyễn thị Minh Nguyệt. Hai vợ chồng Thái Hiến ra Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ mỗi đầu tháng để thu hụi chết trả tiền ô-đi-ghe cho đời tị nạn “bốt pí pồ”. Ông Doãn Tiên là người vận động và đóng góp cũng khá nhiều. Sau đó, ông Thái Hiến _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                Trang 100  gây dựng được chương trình mang “chiếc thuyền tị nạn Vietnamese Refugees Voice (VRV)” đi bán giờ tùm lum. Bán cho ông Nguyễn Ngọc Chiểu, bán cho ông Trần Trọng An Sơn, bán Việt Nam Quốc Dân Đảng Phan Thanh Châu, Đại Việt Quốc Dân Đảng Trần Trọng Đạt, bán xong một thời gian ghe lại hò khoan, khoan hò; Có nghĩa là khoan khoan. Bán được giờ có tiền trả airtime, ông Thái Hiến dần dần ăn cháo đá bát và những chương trình này cũng lần lượt tìm đường “vượt biên” ra khỏi VRV. Ngồi chờ nhỡ công an bò vàng bắt vì tội vượt biên hay sao? Những người mua giờ này rồi cũng được Thái Hiến “nâng niu” nhờ người “gọt dũa” dùm. Nặng nhất là bác sĩ Nguyễn Xuân Vinh, bà Nguyễn Thị Minh Nguyệt và ông Trần Ngọc Thăng phanh phui chuyện thâm cung bí sử.

Thời điểm đó, người viết được những “nạn nhân” VRV cảnh giác cũng có ngày người viết cũng sẽ lên “thiên đàng” (thiên đàng của VRV không viết hoa.) Người viết cười ruồi, VRV cần tiếng nói cuả tôi, tôi đâu cần VRV. Ừa để đấy mà xem có ngày sẽ trắng mắt ra. Bây giờ thì trắng mắt thiệt. Lần bị bắn sẻ lần đầu, người viết bỏ qua vì nhu cần tranh cử cuả luật sư Trần Thái Văn, nghị viên Dina Nguyễn và Andy Quách, thị trưởng Allan Mansoor là những người được người viết ủng hộ, nên đành “nuốt nhịn làm huề”. Chuyện tưởng đã xong ai ngờ tâm điạ hẹp hòi và “giòng máu phản bội” không hề thay đổi. Bolsa Thiên Hạ Sự viết chuyện người ta, nhưng việc mình im lặng tức đành chấp nhận “sự thật” để dư luận hoang mang hay sao? Chuyện không “hay” đành phải viết “hay” cho bà con đọc, biết thêm chuyện mặt thật Bolsa Thái Hiến thâm cung bí sử cuộc đời tị nạn.

Người viết xưa nay không hề mướn giờ của ông Thái Hiến mà chỉ được ông Thái Hiến “mướn” nói mà không hề trả tiền làm “sướng ngôn viên” (cái viên biết nói sướng.) Khi nào giờ trống thay vì phải “rặn” ra để nói thì ông Thái Hiến gọi điện thoại mời lên đài để “điền vào chỗ trống cho hợp nghĩa“. Bạn đọc chắc cũng đồng ý vì các chương trình của người viết mang nội dung “Bolsa Thiên Hạ Sự” qua  hình thức báo nói và Sinh Hoạt Cộng Đồng. Nói thì nói, có phương tiện nói, dại gì không nói. Trong chiều hướng tương quan có qua có lại mới toại lòng nhau và với tinh thần hỗ tương hữu nghị 2 miền, cả 2 đều lợi: Người viết không có tiền lương nói và chưa hề ký kết một khế _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                Trang 101 ước mướn giờ nào của VRV hay Thái Hiến cả; Thái Hiến không phải trả tiền MC để sướng (ngôn viên). Từ trước, trống giờ nào lên nói giờ đó. Có khi nửa giờ có khi 1 giờ. Có khi Tường Thắng đi công tác hay du lịch, người viết cũng được lên ngồi đấu láo và mang chuyện cộng đồng nói dùm cho Thái Hiến thoả mãn lòng căm thù. Có khi chỉ được báo trước nửa hay 1 giờ, nhưng người viết có sẵn cái máy phát thanh nằm trong đầu, thượng đài không tờ giấy trong tay nói thao thao bất tuyệt hết giờ ra về mà không có ông Washington nào nằm trong túi. Thôi thì anh em giúp qua giúp lại, vài chục bạc cũng chẳng làm giàu.

Vào khoảng cuối tháng Ba đầu tháng Tư/2010 một chương trình ngày thứ Tư đã “Anh Ra Đi Mùa Thu” trong tinh thần “Mùa Thu Không Trở Lại“, người viết được mời lên nói thường trực mỗi thứ Tư, thỉnh thoảng lên luôn 2 ngày liên tiếp. Khi nào có “khách” mướn giờ thì tự động nghỉ xả hơi 1 buổi “anh Hùng ơi hôm nay tôi bận “khách” mình “lên” ngày mai nghe.” Đến tháng Tư vì chuyện tranh chấp giành giựt tổ chức ngày 30 tháng Tư, đài VRV trở nên “hot“. Hót đến nỗi ông Trần Trọng Đạt phải huỷ bỏ chương trình Đại Việt Quốc Dân Đảng, vì ông Đạt ủng hộ Giám Sát Viên Janet Nguyễn. Trước đó, ông Phan Thanh Châu cũng đã hủy bỏ chương trình tiếng nói Việt Nam Quốc Dân Đảng. Thái Hiến căm lắm định “đấu tố” 2 đại đảng phái này, nhưng người viết không muốn đụng chạm (không phải vì sợ 2 ông kẹ này) nhưng vì tôn trọng tinh thần đảng trưởng Nguyễn Thái Học và Nguyễn Ngọc Huy nên không đề cập.

Thái Hiến than thân trách phận là đang bị “địch” bao vây kinh tế, nhằm mục đích chấm dứt tiếng nói của luật sư Trần Thái Văn trong thời gian tranh cử sắp đến (Tâm lý thật?). Mọi người xúm vào tiếp tay để giữ vững cơ nghiệp “chống Cộng” và “tinh thần Thái Hiến“. Từ đó, ngoài chương trình tiếng nói Cộng Hoà (Thy Dung phụ trách) còn có Vận Hội Mới (tăng lên 2 lần một tuần sau tháng 6 sơ bộ.) Chương trình Uỷ Ban chống Cộng Sản và Tay Sai và chương trình Vi Anh mỗi thứ Sáu hằng tuần, các quý cụ già lên nói chuyện trăng bao nhiêu tuổi trăng già? Có nghĩa là những câu chuyện xưa như trái đất và không hợp với trào lưu trẻ hiện nay. Nghị viên Dina Nguyễn cũng nhìn thấy một triển vọng bị mất tiếng nói tranh cử tháng 11 nên đề nghị với người viết tổ chức một buổi tiệc gây quỹ lấy danh nghĩa đài Tiếng Nói _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                Trang 102 Tự Do cho danh chánh ngôn thuận. Để chuẩn bị cho buổi tiệc gây quỹ, Thái Hiến bèn âm mưu (người viết vô tình không biết đây là dụng ý sau này để vòi tiền – vòi không phải là đòi) “đổi thành giờ Người Việt Tự Do cho hợp tình, hợp lý khi vận động gây quỹ“.) Người viết “ngây thơ” tin vào tinh bằng hữu “sống chết có nhau là huynh đệ chi binh” nên đứng ra tổ chức buổi gây quỹ, mặc dù vừa mới tổ chức thành công đêm ra mắt CD Tiếng Hát Lệ Hằng “Anh Là Tất Cả“. Ai cũng nghĩ là sẽ thành công, trừ ngươì viết. Vì trong bài diễn văn đã soạn trước có câu: “Chúng tôi không hi vọng sẽ đông đảo vì đây là một chương trình nặng về chính trị và có tính cách cá nhân.”

Buổi gây quỹ thất bại chỉ có 11 bàn trong đó 2 bàn là ban nhạc và ca sĩ (không thu tiền.) Ai đứng ra tổ chức các buổi tiệc hội đoàn đều có kinh nghiệm với một phần ẩm thực giá khiêm nhường phải từ 30 bàn trở lên may ra mới thành công. Lẽ dĩ nhiên, khi thất bại không lẽ người viết phải bắt buộc bỏ tiền túi ra giúp? Cuối tháng 7 gây quỹ, nhưng Thái Hiến đã năn nỉ ỉ ôi “ông đi qua lạy bà đi lại” tỉ tê bèo nhèo: “Anh giúp cho tôi tiền tháng 7 vì tụi tôi kẹt 2 cái mobile home chưa bán được.” À thì ra tiền trả mobile home không phải vì đài. Nhưng dzô dziên, tại sao bắt người viết phải lo cho cái mobile của đương sự bị foreclosure? Người viết thấy thương hại, thôi được tôi sẽ nói ông BMC (hứa ủng hộ một bàn 300 mỹ kim) viết cho anh chi phiếu trả trước 300 mỹ kim và một chi phiếu của người viết 300 mỹ kim sau khi nhận được tiền đặt bàn tiệc của ứng cử viên Allan Mansoor.

Nguyên tắc, người viết không mướn giờ (không có khế ước,) VRV không trả tiền lương MC cho người viết (cũng không có hợp đồng hoặc đơn xin việc.) Mọi công việc tiếp tục trong sự hiểu ngầm: Anh giúp tôi, tôi giúp anh. Nhưng Thái hiến căn cứ vào cái bill tháng 7/2010 bảo là người viết mướn giờ. Chuyện gây quỹ lỗ thấy mother không giúp lại mà còn vòi thêm. Tối thứ Hai 8/11/2010 được biết ông Joe Đỗ Vinh đã giúp 300 mỹ kim, tức là còn lại 300 mỹ kim. Vậy mà 1/11/2010, Thái Hiến vẫn gửi hoá đơn đòi 600 mỹ kim. Hôm nay người viết cũng “gậy ông đập lưng ông” gửi hoá đơn đòi tiền lương làm việc MC nhờ Việt Weekly đăng tải vậy.

Tháng 8/2010, chuyện bất ngờ xảy ra khi Liên Uỷ Ban Chống Tay Sai _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                Trang 103 và Cộng Sản họp báo “mời” 3 ký giả đi chỗ khác chơi: Đoàn Trọng, Đỗ Dzũng và Nguỵ Vũ. Người viết vẫn lên đài “thất thanh chống Cộng VRV” nhưng không đề cập đến LUB trong chương trình phát thanh. Người viết tổ chức buổi họp báo để bảo vệ quyền hành nghề ký giả và mời quý “sao Bắc Đẩu” LUB đến họp báo cũng như những viết bài trên Bolsa Thiên Hạ Sự. Dù không dùng báo nói, nhưng sự có mặt của người viết trong chương trình VRV cũng là một sự tréo cẳng ngỗng (mặc dù LUB đã dùng giờ phát thanh tục tấn công “bọn phản động” dám mó dế ngựa.)

Chuyện sẽ đến phải đến, có lẽ vì áp lực của LUB nên Thái Hiến bèn từ chối khéo bằng cách gửi hoá đơn đòi tiền tháng 8 để người viết phải tự ý ra đi. Lộng giả thành chân, Thái Hiến bực tức về bài viết Bolsa Thiên Hạ Sự làm Thái Hiến Tarzan nổi giận đòi tiền airtime tháng 8. Mặc dù trước đó, Thái Hiến đã đồng ý cho mướn giờ tranh cử của Bruce Trần, đổi ngày thứ Tư 1 giờ thành 2 buổi thứ Ba và thứ Năm, mỗi lần nửa giờ. Tối thứ Ba lên nhà cháu chơi với cháu nội tại Cerritos, vội vàng lên xe trở về nhiệm sở. Trên đường về gọi điện thoại được báo tin buồn, “anh không cần lên nữa, giờ tôi đã bán cho người khác và họ đã đặt tiền.” Người viết không trách chuyện “sống chết” của đài, nhưng có gì gọi nhau báo một tiếng có phải vui lòng nhau không. Chơi vậy thì chơi với VC được. Dù gì cũng anh em đã “vào sinh ra tử” trong cộng đồng bát nháo? Thái độ như vậy không đẹp và coi như cạn tàu ráo máng, chơi nhau sát ván. Bài báo Bolsa THS làm Thái Hiến nổi điên và lên đài đòi tiền (mang tinh thần bôi bác nhiều hơn.) Vì sự can thiệp của tổng đài (ông Chấn Phan) và nhóm vận động cho luật sư Trần Thái Văn. Thái Hiến im lặng và người viết cũng nín thở qua sông và bỏ qua vì tương lai tranh cử của luật sư Trần Thái Văn. Sau khi nghe tiếng nói của người viết trên chương trình Radio Bolsa, Thái Hiến càng điên tiết và tiếp tục hát bài Trả Nợ Tình Xa, “trả hết, trả hết. Dốc hết tiền chuà trả hết cho 2 cái mobile home sắp sử bị tịch thu?

Kỳ tới sẽ viết tiếp tại sao có tên VRV và ai là người dẫn Thái Hiến đi nộp đơn xin giấy phép hành nghề truyền thông và làm bảng tên Press Credential? Mở chương trình phát thanh tại mobile home có hợp pháp hay không? Ông Lê Công Tâm, Võ Cự Long và người viết vì lòng _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                Trang 104 nhân đạo không nỡ đập bể nồi cơm VRV nên bỏ qua không khai báo thưa kiện thành phố Santa Ana vì trong điều kiện cấp giấy phép có khoản “không được tiếp khách tại nhà hộp.” Đó là lý do mỗi khi bước chân lên đài VRV thì khách phải rón rén đi nhẹ nhàng như đi vào “tắm hơi” và cấm cười đùa thoải mái vì sợ làm phiền hàng xóm. Cũng như ông nhà báo Vi Anh, người viết nhắn trên báo để cảnh giác ông đừng đi quá xa. Mình không tốt đẹp mà đòi làm sạch sẽ cộng đồng theo chiều hướng mafia truyền thông? Doạ thôi, đâu nỡ khai IRS, FTB hay BOE làm cho ông mất nồi cơm bo bo. Viết để ông dừng bước giang hồ, đừng đi quá xa mà bể nồi cơm điện, không viết không có nghĩa không ai biết. Nhưng viết cũng không có nghĩa đi méc bu phá nồi cơm của 2 ông bà già. Nhân đạo thế mà vẫn chưa hài lòng hay sao, đừng lấy lòng dạ tiểu nhân mà đo lòng người hiền nhân (không dám nhận mình là quân tử)?

Trong chương trình đấu tố ngày 8/11/2010, có 2 phần: Phần sau là lá thư bãi nhiệm của hội cựu Sinh Viên Sĩ Quan Thủ Đức “nhà đòn” đã gửi cho các cơ quan báo chí. Nhưng không có báo nào tiếp tay phổ biến, vì lá thư không giống ai vào thế kỷ 21. Ngay sau khi tin luật sư Trần Thái Văn bị thất cử thì lá thư được gửi đi cho người viết với dấu bưu điện ngày 4/11/2010 trên bì thư. Nếu luật sư Trần Thái Văn đắc cử thì sao nhỉ? Ông cố vấn Chánh Án Nguyễn Trọng Nho biết chuyện này chưa nhỉ? Cái vụ bãi nhiệm này có hợp với tinh thần toà án Hoa Kỳ hay không? Tại sao người viết gọi là SVSQ Thủ Đức “nhà đòn“? Tại sao lại có vụ “nhổ cái gai” tức người dám nói thẳng nói thật và nói không mích lòng trong các buổi họp của hội cựu SVSQ Thủ Đức Orange County và Vùng Phụ Cận? Bao nhiêu SVSQ “giả” đang mặc quân phục Thủ Đức? Lý do tại sao phải loại bỏ NPH, xin hẹn độc giả tuần sau Bolsa Thiên Hạ quái sự. Nếu quới vị SVSQ Thủ Đức muốn họp báo, chúng tôi sẽ mời quý vị đến họp báo để 3 mặt một lời thay vì thư bãi nhiệm và quyền “tự ý lưu nhiệm” của “trưởng hội” Nguyễn Trọng Thu và cũng mời luôn IRS, FTX, BOE đến họp cho trọn vẹn sổ sách. Chúng tôi cũng sẽ mời luôn ông cố vấn Nguyễn Trọng Nho đến ngồi ghế chánh án phiên xử để xem ai trái ai phải.  

?????

_________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                Trang 105

Bolsa Thiên Hạ Sự 01/11/2010

Nguyễn Phương Hùng

Thiên Hạ Sự Bầu Cử

Bài viết này dù khen chê ứng cử viên nào trong bài viết tuần này thì cuộc bầu cử cũng đã được ngã ngũ. Ai thắng ai bại thì cũng lại là một chuyến tàu hoàng hôn chờ 2 năm sau Thuý Kiều tái hồi Kim Trọng. Người viết định bàn về những chuyện cười ra nước mắt trong cuộc cờ bầu cử từ tuần trước. Nhưng nghĩ lại không nên nạp đạn và tình nguyện làm bia cho người bắn. Chờ sau khi có kết quả ngày 2/11/2010 hay hơn, lỡ bị thất bại ứng cử viên đổ lỗi cũng hơi phiền lòng các bạn hiền thất cử.

Tuần này, không khí bầu cử vẫn còn và còn có vẻ gia tăng tốc độ đánh phá lẫn nhau cả 2 phương diện tích cực và tiêu cực. Người viết trong khi chờ đợi kết quả tạm gọi là chính thức vào ngày thứ Tư 3/11/2010, cũng muốn ghi lại những kinh nghiệm thương đau qua cuộc tranh cử vừa rồi cho cả người chiến thắng và kẻ chiến bại lấy kinh nghiệm làm “kỷ vật cho em” sau ngày “hành quân” bầu cử. Biết đâu nhờ bài viết này, năm 2012 người viết lại có dzóp mới “viết ra tiền, phiạ ra đô”?

Hai tháng gần ngày bầu cử 2/11/2010 bất ngờ những cây viết “người nhái” lặn sâu 20 ngàn dặm dưới đáy biển đột nhiên nổi lên như viên thuốc Viagra trong ngày bầu cử như Hồ Văn Xuân Nhi, Trần Nhật Phong và James Du. Ngoài những bài viết đứng đắn của luật sư Nguyễn Quốc Lân thì cả 3 bài viết của HVXN, TNP và James Du chẳng gây được ảnh hưởng hoặc tiếng vang gì. Điều dễ hiểu, bản thân của mình chẳng còn gì để tạo được niềm tin với độc giả thì nội dung bài viết có thuyết phục được dư luận chăng? Ông HVXN với bài viết cuối cùng trước khi từ giã cuộc đời Việt Weekly trong giai đoạn bầu cử, tạm xem là đọc được. Những bài viết trước thì hình như có một ma lực nào đó ám ảnh làm cho những bài viết không giống HVXN chút nào cả.        

Nhưng chuyện 3 ông thờ thần “tài” nói trên trước hết không bằng _________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                Trang 106 chiện của ông võ sĩ nghe nói là đệ tử của một võ đường nổi tiếng là Henry Vương. Tuần rồi ông võ sĩ Henry Vương người trốn thượng đài ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 61 2 lần (họp báo) và nghe nói làm cho ông bầu Trần Nhật Phong mất cơ hội bán vé chợ chợ đen “sô” (không phải xô nước đổ đầu vịt) họp báo tại quán Zen và một “” tuần sau tại nhật báo Người Việt. Bỏ 2 “” ngang xương xong, ổng Henry Vương đi qua Việt Weekly than phiền 4 điểm về bài báo của người viết. Trong 4 điểm thì 3 điểm nghe đã không lọt lỗ tai, độc giả xem qua rồi cười ruồi “vo vo” giống như chuyện “con ruồi, ruồi bay thấp, thấp bay cao; Bay qua, qua nhà bếp, bay về, về cầu tiêu”. Điểm thứ tư thì Henry Vương đã tự vạch áo cho người xem lưng ghẻ: “Henry có tham khảo luật sư, nhưng vì thấy không khai thác được tài chánh, nên luật sư không sốt sắng nên bỏ cuộc.”

Không biết ông Henry Vương này thuộc loại Tứ Thập Lập Thân chưa? Khi văn phòng luật sư chê có nghĩa you chẳng có right. Cũng như “iu” lái xe húc đít hoặc ghẹo trái đụng người ta thì chẳng có ông luật sư dám lập hồ sơ cả. Uýnh người ta bị uýnh lại mà còn đủ can đảm đi thưa luật sư quả là thế gian có một không hai. Tục ngữ Việt Nam gọi “vừa ăn cướp vừa la làng”. Nghe giống như chiện tiếu lâm:

Một bà cao thước mốt thưa bị một ông cao lớn 1 thước 8 hiếp dâm. Tòa hỏi: “Chị kia chị thưa là bị hiếp dâm, vậy chị bị hiếp dâm ở đâu và như thế nào?” “Dạ, bẩm thưa quan lớn, con bị hiếp đứng trong phòng tắm.” Toà phán: “Nói bậy, hiếp đứng, chị giỡn mặt với toà hả, chị lùn anh kia cao làm sao hiếp đứng được?” “Dạ, bẩm quan toà, con nói thật. Con đứng lên bệ thành của bồn tắm và kiểng chân lên ạ.”    

Ông Henry Vương ui, nếu là dân nhà võ thì đây gọi là Cẩu xực quyền đại pháp hoặc Giáng Cẩu Thập Bát (Xực) Chưởng, tức là võ bí quá dùng Nha thiết trảo (Cắn bằng răng) vào mông địch thủ. Luật sư chê cậu em có nghĩa là cậu em chẳng có gì đúng cả. You have no right thì me cũng no make money, tốn thì giờ vô ích. Mà đã no right thì no do, no do thì no money, no money thì no honey, no honey thì no fun. Cậu phải chờ 8 năm mới rặn ra “fun“ nghĩ cũng tôi nghiệp cho bệnh táo bón kinh niên.

1- 8 năm thủ tiết, miệng bịt băng keo, tự nhiên gần ngày tranh cử “không ai xúi giục” tức là tự ý làm bậy lần thứ hai bằng cách đưa chuyện lên trang mạng và có người “ngẫu nhiên” (nghe nói người ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 62 ngẫu nhiên là Trần Nhật Phong) phát tán trên mạng. Kể ra chuyện ngẫu nhiên trùng hợp đúng lúc đang lúc táo bón gặp thầy “phát tán” thúi rùm đúng lúc cũng hay.

2- Hoàn toàn không thù hận gì sau đó, nhưng lại đưa chuyện lên mạng thật là tréo cẳng ngỗng và bài viết được chau truốt trình bày theo cảm tính và chủ quan tức là lòng dạ của Henry Vương “độ lượng, quang minh” hết chỗ chê. Đó là tinh thần võ sĩ đạo của con nhà võ “không thù hận”, nếu mà Henty Vương thù hận thì chết mother “thị trưởng tương lai” Bruce Trần luôn.

3- Lý do làm sao Henry đánh trước who know? Nguyên tắc, ai đánh trước là người gây ra chuyện và có lỗi. Nước Mỹ không phải là ai có võ là có quyền gây sự trước? Còn việc giải thích thì đương nhiên giống như bà mẹ có con bị bắt và bị cảnh sát truy tố là thành viên băng đảng, nhưng bà vẫn quả quyết con tôi bị oan. Ai biết nguyên nhân câu chuyện không? Nếu Bruce Trần ném (vật gì đó theo lời Henry Vương) trước thì Bruce Trần là người đánh trước sao lại là Henry Vương. Cái này gọi là nói láo không có căn. Biạ chuyện vô lý bố ai tin.

4- Luật sư đã chê thì coi chừng đời em 2 năm mươi. Sự nghiệp đành mang 8 năm. Quân tử (lính chết) trả thù đợi 10 năm không muộn.

Cuối cùng cậu em chê người viết là chủ quan, võ đoán, suy diễn và mời mọi người vào trong trang blog để xem tuồng cải lương “Henry Vương Huyết Chiến “Gió Ngày”. Vậy tại sao không họp báo để ai không có sức thuyết phục. Dám không?

Chuyện Trọc Phú     

Tiếng bình dân ám chỉ những ông bá hộ, những tay làm giàu bất hảo. Nhưng thơì gian tranh cử, trên các mạng lưới điện tử gọi ứng cử viên Phú Nguyễn tức cựu chủ tịch Nguyễn Trọng Phú là Trọc Phú kèm theo hình minh hoạ đầu cạo trọc lưng đeo túi đeo lưng. Trọc Phú (hoặc Trọng Phú) cũng là một người và đúng cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Vừa trọc vừa giàu. Thật ra người viết không thương nhưng cũng không ghét bé Phú. Quan điểm của người viết rất đơn giản không thể vừa chống cộng vừa bơm tiền. Một số các “chủ tịch” và “hội trưởng” không biết có ân oán giang hồ gì không đã hấp tấp lên đài “ủng hộ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 63  Phú Nguyễn vì thành tích “hoạt động hăng say” (có lẽ hăng say nên em làm chủ căn nhà 1.5 triệu mỹ kim.) Còn các bác, các cô, các chú chống cộng mệt mỏi vẫn ở mobile home? Phú và gia đình có dịch vụ gửi tiền về Việt Nam, OK Salem, không ai trách nếu Phú không ra ứng cử. Kim Phú, Ánh Minh, Le Gửi Tiền Lẹ và vài cơ sở khác …v…v… có ai chống họ đâu?

Mâu thuẫn là ở chỗ đó. Không thể vừa miệng chống cộng nhưng tay vẫn nhận tiền và gửi dịch vụ về tiếp hơi bạo quyền. Tại sao lại bỏ dzóp gần 1 trêịu mỹ kim đi bắt dzóp hơn 200 ngàn mỹ kim  lại còn bị nghe chửi? Chưa kể phải bỏ ra cả gần nửa triệu bạc để bắt dzóp (hiện nay văn phòng tranh cử Phú Nguyễn đã chi hơn 300 ngàn mỹ kim, chưa kể kỳ sơ bộ.) Dư luận bèn phải cho tư tưởng phiêu lưu phong phú: “Chắc là có chỉ thị gì đây?” Những lời giải thích của Hoa Phát bố lẫn Hoa Phát con càng làm cho dư luận hoài nghi vì vô lý, càng giải thích càng mắc quai. Làm dịch vụ vì lòng nhân đạo giúp cho gia đình “nguỵ” có công ăn việc làm hoặc nếu không tin thì Hoa Phát sẽ đóng cửa (cho mấy đứa khác mừng) hoặc lòi ra 3 cái nhà mà cái nhà  ghi danh bầu cử và nộp đơn tranh cử thuộc Westminster thì không ở (chỉ ghé thăm xem có bị trộm?) Khôn mà không ngoan, giá mà cho bà con ở free thì chắc cũng không bị điều tra. Ban ngày xe ra xe vào, tối đến đèn đuốc sáng trưng, tiền bưu điện nước vẫn tên Phú Nguyễn thì 10 LA Times và 100 Daily Pilot cũng không truy ra được. Nhà tối thui, sách báo vứt bừa bãi ngoài cửa nhà như nhà hoang có khác gì lậy ông con ở bụi này. Một người hàng xóm khi trả lời phỏng vấn của người viết, bà ta trả lời: “Trời họ giàu có, dại gì mà ở đây hả chú?”

Nhưng cái dở nhất của Phú Nguyễn và ban tham mưu là thay vì tấn công đối thủ mình là Phạm Kim Long hoặc Allan Mansoor thì Trọc Phú lại tấn công công ty Saigon West (Mrs. Xuân Hà tức Daisy Tống.) Saigon West là một cơ quan đấu thầu về dịch vụ tranh cử cho các ứng cử viên. Do đó, phản ứng ngược đã ảnh hưởng đến uy tín của Phú Nguyễn vì dư luận cho là hết chuyện để bơi móc, đành phải uýnh đến nhân viên. Mà lại đánh sai mới chết. Trong buổi họp báo cô Xuân Hà đã phản bác và cho là Phú Nguyễn đã “không biết gì” (cách đọc báo cáo tài chính) mà lại còn cắt xén lung tung (xem http://phoBolsaTV.com ). Chưa kể Phú Nguyễn cho rằng số tiền gần ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                   Trang 64 35 ngàn này dùng để bôi nhọ Phú Nguyễn “mỗi đêm” (thật ra giờ của ông Allan Mansoor chỉ có thứ Sáu sau thêm ngày thứ Ba.) Phú Nguyễn lại còn quả quyết đây là chương trình phát thanh của đảng Cộng Hoà quận Cam. Thật ra là của ông Thái Hiến đã được các vận động viên tranh cử thuộc đảng Cộng Hoà Mỹ gốc Việt mua lại giờ như các đài phát thanh khác mà thôi.

Cuối cùng là màn “biểu dương lực lượng” biến thành nhà xuất nhập cảng “chợ cá Trần Quốc Toản” từ Việt Nam qua phố Bolsa khi Phú Nguyễn cãi nhau tay đôi với Xuân Hà ngoài đường. Nếu đắc cử thì Phú Nguyễn sẽ trở thành một nhà lập pháp nổi tiếng trong nghị trường nhờ kinh nghiệm cãi nhau tay đôi ngoài đường phố. Giống như võ sĩ Mike Tyson, vô địch quyền Anh nhờ võ “vỉa hè” (street fight.) Ngoài ra trong tờ truyền đơn quảng cáo của Phú Nguyễn có vài điểm cũng vui vui nên tránh:

1- Vì Tổ Quốc Việt Nam: Dân cử Hoa Kỳ chứ không phải là đại biểu Quốc Hội Công Hoà Nhân Dân VNDCXHCN. Nhất là dân biểu tiểu bang California thì quyền hành giới hạn trong cái phạm vi tiểu bang chứ chưa có quyền “ảnh hưởng” đến quốc hội Hoa Kỳ. Nếu vì Tổ Quốc Việt Nam thì hiện nay Phú Nguyễn có một “thành tích” sáng chói và thực tiễn nhất là công ty Hoa Phát.

2- Ước mơ của Phú Nguyễn: Thay vì ước mơ nên dùng dấn thân mà nếu có ước mơ thì đừng là ước mơ cuả cá nhân (cục bộ và ích kỷ) mà phải là ước mơ cuả cộng đồng cử tri người Mỹ gốc Việt tại điạ hạt 68 nói riêng và cộng  đồng người Việt nói chung, để chiếc ghế đơn vị 68 vẫn nằm trong tay người Việt Nam.

3- Đừng vì đảng Phái Dân Chủ hay Cộng Hoà: Nói như vậy không đúng vì rõ ràng trong một quảng cáo vu cáo Xuân Hà, Phú Nguyễn đã dựng đứng “chương trình phát thanh của đảng Cộng Hoà” và “mỗi đêm” là một sự biạ đặt vô liêm sỉ. Không phải Dân Chủ và Cộng Hoà có lẽ đúng với riêng Phú Nguyễn vì Phú Nguyễn là của đảng MT/VT.

Chuyện Tiến sĩ Phạm Kim Long

Ông tiến sĩ này đã thua vòng sơ bộ với một khoảng cách khá xa, một nửa: hơn 22 ngàn (Allan Mansoor) và hơn 9 ngàn (Phạm Kim Long.) Đùng một cái ông lại nhảy ra “write-in”, mà sự việc “write-in” thì ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 65 không có vẻ quen thuộc với cử tri Việt Nam cho lắm. Lý do ông ra tranh cử cũng không đứng vững vì “sự cố” gian lận tiền bạc của ông Allan Mansoor (theo lời ông Kim Long.) Nhưng việc này cũng đã được ông Allan Mansoor giải thích nhiều lần. Hơn nữa nước Mỹ không lẽ im lặng khi “sự cố” này đã được ông Phạm Kim Long biết? Lý do này khó thuyết phục. Theo tinh thần mã thượng ông Phạm Kim Long nên “đừng cố đấm ăn xôi“, chấp nhận kết quả và chờ 2 hoặc 4 năm nữa. Đừng vì cái lợi thế “bán tuyển cử” mà thua thì thua cố niú lấy con!

Ông Long nghĩ rằng nếu ông ra trở lại với gần 10 ngàn lá phiếu riêng của ông; cộng với gần 8 ngàn lá phiếu của Joe Đỗ Vinh (dân chủ mà đa số là Việt Nam thuộc đảng dân chủ hổng bầu cho Phú Nguyễn sơ bộ sẽ bầu cho Kim Long vì Người Việt bầu cho người Việt) ông sẽ có xấp xỉ gần 20 ngàn. Ngày 2/11/2010 may ra sao quả tạ chiếu ông dzớt thêm 4, 5 ngàn phiếu biết đâu là cuả “ước mơ của Phú Nguyễn” khó thành sự thật? Nhưng sơ bộ Allan Mansoor đã có hơn 22 ngàn thì chính thức chắc chắn sẽ phải hơn (vì người đi bầu đông hơn.)

Phe Phú Nguyễn thì quả quyết sự “write-in” của TS Phạm Kim Long là một chiến thuật của đảng Cộng Hoà ra dzớt phiếu từ cử tri đảng Dân Chủ (ứcv sơ bộ Đỗ Vinh) mà Phú Nguyễn “ước mơ” sẽ có được. Đó là lý do tại sao Phú Nguyễn kêu gọi bỏ qua vấn đề đảng phái (Dân Chủ & Cộng Hoà nhưng lại quên không nhắc đảng MT/VT đi bầu.)

Chuyện ông Đỗ Tân Khoa

Công tâm mà nhận xét, vì là một MC có tài và duyên dáng nên Đỗ Tân Khoa có khoa ăn nói, biết cách trình bày. Người viết theo dõi các buổi nói chuyện của ông nghị tương lai của phe Dân Chủ thuộc đảng người Mỹ gốc Việt này rất thán phục tài hùng biện và thuyết phục cuả Đỗ Tân Khoa.  Nếu bỏ ra những tiêu cực khi tranh cử và nếu đắc cử Khoa sẽ trở thành đối thủ đáng ngại cho các nghị viên khác. Tuy nhiên vì có người thổi ống đu đủ nên ĐTK đã nhày ra tranh cử: 1- Tấn công Andy Quách và Tạ Đức Trí ngay lúc ban đầu khi chính thức nộp đơn tranh cử về sự kiện không có thực (yêu cầu đừng ra tranh ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 66

cử.)

2- Không trả lời dứt khoát “yes” hay “no” về câu hỏi đồng tính luyến ái khi trả lời: “Yes” làm quý vị lãnh đạo tinh thần khó nghĩ, “No” làm các anh chị em đồng tính buồn lòng. Vậy thì là “ái nam ái nữ” chăng (bi-sexual?)

3- Quả quyết các đối thủ (không nói tên) là dân “bảy nghề” (thất nghiệp,) trong khi ĐTK có đến  3 nghề, chỉ còn thiếu 4 nghề nữa cũng thành 7. Ai là người đang làm việc 7 nghề? Nên nhớ tiểu bang California có đến 12.7% đang thất nghiệp, dân “bảy nghề” khá nhiều, ví von như vậy là đụng chạm. Còn nghề nghị viên cũng là một nghề đấy ông nghị trẻ Khoa ơi. Tám trăm mỹ kim một tháng cộng thêm tiền “cash” bảo hiểm sức khoẻ là một tháng có được trên dưới 2 ngàn mỹ kim còn ngon lành hơn nngười lãnh tiền thất nghiệp tối đa mỗi 2 tuần 950 mỹ kim. Trừ bà Joy Naugebauer, Penny Loomer, còn lại các ông Tạ Đức Trí, Andy Quách, Alin Hamade đều có công ăn việc làm.

4- Cuối cùng, ĐTK hứa, lại họ hứa dù đắc cử hay không thì Khoa sẽ tiếp tục theo đuổi và vận động cho chính sách đẩy mạnh “Rent Control” để giúp những người có lợi tức kém đang ở mobile home. Lời hứa này rất tốt nhưng ngược lại cũng có side affect (phản ứng phụ.) ĐTK ngôn nếu không đắc cử cũng go ahead, vậy tại sao không go ahead từ trước để lập thành tích trước khi ra tranh cử bảo đảm đậu 100%. Phải chờ khi ra tranh cử mới “hứa”. Vậy thì hứa vì tranh cử hay hứa vì “con tim chân chính không hề biết nói dối, nói láo”? Nên nhớ người viết đang thuộc loại  đủ tiêu chuẩn lợi tức kém và đang làm chủ mobile home. Chắc chắn dù đắc cử hay không thì ĐTK sẽ bị phiền nhiễu không nhiều thì ít. Nếu cần lập ủy ban, người viết sẽ tình nguyện giúp ĐTK làm Tổng Thư Ký vừa làm công việc hành chánh tại nhà, vừa đổ xăng chạy đi gõ cửa hội đồng thành phố Westminster. Chắc chắn làm như vậy Đỗ Tân Khoa sẽ đắc cử năm 2012 hay 2014 nếu không đắc cử năm nay. Tương lai của Khoa sẽ còn lên bảo đảm 100% made in Bolsa Thiên Hạ Sự.

Bà Playboy Sanchez

Bà dân biểu single mom ra ứng cử nghị viên Anaheim rớt cái bịch năm 1994. Năm 1996 bà đắc cử dân biểu với số phiếu khít khao. Một người đàn bà phóng túng thuộc loại “cởi” và “mở” (chủ nghĩa cởi mở) ly dị ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 67

chồng, ủng hộ phá thai, ủng hộ đồng tình luyến ai, thích đi đêm đi ngày với Playboy …v…v… 7 nhiệm kỳ không có đối thủ vì bà đang cư ngụ trong một điạ hạt nhiều người nói tiếng Latin cư ngụ.

Năm nay gió đổi chiều, bà nhìn lại thành tích tranh đấu nhân quyền (không khả quan tiến bộ,) Sanchez càng nói VC càng vi phạm (hình thức này giống như đảng Việt Tân càng ngày càng được “chiếu cố” được mời lên đồn công an “làm việc” xong thơ thới ra về xem như không có chuyện gì xảy ra. Kể cả chuyện mang khẩu súng lục và 6 viên đạn để “lật đổ chế độ Dziệt Cộng (không phải Việt Cộng).) Nhà báo Đoàn trọng phỏng vấn: “Bà biết gì về đảng Việt Cộng?” Bà nhanh nhẹn trả lời, “tôi biết cộng sản Việt Nam qua đảng Việt Tân.” Thế là chết mother nhà con, bỏ bu rồi. Hèn chi mà các nhà đấu tranh made in Việt Tân cứ được “hỏi thăm sức khỏe” xong lại ra về gắn mề đay “made in Việt Tân” trước ngực.   

Nhìn thấy con số cách biệt của đối thủ càng ngày càng gần bà Sanchez vốn dĩ thuộc loại già mồm hơn là có khoa thuyết trình hay tranh luận bèn chơi một quả bích kích pháo “lép” làm rung chuyển nước cờ Hoa. Sau ngày 911, nước Mỹ cái gì cũng có thể rung chuyển dù là đạn khói; tâm lý “con chim bị tên thấy cành cây cong cũng sợ.” Bà con làng nước ui, tụi cộng đồng Việt Nam đang tháo vít ốc dời cái ghế made in Latin của tôi nè. Bị các nhân sĩ, cộng đồng viết thư yêu cầu xin lỗi bà bèn chống chế, ý tôi nói là “Little Saigon”, Little có phải là nhỏ không “kính chào quý dzị”? Dzậy khi tôi nói Vietnamese coummunity tức là phải hiểu là nhóm nhỏ “Little Saigon”, cái mà ông Văn đã thành lập cho quý dzị cách đây hơn 20 năm. Sorry sorry “Chúc mừng năm mới”.

Chuyện chưa xong bà còn chơi gác nhận thành tích “tác giả” dự luật “Bồi Thường Biệt Kích Nhảy Bắc”. Bị tổ trác vì trong suốt 14 năm bà chỉ có một luật duy nhất là luật đặt tên một sở bưu điện  Santa Ana. Còn cái vụ tiền “mang về” cho Biệt Kích không phải là luật mà chỉ là thủ tục để phân phối tiền các gia đình Biệt Kích Sở Bắc, không phải là luật “bồi thường” do các ông Robert Dornan, John McCain đề nghị. Được biết cố vấn cho bà là bà giáo sư Nguyễn Lâm Kim Oanh và đảng Việt Tân. Chỉ đọc lên tên của những người này đã thấy từ bại thành xụi, từ bị thương đến chết. Thân họ chưa lo xong thì lo cho ai?     

________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 68

Bà cổ thụ Margie Rice

Có lẽ vì gây quỹ chưa đến một ngàn mỹ kim cộng thêm tiền tích luỹ từ những năm trước (cũng còn ít tiền lẻ) nên bà thị trưởng Margie Rice không thấy cắm bảng nhiều. Tuần lễ cuối cùng bắt đầu trên đài Little Saigon bắt đầu từ ngày thứ Hai 25/10/2010 mới thấy một buổi phỏng vấn (được thâu sẵn) giữa bà Thị trưởng và xướng ngôn viên Ngọc Ân. Người viết biết là thâu sẵn, vì được phát đi phát lại nhiều lần và nội dung “vũ như cẩn” tức là same thing over and over, no new:

1- Đầu tiên chắc là có sự cố vấn của thày dùi nói tiếng Việt (Có lẽ là Peter Châu Nguyễn?) bà Rice tấn công ngay ứng cử viên Bruce Trần. Bà rất lịch sự gọi là Mr. Trần. Ông Trần không hề được nghị viên Frank Fry ủng hộ, NV Fry chỉ ông ủng hộ một mình tôi vào chức vụ thị trưởng thành phố Westminster. Sợ rằng thính giả Little Saigon không tin bà “nhấn mạnh”, nếu quý vị không tin tôi sẽ mời nghị viên Frank Fry lên đài lần tới. Do đó, tin ông Bruce được Hội Đồng đảng Cộng Hoà thành phố Westminster (CRA, California Republic Assembly) ủng hộ có nghị viên Frank Fry “endorsed” là sai theo lời bà.

Từ khi được 2 đại “cao thủ” về chính trị Hồ Văn Xuân Nhi và Trần Nhật Phong viết bài ca tụng toàn là mùi nước mắm nhĩ Phan Thiết, người viết bà Rice đã trở thành người Mỹ gốc nước mắm Phú Quốc. Nghĩa là biết “phia nặng phiạ”. Thứ nhất buổi phỏng vấn đã thâu âm, tại sao bà không mời ông nghị viên Frank Fry lên đài nói vài tiếng cho bà con tin? Thứ hai, nếu ông Fry bận thì bảo ông ấy viết vài chữ mang lên đài đọc (kiểu thư chúc Tết của chủ tịch Hoàng Cơ Minh gửi từ “chiến khu quốc nội”) có sao đâu? Làm như cộng đồng ngưới Việt vẫn còn là cán ngố lần đầu tiên đến Mỹ sau ngày 30/4/1975? Thứ ba, hôm CRA ủng hộ ứng cử viên Bruce Trần có mặt bà Joy Naugebauer (bà này là người duy nhất bỏ phiếu trắng,) còn lại tất cả 11 phiếu “yes” trong đó có cả phiếu của nghị viên Frank Fry.

già măng mọc, bà khuyến khích những người trẻ ra ứng cử làm việc “nhớn”. Khi nói câu này bà Margie Rice quuên rằng đối thủ của bà Bruce Trần mới 46 tuổi và tại sao bà không rút lui để cho người trẻ gánh vác dùm bà đang tuổi già sức yếu, như bà đã khuyến khích? Sau

________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 69 đó, bà kết luận: “Xin quý vị cho tôi một cơ hội đắc cử để phục vụ trong nhiệm kỳ cuối cùng.” Trời! Bà đã có 8 nhiệm kỳ tổng cộng 16 năm, 8 lần cơ hội mà bà còn xin thêm cơ hội? Cơ hội 8 lần trong tầm tay không làm được gì mà còn xin cơ hội gì nữa đây? Câu “xin cho tôi được một lần” cơ hội giành cho người mới ra tranh cử lần đầu hoặc lần thứ hai. Còn ngồi 16 năm thì phải nói: “Nếu quý vị tin tưởng việc làm của tôi trong 8 nhiệm kỳ qua, xin hãy tín nhiệm tôi một lần nữa; vì đây là nhiệm kỳ cuối cùng của tôi trước khi chính thức gác kiếm (dù không có kiếm cũng gác)” hơn là xin cơ hội. Ai là cố vấn cho bà Tony Lâm hay Peter Châu Nguyễn? Cũng như bà Playboy Sanchez, bà cổ thụ lần này gặp đối thủ. Vì trên màn ảnh Channel 3 của truyến hình Time Warner và trang mạng hội đồng thành phố Westminster cử tri bản xứ đã xem và đã thấy khả năng thuyết trình, căn bản học vấn, thành tích và đường lối giải quyết kinh tế của Westminster bà Rice thua Bruce Trần quá xa.          

                                                                                                            ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 70

Bolsa Thiên Hạ Sự 25/10/2010

VNCR lại bị sụp hố

Tuần trước viết về sự kiện bị hố của ông Đỗ Sơn, nhà chủ tịch Hội Ký Giả muôn năm (không có Nội Quy nên ông phải “bị” làm Chủ Tịt muôn năm không cần bầu bán.) Ông hố vì lấy bản tin của Take2tango xong rồi thượng đài lên e-mail diễn đàn “khiêu vũ” với luật sư Nguyễn Quốc Lân. Bị LS Lân phản bác chê Đỗ Sơn không biết nhảy Tango chỉ biết nhảy cò cò. Thay vì xin lỗi LS Lân vì tội không biết nhảy đầm nên đạp nhằm chân người khác thì ông chỉ viết e-mail trả lời Nguyễn Quốc Lân và dẫn đường đến một cái hố vừa nhỏ vừa nông: “source Take2tango”.

Thói thường những người thuộc loại tiêu cực thường có những phản ứng như con nít bị bắt gặp quả tang đang làm bậy hay tệ hại hơn lấm la lấm lét như chó ăn vụng bột. Bolsa THS kỳ này không nhằm trả lời bài viết mang nội dung trên trời dưới đất của Đỗ Sơn. Nhưng có 2 cái vấn đề người viết thấy cần phải nói rõ ngọn ngành kẻo bà con “Bolsa đất rộng người đông, Thạch Sanh thì ít Lý Thông thì nhiều” không hiểu đầu đuôi câu chuyện:

1-Chuyện thứ nhất: Đỗ Sơn viết Hậu Sinh Khả Ố, vâng đúng là Khả Ố thật. Tuổi đời thì Đỗ Sơn sinh năm 1949 (Tử vi của Đỗ Sơn do tôi và Tường Thắng chấm; chúng tôi cùng đồng ý trong nhận xét và cả 2 bây giờ đều là nạn nhân của Đỗ Sơn,) có nghĩa là người viết ở vào cái ranh giới dư tuổi về hưu còn Đỗ Sơn thì vẫn phải vác cần đi “câu cá chép” chờ ngày đủ tuổi được hưởng tiền hưu. Trong quân đội trước 1975 thì Đỗ Sơn cũng là thuộc lớp đàn em; vậy khi Đỗ Sơn viết Hậu Sinh Khả Ố thì ai hậu sinh, ai khả ố? Ai viết tự trả lời.

2- Về chuyện “bảo vệ” ký giả: ông Đỗ Sơn cho là tại vì ông Nguyễn Phục Hưng to con (võ sư Thái Cực Đạo đai đen) nên hội Ký Giả không dám can thiệp, hèn chi thấy người Mỹ nào to con Đỗ Sơn cũng khúm núm và “yes sir”? Người nhớ sực nhớ đến 2 nhân vật cũng bị hành hung mà Đỗ Sơn và hội ký giả Việt Nam “nước ngoại” (hải ngoại) không dám can thiệp. Chuyện thứ nhất là ông Vạn Võ bị một ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 71

thành viên của tổ chức Nguyễn Hữu Chánh hành hung (Đỗ Sơn cũng ra một thông cáo chiếu lệ giống như vụ Đoàn Trọng rồi để lâu cứt trâu hóa bùn.) Chuyện thứ hai liên quan đến chính bản thân của Đỗ Sơn. Không phải là một lần mà là hai lần: một lần bị ông “Dù Gió” tát tai tại nhà hàng Bát Đạt cũ (nay là Ocean Blue.) Đỗ Sơn cho biết vì xỉn quá nên không nhớ bị ai tát tai, hùng hổ nhờ người viết điều tra ai dám phạm thượng tát tai chủ tịt. Khi biết là ông “Dù Gió”, Đỗ Sơn tiu nghiủ làm thinh, đành làm màn “một sự nhịn 9 sự lành”.

Lần kế tiếp bị đàn em của cựu Trung Tá Lục Phương Ninh (San Diego) đá gẫy chân tại Đà Lạt Bistro (Chuyện này cựu Thiếu Tá Phạm Châu Tài và Biệt Kích Nha Kỹ Thuật Nguyễn Huỳnh Đức biết rõ.) Đỗ Sơn cũng im lặng đưa chân bị gẫy cho bệnh viện bó bột mất 2, 3 tháng. Người viết không muốn viết lý do bị đá mà chỉ dẫn chứng cho biết bản thân của mình cũng chẳng bảo vệ được thì đòi bảo vệ cho ai? Vì không chủ trương tạo điều kiện cho Đỗ Sơn có cơ hội “ngóc đầu” viết bậy bạ làm phiền độc giả hàng xóm, nên tạm chấm dứt bàn về Đỗ Sơn ở đây. Tiện đây cũng nhắn cho quý Niên, Huynh Trưởng và Chiến Hữu thân thuộc, Huynh trưởng Lục Phương Ninh hiện nay đã vào viện dưỡng lão và sức khỏe rất yếu kém.

Trở lại vụ bị hố hay bị sụp hố cũng xêm xêm cho trường hợp đài VNCR. Nói là VNCR hố hoặc bị sụp hố, cách nào cũng đúng. Không biết ông Võ Cự Long tỉ tê nói gì không biết, bộ ba tam sên Bùi, Hoàng, Vũ cho VCL on-air lên tiếng trên đài. VCL tuyên bố (theo lời của ổng) “những gì tôi nói hoàn toàn là sự thật”; cả Bolsa chẳng ai tin những gì VCL nói trừ VNCR đã tin là “hoàn toàn sự thật” nên hố to, hoặc VNCR bị VCL đào “hố” cho xe VNCR rớt xuống hố? VCL lên tiếng khoảng 10 phút gồm 3 điểm chính: 1- Bị bịt miệng và tố đích danh nhóm Trần Thái Văn là thủ phạm; 2- Ông Quang Việt tức Chấn Phan bị tổng đài KALI 106.3FM sa thải; 3- ông Chấn Phan đã ngưng phát chương trình VICR (1190AM của VCL) mà không cho biết lý do (E-mail của bà Lisa Randolph đã đăng trên Việt Weekly).

Mặc dù, cả 3 “sướng” ngôn viên đã “hả hê” cải chính sau đó là: văn phòng tranh cử của ứng cử viên Trần Thái Văn đã xác nhận không làm chuyện này như lời cáo buộc của VCL. Nhưng ngày hôm sau trên ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 72

làn sóng VNCR vẫn bà thở ông than, bà than ông thở (bài viết tuần trước) đã mời ông Chấn Phan (không muốn thượng đài) lên đài cải chính nếu muốn. Bà Bùi Bích Hà bảo ông Chấn Phan ông “lên” đi, ông Chấn Phan nhất định thấy mặt bà Bùi Bích Hà hãi quá không chịu “lên”; ông Chấn Phan cho biết không có nhu cầu để “lên” với bà trên VNCR, nhưng bà phải có bổn phận watchout cái miệng. VNCR cho lên, không lên ráng chịu. VNCR lúc này vẫn không biết mình bị hố hay bị sụp hố, nên vẫn cười rất hô hố có vẻ thích thú trên làn sóng và trách ông Chấn Phan không lên đài làm sáng tỏ sự kiện (hay bị “làm thịt” cũng có thể.) Tiếng cười nghe có vẻ giống như tựa đề cuốn sách của Lữ Giang “Như có tiếng cười ngạo nghễ trong ngày vui Đại Thắng.”

Bất ngờ tiếng cười ngạo nghễ chưa xong thì tuần sau VNCR đã phải đọc liên tục lời xin lỗi ông Chấn Phan ngày một lần và liên tục tuần lễ, theo lời phỏng vấn của người viết với ông Chấn Phan. Nhưng VNCR như đứa bé biết mình làm bậy, nên thay vì chỉ đọc 1 lần lại đọc liên tục trong chương trình ngày thứ Ba 19/10/2010 nhiều lần, không ngoan cố như Đỗ Sơn làm sai mà vẫn cãi chầy cãi cối. Đại ý lời xin lỗi: “1- Việc VICR bị đóng cửa vì thiếu tiền mướn đài (có nghĩa chẳng liên hệ gì đến VP tranh cử Trần Thái văn; 2- ông Chấn Phan vẫn có những liên hệ tốt với tổng đài KALI; 3- Khế ước tôn trọng thính giả được áp dụng cho tất cả các chương trình phát thanh Việt Ngữ và được thực hiện bởi các làn sóng 1190AM, 1480AM và 106.3FM không riêng gì VICR.” Phỏng vấn ông Chấn Phan, ông làm gì vậy? Ông Chấn Phan cho biết chỉ bảo vệ danh dự của người đại diện thương mại. Ông còn thách thức, nếu làm sai thì cứ thưa ra toà, nhưng mang lên đài phát thanh bêu xấu làm mất danh dự của người đại diện khế ước truyền thanh là hổng được. Người viết trong tay cũng còn một CD thâu toàn bộ chương trình đấu tố với thính giả gọi vào (Cất để dành phòng khi hữu sự.)

Bởi vậy làm truyền thông hay truyền thanh, báo giấy, báo đài, báo mạng, báo hình, báo nói, báo điện tử, báo tàng hình, báo đời, báo hại, báo thật, báo giả nên cẩn thận về những cái hố để khỏi bị hố hay rớt xuống hố. Chuyện gì cũng vậy, chuyện đâu còn đó, đừng không nói có, đừng có nói không, đừng vì phe ta – ta tốt, đừng vì phe địch – địch xấu. Thí dụ khi đọc bản tin bà cựu ứng cử viên Phó Tổng Thống Sarah ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 73

Palin đến quận Cam thì nên đọc cho đàng hoàng. Làm sao dám khẳng định là số người đến đông là vì “tò mò muốn gặp bà Sarah Palin” (ám chỉ không vì lý do bà đến để ủng hộ ứng cử viên Trần Thái Văn.) Có thể sự suy đoán là đúng, nhưng khi đọc tin thì nên đọc: “theo sự suy đoán hoặc phỏng đoán của chúng tôi đa số đến vì tò mò muốn gặp mặt bà Palin” nghe có vẻ chuyên nghiệp hơn. Làm sao ông MC đọc được ý nghĩ của từng người trong số hơn 2 ngàn người tham dự buổi tiếp đón bà Sarah Palin?

Mặc dù VNCR bị sụp hố như vậy, nhưng ca nhạc sĩ Việt Dzũng cũng vẫn không tránh được cái hố khi anh đến tham dự cuộc họp báo của ứng cử viên Trần Thái Văn thứ Sáu ngày 22/10/2010. Việt Dzũng là một trong những ký giả đặt câu hỏi và một trong 2 câu hỏi Việt Dzũng đã khẳng định về luật sư Trần Thái Văn như sau: “luật sư đã cho người của mình khiếu nại với các tổng đài để bịt miệng truyền thông.” Thú thật, người viết rất mến Việt Dzũng từ trước đến nay, nhưng không ngờ câu hỏi ngớ ngẩn này lại được nói ra từ miệng Việt Dzũng!!! Không thấy, không nghe chắc không tin. Không lẽ Việt Dzũng lại cục bộ đến độ chỉ vì đảng Dân Chủ người Mỹ gốc Việt (luật sư Đỗ Phủ liên hệ rất mật thiết với Việt Dzũng và quan hệ SBTN) mà lại ngây thơ đặt câu hỏi mà không chứng minh được ai là “người của Trần Thái Văn” đã khiếu nại với tổng đài để bịt miệng truyền thông?

Lẽ dĩ nhiên câu hỏi rất dễ trả lời cho luật sư Trần Thái Văn, thứ nhất ông là luật sư, thứ nhì ông không là người làm chuyện “khiếu nại” này. LS Trần Thái Văn trả lời: “Tôi với anh Việt Dzũng không xa lạ gì nhau. Chúng ta tranh đấu nhiều lần bên nhau trong hơn 20 năm qua. Nhưng câu hỏi của anh Việt Dzũng làm tôi rất thất vọng. Chúng tôi đã điều tra rõ ràng không ai trong các văn phòng tranh cử của tôi làm chuyện này.” Kết luận, you shoot your legs by yourself, chẳng ai chủ trương hại được ai nếu không có những bằng chứng vu khống. Nói tầm bậy trật tùm lum; Thính giả bây giờ khôn ngoan, sau ngày người viết phổ biến cách thức “khiếu nại” các chương trình báo nói (phát thanh nói tầm bậy, trật tùm lum) thì ai cũng có thể khiếu nại không nhất thiết phải là ông A bà B mới có quyền khiếu nại hoặc có hiệu lực. Càng vô danh tiểu tốt, lời khiếu nại càng nặng ký hơn là những nhân vật nổi trong cộng đồng. Cứ nói bình thường như mọi người thì đâu ai khiếu ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 74

nại được? Đóng cửa một chương trình phát thanh không dễ. Nhưng không phải vì khó đóng cửa mà cứ mang đời tư người khác ra làm bia tác xạ thì không chóng thì chầy cũng lãnh cán búa.

Biệt Kích Nhảy Bắc đào hố “biệt tích” giùm bà Loretta Sanchez

Cũng liên quan đến cái hố, thì cái hố của bà Loretta Sanchez có vẻ vừa sâu vừa rộng, vì sâu và rộng nên rớt xuống thì không biết bơi càng dễ chết đuối có chiều hướng Kinh Kha ra đi không hẹn ngày về. Rớt xuống hố này thì không phải là sugar you, you go; sugar me, me go mà là go thẳng xuống địa ngục.

Tuần qua ông Ngô Kỷ trong buổi họp báo do Hội Ký Giả Việt Nam Orange County tổ chức (VPCOC) đã đích thân lên án bà Loretta Sanchez nhận vơ là tác giả luật HR3668 (bồi thường chiến tranh cho Biệt kích nhảy Bắc). Sau đó ông lên đài Diễn Đàn Chống Cộng của ông Thái Hiến cùng với nhà báo Đỗ Vinh tiếp tục nói về chuyện này. Ngược lại các ông Biệt Kích nhảy bắc Nông Hinh, Tống Văn Thái cũng lên tiếng cám ơn bà Loretta Sanchez vì đã “mang tiền” về cho anh Biệt Kích nhảy Bắc.

Chuyện mang ơn và biết ơn là điều tốt nên làm, đúng truyền thống lễ nghĩa Á Đông nhất là phong tục tập quán của người Việt. Mang tiền về và làm luật bồi thường tiền cho Biệt Kích Nhảy Bắc là 2 vấn đề khác nhau. Nếu bà Loretta Sanchez không đắc cử 1996 thì những anh em Biệt Kích Nhảy Bắc vẫn được bồi thường. Năm 1997 nhậm chức dân biểu bà chỉ thay thế dân biểu Robert Dornan tiếp tục theo dõi dự luật mà thôi. Nhất là bà Loretta Sanchez trong suốt 14 năm làm dân biểu chỉ có làm được một luật duy nhất là đặt tên cho bưu điện Santa Ana (trong khi dân biểu Cao Quang Ánh trong 2 năm đã đệ nạp lên hơn 60 dự luật.) Nhiệm vụ dân biểu là làm luật, 14 năm chỉ có một luật phải được xem như là một kỳ tích lịch sử quốc hội Hoa Kỳ. Nếu chỉ làm được một luật duy nhất thì làm sao bà Loretta Sanchez lại làm luật “bồi thương chiến tranh cho Biệt Kích nhảy Bắc”? Nhất là bà chỉ nhậm chức vào tháng 2/1997 và dự luật HR3668 đưa vào Quốc Hội từ 1995 và đưa ra chung quyết vào 18/6/1996 (ngày bà còn xa tít mù khơi ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 75

chưa đến tháng 11/1996, tháng bầu cử và hạ được cựu dân biểu Robert Dornan.) Viết như vậy để khỏi cần giải thích dài dòng văn tự tránh sự rối trí cho độc giả. Nói tóm lại dân biểu Loretta Sanchez chỉ có thành tích đưa ra một đạo luật duy nhất là luật đặt tên sở Bưu Điện Santa Ana. Đã như vậy thì không thể có được bộ luật thứ hai liên quan đến “Biệt Kích nhảy Bắc” hay bất cứ luật nào khác. Đơn giản. Biệt Kích nhảy Bắc được bà trao tiền vì bà là người kế nhiệm ông Robert Dornan và tiến hành thủ tục trao tiền. Thực tế, đơn giản bà con thấy ai đưa tiền cho mình thì nhận đó là người ơn.

Nếu cái hố thứ nhất vừa sâu vừa rộng chết người như vậy thì cái hố thứ nhì lại vừa hẹp vừa nhỏ. Nhỏ hơn lòng dạ ti tiện và hẹp hòi của người sáng tác. Đó là tấm hình dân biểu Trần Thái Văn “ngủ” tại phiên họp Quốc Hội tiểu bang vào ngày 14/2/2009 (ngày Valentine). Tấm hình do phóng viên AP chụp, nhưng không riêng dân biểu Trần Thái Văn mà còn nhiều đồng viện khác. Nhưng ban vận động tranh cử của Loretta Sanchez chơi xấu cắt riêng hình dân biểu Trần Thái Văn và phụ chú ngủ trong lúc làm việc. Một phiên họp khẩn cấp để biểu quyết ngân sách của tiểu bang. Chủ tịch quốc hội ra lệnh “nội bất xuất, ngoại bất nhập” tất cả các cửa ra vào đều bị an ninh khóa chặt cho đến khi đạt được thỏa hiệp. 36 giờ liên tục, ăn ngủ và làm vệ sinh cá nhân ngay trong quốc hội. Lẽ dĩ nhiên phải có giây phút nghỉ ngơi, nhiều dân biểu khác đã nằm la liệt dưới đất trong lúc “thư dãn”. Tấm hình AP mang ý nghĩa cám ơn sự hăng say tận tụy và tinh thần trách nhiệm của dân cử hơn là bêu xấu những người đang tạm nhắm mắt vì mệt mỏi trong lúc nghỉ xả hơi. Nhưng nhóm vận động Loretta Sanchez và những kẻ xấu lại lợi dụng cắt xén tấm hình chỉ có một mình dân biểu Trần Thái Văn và diễn nghĩa Tam Quốc Chí với lời bàn Mao Tôn Cương thiếu thành thật. Đúng là Bi Ét (BS).   

Chúa đảng kinh tài Mafia cộng đồng ra tay khủng bố?

Cái hố thứ ba là cái hố tự đào huyệt chôn mình. Thứ Năm 21/10/2010 ông An tức Andy Nguyễn, người sáng chế tác phẩm kinh hoàng nhất địa ngục là hình nộm Hồ Chí Minh bị treo cổ. Lần này ông An để một tấm bảng to cỡ 4 x 8 feet trên một xe pickup và chạy quanh phố Bolsa. ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 76

Đây không phải là bảng quảng cáo tốt cho ứng cử viên Phú Nguyễn tức Nguyễn Trọng Phú mà lại là những nội dung ghi lại thành tích liên quan đến Việt Tân: Chia rẽ cộng đồng, đổi ngày 30 tháng Tư đen thành 30 tháng Tư Xanh và gửi tiền Hoa Phát là củng cố chế độ cộng sản …v.v… Bày tỏ quan điểm là quyền căn bản của Tu Chính số 1 của Hoa Kỳ. Nhưng cái quyền tự do này thay vì giải quyết hòa bình thì ông Nguyễn Trọng Phát bố của ứng cử viên Phú Nguyễn đã áp dụng luật “khủng bố” của VC trong nước là lấy xe của mình ép xe ông An vào khu đậu xe và hăm dọa Theo lời khai của ông An với cảnh sát Westminster.) Ông Phát da mặt giống tê giác, tướng to con hùng hổ, tiền rừng bạc bể trong khi ông An lớn tuổi người nhỏ con, ốm nheo ốm nhắt, tiền bạc thiếu thốn. Ai thắng ai thua chưa biết, nhưng Phú Nguyễn có lẽ phải khốn đốn vì ảnh hưởng trực tiếp đến chuyện tranh cử là cái chắc.

Nhưng bất đồng ý kiến không phải lấy xe đụng người khác (dù là đụng cảnh cáo hoặc đụng cho đã cơn giận), cầm dao chưa chém nhưng cũng đã mang tội có âm mưu giết ngưởi. Chuyện phải trái có tội hay không do cảnh sát Westminster và pháp luật quyết định. Người viết chỉ bàn về khía cạnh khác: Khía cạnh tranh cử.

Hành động của ông bố không giống ai và không phải cách phản ứng khôn ngoan. Chia rẽ cộng đồng hay tháng Tư xanh, đỏ, đen, trắng là chuyện của Việt Tân mắc mớ gì đến mình quơ vào làm gì? Dù con mình xác nhận là người của Việt Tân thì cũng chỉ là thành viên chứ có phải là bố mẹ Việt Tân đâu mà chạnh lòng. Còn chuyện Hoa Phát có làm lợi cho cộng sản VN hay không thì Hoa Phát đã từng cải chính là công ty này lập ra để giúp đỡ gia đình “ngụy” ở Việt nam cơ mà. Ông Nguyễn Trọng Phú cũng từng xác nhận không còn là Tổng Giám Đốc “con” nữa, mặc dù lý lịch tranh cử vẫn ghi rõ chức vụ và công ty. Ông Phát bố còn hăm dọa nếu đồng bào không tin thì ông sẽ giải tán Hoa Phát để khỏi mang tiếng (muốn tạo niềm tin cứ làm việc gì phải hăm doạ sẽ làm như kiểu hứa cuội của Việt Tân, làm cho các gia đình “nguỵ” tại Việt Nam lo sốt vó vì tin vịt Hoa Phát đóng cửa.) Phản ứng của Nguyễn Trọng Phát cho thấy phản ứng của người bị trúng tim đen, không tật sao giật mình? Nhưng cũng có thể là do sự oan ức bị kết tội oan. Nhưng chắc chắn chuyện thành viên Việt Tân là điều không chối ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 77

cãi. Trong cơn nóng giận đã không kềm hãm được “xúc động” đang dạt dào dâng lên trên đỉnh “không bình yên” đừng nên làm chuyện xuẩn động. Vắt tay lên trán suy nghĩ thì chuyện cũng đã xong. Chờ ngày trả lời case number #1099433.

Đó là chuyện bố, còn chuyện con mới buồn cười. Trưa thứ Bảy, nhóm vận động tranh cử Nguyễn Trọng Phú khoảng 20 người bất ngờ “biểu dương lực lượng” tại bãi cỏ trong khu chợ Á Đông trước Phước Lộc Thọ. Lẽ dĩ nhiên ai cũng biết để  “chọc quê” văn phòng tranh cử của ứng cử viên đối thủ Allan Mansoor. Thứ Sáu, thứ Bảy 22 và 23 tháng 10, 2010 Phú Nguyễn đăng quảng cáo trên các báo Người Việt, Việt Herald, Việt Báo, Viễn Đông tố cáo cô Xuân Hà dùng gần 35 ngàn vận động tranh cử để đánh phá Nguyễn Trọng Phú trên các đài “phát thanh của đảng Cộng Hòa” và việc đánh phá này đã xảy ra “hằng đêm” lại “hằng đêm“.

Cô Xuân Hà người bé bằng một bắp đùi của Phú Nguyễn, trong tinh thần trách nhiệm lương tâm nghề nghiệp và lẽ nhiên cộng thêm phản ứng trước những quảng cáo “chọc giận” cũng đã cùng 2 nhân viên khác cầm bảng Allan Mansoor quyết xuống đường ăn thua đủ. Chính phản ứng của Xuân Hà đã làm cho những người quan sát lấy làm thất vọng trước thái độ cãi vả tay đôi, ăn miếng trả miếng không xứng đáng với tư cách của người “sắp-sửa-có-thể-là-dân-biểu-tiểu-bang-đơn-vị-68”. Nếu Phú Nguyễn muốn chứng tỏ một bản lĩnh “cãi lộn” giỏi ngoài đường cũng sẽ là một người giỏi “tranh luận” trong nghị trường thì đó là một suy nghĩ nông cạn.

Không biết những người đã và đang đọc lời ủng hộ cho Phú Nguyễn trên đài phát thanh nghĩ sao về tư cách “cãi lộn” này? Có ai hối hận về chuyện “endorsed” cho một người có thành tích “cãi lộn” trên viả hè không? Trong một bài viết trước đây không lâu, người viết khen Nguyễn Trọng Phú là người vui vẻ, trầm tĩnh. Nhưng hôm nay mới biết mình lầm. Trước hết chuyện Thị trưởng Allan Mansoor trả tiền cho một cơ quan để vận động tranh cử là chuyện rất bình thường. Nhất là một công ty của người Việt nhằm thu hút vận động phiếu người Mỹ gốc Việt thì đó cũng là điều tốt chứng tỏ ông tôn trọng cử tri Việt Nam.

________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 78

Phú Nguyễn đăng trên báo và bảo đây là đài phát thanh của đảng Cộng Hoà. Điều này lại càng lầm lẫn tai hại. Chính Phú Nguyễn từng lên đài kêu gọi không đặt vấn đề đảng phái Cộng Hoà hay Dân Chủ, nhưng tại sao Phú Nguyễn lại quan tâm vấn đề đảng phái ở đây và lại trắng trợn gọi chương trình phát thanh Diễn Đàn Chống Cộng là đài của đảng Cộng Hòa? Không lẽ cầm trí đến nỗi viết sai khi đăng báo cũng không biết? Tại quận Cam không có một đài phát thanh nào của đảng Cộng Hoà cả. Đài quảng cáo cho Allan Mansoor là chương trình phát thanh Diễn Đàn Chống Cộng của ông Thái Hiến. Thái Hiến chẳng có đảng nào cả, chỉ có đảng đô-la mà thôi. Cuối cùng, Phú Nguyễn còn trắng trợn bảo Xuân Hà dùng làn sóng để đánh phá Phú Nguyễn hằng đêm, kể ra “con bé” Xuân Hà cũng khỏe thật, “đánh mỗi đêm” không biết mệt. Đúng là “nữ kê tác quái, gà mái đá gà cồ.” te tua. Thật ra chương trình Xuân Hà xử dụng cho cuộc tranh cử chỉ có mỗi tối thứ Sáu hằng tuần, sau này (2 tháng cuối) thêm ngày thứ Ba. Trong các cuộc tranh cử thì Phú Nguyễn và Allan Mansoor có lẽ gây nhiều tranh cãi nhất. Nhưng những tranh cãi này có làm thay đổi được cục diện hay càng ngày sự thể càng suy sụp vì chơi bẩn?                              

________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 79

Bolsa Thiên Hạ Sự 18/10/2010

DB Loretta với chuyện Biệt Kích hay Biệt Tích

Để làm sáng tỏ sự việc ai thực sự là tác giả của luật HR3668 (Phục Hồi Danh Dự và Bồi Thường cho Biệt Kích Nhảy Bắc) hội Ký Giả Việt Nam Orange County VPCOC đã tổ chức một buổi họp báo tại Câu Lạc Bộ Văn Hoá và Báo Chí tức nhà hang Zen của nhà báo Lý Kiến Trúc lúc 11 giờ sáng thứ Sáu 15/10/2010.

Mặc dù thời gian thông báo quá ngắn chưa đầy 24 giờ và vì vào một ngày thứ Sáu có nhiều diễn tiến trùng giờ (Cuộc biểu tình chống ban giám đốc đài DirecTV đã cho đài Viên Thao mướn làn sóng phát tuyến truyền hình những chương trình made in Việt Cộng tại El Segundo) nhưng cũng đã có một số ký giả và các đài truyền hình tham dự. Nghe lời đồn và có lẽ có một sự hiểu lầm nên các đại nhật làng báo “Thái Sơn Bắc Đẩu” không cho ký giả đến tham dự, nghe rằng tin đồn vì tưởng là buổi họp báo do ông Ngô Kỷ làm chủ xị.

Mở đầu ông Nguyễn Phương Hùng với tư cách là Tổng Thư Ký của Hội VPCOC đã ngỏ lời chào mừng các đồng nghiệp và cử tọa dự khán; ông xác nhận hội VPCOC không làm công cụ hoặc thuộc phe phái nào và chỉ làm sáng tỏ dữ kiện lịch sử có liên quan đến cộng đồng người Việt. Nhà báo Lý Kiến Trúc cũng cám ơn Hội VPCOC đã tin tưởng và mượn Câu Lạc Bộ Báo Chí và Văn Hóa để tổ chức họp báo. Nhà báo Lý Kiến Trúc cũng đã giới thiệu nhà báo Đoàn Trọng.

Ký giả Đoàn trọng lên tiếng về sự kiện sau khi ông phỏng vấn bà Loretta Sanchez cho đài truyền hình VHN-TV. Nội dung cuộc phỏng vấn cũng đã đề cập đến vấn về “luật Bồi Hoàn” này do chính bà Loretta Sanchez nhận là tác giả. Ông đề nghị mọi người hiện diện nên lên tiếng nếu biết rõ vấn đề. Nhà báo Đoàn Trọng cũng đã xác nhận sẵn sàng tạo diễn đàn cho bà Loretta Sanchez tiếp xúc với báo chí để phản bác, nếu bà yêu cầu.

Ông Ngô Kỷ được mời lên phát biểu vì không có ký giả và dự thính  viên đặt câu hỏi. Lên tiếng lý do tại sao ông hiện diện nơi đây, theo lời ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 80

vì ông muốn trả lại công đạo cho cựu dân biểu Robert Dornan, cũng theo lời ông Ngô Kỷ, dự luật HR3668.IH (104th Congress) do cựu DB Robert Dornan (B1-Bomber) là tác giả và đã được cựu Tổng Thống ký ban hành ngày 23/9/1996. Theo ông, tháng 11/1996 bà Loretta Sanchez mới đắc cử và năm 1997 bà mới nhậm chức trong khi cựu TT Bill Clinton đã ký ban hành luật tháng 9/1996.  

Ông Ngô Kỷ cho biết đã làm việc trong văn phòng ông cựu DB Robert Dornan thời gian này nên biết rõ vấn đề. Ông đã dẫn chứng trong một quảng cáo rời do ban vận động tranh cử của bà Loretta Sanchez cho biết thành tích của bà khi quan tâm đến đời sống của các Biệt Kích nhảy Bắc, nên bà đã xúc tiến dự luật và đã thành công. Ông Ngô Kỷ dẫn chứng thêm những câu trả lời cuộc phỏng vấn với ký giả Đoàn Trọng đã được đăng trong tuần báo Việt Weekly. Sau những dẫn chứng và trình bày dữ kiện cùng những tài liệu chứng minh, ông kết luận: “Tôi cám ơn những nỗ lực của bà Loretta Sanchez tiếp tục theo dõi và đẩy mạnh luật HR3668.IH và các gia đình Biệt Kích Việt Nam đã nhận được sự bồi thường thoả đáng sau đó; nhưng bà Loretta Sanchez vẫn còn nợ ông Robert Dornan một lời xin lỗi, bà cũng cần xin lỗi cử tri người Mỹ gốc Việt vì bà đã đánh lừa dư luận khi cố tình lập lờ nhận đây là dự luật do bà là tác giả, và bà cũng nợ những chiến sĩ Biệt Kích một lời công đạo cho họ. Họ là những người chịu ơn ông Robert Dornan không phải bà Sanchez.”

Trong những chứng từ trưng dẫn, ông Ngô Kỷ đã cho mọi người thấy những bài báo Việt ngữ viết về câu chuyện Biệt Kích vào thời điểm này cùng với tên tuổi ông Robert Dornan. Ông cũng đưa những tấm hình cựu DB Robert Dornan đã sinh hoạt hoạt chung với các chiến sĩ thuộc đơn vị sở Bắc, Biệt Hải (Người Nhái) Nguyễn Trâm và Biệt Kích Lôi Hổ Lâm Ngọc Chiêu.

Buổi họp báo kéo dài một tiếng rưỡi với những câu hỏi của các nhà báo. Tuy nhiên, sự thật của việc bồi hoàn này ra sao? Xin mời độc giả đọc những bài phân tích và sưu tra của nhà báo Đoàn Trọng rất công phu cũng được đăng tải trong số báo này hoặc vào trang điện báo http://chinhnghia.com tìm hiểu thêm chi tiết.  

_______________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 81   

Chuyện “võ sĩ” Bruce Trần

Một câu chuyện Chó Cán Xe từ đời min-nớp-xanh-cà-cộ (tiếng Phú Lãng Sa – Pháp văn tạp dề để chỉ đời xa xưa, năm 1 ngàn chín trăm mấy mấy) được một ông nhà báo “tài tử” tên là “bưng ly” cư ngụ vùng San Gabriel quýnh quáng đến gặp một ông chủ báo mà người viết cũng đang gửi bài cộng tác.

Ông chủ báo này đang bận thêm một “dzóp” thứ nhì là đóng “phinh” trên đài tàng hình free-to-air vừa khánh thành, nên có lẽ cũng không có thì giờ theo dõi “tình hình chiến sự” Bolsa nhiều. Đọc bài viết trên báo được biết ông “bưng ly” hớt ha hớt hãi chạy vào toà soạn nói với ông giám đốc chương trình (Program Manger) “ui chu choa mother ơi, Bruce Trần đô vật. Không biết có thật không, thấy trên mạng điện tử tung lên bài viết tùm lum?” Ông Giám đốc cũng bí luôn (Chắc bà con với ông Đỗ Tăng Bí) bèn bảo đi gặp ông “dám xúi” Tuấn già để khai thác? Buổi nói chuyện không biết đến đâu chỉ được biết “đón đọc kỳ tới viết tiếp.”

Ông giám đốc bận là phải, vì Chủ Nhật 17/10/2010 gặp nhà truyền thông Lê Phú Bổn trong buổi ra mắt sách “Bóng Đêm và Sứ Mạng” của Biệt Hải Nguyễn Trâm thì ông Lê Phú Bổn cho biết đài VNA đang “tang hình” thiệt. Có nghĩa là trục trặc kỹ thuật, lúc nào thích hiện hình thì cứ hiện lúc nào thích tàng thì cứ tàng. Riêng người viết thì được nhiều may mắn, mở lúc nào cũng thấy hình, nhưng nội dung thì chưa có gì đáng xem, trừ quảng cáo.   

Trở lại Chuyện Chó Cán Xe, vì quan niệm đó là tin Chó Cán Xe người viết đã không bàn bạc trên Bolsa Thiên Hạ Sự tuần trước. Nhưng tại ông Bưng Ly “báo cáo” không rõ ràng, ông “dám đốc” mù tịt và ông “dám xúi” cũng không thấy tiết lộ gì hơn và lại còn hẹn kỳ tới viết tiếp, nên người viết thấy ngứa mắt phải đưa vào Bolsa THS tuần này. Thông cẻm bà con.

Trước hết, chuyện xảy ra năm 2002 tức là cách đây 8 năm, cái ngày mà Bruce Trần chưa qua khỏi cái tuổi Tứ Thập Lập Thân, tức là vẫn chưa chững chạc ( theo quan niệm cổ hủ của các nhà nho chùm,  nho

________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 82

trái, nho hột, nho không hột, nho ngọt, nho chua, nho nấu rượu, nho khô “xẹp lép” của mấy ông Tàu lăm le chiếm trọn Hoàng Sa – Trường Sa.) Ở Mỹ thì sau khi tốt nghiệp xong Đại Học mấy em sinh viên còn trưởng thành hơn cả “sanh viên”, bằng chứng là có nhiều em xếp bút nghiên theo “đảng Việt Tân” đóng kịch vào nhà tù vui hơn.

Nói đuà cho vui, trẻ em tại Hoa Kỳ rất nhiều kiến thức vì hệ thống truyền hình thấm nhập đời sống ngay từ vài tháng sau khi sanh. Thế hệ thứ nhất của VNCH hải ngoại vì trưởng thành trong khói lửa chiến tranh nên kiến thức cũng chỉ nằm trong “xin anh gói trọn tình quê” và không qua khỏi mũi súng; nhưng thế hệ một rưỡi và thứ hai lại trưởng thành tại Hoa Kỳ với đủ các mặt lăng kính thì họ rất nhiều tinh tế và nhận xét sâu sắc nhất là mặt kiến thức. Chỉ cần đọc sơ qua biết liền.  

Chưa có cộng đồng nào nổi danh vì sản xuất nhiều nhân tài, chuyên viên, bác sĩ, luật sư và thành công về thương vụ như cộng đồng người Việt. Chưa có một cộng đồng nào thành công về “đóng góp” sưởi ấm tình thương, cứu trợ mù thành sáng (hoặc sáng hoá thành đui luôn,) hoặc gửi quà tình thương nói nôm na là “khúc ruột nghìn dặm” (Hoa Phát, Ánh Minh, Kim Phú, Le gửi tiền lẹ, Western Union …v…v…) nhiều như cộng đồng Việt Nam. Cũng chưa có tổ chức kháng chiến nào thu góp tiền đô (thật) đi mua súng (giả) để kháng chiến như cộng đồng Việt Nam (trừ kháng chiến H’mong.) Cũng chưa có cộng đồng nào mỗi lần VN bị lũ lụt là các cơ quan thiện nguyện “tư nhân” và cơ sở tôn giáo tự do thi đua gây quỹ tình thương để tha hồ rủng rỉnh bay về “cứu trợ” (du lịch không mất tiền mua vé máy bay) mang đô-la về đắp đê ngăn lụt như cộng đồng Việt Nam.

Thành ra khi làm báo phải có bén nhậy, nhận xét đủ chiều Đông, Tây, Nam, Bắc đừng ba chớp ba nháng như ông “bưng ly”, trước hết phải đọc kỹ bản tin, nếu không hiểu người ta viết gì thì tìm người khác để nhờ giải thích. Biết e-mail của ông giám đốc tại sao không “pho-oa” (forward) cái e-mail của Henry Vương để ông giám đốc nghiên kíu trong khoảng thời gian ông “bưng ly” lái xe từ Lốt xuống Cam giải tỏa tần số? Thằng cháu ông hàng xóm 12 tuổi, học sinh của trung tâm Việt Ngữ Hồng Bàng đọc xong nó còn biết chuyện trên trời dưới đất, chuyện ai phải ai trái. Thằng bé hỏi người viết: “Chú Hùng thấy ông ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 83 cái ông Henry Vương này có dzô dziên không?” Dzô dziên chuyện gì? Thì cái dzụ ông đi mướn một chỗ trong văn phòng của ông Phong đó. Muốn thử tài nhận xét của cháu bé 12 tuổi, người viết bèn trêu đứa bé: “Mướn văn phòng thì có gì đâu là dzô dziên.”

Đứa bé dẫy nẩy: Hổng phải chú ơi, cháu muốn nói ông dzô dziên là dzì ông Bruce Trần (cùng công ty với ông Phong) dọn về văn phòng, nên ông Henry bị bắt buộc co cụm lại 100 feet vuông (gần cầu tiêu.) Ổng tức ông uýnh ông Bruce trước, không ngờ ông Bruce khỏe hơn hạ đo ván ông. Chuyện 8 năm nay sao khi không ổng lại đưa ra lúc ông Bruce ra tranh cử? Câu chuyện chú cháu còn dài, nhưng đại khái người viết muốn nói thằng bé 12 mà còn biết nhận xét thì chắc chắn ai đọc xong e-mail cũng biết rõ nội dung, trừ ông “bưng ly” và một số người cục bộ chống ông Bruce Trần. Viết như vậy cho thấy người viết đã không quan tâm vì nội dung con nít cũng biết. Tuy nhiên sau đó, người viết cũng đã phỏng vấn Bruce Trần và xem báo cáo cảnh sát Westmisnter. Chi tiết câu chuyện thì ký giả Hà Giang đã viết rất đúng sự kiện từ 2 phiá.

Độc giả có thể đọc thêm bài viết trên trang mạng điện tử của nhật báo Người Việt tại:

http://www.nguoiviet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=121602&z=1Mặc dù định không viết bài vì tin Chó Cán Xe nhưng người viết vẫn theo dõi được biết ông Trần Nhật Phong đã dự định tổ chức cho Minh Vương tức Henry Vương vào thứ Ba 12/10/2010, nhưng giờ chót đã không thực hiện. Nghe nói sẽ họp tuần này vào thứ Năm 21/10/2010. Trong vài bài viết của Trần Nhật Phong đang nhắm đánh vào ƯCV Bruce Trần những tuần qua, cho nên theo sự suy diễn có thể đây là một đòn chính trị trong mùa tranh cử. Vì Henry Vương đã không dấu ý định là “ngăn chặn không cho Bruce Trần được đắc cử và chức vụ Thị trưởng Westminster” khi trả lời câu hỏi tại sao sự việc đã xảy ra 8 năm trước bây giờ mới đưa ra ánh sáng.

Trần Nhật Phong liên quan đến sự kiện như thế nào và được hưởng lợi ra sao? Nếu ai biết những liên hệ giữa Trần Nhật Phong và ông Joe Đỗ Vinh thì chắc chắn không lạ. Vì ông Đỗ Vinh đang làm campaign manager cho phu nhân là Nghị viên Dina Nguyễn nên đồng thời cũng ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 84 kiêm nhiệm vận động cho Nghị viên Andy Quách. Trần Nhật Phong lại là nhân viên làm việc cho ông Joe Đỗ Vinh. Viết như vậy người viết cố ý ám chỉ gì. Theo người viết câu chuyện hoàn toàn không dính líu gì đến 2 Nghị viên này. Thực tế Hội Diễn Hành Tết Nguyên Đán nếu không có sự vận động tài chánh của 2 nghị viên Dina Nguyễn và Andy Quách chúng ta đã không có diễn hành Tết trong 3 năm qua.  

Không ai quên rằng trong quá khứ bà Margie Rice đã từng chỉ trích 2 nghị viên Andy Quách và Tyler Diệp Miên Trường khi công khai lên tiếng chỉ có nghị viên Tạ Đức Trí mới là người xứng đáng thay thế bà trong chức vụ Thị Trưởng. Bà cáo già cổ thụ muốn tìm cách ly gián thế kết hợp của 3 nghị viên người Mỹ gốc Việt trong sự kiện ngày 30/4/2010 khi cần quyết định trao quyền tổ chức cho ai. Nhưng 2 tuần qua bà lại bất ngờ “endorsed” nghị viên Andy Quách?

Tại sao bà lại thay đổi quan điểm không phải là chủ đề của bài viết. Người viết chỉ muốn đề cập đến khía cạnh khác. Có thể ông Joe Đỗ Vinh cũng không biết chuyện đi đêm của Trần Nhật Phong khi ông mướn thợ viết để ca tụng những ứcv gà nhà trong campaign của ông? Lợi dụng thế đi lại trong campaign của 2 Nghị viên này, Trần Nhật Phong có thể cũng đã có cơ hội liên lạc được với Peter Châu Nguyễn, một thành viên quan trọng trong ban vận động tranh cử của Bà Margie Rice.

Từ đó, Trần Nhật Phong đã tìm được “phương tiện” để hạ thủ Bruce Trần cho những chiến thuật tranh cử đem lợi lộc phía bà Margie Rice? Nếu không vì một quyền lợi nào đó, chắc chắn Trần Nhật Phong khi không tự nhiên xuất hiện và “tử tế” viết bài “bất vụ lợi”. Cả cộng đồng ai cũng biết Trần Nhật Phong theo chủ nghĩa “quyền lợi” trên hết.   

Trở lại câu chuyện Ultimate fight từ năm 2002 tại võ đài Bolsa, độc giả nếu nhận định bằng công tâm đều đồng ý những điểm:

1- Câu chuyện cách đây 8 năm nay đột nhiên “đứng lên đáp lời sông núi”. Henry Vương nhận lệnh ai hay được ai xúi bẩy để “đáp lời sông núi, anh em ơi đáp lời sông núi”? Chắc chắn nếu không ra ứng cử, Bruce Trần sẽ không là mục tiêu cho chiến dịch tranh cử bẩn thỉu này.  ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 85

2- Henry Vương khi san sẻ văn phòng với chủ cũ có nhiều thoải mái, và anh ta muốn tiếp tục được thỏai mái với chủ mới là ông Phong và Bruce Trần. Không được thoải mái nên Henry đâm lòng thù hận oán ghét. Mỗi ngày một tích luỹ cho đến khi áp lực không chịu được nổ tung và người châm ngòi nổ chính là Henry Vương.

3- Henry Vương là người gây sự trước (street fight) theo cảnh sát sẽ là người có lỗi. Đánh thắng hay không lại là chuyện khác. Nguyên tắc, khi người mướn lại hoặc san sẻ chung một văn phòng không đồng ý thì nên tìm nơi khác để dọn đi. Biện pháp hành hung người khác là chỉ vì quyền lợi thuê mướn là vi phạm luật trật tự cộng đồng. Cũng như mướn nhà chủ không bằng lòng không lẽ đòi “pạc-co” với chủ nhà? Hành động này được xem là côn đồ, vũ phu thiếu đứng đắn của người có ý thức và có giáo dục.

Theo như nội dung e-mail của Henry Vương xác nhận 2 người cùng từ trong văn phòng đi ra (có Quý và Phong bên cạnh,) Henry là người đánh Bruce trước. Như vậy Bruce là người tự vệ (ngu sao đứng im cho người ta đánh, dù không ăn miếng trả miếng được thì ít ra cũng đánh trả lại 1 khi nhận được 3.) Lỗi tại vì Henry không tự lượng sức mình trước khi gây chiến (có lẽ Henry cho là Bruce mập mạp nên dễ trở thành bao cát để trút những căm hờn?) Nhưng không ngờ, Bruce tuy tròn nhưng là cái tròn giống như sức vóc của những người lính Thuỷ Quân Lục Chiến (đa số các quân nhân thuộc binh củng này có “pignet” rất cân đối, không cao nhưng thể chất to con và chịu đựng giỏi để đủ tiêu chuẩn làm “lính thủy đánh bộ”). Người Mỹ gọi đây là một cuộc street fight (thách thức) không phải hành vi bạo động. Nhất là self-defence (tự vệ) là quyền chính đáng của bất cứ một sinh vật nào trên cõi đời. Con chó bị đuổi đến đường cùng cũng sẽ quay lại cắn lại người đuổi thôi.

Những ai cục bộ, đọc xong bài viết của Henry Vương mà quả quyết Bruce Trần là người vũ phu là tàn nhẫn thì đúng là những người hồ đồ. Một người tự vệ không phải là người vũ phu nhưng không vì vậy họ bắt buộc phải là người yếu đuối hoặc đứng làm bị bông cho địch thủ trút hết căm hờn. Tiên hạ thủ (đánh trước) đắc vi cường (bất ngờ dễ ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 86 thắng). Đã không thắng vì bất ngờ còn bị đục chảy máu không biết xấu hổ còn làm website, viết e-mail thì quả là Henry Vương có âm mưu sẵn sàng chịu nhục để “đánh phá” bầu cử của đối phương. Nhiều khi cử tri không cùng ý nghĩ như thủ đoạn tầm thường của ban vận động tranh cử khi khai thác sự kiện mà ngược lại cử tri lại cho là Bruce Trần là người có tinh thần phấn đấu. Sẵn sàng chiến đấu vì trong một cuộc ẩu đả (vì tự vệ) cũng đủ nói lên sự chấp thận thương đau, ít nhiều cũng bị sưng mày sưng mặt. Mà người có tính tự vệ là người có tinh thần phấn đấu trong mọi hoàn cảnh, chưa biết ăn thua, nhưng sẵn sàng tự vệ để bảo vệ nòi giống “đấu tranh”, xứng đáng được đắc cử vì có tinh thần phấn đấu.

4- Cuối cùng, nếu Bruce Trần là người có lỗi cơ hội ngàn năm một thuở với, hình ảnh, tang chứng do chính Henry Vương ghi nhận thì tại sao Henry Vương không thưa gửi hoặc đòi bồi thường thiệt hại thương tích và chi phí y tế? Cảnh sát Westminster có mặt và đã làm biên bản. Ghi nhận Henry Vương là người gây sự và đánh người cho thuê văn phòng (Bruce Trần) trước. Ai là người có lỗi? Không cần là cảnh sát, ai cũng biết câu trả lời. Chuyện gây sự là chuyện đánh thua lại là 2 chuyện khác nhau. Không thể mang những tấm hình bị chảy máu, bị đánh bầm mặt mà kết tôi địch thủ là người bạo động như ông  nhà báo tài tử “bưng ly” đã thắc mắc “nếu sự thật đúng như vậy (chuyện có thật) thì không lẽ Bruce Trần là người vũ phu?” Không có lửa sao có khói (tục ngữ Việt Nam) trừ lửa lò gaz (văn minh Hoa Kỳ), lửa bếp điện hoặc lửa hộp quẹt và lửa mồi.  

5- Cũng trong bài viết Henry Vương đã xác nhận là “bị thua” Bruce Trần vì Bruce Trần đeo nhẫn có vỏ bằng kim khí sắc cạnh. Như vậy không phải vì Bruce Trần đánh tàn nhẫn như lời khai của Henry Vương khi được báo Người Việt phỏng vấn. Đưa những tấm hình lên phoshop và phóng đại hình Bruce Trần đứng chống nạng “oai hùng” sau khi chiến thắng thì không có ngón tay nào của Bruce đeo nhẫn. Một sự bất tín, vạn bất tin. Ngưu tầm ngưu mã tầm mã. Rõ ràng mùa tranh cử và để trả thù chuyện xưa, người ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì để trả thù. Chưa kể có khi trả thù lại còn được trả tiền công để làm chuyện trả thù, ai biết được thương thảo bên trong? Quân tử trả thù 10 năm chưa muộn. Nhưng đây không phải là quân tử, mà là “lính chết”  ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 87 (quân = lính, tử = chết). Những tên “lính chết” là những tên lính hết xài phải đem vào Peek Family chôn cất. Tiền bất lương cũng không thể làm giàu hay bền vững.    

Kết luận qua câu chuyện Chó Cán Xe này, mọi người nhất những người thích “share” phòng, khi cho ai “xe” nên đeo một chiếc nhẫn có cạnh kim khí càng sắc càng tốt. Đề phòng trường hợp bị người thuê thích vũ phu thì tữ vệ. Nếu đánh thắng thì im lặng, nếu thua thì hô hoán “nó đeo nhẫn có cạnh kim khí sắc” để biện minh cho tài du côn (gây hấn) nhưng bất tài “đập lộn” cho chắc ăn.  

________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 88

Bolsa Thiên Hạ Sự 11/10/2010

18 ngàn lá phiếu bị VP/GSV không công nhận?

Chủ Nhật 12/9/2010 nhân ngày khánh thành đài Vinh Danh Anh Hùng tại công viên Roger Stanton những cử tri thuộc đơn vị 1 Giám Sát Viện quận Cam bàng hoàng ngẩn ngơ trước lời tuyên bố của Chánh Văn Phòng GSV đơn vị 1 Quận Cam, Lê Công Tâm: “Không công nhận Ban Đại Diện Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia”. Lời tuyên bố này đã được nhà báo Đoàn Trọng phỏng vấn và đã đăng trên tuần báo Việt Weekly số 40 và hệ thống TV điện tử http://youtube.com/phobolsatv. Dù sự kiện rõ ràng, nhưng người viết vẫn bán tin bán nghi cho đây chỉ là ý kiến cá nhân của ông Lê Công Tâm và không phản ánh quan điểm thật của Giám Sát Viên Janet Nguyễn.

Nhưng nếu đây là một sự thật thì quả là một sự thật ngỡ ngàng và thất vọng trước lời tuyên bố đầy phũ phàng và thiếu chuyên nghiệp của người giữ chức Chánh Văn Phòng một cơ quan chính quyền. Đứng về mặt tình người thì ông Lê Công Tâm đã vô tình chia rẽ cộng đồng người Việt tại Orange County làm 2 (Ban Đại Diện BS Nguyễn Xuân Vinh và Ban Đại Diện LS Nguyễn Xuân Nghiã) trong khi nhu cầu đoàn kết lại rất cần thiết cho giai đoạn hiện tại. Nhất là sự kiện GSV Janet Nguyễn đã bắt tay (giảng hoà) và ủng hộ (endorsed) ứng cử viên luật sư Trần Thái Văn vào ghế dân biểu liên bang đơn vị 47.

Câu chuyện giải hoà chắc chắn không phải như uống một ly nước đá lạnh trong lúc khát và thời tiết nóng mà là những diễn tiến được chuẩn bị qua nhiều chu kỳ và thương thảo trong nhiều năm tháng qua. Như một người ghiền nhâm nhi trà Tầu: loại trà, lượng trà, lượng nước, nước vừa sôi trong bao nhiêu giây, loại ấm đun nước sôi, loại bình tích và chung uống trà (bắng đất sét nung hay sành sứ đủ tiêu chuẩn) …v…v…

Viết như vậy để độc giả nhận biết, sự kiện ông Lê Công Tâm “ngẫu hứng qua cầu” câu nói sặc mùi kỳ thị cộng đồng luật sư Nguyễn Xuân Nghiã chỉ cách nay 2 tuần. Tức là ông Lê Công Tâm biết đã có những ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 89

diễn tiến hoà giải, nhưng ông vẫn cứ nói lên tâm trạng vì có lẽ ông sợ không có cơ hội còn được nói, nếu GSV Janet Nguyễn bắt tay với dân biểu Trần Thái Văn? Điều này chứng minh được khi GSV Janet Nguyễn trả lời câu hỏi của người viết về lời nói sặc mùi lập dị này của ông Lê Công Tâm đã được GSV Janet Nguyễn xác nhận: “Mỗi một diễn biến sẽ được lần lượt giải quyết.” Có nghĩa là câu tuyên bố của ông Lê Công Tâm cũng sẽ được giải tỏa nay mai. Nhất là Ban Đại Diện của LS Nguyễn Xuân Nghĩa là Ban Đại Diện của 18 ngàn lá phiếu không phải của LS Trần Thái Văn mà đa số là cử tri của Giám Sát Viên Đơn Vị 1 (Westminster, Garden Grove, Santa Ana và Midway City.) Những lá phiếu quyết định cho chiếc ghế Giám Sát Viên năm 2012.  

Trở lại vấn đề như nội dung số báo Việt Weekly tuần trước đã phỏng vấn ông Lê Công Tâm, người viết rất tiếc cho ông Lê Công Tâm. Ông đã bỏ lỡ cơ hội ngàn năm một thuở,  để chứng tỏ tài du thuyết (mediator) vì đã mời được 2 cộng đồng cùng có mặt trong một sinh hoạt thuần tuý của phe nhóm Giám Sát Viên Janet Nguyễn. Thứ đến, thu phục nhân tâm thêm một số người khác chính kiến với GSV Janet Nguyễn, nếu không muốn nói là thù địch để tạo tín chỉ cho Giám Sát Viên Janet Nguyễn cho những lần bầu cử tương lai, nếu bà muốn tiếp tục xây dựng sự nghiệp chính trị (tái tranh cử năm 2012 hoặc chức vụ dân cử khác cao hơn.) Cố vấn kiểu này thì ai được cố vấn chắc sẽ chỉ mất thêm phiếu mà thôi.

Về tình, nguyên tắc ngoại giao và lịch sự tối thiểu ông Lê Công Tâm nên giới thiệu một tiếng có mất mát gì đâu? Tục ngữ có câu, “Lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.” Ông Lê Công Tâm và người viết dù như lửa và nước nhưng thỉnh thoảng đụng mặt nhau vẫn bắt tay nhau như chưa hề có “sự cố” gì xảy ra. Nhiều người không hiểu chuyện LCT-NPH đứng xa nhìn thấy bắt tay miệng cười niềm nở và miệng nói huyên thuyên thì cứ tưởng là đôi bạn “tâm giao, tương đắc”. Thực tế ai ngờ, thấy dzậy mà không phải dzậy?

Giới thiệu một lời, chứng tỏ tinh thần độ lượng của người quân tử, người có thân phận chức sắc lớn. Đã vậy ông Lê Công Tâm lại đã không nói thật kiểu “thành thật khai báo”. Theo lời ông Bruce Trần thì ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 90

ông đã có mặt từ sớm và theo lời của Thảo Nguyễn chuyên viên quay hình VHN-TV và nhà báo Đoàn Trọng, cho biết thì ông Lê Công Tâm hoàn toàn không giới thiệu đài truyền hình VHN-TV. Chưa kể ông Lê Công Tâm còn chống chế, không biết họ là ai; nhất là không biết ông Trần Văn Minh mà chỉ biết có Trần Minh Khố Chuối (văn học dã sử dân gian.) Cái khố mà ông Lê Công Tâm nói, không những nói lên sự thiếu chuyên nghiệp của người Chánh Văn Phòng mà còn nói lên cái nghèo nàn (khố = nghèo) tư tưởng của vị Chánh Văn Phòng.

Là một người sinh hoạt trong cộng đồng nhiều năm nay và biến cố 18 ngàn lá phiếu là một biến cố lớn trong sinh hoạt dân chủ của cộng đồng người Việt Nam California. Vậy mà chỉ vì phe phái, cục bộ, nhỏ nhen, ích kỷ ông Lê Công Tâm đã làm như không quan tâm đến tân Ban Đại Diện? Đức Phật Thích Ca nói: “Biết người biết ta, trăm đánh trăm thắng.” Hà huống chi trong cái thế chiến quốc của cộng đồng người Việt hải ngoại Nam California thì việc biết người biết ta lại càng cần phải lưu tâm. Hay ông Lê Công Tâm nghĩ rằng vì là Chánh Văn Phòng nên chức vụ to lắm có quyền ban phước lành cho bất cứ tổ chức nào? Ông Minh chắc là không mặc khố đi tham dự lễ khánh thành đài tưởng niệm anh hùng (vì ông không phải gốc Thượng hay Chàm,) nhưng ông Lê Công Tâm lại chỉ biết cái khố chuối thì quả là cái khố chuối này đã và đang bọc chung quanh bộ óc thiển cận của ông Lê Công Tâm thay vì chung quanh cái bộ phận làm người đàn ông của ông Minh.   

Về mặt lý thì cá nhân ông Lê Công Tâm có thể không công nhận bất cứ sự kiện gì trong cộng đồng, nhưng ông không thể nhân danh VP/GSV để nói lên lời vừa thiếu khôn ngoan (nếu không muốn nói là dốt) lại vừa mất thế chính trị. Sáng thứ Bảy 9/10/2010 trả lời một câu hỏi của người viết về sự kiện này Giám Sát Viên Janet Nguyễn trả lời: “Chúng tôi sẽ giải quyết lần lượt từng vấn đề; hôm nay chúng tôi đến đây để chính thức ủng hộ anh Văn. Chuyện LS Lê Công Tâm tuyên bố không công nhận Ban Đại Diện Cộng Đồng của LS Nguyễn Xuân Nghiã sẽ giải quyết sau.” Câu trả lời có lẽ sẽ làm mất mặt Lê Công Tâm và bẽ bàng. Người viết nghe nói tuần này thứ Năm 14/10/2010 BĐD/CĐ/NVQG sẽ họp bàn về lời tuyên bố của ông Lê Công Tâm.

 ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 91 Có lẽ sẽ dẫn đến một buổi hearing tại phiên họp Hội Đồng GSV hoặc ít nhất một văn thư khiếu nại. Wait and See.

Sáng thứ Bảy 9/10/2010, tại văn phòng tranh cử của LS Trần Thái Văn, ông Lê Công Tâm không có mặt, chỉ có ông Nguyễn Đình Thức. Trước đó người viết nghe nói ông Lê Công Tâm không hài lòng và chấp nhận sự việc GSV Janet Nguyễn ủng hộ luật sư Trần Thái Văn. Tại sao một dấu chỉ đoàn kết tốt đẹp lại không được ông Lê Công Tâm khuyến khích trong khi ông cũng như mọi người dân trong cộng đồng đều bày tỏ quan điểm là sự ao ước một hoà giải giữa 2 thế lực Trần Thái Văn và Janet Nguyễn? Phải chăng ông Lê Công Tâm không muốn có sự đoàn kết này vì ít nhiều ông sẽ bị mất thế “độc quyền” cố vấn cho GSV Janet Nguyễn.  

Thói thường 2 con cọp không sống chung một rừng, Cọp Andrew Đỗ đã ra đi. Nay cọp ở lại Lê Công Tâm đã có những bất đồng với GSV Janet Nguyễn có lẽ tương lai chính trị của Lê Công Tâm có lẽ cũng sẽ như thằng bé âm thầm đi vào ngõ cụt. Một chiếc thuyền 10 người cùng chèo một phiá, nhưng nếu có một anh dở dở, ương ương chèo ngược lại 9 người kia thì chắc chắn sẽ bị 9 người chung thuyền ném xuống biển. Việc GSV Janet Nguyễn bắt tay với luật sư Trần Thái Văn là một điểm lợi cho đảng Cộng Hoà. Nhất là giai đoạn tranh cử ngày 2/11/2010 sắp đến. Hơn nữa cử tri người Mỹ gốc Việt trong cộng đồng sẽ dễ dàng quyết định chọn Trần Thái Văn hơn sao lại không đồng ý? Chắc ông Lê Công Tâm không thích luật sư Trần Thái Văn đắc cử trong chủ trương và chiêu bài không cho phe nhóm Trần Thái Văn tạo thêm thanh thế?

Lê Công Tâm quên rằng dù muốn dù không năm 2012 GSV Janet Nguyễn cũng sẽ phải hoặc là tái tranh cử ghế Giám Sát Viện, hoặc là ứng cử chức vụ cao hơn. Biết đâu trong sự bắt tay nay, ông Scott Baugh đã đạt được thoả thuận tốt đẹp cho cả 2 bên. Phiá luật sư Trần Thái Văn không ít thì nhiều sẽ nhận được một số phiếu bầu từ những người ủng hộ ứng cử viên GSV Janet Nguyễn. Ngược lại ông Trần Thái Văn sẽ không đưa đàn em ra tranh cử năm 2012 với Janet Nguyễn hoặc đảng Cộng Hoà cũng sẽ không đưa người ra tranh sơ bộ với Janet Nguyễn? Lưỡng cử nhất tiện, ít nhất trước mặt mọi người sự ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 92 bất hoà đã không còn là một sự lo ngại và rảnh tay đối phó với phe Dân Chủ (dân biểu José Slorio?)  

Người viết nhận xét, trong sự kiện này ít ra Janet Nguyễn cũng đã chứng tỏ bản lãnh rất thông minh. Chứng minh chỉ một thời gian làm dân cử không lâu, kinh nghiệm chưa nhiều; nhưng bà đã chứng tỏ có một tầm nhìn sâu sắc về vấn đề và nhận định tương lai cho cuộc đời chính trị.  Sự quyết định nhận bắt tay với LS Trần Thái Văn sẽ đem lại nhiều lợi lộc cho bà hơn. Quyết định này cho thấy Janet Nguyễn biết tiến khi muốn và lui khi cần. Hơn hẳn tinh thần cục bộ của Lê Công Tâm chỉ gói ghém trong cái khố chuối của Trần Minh (TTK BĐD/CĐ/NVQG/NC.) Một Andrew Đỗ đã ra đi để lại khoảng trống lớn cho GSV Janet Nguyễn khi tách ra khỏi quỹ đạo chi phối từ Lê Công Tâm. Nay có lẽ Janet Nguyễn cũng sẽ follow the lead (những lãnh tụ đảng Cộng Hoà quận Cam.) Năm 2012 là năm bầu Tổng Tuyển Cử, do đó sẽ là một năm rất khó khăn cho Janet Nguyễn và bà cần có sự hỗ trợ của luật sư Trần Thái Văn. Nếu LS Trần Thái Văn đắc cử chức vụ dân biểu liên bang thì chắc chắn với sự endorse của DBLB Trần Thái Văn, sẽ mang lại thêm nhiều lợi thế cho bà. Nếu hôm nay bà cứng rắn như Lê Công Tâm, bà sẽ bị mất sự ủng hộ của đảng Cộng Hoà hoặc ngay cả từ các cử tri của bà.    

Đứng về mặt hành pháp thì cơ quan Giám Sát Viện chỉ cao hơn Nghị viên cấp thành phố, còn thì thua xa lắc các chức vụ khác như dân biểu, nghị sĩ tiểu bang và liên bang. Trên nguyên tắc Giám Sát Viên không có một cái quyền hành gì để công nhận hay không nhận một tổ chức nào dù có hay không có giấy phép hoạt động. Hà huống chi cộng đồng Người Việt Quốc Gia Nam California với danh xưng The Vietnamese American Federation of Southern California – Cộng Đồng Người Việt Tự Do Nam California với số danh bộ là C3316208, giấy phép hoạt động cấp ngày 25/6/2010 do tiểu bang California cấp phát. Có nghiã là đây là một Ban Đại Diện hợp pháp (xem hình giấy phép đính kèm.)

Ngay cả khi Ban Đại Diện này xin giấy phép hoạt động tại quận Cam thì VP/GSV cũng không có quyền gì can thiệp nếu họ tuân thủ theo đúng thủ tục và nguyên tắc. Một ông Chánh Văn Phòng Giám Sát Viện cấp quận lại dám ngang nhiên chê bai giấy phép của tiểu bang cấp là ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 93 hành động vừa vô phép vừa bất khả thi. Càng vô phép hơn nữa là thứ Sáu, ngày 20/8/2010 Ban Đại Diện Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia đã nhận được những bằng tưởng lục, ban khen hay công nhận của nào là bà Loretta Sanchez (dân biểu liên bang,) Thượng Nghị Sĩ Lou Correa (tiểu bang,) Dân Biểu tiểu bang Trần Thái Văn, Dân biểu tiểu bang José Solorio …v…v… toàn là những người cao cấp hơn Giám Sát Viên Janet Nguyễn.

Viết như vậy để cho VP/GSV hoặc cá nhân ông Lê Công Tâm biết cách thức khi sinh hoạt cộng đồng đừng lẫn lộn công và tư. Pháp bất vị thân, đừng vì chuyện cá nhân phe đảng mà vô tình giết chết cả một tương lai chính trị của Janet Nguyễn. Thâm tâm người viết, nếu tương lai GSV Janet Nguyễn ứng cử vào bất cứ chức vụ nào mà chỉ có bà là người Mỹ gốc Việt duy nhất và nằm trong điạ hạt của người viết, bà chắc chắn sẽ nhận được lá phiếu của người viết và gia đình.

Ai cũng biết phe nhóm Ban Đại Diện cộng đồng của bác sĩ Nguyễn Xuân Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Nguyệt là một ban đại diện được xây dựng trên căn bản bất hợp lệ do “sự cố” đạo diễn bởi cựu dân biểu Bùi Văn Nhân tức nhà báo (đời) Vi Anh (Chẳng lẽ cái gì của dân biểu đều đúng, dù biết rằng sai tuốt luốt)? Cái loạ đời là dân biểu sai lầm mà các nhà khoa bảng bác sĩ (chủ tịch NXV) và “luật sư” (PCT NTMN) cũng sai trật chià mới là loạ. Trình độ trí thức thì ai cũng đã được học hành đủ để đậu và hành nghề. Chắc là vì chẳng qua cái danh nó lấn cái tâm, cho nên cũng đành phải cất vào tủ khoá kỹ cái kiến thức trí thức để đeo mặt mo hành (lạc) nghề cộng đồng và tin mình là hợp lệ.  

Ông Lê Công Tâm công nhận cộng đồng “lưu nhiệm” bất hợp lệ (BS Nguyễn Xuân Vinh) mà lại không công nhận cộng đồng được 18 ngàn đồng hương bầu ra (LS Nguyễn Xuân Nghiã) là một sự kiện, mà ai nghe qua cũng phải xổ nho “Không thể tin điều mình đã nghe.” Sự kiện không phải chuyện công nhận hoặc không công nhận mà là khi tuyên bố như vậy ông Lê Công Tâm đã sỉ nhục gần 18 ngàn lá phiếu của đồng hương. Khi tuyên bố như vậy vô hình chung ông đã xúc phạm nặng nề đến tinh thần yêu chuộng dân chủ và tự do bầy tỏ nguyện vọng trong sinh hoạt cộng đồng và xã hội vốn được chính ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 94 quyền Hoa Kỳ tôn trọng và bảo vệ. Hơn nữa đây cũng là những lá phiếu tối thiểu 15 ngàn trong số 18 ngàn thuộc Đơn Vị 1 Giám Sát Viện Quận Cam. Dốt ơi là dốt.

Ông Lê Công Tâm muốn chứng tỏ uy quyền tối cao của người Chánh Văn Phòng hay như ông Hồ Văn Xuân Nhi viết trong Việt Weekly tuần qua, có những người sau khi đắc cử mặt vênh váo nhìn đời bằng nửa con mắt hí? Nếu muốn chứng minh hoặc làm cho dân chúng kính nể lời nói của mình thì trước hết mình phải tự trọng mình trước. Một người chưa hề làm luật sư không thể xưng mình là luật sư dù rằng mình đã học hết chương trình luật nhưng chưa có bằng hành nghề luật sư thì vẫn chưa phải là luật sư. Vào tiệm chụp hình chụp vài tấm mặc áo trạng sư đem đăng báo Việt Weekly khoe thì ai cũng có thể làm được kể cả con nít. Một ông bác sĩ bị vi phạm nghề nghiệp và bị thu hồi giấy phép hành nghề bác sĩ vẫn có thể xưng là bác sĩ vì đã từng là bác sĩ và đã hành nghề. Ông Vũ Quý Hạo Nhiên hết là luật sư nhưng ông vẫn có quyền xưng là luật sư vì ông cũng đã từng hành nghề luật sư. Nhưng một ông luật sư chưa hành nghề luật sư mà vẫn xưng là luật sư và muốn mọi người gọi mình là luật sư thì phải được gọi là nhận vơ. Ông Lê Công Tâm, thích xưng là luật sư và thích mọi người gọi là luật sư là sự kiện hám danh trong cộng đồng (sẽ đính kèm phóng ảnh danh sách luật sư đoàn Việt Nam từ năm 1933 – 1974 và danh sách năm 1974 là năm nếu Lê Công Tâm là luật sư.)

Trước ngày khánh thành đài anh hùng, người viết cứ tưởng Lê Công Tâm 3 đầu 6 tay. Từ ngày Andrew Đỗ “Tung Cánh Chim Tìm Về Tổ Ấm” thì Lê Công Tâm càng ngày càng có khuynh hướng chuyển bại thành xụi. Đồng hương ai cũng thấy Giám Sát Viên Janet Nguyễn không còn tạo được uy tín trong lòng người Bolsa vì Lê Công Tâm. Hệ thống âm thanh xui xẻo trong 2 lễ Quốc Kỳ Việt và Mỹ là điềm không lành đi vào cửa miệng Lê Công Tâm phát lời vô trách nhiệm: “Không công nhận cộng đồng NVQG.”

Người mời Ban Đại Diện là ông Nguyễn Đình Thức, Ủy Viên Kế Hoạch VP/GSV Janet Nguyễn, ít ra ông Lê Công Tâm cũng nên tôn trọng người cộng sự của mình. Đích thân ông Nguyễn Đình Thức đến tận đài VHN-TV đưa Thiệp Mời ông Bruce Trần, Giám Đốc đài truyền ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 95 hình VHN-TV. Thêm một cái bất hạnh cho ông Lê Công Tâm, vì nếu Bruce Trần đắc cử Thị Trưởng Westminster thì nếu có cơ hội và muốn làm khó dễ thì cũng hơi mệt cho GSV Janet Nguyễn vì bà sẽ phải làm việc với các viên chức trong thành phố thuộc địa hạt quản trị của bà (thành phố Westminster nằm trong Đơn Vị 1.) Nhiệm vụ của VP/GSV là nghiên cứu đề nghị và phân phối các khoản tài chánh đến các thành phố trong khu vực quản trị, ngoài ra chức vụ GSV không có quyền hành gì với các Thị Trưởng và Nghị Viên của thành phố. Đừng có nghèo mà ham Lê Công Tâm.

________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 96

Bolsa Thiên Hạ Sự 4/10/2010

Chuyện nhà báo Đỗ Sơn bị hố vì Take2Tango

Thứ Ba 28/9/2010 trên mạng điện tử http://take2tango.com của ông Thế Phương có một bản tin chỉ cần đọc qua biết ngay là một loại faked e-mail tức là e-mail ảo. Trên các diễn đàn điện tử thì những e-mail loại này xuất hiện rất nhiều. Người thiếu kinh nghiệm thường vướng vào chuyện này mà không biết mình bị hố. Không ngờ lần này người bị rơi xuống hố là nhà báo Đỗ Sơn, chủ tịch Hội Ký Giả Việt Nam Hải Ngoại, kinh nghiệm “thả bom rơi Bolsa” đầy mình.

Nhưng chuyện gì xảy ra và tại sao ông nhà báo Đỗ Sơn bị hố. Xin đọc nội dung E-mail được đăng trên take2tango cuối bài. Trước tiên, nội dung e-mail rất nhiều điểm vô lý và mâu thuẫn, nhất là lời lẽ viết trong e-mail rất ngây ngô, không phải ngôn ngữ của một luật sư. Chúng tôi miễn bàn đến những nội dung này mà chỉ đăng lên làm bằng chứng để độc giả biết ông Đỗ Sơn rơi vào hố bẫy của Phạm Thế Phương vì e-mail đăng trên take2tango là e-mail made in take2tange và chưa bao giờ luật sư chuyên nghiệp lại đi viết và e-mail kiểu kỳ cục này.

Nhà báo Đỗ Sơn những ngày còn tung hoành múa võ mồn từ VOV 1190 AM qua VMG 106.3 FM và cuối cùng ông “shoot his leg by himself” tuyên bố không thèm làm báo nói nữa về nhà làm báo giấy sướng hơn. Báo giấy kiểu “mì ăn liền” không hợp sở thích độc giả người Việt cộng đồng, ông đi làm báo “câu cá” tháng Tư, nghe nói thuyền câu cá của ông lại có khả năng chạy thẳng về Việt Nam và chở toàn quặng sắt vụn, nói nôm na là làm ăn với dziệt cộng. Chắc thứ Ba tầu nhổ neo từ bến Seattle, nên ông rảnh rỗi vào đọc take2tango (hoặc cũng có thể ông Thế Phương dụ khị Đỗ Sơn vào đọc và có phản ứng bằng một e-mail, xin được trích đoạn e-mail của nhà báo Đỗ Sơn và luật sư Nguyễn Quốc Lân để bạn đọc có ý niệm về  “những chuyện chỉ xảy tại xứ Bolsa quốc”:

(Trích): From: VOV cauchuyenvov@yahoo.com

 ________________________________________________________ Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 97

Ngày thứ Ba 28 tháng 9 ông Luật sư Nguyễn Quốc Lân, một thành viên trong nhóm dân cử gốc Việt do Dân biểu tiểu bang Trần Thái Văn cầm đầu, đã gởi email ra thông báo kêu gọi đồng hương tham dự biểu tình nói là chống lại bà Dân biểu liên bang Loretta Sanchez với lý do mà ông Lân viết nguyên văn như sau :

    “Biểu tình để đòi hỏi lời xin lổi của Dân biểu Loretta Sanchez đến với cộng đồng người Mỹ gốc Việt về việc chính trị có tính chia rẽ và kỳ thị của bà”.

    Hành động này của ông Luật sư Nguyễn Quốc Lân và nhóm Trần Thái Văn khiến chúng tôi thất vọng vô cùng vì nó biểu hiện cách tranh cử quá ấu trỉ, ngoài ra, nó còn có thể gây hại đến cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại vùng Little Saigon. (Ngưng trích)

E-mail của luật sư Nguyễn Quốc Lân trả lời ông Đỗ Sơn:

Thưa Ông Đỗ Sơn,

Tôi xin thông báo cho ông biết rằng tôi không hề gởi ra email nào kêu gọi bất cứ ai biểu tình về vấn đề này. Đối với cá nhân tôi, việc biểu tình trong hoàn cảnh này sẽ không có tác động nhiều. thay vào đó, Cộng Đồng Việt Nam nêu bộc lộ quan điểm của mình qua việc tham gia ghi danh bầu cử  và đi bầu thật đông để tuyển chọn ứng cử viên thực sự quan tâm đến quyền lợi và tiếng nói của cộng đồng.

Tôi yêu cầu ông hãy ngay lập tức đính chính lại bản tin xuyên tạc này trên các diễn đàn mà ông đã gởi bản tin ra để tránh những ngộ nhận không cần thiết. Tôi mong ông hồi âm ngay để cho tôi biết ý định của ông theo lời đề nghị này. Mong ông cộng tác trong vấn đề này. 

Kính thư,

Ls Nguyễn Quốc Lân

Cách làm báo nói hay báo viết hay báo mạng của Đỗ Sơn vẫn nổi tiếng _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 98 từ xưa là làm “báo đời” hay “báo hại“. Vì làm báo kiểu này Đỗ Sơn đã tự “shoot his leg by himself” nhiều lần (vẫn chưa chừa,) không có gì ngạc nhiên. Chuyện ngạc nhiên là việc ký giả Đoàn Trọng bị đuổi thì “chủ tịch” Hội Ký Giả Việt Nam Hải Ngoại trả lời; cần có thời gian để tìm hiểu và hình như ông chỉ ra một thông báo sau khi “nghiên cứu” sự kiện mất 20 ngày. Trong khi cái e-mail giả do ông Thế Phương lấy từ đâu đăng lên chỉ chưa đầy 1 giờ đồng hồ đã được nhà báo Đỗ Sơn “hồ hởi phấn khởi” để “tiếp thu” nhanh chóng như vừa khám phá một hành tinh mới của vũ trụ và viết liền một bài phê bình nói trên.

Sau khi luật sư NQL viết e-mail như trên cho nhà báo Đỗ Sơn thì được nhà báo Đỗ Sơn trả lời ngắn gọn và không xin lỗi bằng tiếng Inh-gờ-lích như sau: “Source take2tango,” ra cái điều cái nguồn tin từ take2tango không phải tui. Nhưng chuyện Đoàn Trọng rõ như ban ngày thì cần 20 ngày ra thông báo và im lặng kiểu “cứt trâu để lâu hoá bùn.” Trong khi chuyện e-mail “ảo” thì ông chủ tịch lại có vẻ hăng hái ra tay mạnh mẽ không hề suy nghĩ. Nghe nói vụ Đoàn Trọng cũng cho ông được một tô mì La-Cai và ly cà phê mỗi sáng? Nghe đồn thôi nhé 1 tháng trời.

Trở lại việc này thì thật ra người viết cũng không dám quả quyết là ông Đỗ Sơn bị hố. Hố có nghĩa là bộp chộp là hời hợt, là sự yên trí cuả những người mang căn bệnh thời cơ chủ nghĩa. Trong nội tâm luôn luôn rình cơ hội để “dạy” địch thủ bài học. Nhưng chỉ vì hố mà bài học lại giáng vào mặt mình một cái tát tai. Có người cho là ông Đỗ Sơn không hố mà có thể vì sự liên hệ mật thiết giữa Đỗ Sơn và Thế phương bấy lâu nay nên biết đâu đây là màn đánh bóng chuyền một người đưa banh (Thế Phương) và một người đập banh (Đỗ Sơn.) Có nghĩa là đã giao ước (không dám dùng chữ âm mưu) với nhau, bài vừa lên là ông choảng liền cho chúng sợ. May quá quá chúng không làm nên chúng chẳng có gì sợ, cho nên màn sơn đông múa võ tại khu chợ Á Đông đã không xảy ra. Sáng thứ Bảy 2/10/2010, bà con đi chợ Á Đông không đọc take2tango nên không biết có biến cố gì, vì sinh hoạt vẫn bình thường: một ngày như mọi ngày.

Làm báo kiểu “trích nguồn take2tango” và không phối kiểm hèn chi mở đài phát thanh nào ở đâu cũng bị đóng cửa đài dài dài. Đến nay bà

_________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 99

con độc giả không còn lạ về thiên tài ký giả những người thích dùng chữ “VOICE OF.…. nói tầm bậy”

Chuyện đài VICR

Cũng liên quan đến chuyện truyền thông tuần qua đài VICR vừa khai trương (nhân dịp bầu cử?) phát thanh chưa được 2 tháng đã vội vã “thôi chia ly từ đây”. Đây là một chương trình phát thanh rất đặc biệt, đặc biệt là đài mang tiếng là của nhà truyền thông Võ Cự Long, mà không phải của Long. Mặc dù tiếng nói của ông Long thỉnh thoảng vẫn có trong chương trình nhất là phần giới thiệu mở đầu phát thanh. Tên đài lúc đầu nhiều người nghe lẫn lộn với VNCR. VICR, VNCR nói nhanh nghe không kịp lại là sera, sera (xê ra, xê ra) nhưng hôm nay quả là Que Sera, Sera? (Biết ra sao ngày sau?).

Ngày 14/7/2010, chương trình VICR được ký bởi tên một “người khác” nhưng người điều hành “kỹ thuật” là Võ Cự Long và chi tiền là “Khổng Minh Bolsa“. 2 tháng đầu chương trình có vẻ “đêm nay bao con thuyền về đâu xuôi mái”. Một dấu hiệu tốt và tiến bộ của VCL. Có lẽ thấy không ai phàn nàn vì một vài đêm thỉnh thoảng có những trận đách “du kích” nhỏ kiểu thăm dò. Khuya thứ Ba rạng sáng 29/9/2010 lúc khoảng 2 giờ hơn VICR mở diễn đàn cũng với toàn những thính giả đã có tên trên bảng “phong thần” của đài SALEM (Công ty chủ của KXMX 1190AM) như Sơn Garden Grove, Nguyễn Thế Ngọc.

Khoảng xế trưa thứ Tư 29/9/2010, ông Võ Cự Long gọi người viết cho biết bị tổng đài KXMX phạt vi cảnh: cấm không được hoạt động 1 buổi phát thanh; tức là khuya thứ Tư rạng sáng thứ Năm 30/9/2010, VICR sẽ bị tạm ngưng 1 buổi. Võ Cự Long than phiền bị “tắt tiếng” vì nhóm Trần Thái Văn “bịt miệng” bằng cách khiếu nại với tổng đài. Người viết trả lời VCL cho biết Hội Ký Giả Việt Nam quận Cam chưa thành hình, tuy nhiên nếu muốn khiếu nại vì bị cản trở hành nghề trước hết phải tiến hành thủ tục như sau: 1- Copy thư khiếu nại với tổng đài; 2- Copy thư cảnh cáo của tổng đài. Người viết sẽ căn cứ vào những dữ kiện này mới quyết định giúp đỡ ông VCL. Sau khi nhận được một e-mail do người khác khiếu nại tên Lisa Randolph với nội dung “yêu cầu ông Chấn Phan người đại diện của KXMX cho biết lý _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 100

do đã phạt vi cảnh VICR,” người viết tiến hành thủ tục điều tra “cứu VCL“, gọi điện thoại nói chuyện với ông Chấn Phan và văn phòng tranh cử của Dân biểu Trần Thái Văn được biết những dữ kiện như sau: Văn phòng tranh cử Trần Thái Văn không hề có văn thư hoặc lời khiếu nại về chương trình VICR.

Người viết trả lời ông VCL rất khó khiếu nại vì không có bằng chứng hiển thị (văn thư cảnh cáo của tổng đài về việc ngưng 1 buổi phát thanh, cảnh cáo bằng điện thoại thôi,) nên không thể kết luận tổng đài KXMX là kỳ thị hay vi phạm khế ước. Chưa kể tổng đài có thể viện lý do đài cần bảo trì nên tạm đóng cửa một đêm? Sau đó, người viết liên lạc được với ông Chấn Phan và được biết ông VCL vi phạm khế ước đã thoả thuận và được ký bởi ông VCL ngày 14/7/2010 (xin xem bản khế ước bằng Việt Ngữ Việt Weekly trong số này.)

Tối thứ Tư không biết do cố vấn của ai ông VCL đã vào trang nhà cuả FCC để làm đơn khiếu nại bằng online, đồng thời gửi một điện thư cho ông Chấn Phan nêu đích danh là vì lời khiếu nại của dân biểu Trần Thái Văn nên VICR phải bị tạm ngưng một buổi phát thanh. Buồn cười là điện thư được gửi đến hầu hết những nhân vật tiếng tăm của chính quyền và quốc hội như là một hình thức bêu xấu dân biểu Trần Thái Văn như chủ tịch Hạ viện dân biểu Nancy Pelosi, chủ tịch quốc hội phe thiểu số thượng viện John Boehner, dân biểu Chris Van Hollen, dân biểu Kevin McCathy, dân biểu Loretta Sanchez, Chủ tịch FCC Julius Genachowski, thượng nghị sĩ Lou Correa, Trần Thái Văn và ông Bob Hastings, Giám đốc KXMX.

Nhà báo Đoàn Trọng được VCL gọi đến văn phòng để thông báo sự việc: VICR sẽ hờn mát không phát thanh vào 12 giờ khuya thứ Tư rạng sáng thứ Năm ngaỳ 30/9/2010, cho tổng đài KXMX biết tay. Đoàn Trọng được ông Lê Công Tâm (vợ là xướng ngôn viên đọc tin tức) có mặt tại đài “khoe” là được luật sư phe dân biểu Loretta Sanchez giúp đỡ và can thiệp nên được FCC trả lời ngay lập tức. Nhưng người viết sau khi đọc cho Đoàn Trọng biết đó chỉ là một e-mail trả lời tự động bởi các khiếu nại trên online; cho biết họ đã nhận được lời khiếu nại tiếng Mỹ thường gọi là Email acknowledgement trong đó thường có câu: “This is an automated _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 101 message to confirm that we have received your correspondence” tạm dịch “Đây là một thông báo tự động cho biết chúng tôi đã nhận được lời khiếu nại của quý vị.” Điều này ai có e-mail và muốn khiếu nại cứ việc, chẳng cần luật sư của phía Loretta Sanchez. Luật sư thật hay luật sư giả cũng có thể gửi e-mail và nhận được như vậy. Không có nghĩa vì có “quyền lực” nên được đáp ứng ngay.

Chỉ tội nghiệp cho ông VCL, người thường hay hãnh diện về danh hiệu “Lớp Ba Trường Làng” do chủ tịch ký giả Đỗ Sơn gắn huy chương. Người ký tên trong thư gửi dân biểu, nghị sĩ là VCL không phải là ông giám đốc kiêm giám xúi. Nhưng một e-mail khiếu nại gửi ông Chấn Phan, khiếu nại FCC online và làm reo mở nhạc suốt đêm đã chấm dứt chương trình VICR vĩnh viễn. Theo nguyên tắc nếu thứ Sáu 1/10/2010 VICR không được KXMX tái gia hạn hợp đồng (month-to-month) thì coi như VICR sẽ cũng là một sự kiện “shoot your legs by yourself” sau khi VCL làm reo không phát thanh ngày thứ Năm sau khi bị treo giò thứ Tư. Chiều Chủ Nhật 3/10/2010 được VCL thông báo sẽ họp báo vào lúc 3 giờ chiều thứ Hai 4/10/2010 về sự kiện. Nhưng giờ chót được hoãn lại thứ Ba 5/10/2010.             

Nguyên văn nội dung e-mail ảo mạo danh luật sư Nguyễn Quốc Lân được đăng trên trang nhà take2tango:        

From: Lan Quoc Nguyen, Esq.

Subject: Db Loretta Sanchez da miet thi CD Viet Nam nhu the nao?

To: ct.cutran@yahoo.com


Date: Tuesday, September 28, 2010, 10:11 PM


Biểu Tình để Đòi Hỏi Lời Xin Lỗi của Dân Biểu Loretta Sanchez đến với Cộng Đồng Người Mỹ Gốc Việt về việc Chính Trị có tính Chia Rẽ và Kỳ Thị của bà.

Địa điểm, Ngày và Giờ:

Khu chợ Á Đông đối diện Phước Lộc Thọ, Và Những Địa Điểm Khác

(sẽ thông báo)

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 102

Thứ Bảy October 2, 2010 – 10am


Ghi chú : Đây là biểu tình tự phát của cử tri trong cộng đồng Việt Nam. Đây chưa phải là cuộc biểu tình chính thức do Cộng đồng Nam Cali tổ chức .

 
Xin anh Bùi Mạnh Cường và Văn Minh Tịnh giúp sắp xếp trật tự và chị Giang Tân làm phát ngôn viên của nhóm trả lời báo chí.


Xin anh Bùi Mạnh Cường mang cho một cờ Hoa Kỳ và một cờ vàng ba sọc đỏ Việt Nam để làm lể chào cờ.

 
Cuộc tập họp chỉ có Banner và các bản cầm tay đứng dọc theo lề đường Bolsa trước Phước Lộc Thọ / Chợ Á Đông từ 10 giờ sáng đến 11 giò sáng thứ Bảy ngày 2 tháng 10 năm 2010 .

 
Vì không có khả năng lo về trật tự nên cuộc tập hop tự phát này không chủ trương dùng âm thanh và không có phần đọc diễn văn cuả nhóm hay cuả quan khách đến dự.


Đây là cuộc biểu tình tự phát im lặng đầu tiên và còn diển ra nhiều lần tương tự hằng tuần tại các nơi khác nhau trong vùng Little Saigon.

 
Đây là bộ mặt của cử tri Việt Nam đối với các cộng đồng bạn và thế giới nên yêu cầu mọi người theo nội dung biểu ngử do nhóm cung cấp.


Xin nhờ các cơ quan truyền thông và chương trình phát thanh Vân Hội Mới quảng bá tin tức này. Tất cả hình ảnh cuả cuộc biểu tình yên lặng này sẽ dược post lên mạng và các cơ quan truyền thông khác để chuyển đi khắp thế giới và đến các cộng đồng khác.  

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 103

Bolsa Thiên Hạ Sự 27/9/2010

Lại chuyện Việt Tân

Tuần trước trong bài Bolsa Thiên Hạ Sự, người viết có đoạn châm biếm như sau: “ông Phan Như Hữu đã răn đe mang cả “Hội Đồng Đại Biểu” ra làm “Uỷ Ban Nhân Dân thành phố Bolsa” để xử tội thành phần “ngoan cố” tàn dư Mặt Trận Việt Tân Nguyễn Tấn Lạc.” Ông Nguyễn Tấn Lạc đã gọi điện thoại và tỏ vẻ không hài lòng: “Ông Hùng ơi, ông viết chuyện gì cũng đúng trừ vài chữ thành phần ngoan cố “tàn dư Mặt Trận Việt Tân” nếu được nhờ ông vui lòng sửa lại, đồng ý ông chỉ viết tếu, nhưng nhiều người có thể hiểu lầm, tin đó là thật.”

Thì ra bà con ai cũng sợ bị dính dáng đến MT/VT, vì MT/VT xấu nên ông Nguyễn Tấn Lạc không dám nhận? Cũng vì MT/VT xấu nên bà Thanh Hiền nhất định gán tiếng xấu cho ông Nguyễn Tấn Lạc là MT/VT để cho mày chết mẹ con ơi? Sợ người viết không viết lại, nên ông Lạc còn kể chuyện trong buổi giỗ cố đảng trưởng Hoàng Cơ Minh và các chiến sĩ đảng Việt Tân đã hi sinh vào Chủ Nhật 12/9/2010. Trong buổi lễ trước mặt nhiều cơ quan báo chí và truyền hình, ông Lạc yêu cầu 2 ông Đỗ Hoàng Điềm (Chủ tịch) và Trần Trung Dũng (Xứ Bộ trưởng đặc khu Bolsa) lên tiếng xác nhận tình trạng “lý lịch đảng viên” của ông Lạc ba mặt một lời trước công luận.

Theo lời giải thích thì coi ông Lạc không phải là người của MT/VT. Có nghĩa là từ nay trở đi ông Lạc đừng mong có ghế ngồi chính phủ tại Việt Nam trong tương lai của MT/VT. Nếu chẳng may thằng VC nó bị bất đắc kỳ tử, lăn đùng ra chết, đảng MT/VT về nước thay thế VC tiếp tục thu góp tài sản như đã thu góp tại hải ngoại thì coi như không có tên ông “bộ trưởng” Nguyễn Tấn Lạc. Nói ngay, nói thẳng, nó không xiên xẹo thì ông Nguyễn Tấn Lạc chẳng là gì của MT/VT cả hoặc ông Nguyễn Tấn Lạc cho rằng MT/VT chẳng có gì hãnh diện để được làm đoàn viên. Vậy cần phải viết lại cho rõ, để minh oan thị kính và tránh “tiếng xấu” cho ông Nguyễn Tấn Lạc. Cũng nhân tiện viết lời đính chính này cũng là phát đạn giết 2 con chim: “con chim” người viết và “con chim” bà Trần Thanh Hiền, đừng bố lếu bố láo, bảo ông Lạc đem

MT/VT vào nội bộ Ban Đại Diện cộng đồng gây thêm nhiều rắc rối.

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 104

Nói theo nhà báo Lữ Giang tức Tú Gàn trong bài viết mới nhất mang tựa đề “Những Con Bài Thí” được đăng trên website http://kbchaingoai.iboards.us/viewtopic.php?t=2251 thì thành viên MT/VT giờ cũng đã cằn cỗi, đa số trên sáu bó hết rồi. Nếu có “chiến thắng” về nước thì tuổi tác cũng không cho phép được mê say quyền lực được nữa. Còn đám trẻ “tàn dư” MT/VT cũng chẳng có bao nhiêu bản lãnh chính trị để đương đầu với loạn “Thập Nhị Tướng Quân” trong trường hợp VC toi mạng sa trường (xem hình ảnh lễ giỗ http://freevn.net thì thấy số đoàn viên chẳng có bao nhiêu!)

Nhớ ngày nào những hình ảnh mang đầy hào khí chống cộng ngất ngưởng trời cao với chủ tịch Hoàng Cơ Minh mặc bộ áo bà ba nâu với khăn rằn miền Tây Nam Bộ khoác trên vai cùng ngàn tiếng tung hô mà nuối tiếc; than ôi chỉ vì cái cơ sở phở Hoà mà tranh giành chém giết chia thành 2 rồi lại chia thành 2. Chính hướng và chệch hướng cứ loạn cào cào mất tôn ti trật tự cách mạng phở Bò. Nhiều thành viên chơi trò “nhà Bè nước chảy chia hai, Ai về Gia Định, Đồng Nai thì về.” Nghiã là bắt chước gia tộc họ Hoàng Cơ, ông Định một bên (chệch hướng) ông Long một phiá (chính hướng). Không biết chia làm sao mà chỉ béo bở cho mấy ông chủ phở Hoà có cơ hội dẹp tiệm mà không bị đảng (MT/VT) chế tài. Nghĩa là sau khi “ngã rẽ tâm tình” xong thì chẳng còn ai chỉ huy được ai, chủ tiệm cứ thơ thới hân hoan sang tiệm phở Hoà (kháng chiến) thành tiệm mới, tên mới và chủ cũ (tên mới có lẽ là phở “khiến chán” và chẳng bị ai quản chế.) Lạ một điều từ ngày bỏ tên phở Hoà Kháng Chiến thì các tiệm này trở thành đông khách mới chết.

Nhưng viết gì thì viết trong lễ giỗ BTC quên cám ơn nhà báo Nguyễn Phương Hùng, người đã có lòng viết bài nhắc nhở ngày 28/8/2010 là ngày giỗ của cố đảng trưởng Hoàng Cơ Minh và ông Nguyễn Phương Hùng là người hân hạnh tổ chức lễ giỗ đầu tiên mà sau 14 năm ông Hoàng Cơ Minh mới được phép chết tại Crown Plaza, Garden grove. Mặc dù 12/9/2010 là trễ nhưng so sánh với 14 năm đợi chết cuả đảng trưởng Hoàng Cơ Minh cũng còn sớm chán. Năm tới gần đến ngày giỗ, người viết nhắc tiếp. Trong số những cái “nói sai sự thật” của tổ chức MT/VT, thì cái chuyện dấu diếm cái chết của cố đảng trưởng Hoàng Cơ Minh là cái dở nhất trong bản năng phản ứng. Thú thật người viết cho đến bây giờ vẫn chưa biết tại sao dấu diếm và dấu diếm _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 105 để làm gì và sự dấu diếm có lợi gì không? Bạn đọc ai biết hơn xin chia sẻ.    

Kể chuyện MT/VT như vậy để tỏ cho độc giả hiểu lòng dạ cuả bà Thanh Hiền ghét cay ghét đắng MT/VT đến cỡ nào? Bà ghét MT/VT đến nỗi luôn luôn mượn cớ MT/VT để gài độ ông Nguyễn Tấn Lạc hầu có lý do truất phế ra khỏi Ban Đại Diện? Bữa nào rảnh người viết lại thay ông Người Bolsa bàn về 7 ông đại diện (truất phế 2, còn lại 5 mà vẫn chưa được yên phận với với mấy bà “quan tắt”. Ông Lạc mà bị sa thải nữa thì coi như 43% bị bất tín nhiệm, cẩn thận nghe ban Rối Trí.) Chưa hết bà còn ghét đến nỗi trong buổi nói chuyện trên đài Little Saigon Radio để cổ võ cho đồng hương tham dự thắp nến Cồn Dầu, bà đã đá giò lái ứng cử viên Nguyễn Trọng Phú bằng câu nói chết người: “Chúng tôi kêu gọi đồng hương đừng gửi tiền về về Việt Nam” hàm ý gửi tiền về giúp VC cũng cố chế độ. Bà Hiền nói trên đài phát thanh như vậy là chết mother bố con nhà Nguyễn Trọng Hoa Phát rồi. Vậy mà những cơ sở gửi tiền Hoa Phát lại nhất quyết bảo là không, chúng tôi không làm kinh tài cho chính quyền, chúng tôi chỉ giúp cho gia đình “ngụy” tại VN có công ăn việc làm trong hoàn cảnh khốn khổ cuả đất nước.

Không biết sự suy nghĩ của người viết về tâm lý bà con ta có đúng không? Thật ra chẳng ai chống đối Hoa Phát gửi tiền về Việt Nam đâu, kể cả ông Kim Phú Hồ Văn Xuân Nhi. Nếu đã có lòng tốt giúp “bọn nguỵ” có điều kiện sinh sống qua ngày thì làm ơn đừng ra ứng cử nữa. Không thể vừa gửi tiền về Việt Nam, vừa giơ cao cờ VNCH và hô “đả đảo cộng sản”. Không phải vừa gửi tiền lại vừa làm dân biểu Hoa Kỳ mà lại nói là tôi yêu nước Việt Nam. Yêu nước Việt Cộng thì có. Nếu Nguyễn Trọng Phú không ra ứng cử dân biểu thì NO STAR WHERE.

Nhớ trong quá khứ một lần chương trình văn nghệ tại Garden Grove Auditorium về đêm nhạc Trịnh Công Sơn, Nguyễn Trọng Phú vừa mang bảng “Tôi chống Việt Cộng, nhưng tôi thích nhạc Trịnh Công Sơn” khi cùng phái đoàn vào nghe nhạc TCS. Thích nhạc Trịnh Công Sơn, OK tự do cá nhân, nhưng tại sao lại phải đến rạp để thách đố người biểu tình, ngồi nhà cao cửa rộng, hệ thống studio hi-tech tuyệt vời, âm thanh tuyệt hảo nghe nhạc TCS và uống rượu không hay hơn sao mà phải xuất hiện thách đố cộng đồng? Ông Hồ Văn Xuân Nhi _________________________________________________________                     Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 106

cũng vậy, đón Nguyễn Minh Triết tại Dana Point, chuyển tiền về Việt Nam (Kim Phú) thì cứ âm thầm làm việc cho đời sống kinh tế thăng hoa, bàn chuyện chính trị nghe không êm tai. Người Mỹ có câu: “Shut Up and do your job”. Vì lo chuyện cộng đồng nên người viết chưa có thì giờ hầu chuyện “chính chị chính em” với ông.    

Ông Nguyễn Trọng Phát tức Nguyễn Trọng Phú Bố trong buổi họp báo vừa “khóc” (nước mắt cá sấu) vừa “chê” Joe Đỗ Vinh để hùng hổ tháu cáy đánh phé: “Nếu bà con không tin chúng tôi sẵn sàng đóng cửa công công ty Hoa Phát”. Ứng cử viên Nguyễn Trọng Phú cũng phát ngôn tương tự: “Cháu sẽ nói ba cháu đóng cửa công ty Hoa Phát nếu cần.” Tại sao phải nói mà không làm. Thay vì bảo đồng hương “nếu không tin” thì Hoa Phát thay vì sẽ dẹp tiệm thì cứ việc dẹp tiệm để chứng minh trước đi, bầu cử xong hãy tính. “You want to do, do it, don’t talk trash”. Nhưng có lẽ ông Nguyễn Trọng Phú (bố) không dám đóng cửa vì ông yêu nước Mỹ, sợ bà con thất nghiệp trong khi tình hình kinh tế không khá, nếu đóng cửa thì sẽ nhiều người thất nghiệp gây thêm gánh nặng cho ông Obama? Chưa kể gia đình “nguỵ” đã nhờ ông bảo bọc bấy lâu nay tại Việt Nam, không lẽ chỉ vì thằng con “vớ vỉn” ra ứng cử làm cho nhiều gia đình lâm cảnh điêu đứng? Tấm lòng nhân đạo ôi thật quý, thật bao la, bát ngát, ngút ngàn như ruộng luá Bạc Liêu. Còn ông Nguyễn Trọng Phát Con, thì lỡ mất cái dzóp dân biểu 250 ngàn một năm mà mất luôn cái dzóp “cứu trợ gia đình nguỵ” gần một triệu mỹ kim một năm cũng mệt lắm. Kiểu đóng cửa này chỉ béo cho Kim Phú, Anh Minh, Le Gửi Tiền Lẹ, Great Western Union…v…v… Ngu sao mà đóng cửa, đừng xúi dại.

Kỳ thị hay kỳ cọ  

Mùa bầu cử thường là mùa bà con dễ há miệng mắc quai. Quai nón hay quai thao hay quai thừng, quai chảo thì những người thích mặc áo dài Việt Nam mà chẳng hiểu phong tục Việt Nam thường hay dễ phải mắc phải. Lý do cái tâm không thật thì lòng dạ cũng chẳng ngay. Cách đây 14 năm, ông cựu Dân Biểu B1-Bomber Bob Dornan đã tuyên bố một câu khá kỳ cục đại khái cho là bà Loretta Sanchez một nhân vật không biết từ đâu đến (ý cho là vô danh tiểu tốt) đã dùng cộng đồng _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 107 thiểu số người Mễ đến chiếm cái ghế ông ngồi bấy lâu nay. Ai ngờ câu nói này đã được ban vận động tranh cử của bà Loretta Sanchez khai thác triệt để. Kết quả ông Robert Dornan bị thua hơn 900 phiếu vì câu nói kỳ thị này.

Trời xui đất khiến, tuần qua sau khi thấy thống kê bầu cử tình trạng dẫn đầu của bà càng ngày càng teo chỉ còn 2 phần trăm trong khi xác suất sai biệt vì lầm lỗi lại là 4 phần trăm làm bà lo sốt vó. Vì nếu cái sai lầm 4 phần trăm này là đúng thì ngược lại bà thua luật sư Trần Thái Văn 2 phần trăm. Thế là bà Sanchez bèn phải nhẩy lên đài Univision một chương trình truyền hình của người Mễ để khích động lòng yêu nước của người Mễ bằng một lời tuyên bố sặc mùi kỳ thị. Bà con nào hiểu được tiếng Mễ có thể vào xem video tại điạ chỉ sau để biết rõ sự thât. Xin nghe lại trích đoán lời phát biểu của bà Sanchez: http://www.youtube.com/watch?v=AyTDAHdZFNk&feature=player_embedded. Được chuyển ngữ sang tiếng Việt như sau: “Và người Việt Nam và đảng Cộng Hòa có sức mạnh tích cực để lấy đi chức vụ (dân biểu liên bang, địa hạt 47) này mà chúng ta (bà Sanchez và cộng đồng Latino) đã dầy công xây dựng cho cộng đồng chúng ta. Lấy đi chức vụ (dân biểu liên bang) này và đưa lại cho Văn Trần, người rất chống người di dân và rất chống người Châu Mỹ La Tinh.”

Ngay lập tức phản ứng liên tục cả một tuần lễ của tờ báo lớn nhất quận Cam là Orange County Register xin vui lòng đọc tại: http://kbchaingoai.iboards.us/viewtopic.php?t=2208, sau đó những tờ báo thiên kiến của đảng Dân Chủ như Los Angeles Times (một tờ báo thường bị chỉ trích là có chiều hướng kỳ thị người Việt Nam) và những đài truyền hình như CBS, NBC có khuynh hướng Dân Chủ cũng phải lên tiếng. Tuần này thì New York Times, San José Mercury News, San Francisco Gate, Chicago …v…v… đều liên tiếp lên tiếng phê bình nặng nề lời tuyên bố nặng mùi kỳ thị. Độc giả có thể theo dõi những chi tiết tại: http://kbchaingoai.iboards.us/viewtopic.php?t=2256 và http://kbchaingoai.iboards.us/viewtopic.php?t=2258.

Sau đó, khi thấy các cơ quan truyền thông Hoa Kỳ nhảy vào cuộc, có nghĩa không còn tính điạ phương nữa, bà biết là bị hố to và bị bất lợi, bà Loretta Sanchez đã vội vàng gửi “Lời Tâm Thư” đến các báo Việt

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 108

Ngữ trong vùng cậy đăng lời đính chính. Nhưng rất tiếc từ sai lầm này ban vận động tranh cử cuả bà lần lại vấp phải sai lầm khác. Cái quýnh quáng nó bó cái khôn ngoan. Chứng tỏ bộ tham mưu này của bà đã quá coi thường nguyên tắc sinh hoạt cộng đồng. Nhất là phong tục tập quán Á Đông. Một lá thư xin lỗi là một lá thư xin lỗi. Một lá thư xin lỗi không phải là một lá thư mang nội dung cải chính (nói đúng ra là diễn nghĩa lại lời của bà và bắt mọi người phải tin vào sự biện minh này.) Bà than thở là nhóm Trần Thái Văn đã thổi phồng sự việc. Bà không nói toàn thể cộng đồng Việt Nam và đảng Cộng Hoà. Xin lỗi bà dân biểu 7 nhiệm kỳ, 14 năm; một thiểu số người Việt Nam (a small Vietnamese group) khác với cộng đồng Việt Nam (Vietnamse Community), nhóm Trần Thái Văn (Van Tran party) khác với đảng Cộng Hoà (Republican Party) chứ. Càng cải chính bà càng lún xuống bãi bùn (quick sand), càng quậy bùn càng hôi thối. Rõ ràng bà nói “Người Việt nam và đảng Cộng Hoà.”

Trong thư “Lời Tâm tình” sau đó, nội dung xiả sói và biạ đặt cũng như thêu dệt “thành tích” không thành có, có thành không của dân biểu Trần Thái Văn. Nếu chỉ cần giải thích và xin lỗi, có lẽ cộng đồng Việt Nam chắc sẽ sẵn sàng tha thứ. Bản tính và văn hoá của người Việt Nam là vậy: dễ tha thứ. Nhưng kiểu em chả, em nem như lời lẽ trong thư càng làm người Việt khó chiụ, khó mà tha thứ với nội dung “Lời Tâm Tình” như vậy. Có nghiã là càng viết, càng lộ rõ cái hớ hênh mang đậm chất kỳ thị của mình. Người viết chỉ ngạc nhiên là chúng ta 2 Ban Đại Diện cộng đồng vậy mà cả 2 cùng im lặng không phản ứng. Tự ái dân tộc bị khinh khi, không một Ban Đại Diện nào có văn thư yêu cầu bà Loretta Sanchez phải rút lại lời nói. Phải chăng tinh thần nô lệ quan Pháp, thầy Mỹ sau 35 năm vẫn bám rễ qua thế hệ thứ hai, một thế hệ mà chúng tôi những người cuả lứa tuổi 60 và lớn hơn đang kỳ vọng. Không lẽ cái gì của ông Tây Bà Đầm, ông Mỹ Bà Jeans đều phải cúi đầu im lặng? Bác sĩ Nguyễn Xuân Vinh coi như zero (bỏ,) nhưng luật sư Nguyễn Xuân Nghiã lúc sau này có vẻ trốn cũng hơi kỹ, không lẽ cũng tiêu luôn?

Đảng Dân Chủ đang trên đà phá sản với dự đoán mất quyền đảng đa số cầm quyền (Dân biểu Nancy Pelosi sẽ không còn làm Phát Ngôn Viên Hạ Viện). Lý do, hầu hết các tiên đoán từ những nhà chính trị lỗi lạc _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 109

của các cơ quan thăm dò, đến truyền thông và cả 2 đảng Cộng Hoà và Dân Chủ thì phe Dân Chủ sẽ bị mất nhiều phiếu trong kỳ bầu cử 2/11/2010. Theo thống kê, có cả ghế của bà Loretta Sanchez đang bị long ốc, rớt vít (nên nhớ 14 năm bà Loretta Sanchez không hề đệ nạp một dự luật nào vào Quốc Hội, biết gì đâu mà đệ nạp?)

Gần đây nhất, Chủ Nhật 26/9/2010, tờ Orange County Register lại viết một bản tin đầy bất lợi cho bà Loretta Sanchez. Đó là sự gia nhập vào cuộc đua ngày 2 tháng 11 năm 2010 của bà Cecilia Iglesias. Tại sao Cecilia vào ghi danh làm bất lợi cho bà Sanchez? Chính ban tham mưu tranh cử của bà Sanchez đã xác nhận như vậy. Lý do bà này nói tiếng Hispanic, dù bà là người El Salvador. Các nước Nam Mỹ đều dùng chung một ngôn ngữ. Những cử tri người Mễ không thích bà Loretta Sanchez chắc chắn sẽ bỏ phiếu cho Cecilia Iglesias. Như vậy số phiếu của Loretta Sanchez bị giảm đi, cơ hội thắng cử của luật sư Trần Thái Văn sẽ tăng cao. Lý lịch bà này ra sao, khiến bà Loretta Sanchez lo sợ?

Là một di dân từ El Salvador, tị nạn sang Hoa Kỳ sau cuộc nội chiến và trở thành công dân Hoa Kỳ năm 1996. Năm nay bà được 38 tuổi. Lúc đầu bà ghi danh đảng Dân Chủ cho đến năm 2004, đổi sang đảng Cộng Hoà. Cho đến năm ngoái bà lại ghi danh là “Decline to State” có nghĩa là không muốn xác nhận đảng tịch nào và đã ghi danh tranh cử dân biểu liên bang đơn vị 47 là ứng cử viên độc lập.   

Điều làm cho bà Loretta Sanchez sợ không phải là Dân Chủ, Cộng Hoà hay Việt Nam nữa mà chính là ngôn ngữ Hispanic của bà Cecilia Iglesias. Lời kỳ thị đột nhiên trở thành lời kỳ cọ. Càng kỳ cọ càng ra ghét bẩn. Bây giờ cộng đồng mới biết bà Sanchez này là chuyên viên đóng kịch đại tài hơn 14 năm qua. Một chiếc áo dài truyền thống Việt Nam trong ngày diễn hành Tết Nguyên Đán nay đã trở lại hại cho chính bản thân bà. Bởi vì đó chỉ là một biểu tượng cho một sự đạo đức giả. Nếu là người thích mặc áo dài Việt Nam (nên nhớ người viết chưa bao giờ thấy bà Loretta Sanchez cầm cờ VNCH, ai có hình xin gửi về toà soạn) bà Loretta Sanchez sẽ không bao giờ buông lời kỳ thị như vậy. Công trình lấy điểm cộng đồng người Việt 14 năm trong giây phút trên làn sóng đài truyền hình Mễ Tây Cơ bà Loretta Sanchez đã cuốn sạch như là là một cơn giông bão. Một cơn bão kỳ thị đang kỳ cọ _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 110

cộng đồng người Việt.

Về thành tích chung, trong suốt 14 năm qua bà chưa hề làm được một đạo luật cho Quốc Hội Hoa Kỳ thì làm sao bà có được một đạo luật cho cộng đồng Người Việt? Một nghị quyết cho nhân quyền, một đạo luật cho Cờ Vàng bà Loretta Sanchez chưa hề lên tiếng? Những lời lên án bạo quyền VC của bà cũng chỉ là những tấm bình phong trang phí trong phòng khách không cần thiết hay chỉ là những tiếng kêu trong sa mạc cho có lệ. Chuyến đi Việt Nam cuối cùng của bà cũng là một vở kịch quá dở khi vợ nhà đấu tranh chủ Nguyễn Thanh Giang bị công an bắt ngay trước mắt bà mà không có một phản ứng, ngoại trừ sự lên án chiếu lệ là chính quyền cộng sản Việt Nam vi phạm nhân quyền. Nhưng vở kịch do ai đạo diễn này đã quay trở lại hại cho chính bản thân của bà, rõ ràng chính quyền csVN coi thường ngay cá nhân bà hay cao hơn nữa chính quyền Hoa Kỳ.

Bà Loretta Sanchez hết lo ngại vì đảng Dân Chủ đang bị sa sút mà chính ngay bây giờ bà lại đang phải lo lắng cho chính bà sau lời tuyên bố dại dột. Bà Sanchez nghĩ rằng không ai để ý tiếng Mễ trong cộng đồng người Việt hay người bản xứ? Trong ban tham mưu cuả đảng Cộng Hoà và của luật sư Trần Thái Văn chắc chắn cũng phải có những nhân viên người Mễ. Một câu nói không những mang tính kỳ thị mà còn kỳ cọ luôn sự hòa bình đang có giữa 2 cộng đồng thiểu số Việt – Mễ. Một câu nói có lẽ mang đầy sự khích động tạo sự bất hoà bằng tự ái dân tộc? Nhưng rất may mọi người ai cũng biết, đây là mùa tranh cử. Muốn kỳ cọ địch thủ thì cứ kỳ cọ bằng tinh thần thượng võ. Ban Đại Diện và Vận Động Tranh Cử của luật sư Trần Thái Văn chưa hề có một bài viết hay moi móc chuyện của bà. Vậy mà, một người dân biểu đương nhiệm chỉ vì sự thoái hoá của đảng Dân Chủ, nên lo ngại cho chiếc ghế của mình bị mất để nói một lời kỳ thị không đúng lúc. Thông thường người đương nhiệm (incumbent) thường là những người tự tin, nhưng trước sự suy thoái của đảng kèm theo thời gian 14 năm ngồi nhà mát ăn bát vàng không làm nên tích sự, bà Loretta Sanchez đang lo ngại cho tương lai bấp bênh? Đàng nào cũng mất, ráng nói khích động cộng đồng Hispanic may ra còn tát?

Lời nói Tứ Mã Nan Truy, khó lòng lấy lại. Nhưng giải thích bằng _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 111

cách nguỵ biện và biạ chuyện dơ bẩn về đối thủ của mình chỉ làm cho cử tri không hứng thú. Cá nhân bà Loretta Sanchez bị thiệt thòi không sao, nhưng sự kiện này sẽ làm ảnh hưởng đến nhiều ứng cử viên dân chủ cũng lo lắng không ít. Một Đỗ Tân Khoa chân ướt chân ráo không đáng kể, nhưng Nguyễn Trọng Phú thì quả là phải lo lắng không kém. Bởi vì bà Loretta Sanchez từng lên tiếng ca tụng Nguyễn Trọng Phú. Được bà Loretta Sanchez tuyên bố ủng hộ bây giờ mới bị mắc quai. Trừ quai nón còn tất cả các loại quai khác đều là giây thòng lọng thắt cổ. Do-It-Yourself. Ngày 2/11/2010 sẽ là câu trả lời cho lời tuyên bố của bà Loretta Sanchez.

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 112

Bolsa Thiên Hạ Sự 20/9/2010

Vẫn chuyện Người Việt Cuốc Ra Nam “Ca Lì”

Tuần qua bài viết Bolsa Thiên Hạ Sự đã nhận được nhiều ý kiến của độc giả. Kể cả một buổi ăn tối của một độc giả ngưỡng mộ mời đi ăn tại nhà hàng Thành Mỹ, với câu nói rất chân thành: “Muốn đãi ngộ người dám ăn nói những sự thật 100% làm sáng tỏ những rối rắm trong cộng đồng.” Thật ra người viết chẳng muốn làm Triệu Tử Long phá vòng vây cứu nguy cộng đồng 35 năm kiệt quệ nhân tài như lời khen tặng mà chỉ muốn làm một công việc sạch sẽ cộng đồng và không muốn cho bất cứ thế lực nào trong bóng tối nhân danh phe nhóm muốn khống chế cộng đồng theo quỹ đạo cuả họ.

Một số dư luận cộng đồng đã cùng chung nhận xét và tán thành những nội dung bài viết của người viết. Thí dụ, nhận định của Người Bolsa hay Tú Ngang cũng là một phản ánh đồng ý với người viết, đó là những cái nhìn của dư luận vào cơ chế Ban Phối Trí. Đáng lẽ bài phân tích về những cơ chế cộng đồng vừa thành lập 18/4/2010 vừa qua đã được chấm dứt tuần này. Nhưng cũng vẫn cảnh cây muốn lặng, gió chẳng muốn ngừng, nên người viết thấy lại phải có bổn phận tường trình những điều trái tai gai mắt hoặc mắt thấy tai nghe để tạo lại trật tự cho sinh hoạt dân chủ đúng nghiã trong cộng đồng. Bolsa Thiên Hạ Sự mà ngưng thì quả thật điều mừng cho cộng đồng vì chẳng còn gì để viết tức là cộng đồng đã được “TẨY TRÙNG”. Ngày nào còn phải viết nghiã là vẫn chưa được nghỉ ngơi vì còn những lấn cấn cần phải dọn dẹp cho sạch sẽ, cho nên vẫn phải múa “keyboard” cho đời thêm trong sáng, thêm được phần nào hay phần đó. Tuần qua tác giả Người Bolsa có vẻ hơi chủ quan cho rằng Ban Phối Trí đã biết dừng chân để leave “Ban Đại Diện” alone. Nhưng thật ra xem vậy mà không phải vậy. Bolsa Thiên Hạ Sự lại phải làm nhiệm vụ trình bày sự kiện ra ánh sáng cho bà con chiêm nghiệm một sự “khống chế” hiển nhiên trước mắt. Đó là bài phỏng vấn của Việt Weekly với ông Phan Như Hữu.

Qua bài phỏng vấn với ông Phan Như Hữu trên Việt Weekly, người viết giật mình khi thấy chỉ vì bất đồng ý kiến với cung cách làm việc và lối hành xử của ông Nguyễn Tấn Lạc mà ông PNH đã răn đe mang _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 112

cả “Hội Đồng Đại Biểu” ra làm “Uỷ Ban Nhân Dân thành phố Bolsa” để xử tội thành phần “ngoan cố” tàn dư Mặt Trận Việt Tân Nguyễn Tấn Lạc. Những chuyện không muốn viết, nhưng những lời tuyên bố phản dân chủ mang tính cách “hăm doạ” không viết cũng không được. Đọc bài phỏng vấn và những câu trả lời của ông Phan Như Hữu, người viết thấy cần phải phân tích ra cho ông Phan Như Hữu hiểu thế nào là dân chủ. Nhiệm vụ của Ban Phối Trí và cái gọi là Hội Đồng Đại Biểu “cuả chúng tôi” (lời ông Phan Như Hữu) không phải là “vũ khí” ông PNH mang ra hù doạ Ban Đại Diện cộng đồng. Mời độc giả đọc đoạn cuối trong trong bài phỏng vấn ông Phan Như Hữu trong Việt Weekly số 38 phát hành ngày 16/9/2010 như sau:

VW: Để làm việc được với ông Nguyễn Tấn Lạc, theo ông phải làm sao?

PNH: Trước hết, theo tôi phải nói thẳng ra cái tánh của ông ấy, để xây dựng và sửa đổi. Hình như, chúng tôi sẽ có biện pháp rõ ràng, chúng tôi sẽ triệu tập một buổi họp Hội Đồng Đại Biểu, và có quyết định về ông Lạc. Vì cộng đồng này là cuả chúng tôi, tức 94 hội đoàn và Hội Đồng Liên Tôn, theo lời ông chủ tịch Ban Thường Vụ là ông Nguyễn Phục Hưng, sẽ có một buổi họp đại hội đồng đại biểu để thảo luận và quyết nghị về trường hợp ông Nguyễn Tấn Lạc.

Thưa độc giả, Ban Đại Diện, Ban Phối Trí và nhất là gần 18 ngàn lá phiếu đã đi bầu ngày 18/4/2010, người viết không muốn tranh cãi với ai về cái nhiệm vụ của từng ban đã được ấn định trong Nội Quy bầu cử. Tất cả ai cũng biết mình phải làm gì, điều gì phải làm và điều gì không nên làm. Trước hết, nếu nói về tình thì sự việc đòi loại trừ Nguyễn Tấn Lạc bằng sự triệu tập Hội Đồng Đại Biểu là một hành động vô ý thức không còn tình nghĩa anh em đồng chí đồng rận từng vào ra sinh hoạt, theo tinh thần kêu gọi sự đoàn kết cộng đồng. Khi dấn thân sinh hoạt mỗi cá nhân phải tự trang bị cho mình một hành trang trong tinh thần bất vụ lợi. Bởi vì đây là một công việc không lãnh lương, nhưng nhiều trách nhiệm (buá rìu dư luận) đôi khi còn tức khí bị đứt gân máu đầu, đứng tim hoặc bể bàn toạ. Biện pháp chế tài không cần thiết (từ xưa nay chưa hề áp dụng) để giữ hoà khí cộng đồng và để thằng VC không cười mình là những người sống trong chế _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 113

độ dân chủ nhưng hành xử hình thức độc tài dân sự, và dân chủ kiểu “cộng đồng” trong dân chủ Hoa Kỳ. Tội của ông Nguyễn Tấn Lạc không lẽ nặng nề đến mức cần phải làm phiền giây phút nghỉ ngơi cuối tuần của bà con đến tìm cách giải quyết?

Ông Phan Như Hữu không xa lạ với người viết, cũng là chỗ quen biết và đã từng sinh hoạt chung nhiều năm. Ông lớn tuổi và là một người có nhiều tính tốt, hiền lành, ăn ngay nói thẳng. Nhưng từ ngày ông bắt cái job “Tài Chánh” cuả Hội Đền Hùng thì cuộc đời cuả ông đã có chiều thiên vị theo kiểu ăn cây nào rào cây nấy. Nhất là từ ngày ông sinh hoạt với hội Đền Hùng thì tinh thần “uống nước nhớ nguồn” của ông lại càng lên cao độ với chủ tịch đền Hùng Nguyễn Xuân Nghiã. Người có tinh thần “ăn quả nhớ kẻ trồng cây” như ông là người có tinh thần tử tế, đáng làm gương. Nhưng “tử tế” cũng phải có giới hạn của sự tử tế, không thể chỉ vì tinh thần lập công với lãnh tụ mà quên đi cá nhân của mình (tính hiền lành.) Tử tế quá đáng và không đúng chỗ của ông Phan Như Hữu là một sự tử tế làm hại thanh danh của ông luật sư Nghiã. Nhiều khi luật sư Nguyễn Xuân Nghiã không muốn, nhưng ông Hữu đã quá trớn trong lúc xe đang xuống dốc mà thắng xe lại bị mòn. Ông Phan Như Hữu khoe là một thành viên của Hội Đồng Đại Biểu, nhưng ông quên rằng ông cũng chỉ là chủ tịch cuả Hội Đồng Việt Nam Tự Do Tây Nam Hoa Kỳ. Một tổ chức được ông Phan Như Hữu xưng là chủ tịch hình như nhiều năm (chắc là muôn năm luôn,) nhưng đi tới đi lui cũng chỉ có một người. Nói nôm na là Chủ tịch của hội đồng chỉ có một mống. Giống như cô Phan Diệu Chi chủ tịch của hội Nữ Quân Nhân trên dưới cũng chỉ có một mình bà đi kèm với một anh chàng Charlot quay phim chiếu trên đài “tàng hình” (không có đài chiếu phim hoặc đài “Tình và Tiền” (T&T) quay phim mà không thấy chiếu hình).

Cái Hội Đồng Đại Biểu mà ông Phan Như Hữu khoe này không biết có bao nhiêu hội đã được xây dựng trên căn bản one-man-band? Nghĩa là trên dưới một người. Vậy trong cái gọi là Hội Đồng Đại Biểu này “94 hội cuả chúng tôi” có bao nhiêu hội đang có giấy phép hoạt động dù là giấy phép nho nhỏ và hẹp bằng gang tay trong phạm vi thành phố và quận hạt Orange? Có bao nhiêu hội mà chủ tịch muôn năm và không bao giờ bầu bán hay hoạt động thường xuyên? Có bao nhiêu hội

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 113

có Minute Meeting (Biên Bản) để làm hồ sơ lưu trữ khi bị tiểu bang audit? Cái Hội Ký Giả Việt Nam Orange County chỉ xin giấy phép trong vòng 2 tuần (1 tuần với Orange County và 1 tuần Garden Grove city) và đang chuẩn bị bầu Ban Chấp Hành, danh chánh ngôn thuận ra phết. Có cả biên bản đàng hoàng, Nội Quy đăng lên cho mọi người xem http://hoikygia.goodforum.net. Đây là chỉ kể sơ qua hình thức từng “thành viên” của cái mà ông Phan Như Hữu khoe là “Hội Đồng Đại Biểu”.

Bây giờ nói đến số đông, ông Hữu nói: “Vì cộng đồng này là cuả chúng tôi”, chao ôi nghe sao ớn lạnh xương sống như bước vào nghiã địa trong đêm tối 30 hoặc ngọt như miá hấp của chú ba Chợ Lớn. Cộng đồng là gì, ông Phan Như Hữu biết định nghĩa “cộng đồng” chưa? Cả một cộng đồng người Việt Nam California hơn 300 ngàn người là của “chúng tôi”? Còn nói là Ban Đại Diện cộng đồng “cuả chúng tôi” thì bác sĩ Nguyễn Xuân Vinh và bà Nguyễn thị Minh Nguyệt (chưa công nhận CĐ/NVQG/NC) có bằng lòng cho ông Phan Như Hữu “bắt cóc bỏ điã” như vậy không? Những đoàn thể không nằm trong danh sách 94 hội đoàn (thật và giả) thì sẽ là cuả ai? Danh từ cộng đồng đơn giản vậy mà không đơn giản đâu ông PNH, nên cẩn thẩn khi xử dụng. Nhất là “Vì cộng đồng này là cuả chúng tôi” thì có lẽ cần phải xét lại.

Cá nhân người viết trước sự thành công của gần 18 ngàn lá phiếu, một thành quả không chối cãi, nên người viết từ những bất mãn lúc đầu về cơ chế và tổ chức Uỷ Ban Đoàn Kết Xây Dựng Sức Mạnh Cộng Đồng (UBĐKXDSMCĐ) đã phải công nhận và đã có những bài viết thuận lợi cho cơ chế mới cũng như bênh vực việc làm của Ban Tổ Chức Bầu Cử, cùng thức khuya thức hôm với ban kiểm phiếu, viết bài làm tường trình sinh hoạt cộng đồng trong khi mọi người đã yên bề trong giấc ngủ. Cho đến giờ phút này, người viết vẫn trân quý Ban Đại Diện CĐ/NVQG/NC này và vẫn quyết tâm củng cố và ủng hộ BĐD này vì lý do “BĐD cộng đồng này là cuả chúng ta” (không phải chúng tôi.) Nhưng bảo rằng “Vì cộng đồng này là cuả chúng tôi” thì quả là lộng ngôn và đã tự phong chức cho “Hội Đồng Đại Biểu” một quyền uy tối thượng. Ông hàm ý khoe rằng cái Ban Đại Diện CĐ/NVQG/NC là của

chúng tôi (94 hội đoàn) và Hội Đồng Liên Tôn (?), nên chúng tôi có _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 114

quyền tùng xẻo thành viên BĐD bất cứ lúc nào? Có nghĩa là lúc thích thì no star where, nhưng nếu không thích thì a-lê-hấp triệu tập Đại Hội Đồng Đại Biểu “toà án nhân dân” để xử tội? Như vậy 7 chiếc đuã Ban Đại Diện sẽ “được” ưu ái chế tài bằng một bản án tử hình có sẵn, nếu ngoan cố không biết vâng lời và Nguyễn Tấn Lạc là chiếc đũa tế thần đầu tiên?

Nghĩ cũng tội nghiệp cho chiếc đuã, một biểu tượng văn hoá Việt Nam trong hình thức ăn uống. Người Tây Phương muỗng, niả và dao, người Á Đông giản tiện chỉ cần một đôi đuã để gắp và và cơm. Đôt nhiên ngày 5/8/2010 bó đuã bị mang lên bàn chủ toạ và đòi bị bẻ (đuổi ký giả) ngang xương, rồi bây giờ ngay cả thành viên BĐD cũng bị hăm doạ mang ra bẻ bởi Hội Đồng Đại Biểu. Chưa bao giờ chiếc đũa biểu tượng văn hoá Việt Nam bị lạm dụng và cấm được hành nghề “và thức ăn” như vài tháng sau ngày tân BĐD được bầu. Quan tắt xuất thân từ trung tâm văn hoá Đền Hùng Hải Ngoại dần dần xuất hiện hơi nhiều. Quan Bà lẫn Quan Ông. Sau 35 năm trưởng thành trong ý thức chính trị dân chủ Hoa Kỳ, cộng đồng Việt Nam quận Cam đã tiến bộ văn minh vượt bực bằng cách một chân đạp lên 2 chữ công lý, chân kia đạp lên 2 chữ dân chủ và miệng hô hào 2 chữ tự do “bẻ đuã”. Thế mới biết cái danh xưng Hội Đồng Việt Nam “Tự Do” Tây Nam Hoa Kỳ có quyền lực tối thượng đến độ thành viên Ban Đại Diện vẫn “được” tự do bị xét xử chỉ vì cái tội cứng đầu cứng cổ và không biết làm con tôm để cong lung, dù được đồng hương bầu, who care, chúng ông đang nắm vận mệnh cộng đồng bằng vũ khí “Hội Đồng Đại Biểu”. Coi chừng lãnh cán búa.     

Trời đất quỷ thần, cha mẹ ơi. Thằng VC nó độc tài gian manh, nhưng nó cũng còn biết nói “nhân dân làm chủ, nhà nước quản lý.” Không ai cả gan trắng trợn và sống sượng tuyên bố ngon lành như ông Phan Như Hữu: “Vì cộng đồng này là cuả chúng tôi, tức 94 hội đoàn và Hội Đồng Liên Tôn.” Người viết nhớ không lầm, HĐLT thì luôn luôn cải chính không đứng tên “thẻ chủ quyền” của ai cả, nhiệm vụ tổ chức bầu cử xong là chấm dứt. Bằng chứng Linh mục Nguyễn Uy Sỹ đã âm thầm không xuất hiện sau khi hoàn tất nhiệm vụ. Kể cả UBĐKXDSMCĐ cũng đã giải tán. HĐLT chỉ yêu cầu sẵn sàng đứng ra “thống nhất” cộng đồng Việt Nam bằng cách tổ chức một cuộc bầu _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                Trang 115

cử nếu có chữ ký của 70 đoàn thể. Sau đòi hỏi này, UBĐKXDSMCĐ ra đời và ngay lập tức như là Tề Thiên Đại Thánh, nhiều hội bứt lông thổi ra thành hàng trăm Tôn Hành “Giả” từ gốc gác Hội Đền Hùng Hải Ngoại. Ngày xưa Tổ chia 50 người con theo Mẹ Âu Cơ lên núi và 50 người con theo Cha Lạc Long Quân xuống biển. Ngày nay, thời đại văn minh biến ảo khôn lường, một người cũng được làm chủ hội. Lẽ dĩ nhiên, cái gọi là sao y bản chánh (tức là gốc) Hội Đồng Đại Biểu này cũng từ trong các thành viên của UBĐKXDSMCĐ vừa giải tán. Mà thành viên của uỷ ban này lại cũng chính từ cái gốc “Uống nước nhớ nguồn Quốc Tổ” mà ra. Mèo lại hoàn mèo.

HĐLT là những bậc tu hành chân chính lòng ngay tính thật (cứ tạm tin như vậy) cầm tờ danh sách trong tay lòng mừng như ngày hội Tiên Rồng đúng là “ý trời” thiên thời, điạ lợi nhân hoà. Đúng như lời chủ tịch Đền Hùng nói: “Vì mốc điểm 35 năm, nên phải gấp rút ra mắt BĐD trước ngày 30/4”. Ai cũng tưởng “mốc điểm” 35 năm là một sự kiện gì ghê gớm, ai ngờ chẳng có gì ghê gớm ngoại trừ chỉ có sự kiện, một người không được đồng hương bầu nhưng lại được đứng trên cung Thánh giơ tay tuyên thệ: “Tôi xin thề”. Không biết bà Đặng Thị Hằng thề cái gì, bà tuyên thệ chức vụ gì? Ai bầu mà thề? Người được bầu không thề, người không được bầu lại giơ tay nhận trách nhiệm. Đúng là 35 năm cũng có điềm lạ đặc biệt. Phải công nhận là người Việt tị nạn cộng sản ai cũng chua xót và đau lòng vì sự phân hoá cộng đồng, ai cũng cầu mong nghĩ đến cộng đồng 35 năm phân hoá sẽ có cơ hội tựu trung lại một khối. Nên các ngài lãnh đạo tinh thần, đã đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu tổ chức bầu cử cho 18 ngàn đồng hương ca bài “Rủ Nhau Đi Bầu”. Mà giáo dân phật tử, đạo hữu, tín hữu nghe lời kêu gọi của các vị lãnh đạo tinh thần đi bầu đông thật. Nhưng bà con đi bầu Ban Đại Diện Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia không phải bầu Hội Đồng Đại Biểu. Cái gọi là Hội Đồng Đại Biểu mà ông Phan Như hữu khoe, cũng không có ghi trong Nội Quy Bầu Cử. Cái Ban được ghi danh trong sổ vàng Nội Quy bầu cử là Ban Phối Trí. Mà cái ban Phối Trí có tên trong Nội Quy này cũng không phải là cái ban được lập ra để “truất phế” Ban Đại Diện. Ban Phối Trí lập ra để giải quyết cái RỐI TRÍ của BĐD khi cần tham khảo, xa hơn nữa khuyến cáo nếu cần. Nhưng lời khuyến cáo không nên đưa ra trong lúc Ban Phố Trí cũng đang bị Rối Trí. Ngay cả cái tên gọi là Ban Thường _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 116 Vụ (Nghe hơi giống và có mùi khai khai của Xã Hội Chủ Nghiã và mang tính tổ chức chính trị đấu tranh hơn là đại diện cộng đồng cũng trật lấc.) Nội Quy bầu cử không gọi là Ban Thường Vụ, cái tên này từ trên trời bị mưa trợt chân té xuống đất cái bịch mang theo một cái ba lô chưá đầy danh sách tên nhiều hội đoàn vào Hội Đồng Đại Biểu.

Nội Quy bầu cử cũng không thấy nói cái đến Hội Đồng Đại Biểu và cái HĐĐB có quyền truất phế Ban Đại Diện hoặc các thành viên Ban Đại Diện? Muốn lập HĐĐB phải có một Đại Hội Cộng Đồng. Tự mình biến thể 94 hội đoàn thành HĐĐB là vi phạm nguyên tắc dân chủ. Nếu thấy thành viên nào của Ban Đại Diện vi phạm Nội Quy, mà BĐD không có biện pháp chế tài thì Ban Phối Trí mới được quyền khuyến cáo, khuyến cáo thôi nhé. Nội Quy bầu cử ghi rõ như vậy. Mang kính khuếch đại đọc hết bản Nội Quy bầu vẫn không thấy HĐĐD nằm ỡ chỗ mô? Nội Quy Ban Đại Diện CĐNVQG/NC được thông qua trong phiên họp cộng đồng khoáng đại còn rõ ràng hơn với biện pháp chế tài thành viên vi phạm kỷ luật, đâu cần ông Phan Như Hữu mang HĐĐB ra hù doạ làm người ta teo bu-gi lấy gì can đảm mà làm việc được nữa? Vậy mà ông Phan Như Hữu tự ý lên tiếng “hăm doạ” sẽ triệu tập Hội Đồng Đại Biểu để “quyết định” về trường hợp của ông Nguyễn Tấn Lạc. Ông Phan Như Hữu nên nhớ cái mà ông khoe là Hội Đồng Đại Biểu bản thân chẳng có một giá trị pháp lý hay tư cách sinh hoạt trong cộng đồng. Ông dám triệu tập một Đại hội của Hội Đồng Đại Biểu để trình diện các thành viên Đại Biểu có bao nhiêu hội viên, giấy phép hoạt động, ngày giờ năm tháng cấp phát không?

Ông nên nhớ dân chúng bầu Ban Đại Diện Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia, không ai bầu Hội Đồng Đại Biểu. Gần 18 ngàn lá phiếu không bầu cho Hội Đồng Đại Biểu, do đó HĐĐB vô giá trị pháp lý với BĐD do dân bầu. Luật lệ nào cho phép ông Phan Như Hữu dùng HĐĐB để truất phế một thành viên trong BĐD do dân chúng bầu ra chỉ vì một cái tội, theo lời ông Phan Như Hữu là: “Vì không thấy ông chủ tịch, chỉ thấy họ, tất nhiên đồng hương thấy họ tốt, còn chủ tịch xấu”. Thì ra ông Phan Như Hữu bất bình vì nghĩ rằng đồng hương thấy ông Lạc tốt mà thấy ông chủ tịch (Nguyễn Xuân Nghĩa) xấu. Đồng ý ăn cây nào rào cây nấy, nhưng ông Hữu rào cách này thì chết mother thiên hạ hết. Chẳng ai khen ông Lạc mà cũng chẳng có ai chê ông _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 117 Nghiã, chỉ có ý nghĩ trong đầu cuả ông Hữu đến từ một sự thiển cận nên ông đã suy diễn ra như vậy. Nhiều khi chính vì “gợi ý” này mà ông Hữu đã làm cho độc giả không hề nghĩ ông Nghiã xấu, lại phải nghĩ ông Nghiã “xấu” lắm sao? Như vậy là ông Hữu hại ông chủ tịch của ông chứ không phải là bênh. Ông Hữu nâng kiểu này thì bi tròn cũng phải thành méo hoặc thành dẹp luôn (dẹp tức là hết xài.)

Chưa hết, cái lập luận rất vô lý và mang tinh thần rất độc tài trong nhận định của ông Hữu là việc 2 ông Nguyễn Tấn Lạc và Trần Văn Minh ra Tượng Đài Việt để xin lỗi đồng hương về việc huỷ bỏ chào cờ. Ông PNH cho là không đúng, thì cũng chỉ là sự chủ quan của ông PNH. Ông Phan Như Hữu nói, nguyên văn: “Vậy mà ông Lạc và ông Minh vẫn ra tượng đài, vẫn làm, nghe nói là vỏn vẹn được khoảng 50 người. Đó là việc làm bôi bác.” Tại sao là không đúng và bôi bác cái gì? Trước hết ông Hữu khinh miệt “vỏn vẹn được có 50 người”, vâng đó chính là những người không nghe được thông báo huỷ bỏ nên họ vẫn đến, chứ không phải ông Lạc và ông Minh tổ chức chào cờ chỉ vọn vẹn có 50 người. Tuyên bố như vậy ý ông Phan Như Hữu cho rằng, mặc dù Ban Đại Diện đã quyết định bỏ, nhưng 2 ông ngoan cố vẫn kêu gọi được 50 người? Con số 50 người là một sự bôi bác, nhưng nếu không huỷ bỏ may ra 300, 400 500? Ông Hữu ăn nói lẩm cẩm như vậy mà lại làm kế toán cho hội Đền Hùng lạ thiệt. Chính vì “cái khoảng 50 người này” mà 2 ông Lạc và Minh phải ra Tượng Đài để xin lỗi về tội “đồng hương không nghe hoặc không đọc được thông báo huỷ bỏ” đấy ông Hữu ạ. Chắc ông PNH bắt mọi người trong cộng đồng phải đọc báo thường xuyên và phải nghe đài thường trực? Ông Hữu lại còn đặt ra luật lệ mới chỉ có 1 người xin lỗi đủ rồi, 2 người ra xin lỗi là bôi bác BĐD (Chắc là luật thời thượng cổ khi chưa có luật?)

Chưa hết, ông lại còn không cho phép 2 ông này được chào cờ VNCH. Khi người viết đề nghị chào quốc kỳ và niệm hương thì bổn phận bất cứ một người công dân yêu nước cũng phải nghiêm chỉnh đứng chào quốc kỳ VNCH, dù trong lòng không muốn chào, cũng phải đứng nghiêm để chứng minh là người quốc gia không phải là người Việt cộng. Ý ông Phan Như Hữu cho rằng chào cờ và niệm hương là bôi bác và bỉ mặt Ban Đại Diện, mà chủ tịch BĐD cũng là chủ tịch Hội Đền Hùng chắc là ông Hữu cũng không lên án ông Nguyễn Tấn Lạc? _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 118  Người viết hiểu ý ông Hữu muốn nói, BĐD đã quyết định “không được chào cờ sáng thứ Bảy 3/9/2010” thì không có thành viên nào trong BĐD được phép chào cờ, vì chào cờ như vậy là bôi bác chủ tịch Nguyễn Xuân Nghiã. Luật gì quái dị dzậy, thưa ông Hội Đồng VN Tự Do?       

Nếu nói về lý thì ông Hữu lại càng sai đứt đuôi con nòng nọc. BĐD có nội quy, trong Nội Quy thì lại không có khoản cấm thành viên là thành viên của đảng phái chính trị. Nếu bất bình vì cá tính “chủ quan” cuả ông Lạc như ông Hữu phán xét thì không có Nội Quy nào cho phép có quyền chế tài thành viên vì tính chủ quan cuả thành viên. Cha mẹ sinh con trời sinh tính, nay ông Phan Như Hữu lại ra oai bắt người ta phải thay đổi cá tính mới được sinh hoạt cộng đồng? Dậy con từ thưở còn thơ, người Trung Hoa uốn cây Tùng từ lúc còn nhỏ, cây Tùng lớn mọc thẳng băng bố ai mà uốn được nữa. Con người cũng vậy, 65 tuổi như ông Lạc hay bà Trần Thanh Hiền mà bảo phải thay đổi cá tính có lẽ đội đá vá trời. Nói vậy cái bản tính hay càu nhàu của ông Hữu có đổi được không nhỉ, nếu không có Nội Quy nào bắt ông phải sửa đổi không?

Nhưng cái sai lầm to lớn nhất là ông Phan Như Hữu đã mang Hội Đồng Đại Biểu cuả ông ra hù doạ “dân cử” BĐD? BĐD do dân bầu, Hội Đồng Đại Biểu từ UBĐKXDSMCĐ, UBĐKXDSMCĐ thì từ đâu ra chẳng ai biết (Tề Thiên Đại Thánh?) Vậy mà ông dám lộng ngôn cho là BĐD cuả chúng tôi và Hội Đồng Liên Tôn. Chúng tôi đâu có đi bầu giùm cho Hội Đồng Đại Biểu và Hội Đồng Liên Tôn. Nói như vậy ông Hữu muốn tùng xẻo BĐD ra sao cũng được hay sao? Chưa hết ông Phan Như Hữu đã tuyên bố: “Hình như, chúng tôi sẽ triệu tập một buổi họp Hội Đồng Đại Biểu, và có quyết định về ông Lạc. Vì cộng đồng này là cuả CHÚNG TÔI, tức 94 hội đoàn và HĐLT.” Và ông Phan Như Hữu đã cũng ra chỉ thị ông Nguyễn Phục Hưng “sẽ có một buổi họp HĐĐB để thảo luận và quyết định trường hợp ông Nguyễn Tấn Lạc.” Chắc ông Nguyễn Phục Hưng đọc được bài phỏng vấn có tên ông, ông cũng phải lắc đầu say No, not me man.  

Thật là quái dị, một thành viên Hội Đền Hùng với tay đòi “xử lý” thành viên BĐD do đồng hương tín nhiệm bằng một “toà án nhân _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 119 

dân” HĐĐB với lý luận “vì cộng đồng là cuả chúng tôi.” Chưa kể sai lầm nguyên tắc, Ban Phối Trí do 94 hội đoàn (HĐĐB) bầu ra, vậy mà chủ tịch Ban Phối Trí (Nguyễn Phục Hưng) lại có quyền triệu tập cái HĐĐB bầu ra mình. HĐĐB theo như ông Phan Như Hữu nói tức là Đại Hội Cộng Đồng. ĐHCĐ thì do Ban Đại Diện triệu tập để giải quyết chuyện quan trọng của BĐD. Không lẽ HĐĐB hoặc Ban Phối Trí bất cứ lúc nào không thích thành viên nào của BĐD thì đều triệu tập Đại Hội HĐĐB để “thanh toán” ngắn gọn? Vậy từ nay 7 thành viên cuả BĐD nên đặt mình vào vị trí sẵn sàng bị “mời đi chỗ khác chơi,” bất kỳ lúc nào nếu không biết nói “yes” với bất cứ thành viên nào cuả hội Đền Hùng Hải Ngoại?

Ông Phan Như Hữu còn khi dễ ông Lạc là người “bị” đôn lên (không phải 7 người đắc cử đầu tiên.) Xin lỗi Nội Quy bầu cử đã ấn định thì dù là đậu vớt hay đậu đôn thì cũng là thành viên cuả BĐD, sao ông Hữu lại có vẻ khi dễ luật bầu cử của HĐLT? Sản phẩm tuyệt vời của cựu luật sư Phạm Văn Phổ, đấy ông Hữu. Như vậy theo ông PNH, ông Lạc được phép chỉ để ngồi gật không phải để làm việc. Hay là ngồi làm tuỳ phái cho cộng đồng sai bảo vì đậu vớt, không được giữ bất cứ chức vụ gì sao? Ông Hữu ơi, chuyện BĐD thì để BĐD họ lo, ông cứ lo kết toán chi thu bên Hội Đền Hùng đi. Đừng với tay qua làm luật di trú BĐD/CĐ thành luật du di kỳ lắm. BĐD họ biết việc phải làm và cần làm. Bằng chứng họ đã “xử” Dương Đại Hải. Nếu ông muốn cho thành viên BĐD về hưu thì người cần về hưu là ông Trần Trọng An Sơn, không phải ông Nguyễn Tấn Lạc. Vì ông TTAS cần dưỡng bệnh để nhường chỗ người khác. Người được đôn lên yên trí lớn, không phải là ông Ngô Chí Thiềng mà là bà Trần Thị Phú. Vì ông Ngô Chí Thiềng đã tuyên bố, ông chỉ nhận lời được đôn lên nếu Bà Phú cũng được đôn lên cùng với ông. Đây là một lời từ chối khéo, vì Nội Quy bầu cử đâu có luật cho phép 2 người thay một người. Hơn nữa bà Phú vào thì tránh được tiếng là ông Nguyễn Tấn Lạc mang Mặt Trận và thao túng BĐD.    

Bổ túc: Tuần trước người viết đề cập đến 2 ông Nguyễn Phục Hưng và Nguyễn Phi Hùng, khi gửi bài vì lầm lẫn bị xoá mất một đoạn nên nhiều độc giả thắc thắc tại sao lại đưa tên 2 người này mà không có dẫn chứng gì? Dạ thưa cả 3 chúng tôi tên viết tắt đều là NPH, nhưng 2  _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 120  ông NPH kia thì chẳng bị sao quả tạ chiếu, chỉ có cái tên NPH của người viết là bị long đong, lận đận. NPH người viết bị chúng ghét vì tội viết tầm bậy trúng tùm lum. Xin thành thật xin lỗi độc giả và xin được bổ túc.   

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 121  

Bolsa Thiên Hạ Sự 13/9/2010

Xin đừng làm con Vịt

Thứ Bảy tuần qua 5/9/2010 trên góc đường First dẫn vào sở thú Santa Ana có người mặc bộ quần áo mang hình dạng con Vịt (Donald Duck). Được biết đây là buổi nói chuyện của ứng cử viên thống đốc Jerry Brown và dân biểu liên bang Lorretta Sanchez cho cuộc tranh cử tháng 11/2010. Người giả làm Vịt để chọc quê bà dân biểu dám xúi mà không dám làm Loretta Sanchez.

Duck tiếng Mỹ là Vịt ai cũng biết, nhưng tiếng lóng ám chỉ người lẩn tránh, núp lén. Ai núp lén, ai lẩn tránh ai? Tờ Orange County Register chơi ngay một tấm ảnh trên trang báo làm nhột nhạt bà dân biểu Sanchez. Cả thế giới biết bà đang sợ phải tranh luận với dân biểu Trần Thái Văn. Luật sư Trần Thái Văn, ứng cử viên đối thủ của bà già 14 năm trong nghề dân biểu, đã gửi thư thách thức 4 buổi hội thoại trước báo chí và cử tri. Bà già “uýnh VC bằng miệng” hãi quá đành xin em chả, em chả, chả chià, chả vôi, chả giò, chả đùm, chả rán, chả nướng, chả cá thì là, chợ Việt Nam có bao nhiêu loại chả bà gom về ăn lấy ăn để tìm cách lẩn tránh thợ săn Trần Thái Văn và có lẽ hẹn sau ngày 2/11/2010 hoặc sau ngày Phiếu Khiếm Diện đã được gửi đi? Tại sao bà Loretta Sanchez lại kinh hãi DB Trần Thái Văn? Bởi vì xưa nay bà chưa bị ai thách thức vì chưa có đối thủ đáng sợ. Nay gặp một tay nghề chuyên nghiệp dân biểu bà Sanchez sợ là phải? Chỉ cần một câu hỏi “bà nói bà tranh đấu cho nhân quyền VN, yêu cầu dẫn chứng bà là tác giả dự luật nào vinh danh cờ Vàng, cấm cổ bọn phái đoàn VC đến quận Cam?” hoặc “14 năm qua, bà từng là tác giả một dự luận tại Quốc Hội Hoa Kỳ chưa?” Chừng đó thôi cũng đủ mất mặt bầu cua Sanchez.

Nhưng chưa hết, tuần qua thay vì im lặng là vàng sau khi đi chơi với Playboy Hugh Hefner trên lâu đài tình ái Los Angeles, bà lại nói quàng nói xiên, khoe một mình mà bà đã tả hữu xung đột 4 dân biểu người Mỹ “nặng ký” thì hà huống gì ứng cử viên Á Châu (khi dễ?) Nhưng đã nói thì phải nói cho rõ bà trả lời gì? Khi “bọn nhà báo” hỏi bà nghĩ gì về dự án xây đền Hồi Giáo gần “thánh điạ” Ground Zero, kỷ niệm đớn ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 122 đau mà có thể không bao giờ xóa nhòa trong tâm khảm dân Mỹ và thế giới tự do trong biến cố 9/11 thì bà lại loanh quanh: “Chuyện của Nữu Ước, tôi không ý kiến.” Đúng là một lối nói để chạy tôi và bênh vực phe Dân Chủ của Tổng Thống Barrack Obama.  

Nhưng trốn thì trốn tại sao bà lại chui vào cái động Playboy của ông già Hugh Hefner để trốn? Bà không có thì giờ debate với luật sư Trần Thái Văn, nhưng lại có thì giờ đi “Play Boy” (viết rời) với anh già hết xiú quách Hugh Hefner? Phải chăng bà già “thích mặc áo dài Việt Nam” và “chúc mừng năm mới” sợ bị bí nên phải đi playboy để thông? Khi bà thông xong thì phiếu khiếm diện đã bắt đầu tung ra. Phiếu khiếm diệm được gửi đi tức là dân đã chọn bầu xong (đa số dân Việt mình thì lại hay bầu khiếm diện, nhất là các vị cao niên) thì cần gì debate nữa? Nghe nói tháng 10 bà lại sẽ mom men đi về Việt Nam. Cái vụ đi Việt Nam có được hay không thì bà cũng có lợi. Mấy ông Việt Tân chệch hướng thì cũng hay thích nói chệch lắm. VC không cấp Visa cho bà Sanchez nhập cảnh thì họ diễn nôm là là vì bà đấu tranh dân chủ cho Việt Nam mạnh bạo nên VC sợ. Nếu cấp visa nhập cảnh thì mấy ông cũng lại diễn nghiã vì sợ sức mạnh dân biểu của bà nên chính quyền VC phải cấp Visa cho bà. Tưởng bà về làm vương làm tướng, ai ngờ lần trước về Việt Nam nhìn vợ nhà đấu tranh dân chủ Nguyễn Thanh Giang bị công an bắt trước mặt mà bà đứng nhìn như trời trồng không phản ứng. Nói tóm lại chuyện bà Loretta Sanchez chỉ là chuyện “dân chủ trình diễn”, có nghĩa là look real mà not real. Cứ tưởng như là thật mà chẳng có gì thật.      

Đó là chuyện Mỹ, vịt Mỹ. Thế Vịt VN thì sao? Tại Việt Nam có nhà văn Chu Tử viết phiếm trên Ao Thả Vịt, từ ngày ông chết không còn nghe ai thả vịt. Ai ngờ gần đây sau ngày họp báo 5/8/2010 của Liên Uỷ Ban (LUB) lại có vài con Vịt lạc bày đội mồ sống lại. Vịt VN không gọi là “duck” nhưng lại biết “duck.” Lâu lâu ngóc đầu quạc, quạc, quạc vài câu “Thư Ngỏ”. Một con Vịt viết bài, một con Vịt ký tên và nhờ một con Vịt khác phát tán lên mạng Internet. Sáng thứ Hai thức dậy chuẩn bị đi dự lễ khai trương văn phòng tranh cử mới của luật sư Trần Thái Văn trên đường Harbor góc Garden Grove. Mở e- mail để xem có tin VC tấn công tin tặc trong lúc đang ngủ không? Ai ngờ VC không thấy, thấy một bầy Vịt chạy quạc, quạc, quạc tán loạn _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 123

trên diễn đàn điện tử. Tưởng là cố nhà văn Chu Tử đội mồ sống lại, nhưng không đó là những con Vịt không dám nhận lời tham dự họp báo ngày 13/8/2010 của người viết và thư thách thức hội luận lại tìm cách quạc quạc quạc bằng e-mail. Đã lỡ “ducked” từ ngày 13/8/2010 thì ducked luôn cho yên nhà yên cửa, sao lại ngóc đầu: 1 viết thư ngỏ, 1 ký tên và 1 e-mail gửi tùm lum 5 châu 4 biển (Xin lỗi ông Lê Quang Dật bị lạc đạn vì ông là người gửi e-mail dùm.)  

Một số các nhà mediator (nôm na là sứ giả hoà bình) trong cộng đồng, chạy đôn đáo, xuôi ngược Đông, Tây, Nam, Bắc để làm sự bình an cho cộng đồng vì sợ cảnh ném chuột bể đồ cổ. Kể cả giải pháp “ăn tối” để đả thông bao tử trước khi đả thông tư tưởng. Đả gì thì đả, miễn là đừng đả cẳng chân, thượng cẳng tay thì OK Salem. Đừng chơi kiểu đang ăn mời ra ngoài vì nhu cầu bảo đảm an ninh cho người được mời ăn. Nhất là đang ăn đến món cá Lưỡi Trâu hay cá Hồng hấp xì dầu bị “mời” ra coi chừng hóc xương tổn thọ. Mất công đi nhà thương xài Medical, Medicare tốn thêm tiền thuế của dân chúng trong thời kỳ kiệm ước. Tuần trước người viết tạm ngưng chiến “Mậu Thân” theo lời khuyên của các cố vấn tối cao của cộng đồng thì phe bên kia lại vi phạm lệnh ngưng bắn Mậu Thân. Sáng thứ Hai 6/9/2010, phát tán Thư Ngỏ lung tung trên các báo chí và diễn đàn. Không báo nào đăng, không đài nào đọc trừ đài thất thanh Uỷ Ban Đặc Nhiệm (UBĐN.) Mùa hè là mùa tại Hoa Kỳ đầy phong ba bão táp, nên cây muốn ngừng nhưng gió lại vẫn phùng mang trợn mắt thổi phù phù thì bố ai không bị gió thổi ngả nghiêng? Nghiêng bên này thì phải gượng lại bên kia để đứng cho thẳng người, để không bị mang tiếng trở thành người “nghiêng ngả.”

Lý do người viết biết, không phải ông Phan Kỳ Nhơn viết, vì từ ngày ông Nguyễn Xuân Tùng “giã từ vũ khí” và người viết đi hành nghề “bị đuổi ra khỏi phòng họp” (Nam California chỉ có những người hành nghề ký giả mới bị đuổi, nên không gọi là hành nghề ký giả mà dùng danh xưng mới, nghề “bị đuổi ra khỏi phòng họp”.) Sau ngày 5/8/2010, bà con Nam California biết được chân lý, ai được mướn vào gây hỗn loạn, biết đuổi những ký giả đi lề trái của LUB và biết vào phòng họp chửi bậy, tố cáo loạn xà bẻo thì no star where. Bà Diệu Chi phát biểu 4 phút trong khi mọi người chỉ có 2 phút, mà lại phát biểu những cái nằm trong “lòng” của bà không phải đề tài thảo luận của ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 124 BTC họp báo cũng no star where. Nghiã là BTC họp báo 5/8/2010 vẫn làm ngơ, nếu đi đúng lề đường đã vẽ sơn, dù đi lề trái cũng là phải. Sau buổi họp báo ông Phan Kỳ Nhơn bảo sẽ “khai trừ” Diệu Chi để người viết đừng viết bài Liên Uỷ Ban. Đến nay cả tháng Diệu Chi vẫn còn ngồi chồm hổm trong các phiên họp của UBĐN và gần đây nhẩy như cóc vào trong Ban Đại Diện và họp với Ban Phối Trí chẳng ai dám lên tiếng.

Rõ ràng là ông Phan Kỳ Nhơn đã bị ông Bùi Văn Nhân bóp cổ họng. Nếu LUB chấp nhận những chợ cá Nguyễn Thị Minh Ngữ, Phan Diệu Chi thì ráng vểnh tai nghe ngôn ngữ chợ Cầu Lãnh mà thôi. Viết đến đây nhớ lại ngày xưa nghe mấy ông thợ hát thuộc loại Hoài Linh hay ca bản “Tôi sẽ đưa em về, dù xa xôi, vạn lý dù trời mưa hay trời nắng… Tôi sẽ đưa em về, về cầu Bông hay Cầu Muối, về Cầu Tre hay Cầu Sắt, về cầu Ô hay Cầu Giấy, về Cầu Ông Lãnh………Cầu Tiêu.” (Thúi hoắc, xin lỗi độc giả.) Đúng là “Từ ngày có em (Diệu Chi & Nguyễn Thị Minh Ngữ) về, nhà mình toàn tiếng chửi thề. Dòng lệ tuôn trào nghe ói ghê” (điệu Tango nhịp nhàng trầm bổng.) Bây giờ LUB chỉ còn lại thợ viết bà giáo sư Pháp Văn Trần Thanh La. Mà văn chương của bà Trần Thanh La thì xin phép miễn bàn. Ông Phan Kỳ Nhơn thì chưa bao giờ viết được vài hàng chữ ra hồn thì làm sao viết được Thư Ngỏ? Vừa mới đọc xong hàng đầu đã ngửi ngay mùi giáo viên lớp ba trường làng Vĩnh Long cuả cựu dân biểu Bùi Văn Nhân. Cả 2 ông này thì kiến thức và kỹ thuật e-mail thì bắn một phát e-mail vượt bức tường âm thanh bay vọt vào vũ trụ còn nhanh hơn phản lực cơ chiến đấu F-35 của Hoa Kỳ vừa sản xuất. Có nghĩa là mất tiêu chẳng ai nhận được gì. Đành phải nhờ ông Lê Quang Dật “kính nhờ phổ biến rộng rãi.”

Điều khôi hài là viết Thư Ngỏ đuổi ký giả mà lại bảo nhờ báo chí phổ biến rộng rãi? Cộng đồng đâu phải là nhà thờ mà quý vị đòi làm “CHA” tất cả mọi người? Vừa phải thôi, tu ra linh mục không phải dễ đâu. Còn khó hơn tốt nghiệp đại học với muôn vàn thử thách. Cái LUB này hình như cũng thích làm công việc mà Ban Phối Trí đã làm tức là làm “quan tắt”. Ca dao có câu: “Đàn ông quan lớn thì trầy, đàn bà quan tắt nửa ngày lên quan” đúng thật. Nếu biết trước Cái Ban Phối Trí (trong số 9 người thì hội Đền Hùng Hải Ngoại “gửi” vào 7) thì có ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 125 lẽ Hội Đồng Liên Tôn cũng chẳng muốn bị đè đầu ra nghe chửi để cố gắng tổ chức bầu cử ngày 18/4/2010. Biết vậy thì cái ngày cuối tháng 2/2010 của UBXDSMCĐ tại Westminster City Hall trao mẹ cái CĐ/NVQG/NC cho cái Hội Đồng Đại Biểu cho tiện việc sổ sách, khỏi mất công bầu Ban Đại Diện, vừa mất thì giờ vừa lộn xộn.   

Mấy bà già “quan tắt” như Thanh Hiền, Duyên Trang, Đặng Hằng, Diệu Chi, hợp cùng mấy ông Hưá Trung Lập, Trần Sơn Hà, Trần Thanh Phong biết rằng ra ứng cử chẳng ai bầu. Chắc chắn sẽ té cái đụi, mất mặt cộng đồng, nên đành ngồi chờ có Ban Đại Diện xong rồi phe mình tiến cử phe ta lẫn nhau vào Ban Phối Trí. Từ đó mình sẽ hợp tình hợp lý “khuyến cáo” Ban Đại Diện làm theo ý mình và như vậy vẫn được làm “CHA” thiên hạ. Do đó, những “quan tắt” này rât kiên nhẫn ngồi chờ bầu cử xong nhẩy ra làm Ban Phối Trí vừa khoẻ re như con bò kéo xe, thay vì trầy da sứt vẩy, tiếng chì tiếng bấc. Tụi nó 7 đứa (Ban Đại Diện), phe mình 7/9 (Ban Phối Trí) mà lại là người toàn một khối keo sơn made in Đền Hùng Hải Ngoại, bảo đảm ta nhất định thắng, địch nhất định thua. Đúng là làm “quan tắt” sướng thiệt.

Thí dụ tuần qua, Ban Đại Diện biểu quyết 6/1, quyết định làm lễ Tạ Ơn tiền nhân và chiến sĩ bằng lễ chào cờ tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ. Nhưng ông chủ tịch BĐD nhất định không chịu ơn ai cả ngoại trừ Hội Đồng Liên Tôn, nên không chịu làm lễ Tạ Ơn và kéo Ban Phối Trí “hành quân” vào phiên họp thường lệ của Ban Đại Diện mỗi tối thứ Năm bằng chuẩn bị kế hoạch Rối Trí cho ban Phối Trí hành động. Kết quả phe ta toàn thắng thông báo huỷ bỏ chưa đầy 24 giờ trước giờ Lễ Tạ Ơn. Như vậy Ban Phối Trí có quyền hành lớn hơn Ban Đại Diện rồi. Lý do quý ông bà “rối trí” đưa ra vì không có người làm Hầu Kỳ là sai, lý do dành giựt với cựu Đại Tá Phạm Văn Thuần cũng sai luôn. Ông Thuần tổ chức chào cờ đầu tháng, Ban Đại Diện tạ ơn một lần rồi vẫy tay chào nhau, không lẽ mỗi tháng mỗi tạ ơn. Rút cục chỉ là cái lý để biện minh cho cái “không muốn tạ ơn” mà thui. Còn vụ không có người làm hầu kỳ cũng sai, phải nói lại là có người, nhưng người đó là Nguyễn Phương Hùng thì phải hủy bỏ. Bằng chứng là ông Nguyễn Tấn Lạc phải cải chính cho ông Nguyễn Văn Minh khi bị cáo oan là bị Nguyễn Phương Hùng chỉ đạo.

________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 126

Mẹ ơi, Lạy Chúa con chưa hề quen biết ông Trần Văn Minh trước ngày bầu cử Ban Đại Diện Cộng Đồng. Nay con lại được các ông bà “rối trí” và bà bất bình thường Diệu Chi bảo là lãnh đạo ông Minh lẫn ông Lạc thì quả là con được hưởng ơn Thiên Chúa. Ông Lạc giải thích ông Minh đã ca bài “Nếu có lần anh gõ cửa đến thăm” Liên Hội Cựu Chiến Sĩ, ông Nguyễn Phục Hưng, Tập Thể Chiến Sĩ, Hội cựu SVSQ Thủ Đức, Hướng Đạo Việt Nam. Nhưng nơi nào cũng đã được trả lời “Thôi anh đi về về đi, đau thương này ….” Bí quá, “Một đêm trăng sáng lung linh” ông Minh gọi điện thoại xin lỗi hơi khuya (hơn 11 giờ khuya,) để xin nhờ toán hầu kỳ 3 ngày trước khi lễ Tạ Ơn. Người viết cũng vô tình lòng dạ không xiên xẹo, nhận lời ngay vì nghĩ mình đang ủng hộ Ban Đại Diện này mà. Ai ngờ chỉ vì cái tên NPH mà sinh ra nhiều chuyện. Ông Nguyễn Phục Hưng (cũng NPH), ông Nguyễn Phi Hùng (Hội trưởng SVSQ Thủ Đức, San Diego cũng NPH) mà họ chẳng bị đì. Thật là bất công. Gặp ông Hùng San Diego sáng Chủ Nhật trong khoá 4/68, than phiền cái NPH của tôi và ông ta, ông bảo chắc tại vì anh giỏi quá nên họ ghét? Lần sau em chả, em chả giống bà Loretta Sanchez cho yên chuyện. Từ nay xin chừa ngu, ngu một lần đủ chết sao ngu hoài như ông kỳ kỳ gì chỉ biết ký mà không biết đọc? Cũng có người lại an ủi người viết, thật là họ không ghét người viết, chẳng qua họ cần có lý do để không phải làm lễ Tạ Ơn và chào quốc kỳ VNCH mà thôi. Người viết chỉ là nạn nhân được mượn cớ khỏi “phục vụ” cộng đồng và “Tạ Ơn” Hồn Thiêng Sông Núi.    

Có người bảo ông chủ tịch BĐD có máu văn nghệ này từng tổ chức nhiều chương trình Tạ Ơn Người, Tạ Ơn Đời khi chưa làm chủ tịch. Nay ước mộng đã đạt nên không cần tạ ơn ai nữa hết. No comments. Nhiều khi ông bị “kẹt” bà vợ ông thì sao? Thông cẻm bà con. Tuần qua một đọc giả gọi điện thoại hỏi người viết bài tuần trước: “Ông viết là “chống” hay “trống” (bỏ phiếu trống?) vì 1 phiếu chống hay 1 phiếu trống thì kết quả giống nhau nhưng chống và trống khác nhau nhiều lắm.” Xin trả lời bà chị “chống” chứ không phải là phiếu bỏ trắng. Chống đây là không muốn. Chủ Nhật 12/9/2010 bà Thanh Hiền lại điện thoại cải chính dùm Ban Phối Trí và cho rằng người viết nghe một chiều (từ phía ông Nguyễn Tấn Lạc và Trần Văn Minh). Người viết chỉ trả lời bà nên phối hợp với Ban Phối Trí để viết bài phản bác lại bài viết Thiên Hạ Sự hoặc nếu cần người viết sẽ tổ chức buổi họp ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 127 báo để 2 Ban Đại Diện và Ban Phối Trí cùng nhau trình bày sự việc để mọi người cùng nghe. Cũng như bà Thanh Hiền cho rằng ông Nguyễn Tấn Lạc là người của Việt Tân đang gây rối làm các thành viên Ban Đại Diện hoang mang và nản chí đi đến từ chức. Lần đầu tiên người viết nghe bà Thanh Hiền nói chủ tịch Nguyễn Xuân Nghĩa và Phó Ngoại Vụ Khanh Nguyễn muốn từ chức, vì nản lòng chiến sĩ.    

Trở lại chuyện con Vịt hay con Dzịt (phát âm người miền Nam) thì người viết cho đến giờ phút này vẫn chưa thấy chú Dzịt nào ló mặt nhận lời đối chất. Mặc dù người viết đã bảo đảm mọi người tham dự sẽ được bảo vệ an ninh tối đa bằng cách “cấm bị mời ra ngoài” như LUB đã đuổi ký giả. Đây là lần thứ ba, người viết mời 3 vị đồng ý họp báo để làm sáng tỏ việc ai chủ trương mời ký giả Đoàn Trọng ra ngoài vì lý do “để bảo đảm an ninh”; ai chủ trương “bẻ từng chiếc đuã”; vậy những chiếc đuã sắp được bẻ là ai? Hãy thẳng thắn, can đảm dám làm dám nhận, cùng ngồi xem lại cuốn video để phân tích sự kiện thay vì Thư Ngỏ, Thư Ngỏ và Thư Ngỏ. Chẳng ai đăng Thư Ngỏ dùm cho quý vị đâu. Cả ngàn Thư Ngỏ cũng chẳng giải quyết được gì cả. Nếu không muốn hội thoại thì im mồm đừng làm điếc tai hàng xóm nữa. Đọc lá thư ngỏ của UBĐN, người viết bắt tức cười, lúc nào cũng mang chuyện thành công của cuộc biểu tình chống Đàm Vĩnh Hưng làm khiên chắn gió, nhưng có cái quan trọng cũng liên quan đến biểu tình chống Đàm Vĩnh Hưng thì lại ăn cháo đá bát. Đó là chuyện ngày khai trương văn phòng tranh cử của dân biểu Trần Thái Văn thứ Hai 6/9/2010 thì lại trốn mất tiêu. Chỉ có giáo sư Nguyễn Thanh Liêm, mà giáo sư Liêm thì lại mặc quá nhiều “áo chủ tịch”, nên không biết ông đi dự với bộ “đồng phục” của hội nào? Nhưng có lẽ hội Lê Văn Duyệt đúng hơn, vì sao uy tín của Đức Tả Quân vẫn còn uy nghi hơn là là ba cái đặc nhiệm, đặc sệt. Sơ sơ hiện nay giáo sư Nguyễn Thanh Liêm đang là chủ tịch của 8 hội mà thành viên cũng không ai khác hơn, vẫn chỉ là những thành viên căn bản của Đền Hùng.

Không một ai trong LUB có mặt trong buổi khai trương, dù rằng tiền 4 chuyến xe buýt chở đồng hương biểu tình chống Đàm Vĩnh Hưng là do tiền dân biểu Trần Thái Văn yểm trợ. Ông Bùi Mạnh Cường cho là lý do Lễ Lao Động. Nhưng người viết nhớ lại chuyện xưa tích cũ năm 2008, cuộc tranh cử Giám Sát Viện thì luật sư Nguyễn Xuân Nghĩa ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 128  chủ tịch Hội Đền Hùng Hải Ngoại với lời hứa của GSV Janet Nguyễn sẽ có nhà văn hoá cho Hội, hí hứng nhận 2 bàn ủng hộ mỗi bàn 500 mỹ kim và bắt hội viên phải đi đông bầu đúng cử xứng với 50 mỹ kim một người cho đủ 2 bàn tiệc. Sau ngày đăng quang Hội Hùng Sử Việt chiếm được “giải thưởng văn hoá của GSV” (300 ngàn mỹ kim xây công viên tưởng niệm Anh Hùng,) hội Đền Hùng đi chỗ khác chơi. Ứng cử viên Dina Nguyễn đọc tới đây có lẽ cũng chết giấc (đối thủ của Janet Nguyễn.) Luật sư Nguyễn Xuân Nghiã sáng mắt nhưng chưa sáng dạ. LS Nguyễn Xuân Nghiã dù là Dân Chủ, nhưng trên cương vị chủ tịch cộng đồng dù bận thì cũng nên cử một trong 6 thành viên đi đại diện BĐD/CĐ/NVQG để chứng tỏ cho sự vô tư không thiên vị.

Cũng như ông Phan Kỳ Nhơn là người của MT/VT (Ông Cao Hữu Vinh là người tiến cử và Lê Đức Anh là người làm lễ tuyên thệ. Ông Cao Hữu Vinh nói có, ông Phan Kỳ Nhơn nói không, vậy một trong 2 người phải có 1 người nói láo về chuyện Việt Tân?) Nếu là người của Việt Tân thì chắc chắn ông Phan Kỳ Nhơn không dám xuất hiện trong ngày khai trương văn phòng vận động tranh cử của luật sư Trần Thái Văn để vuốt râu hùm MT/VT vì Loretta Sanchez là con gà cuả bác sĩ Nguyễn Trọng Việt, Đỗ Hoàng Điềm. Tư gia của bác sĩ Việt đã từng là nơi được dùng làm những buổi gây quỹ kín đáo cho những ứng cử viên Dân Chủ, đặc biệt là bà Loretta Sanchez. Kẹt là ở chỗ đó. Không ai chối cãi ông Phan Kỳ Nhơn là người yêu nước, nhưng lòng yêu nước cần phải đặt đúng chỗ. Đem lòng yêu nước mà đặt vào lòng Vi Anh thì thân bại danh liệt đừng đổ lỗi vì tội đòi bẻ đũa. Chống cộng mà dùng Nguyễn Thị Minh Ngữ, Diệu Chi thì cũng có ngày bị lãnh cán buá thôi. Đừng lợi dụng chiêu bài “Tôi là người chống cộng có uy tín”, đừng vin vào khí thế chống Đàm Vĩnh Hưng rồi nương nhờ đòn bẩy đó mà tự ý đặt ra luật lệ sinh hoạt cho cộng đồng đa dạng, ai trái ý hoặc không theo sự chỉ đạo thì phải bị loại ra khỏi vòng cương toả. Giữ cho cái uy tín của mình không bị lem nhem mới là quý. Đừng thừa thắng xông lên kiểu hô hào xách động mà mất tất cả hào quang của quá khứ. Cả một tổ chức lớn có quy củ như MT/VT cũng còn bị bể làm 2, sau đó bể thêm thành 2 nữa. Thử xem 2 anh em Hoàng Cơ Định và Hoàng Cơ Long mỗi người một bên (Chính hướng và chệch hướng) thì làm sao “đoàn kết” được đây? Anh em trong nhà không đoàn kết làm sao người ngoài đoàn kết được với mình? Có dư luận cho rằng gia _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 129 đình Hoàng Cơ tính nước cờ cao. Nếu phe nào thắng thì phe yếu “sát nhập” sau có sao đâu? Nhưng cũng có dư luận nói rằng MT/VT đang gây thanh thế và ảnh hưởng trong nội bộ để chuẩn bị trong trường hợp chẳng may thằng VC bị đứng tim hay bị tai biến mạch máu não chết bất đắc kỳ tử mình còn có lực để tiếp tục “uýnh lẫn nhau” để giành ghế.

Cộng đồng người Việt chưa khá được vì vẫn còn quan niệm các cây cổ thụ của nền Đệ Nhị VNCH vẫn là những món hàng (dù đó là những hàng mã được sơn phết lại) cần dùng trong sinh hoạt chính trị Hoa Kỳ. Thật ra lề lối suy nghĩ, kiến thức chính trị và ngay cả những hành động chính trị của những nhân vật này đều trật đường rầy so sánh với thời đại tin học. Nếu họ đi đúng đường thì 35 năm cộng đồng chúng ta đâu có khốn đốn như hiện nay. Một sự tụt hậu không lồ trong trào lưu “trật tự thế giới” mới. Nhóm luật sư Trần Thái Văn đã có thiện chí, cố gắng xây dựng một thế hệ trẻ vào dòng chính Hoa Kỳ, nhưng tiếc thay những đám bùn quá khứ vẫn là những cản trở cho giòng nước Vận Hội Hội được chảy mạnh, chảy nhanh hơn. Chỉ khi nào hết những cựu Thú Trưởng, cựu Thượng Nghị Sĩ, cựu Dân Biểu, cựu Đại tá …v…v… lên phát biểu trong các sinh họat cộng đồng và chính trị thì cộng đồng chúng ta mới trưởng thành. Ban Phối Trí cũng là một thí dụ rõ ràng cho sự thoái hoá trong sinh hoạt chính trị Hoa Kỳ (Đọc kỹ lại Nội Quy bầu cử trước khi tự ý cho mình một quyền hành tối thượng.) Đồng hương bầu Ban Đại Diện để họ làm việc, không ai bầu Ban Phố Trí để lèo lái Ban Đại Diện. Không thể chấp nhận chuyện đã quyết định, chỉ còn hơn 24 giờ là lễ Tạ Ơn, đùng một cái huỷ bỏ, ngon ơ bởi sự “hiện diện” của Ban Phối Trí. Một hành động coi thường đồng hương trong trò chơi dân chủ. Phải có một tiêu chuẩn rõ ràng, không thể chủ tịch của hội có một người vẫn là một lá phiếu như một hội vài trăm thành viên. Nhất là những hội không có giấy phép hoạt động thì lại càng phải loại bỏ đừng nham nhở cố đấm ăn xôi, có ngày mắc nghẹn.        

________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 130   

Bolsa Thiên Hạ Sự 6/9/2010

Tiền Hậu Bất Nhất hay Đố Kỵ ?

Ban Đại Diện Người Việt Quốc Gia sau ngày tiệc ra mắt 20/8/2010 muốn nhân dịp Lễ Lao Động làm luôn lễ Tạ Ơn các chiến sĩ Việt – Mỹ và đồng minh tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ sáng thứ Bảy 4/9/2010. Đây là cử chỉ rất có ý nghĩa do đề nghị của anh Phạm Công, một thương gia trẻ cũng thuộc thế hệ một rưỡi. Anh Phạm Công là chủ nhân của Asia Studio, người đã tặng đêm nhạc ca sĩ Lệ Hằng 4 gift certificates, một trong 4 Gift Certificates được tặng cho Ban Đại Diện Cộng Đồng. Bức hình tuyệt đẹp khổ lớn 7 thành viên Ban Đại Diện Cộng Đồng rất trang nhã, mỹ thuật, đã được anh Phạm Công trưng bày trong buổi tiệc ra mắt tân BĐD NVQG tại nhà hàng Mon Chéri.  

Mọi người vui mừng vì như vậy thế hệ một rưỡi và thứ 2 đã ý thức được công ơn của những người đã hi sinh để cho họ có một cơ hội được trưởng thành và sống một đời sống tự do, dân chủ tại Hoa Kỳ. Một sinh hoạt “lễ Tạ Ơn Chiến Sĩ” chưa có một Ban Đại Diện Cộng Đồng nào đã nghĩ đến tại Nam California. Nếu có thì hoạ may chỉ là một trận chiến giành giựt “Tượng Đài” để được tổ chức ngày 30/4 như vừa qua. Dành tổ chức để lấy danh chứ không phải là dành để thực tâm Tạ Ơn Hồn Thiêng Sông Núi. Bằng chứng ngày thứ Bảy 4/9/2010 một mình một cỗ, không ai giành giựt vậy mà sau khi thông báo mời tham dự thì ngày thứ Sáu 3/9/2010 lại vội vàng ra thông báo hoãn lại. Tất cả nguyên nhân chỉ vì khám phá ra đây là một “đề nghị” của ông nhà báo Nguyễn Phương Hùng, một người không nằm trong Ban Đại Diện, Ban Phối Trí (Ban này mới vừa đổi tên Ban Thường Vụ Hội Đồng Đại Biểu CĐNVQG Nam Cali.)

Nhưng sự thật không phải là ý kiến của người viết. Thế mới hố to và khốn nạn thay cho lòng đố kỵ. Thật là oan ôi ông điạ và tội nghiệp cho Hồn Thiêng Sông Núi. Người ta đã vì đố kỵ khả năng của ông nhà béo NPH tức người viết để sẵn sàng huỷ bỏ buổi lễ Tạ Ơn Anh Hùng Tử Sỉ bằng một văn thư “bọc đường” với lời lẽ văn hoa bóng bẩy “tạm hoãn lại” (cho đến khi “biết bao giờ trở về Việt Nam”?) Mẹ Việt Nam ơi, sau 35 năm bây giờ con mới biết mình ngu dại và lầm _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 131 đường lạc lối. Nhà hàng xóm đang phát thanh bản nhạc Con Đường Xưa Em Đi (Con đường xưa em đi người ta kéo dây chì thế là em hết đi,) sau 35 năm hình ảnh những cuộn dây kẽm gai giăng lối cản đường dân chủ, tự do tại Việt Nam, ngăn chặn những cuộc biểu tình đã lại tái diễn trong phiên họp Thứ Năm ngày 2/9/2010, đúng vào ngày lễ Độc Lập của csVN.

Người viết thấy đề nghị của anh Phạm Công hữu lý, bèn gửi e-mail qua anh Trần Văn Minh nhắc nhở. E-mail của người viết được anh Trần Văn Minh “vô tình” gửi qua các thành viên Đại Diện và Phối Trí. Một số người trong Ban Phối Trí quả tình đúng như tên tiền định “rối trí” nên yên trí cho rằng đây là đề nghị của người viết. Nhưng nếu là đề nghị của người viết thì sao nhỉ? Không lẽ là một trong 18 ngàn lá phiếu, người viết không có quyền đưa ý kiến? Người viết đã gửi tổng cộng 4 đời Tổng Thống Jimmy Carter (về vụ con tin Iran), Rolnald Reagan (Quyền lợi người tị nạn csVN sau khi định cư), Bill Clinton (Bình thường hoá bang giao với csVN và giải toả cấm vận), Goerge W. Bush (Ủng hộ tấn công Iraq.) Tên người viết đã được vinh dự nằm trong thư viện Ronald Reagan tại Santa Barbara, California. Vậy mà quý bà Trần Thanh Hiền, Nguyễn Duyên Trang, Phạm thị Diệu Chi, Đặng Hằng (vợ ông Trần Trọng An Sơn) và cựu luật sư Trần Sơn Hà, Hứa Trung Lập, Trần Thanh Phong nhất định cần phải dẹp bỏ sự “lèo lái” của người viết? Thậm chí lá thư của nhà báo Hà Tường Cát gửi người đẹp Thanh Hiền còn được vu khống là do người viết giựt dây? Trời, có bao giờ được diễm phúc đọc lá thư tình đầy ướt át và diễm lệ này đâu mà bây giờ cũng bị mang tiếng. (Yêu cầu ông TTK Việt Weekly không đục bỏ đoạn này, dù rằng VW đã đồng ý với nhà báo HTC chấm dứt không nhắc chuyện này nữa. Nhưng cây muốn lặng, gió chẳng muốn ngừng, chuyện chẳng đặng đừng.) Nhờ ông Cát viết thêm “lá thư” khác khuyên bà Hiền chấm dứt trò nhố nhăng được không?

Trở lại vụ “Tạ Ơn” chiến sĩ Vị Quốc Vong Thân và đổi ý không thèm “Tạ Ơn” chiến sĩ vì nghi thằng Thương Phế Binh NPH “xúi bẩy” thì sự việc đã diễn tiến như sau. Phiên họp lần đầu Ban Đại Diện biểu quyết 6/1, đồng ý tổ chức buổi lễ Tạ Ơn trừ ông Chủ tịch Nguyễn Xuân Nghiã (Ông chủ tịch Nguyễn Xuân Nghĩa lấy lý do bận rộn, nhưng _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 132 người viết biết nguyên nhân thầm kín hơn. Nghe nói phiá bên BĐD Xuân Vinh – Minh Nguyệt đang chuẩn bị khai thác, không cần đến người viết tiết lộ.) Bất ngờ tối thứ Năm 2/9/2010, đúng ngày Lễ Độc Lập của csVN, một phiên họp bất thường với sự có mặt của Ban Phối Trí (Vắng mặt Billy Lê và Thu Hà) nhưng lại có mặt của 3 nhân vật “ngoại biên” cựu luật sư Trần Sơn Hà, bà phu nhân Đặng Hằng của ông Đại Diện Trần Trọng An Sơn và bà Hội trưởng Phan Diệu Chi của một hội chỉ có một hội viên (hội Nữ Quân Nhân); cả 3 không thuộc Ban Đại Diện và Ban Phối Trí. Lạ một điều 3 người không có phần hành gì trong 2 ban này lại là những người chống đối vụ chào cờ làm Lễ Tạ Ơn vào thứ Bảy 4/9/2010 kịch liệt? Ngày 2/9/2010, VC trong nước mừng lễ Độc Lập, ngày 2/9/2010 tại Đền Hùng hải ngoại người ta lại bóp chết Độc Lập? Không dám nghĩ nhưng sờ gáy tóc dựng đứng và nổi da gà: Sao lại có sự trùng hợp kỳ lạ?

Tại sao một buổi Tạ Ơn Chiến Sĩ chỉ mất khoảng 1, 2 giờ đồng hồ trong một nửa buổi sáng, đã lỡ ra thông báo lại phải hoãn lại? Người viết bình thường không có lễ lạc vẫn thỉnh thoảng buổi chiều mát cũng thường ra ngồi tại Tượng Đài thắp vài nén nhang cho anh em, bạn bè và những người không quen biết cũng có sao đâu? Dấn thân sinh hoạt lại chấp nhất cả đến người chết nữa hay sao? Tinh thần “giành giựt” ngày 30 tháng Tư năm 2010 vừa qua đã lại chứng minh chỉ là một sự “chiến thắng” để đi tìm thanh thế và “show off” thế lực hơn là thực tâm Tưởng Niệm? Tội nghiệp các anh chiến sĩ QLVNCH đã Vị Quốc Vong Thân. Các anh lính Hoa Kỳ và đồng minh thì không hiểu tiếng Việt chắc lại càng không biết chuyện gì. Hồn Thiêng Sông Núi không lẽ cũng chỉ vì bị nghi là “đề nghị” của một tên Thương Phế Binh của binh chủng Biệt Động Quân mà phải huỷ bỏ một buổi lễ. Mà thông báo ngưng “Tạ Ơn” chỉ thong báo vỏn vẹn chưa đầy 24 giờ?  

Đã hứa phải làm, phải sắp xếp công việc để thực hiện lời hứa khi tuyên thệ nhậm chức. Lấy lý do vì Cồn Dầu, cồn Nến, Biển Đông, Biển Tây, bận rộn đưa VC vào lại danh sách CPC …v…v.. là lý do không chính đáng. BĐD có thái độ chính trị là điều tốt, nhưng không phải nhiệm vụ chính của BĐD. Đã có các đoàn thể chính trị, đấu tranh lo. Giáo sư Nguyễn Thanh Liêm, giáo sư Nguyễn Văn Canh, ông Phan Kỳ Nhơn, UBBVCNQG, UBĐN, UBCCS&TS, Lực Lượng CCS&TS, VNQDĐ, _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 133 Đại Việt, Liên Minh Quang Phục Việt Nam, Liên Minh Dân Chủ …v…v… không lẽ chỉ tổ chức họp báo xong ngồi chơi xơi nước, không làm gì sao? BĐD phải lo trước mắt là quyền lợi người tị nạn, An Sinh Xã Hội. Vừa mới ra đời đã muốn làm cộng đồng vũ trụ bao trùm thế giới, chuyện Tạ Ơn đơn giản còn phải huỷ bỏ sao làm được chuyện đại sự? Một bàn thờ, một CD chào cờ, 2 lá cờ, một toán Quốc Quân Kỳ và thời gian chỉ mất không quá 2 giờ kể cả chuẩn bị, làm không được thì nên về cố thủ Đền Hùng hay hơn là dấn thân sinh hoạt. Nhất là phong cách làm việc coi thường đồng hương dư luận thì nên tự xử bằng cách rút lui đừng sinh hoạt nữa để khỏi bị mang tiếng tiền hậu bất nhất.

Phỏng vấn ông Bruce Trần, Phó Nội Vụ cho biết: “Cháu tưởng là chỉ họp bàn chi tiết chuẩn bị cho ngày thứ Bảy 4/9/2010, do đó cháu không đến họp vì bận tham dự buổi tiệc có sự hiện diện của Đức Cha Mai Thanh Lương, cha cố Mai Ngọc Lợi và Cha Chu Vinh Quang. Nếu cháu biết họ có kế hoạch huỷ bỏ thì cháu sẽ đi họp và với tư cách Nội Vụ cháu sẽ thuyết phục BĐD không nên hoãn.” Ông Khanh Nguyễn: “Em cám ơn anh Nguyễn Phương Hùng đã giúp cho BĐD sáng nay, anh thay mặt cho Ban Đại Diện để vẫn có mặt và cử hành buổi lễ đơn giản, vì em biết chắc có những đồng hương sẽ có mặt vì không biết buổi lễ Tạ Ơn đã bị đình hoãn.” Ông Phạm Ngọc Khôi: “BĐD chỉ có 7 người mà một người bị giới hạn sức khỏe, còn 6 người ôm đồm nhiều việc quá.” Ông Khôi có lẽ đúng, nhưng tại sao không tự lượng sức. Vả lại chương trình vẫn được tiến hành dù là một buổi lễ Tạ Ơn kiểu “mì ăn liền” và “mì ăn liền” vẫn no bụng dù không ngon? Ông Trần Văn Minh và Nguyễn Tấn Lạc thì đã có bài phỏng vấn khác cùng trong số báo này. LS Nguyễn Xuân Nghĩa thì bận rôn với bến “Hải Phòng” nên không liên lạc được. Ông Trần Trọng An Sơn thì người viết không dám phỏng vấn vì sợ mang tiếng nguyên nhân gây ra làm ông bị cao máu thêm lần nữa.   

Người viết biết Ban Tổ Chức đã mua sắm ly hương, đèn nhang, bàn thờ và đặt cả vòng hoa Tưởng Niệm. Nhưng giờ phút chót nghe nói đây là “sáng kiến và đề nghị” của ông Nguyễn Phương Hùng nên phải huỷ bỏ. Tội nghiệp cho Tổ Quốc tôi, quê hương tôi bị đoạ đầy từ bên trong lẫn bên ngoài hải ngoại. Đất nước tôi sau 35 năm vẫn còn những _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 134 khuôn mặt xôi thịt mang đầy tinh thần cục bộ và cá nhân trong sinh hoạt cộng đồng. Không tài cán nhưng vẫn muốn làm những mafia cộng đồng. Ban Phối Trí đã tự cho mình một quyền hạn quá lớn đi ra ngoài chủ trương của Hội Đồng Liên Tôn quy định? Ông Nguyễn Văn Khanh, than thở: “Em không ngờ Hội Đền Hùng đã có ảnh hưởng lớn trong phiên họp?” (Xem bài “Ban Đại Diện NVQG/NC” trong số này.)

Ghét “thằng” NPH thì cứ ghét (dù là bị ghét oan,) chuyện đố kỵ với người viết có liên hệ gì đến “tinh thần Tạ Ơn” của Ban Đại Diện? Tư ra tư, công ra công. Không lẽ chỉ vì ghét một cá nhân NPH mà lại làm cho các linh hồn tử sĩ thay vì một bữa ấm lòng thì lại bị mừng hụt vì nhang khói lạnh tanh. Những người đầu óc nông cạn thường không có suy nghĩ sâu xa. Sự đố kỵ đã làm cho những minh mẫn sáng suốt tụt hậu chui rúc trốn biệt trong tâm thức. Trong Ban Đại Diện có Phó Nội Vụ Bruce Trần sắp sửa ra ứng cử chức Thị Trưởng thành phố Westminster. Đáng lẽ trong tinh thần Ban Đại Diện các anh em cần phải tạo càng nhiều cơ hội cho Bruce Trần xuất hiện với các cử tri Westminster càng tốt. Thay vì không sáng tạo được kế hoạch thì ai có ý kiến hay đẹp thì phải cám ơn sao lại thù hằn cá nhân để mà huỷ bỏ “tinh thần Tạ Ơn” cao đẹp? Không nhất thiết là ý kiến của ai, những đề nghị cuả đồng hương cần phải đón nhận và nghiên cứu. BĐD làm việc cho cộng đồng đâu phải cho một nhóm nhỏ người tự cho mình có quyền ngồi xổm trên dư luận và bất chấp cộng đồng. Nếu vẫn là lề lối sinh hoạt “con đường xưa em đi” thì trước sau BĐD NVQG/NC này cũng đi vào vết xe cũ. Khí thế ban đầu của 18 ngàn lá phiếu rồi cũng lại từ từ đi vào quên lãng của mọi người. Con đường một chiều là con đường người ta phải bất đắc dĩ đi qua. Không ai thích, nếu phải chạy trên đường một chiều (xã hội chủ nghĩa) thì chẳng qua không còn chọn lựa nào khác (Việt Nam ngày hôm nay.) Nếu một số thành viên Ban Phối Trí này còn tiếp tục “rối trí” thao túng Ban Đại Diện thì rồi hậu quả đã nhãn tiền.  

Một công tác đầy ý nghiã thiêng liêng, giờ phút chót chỉ vì nghĩ rằng do người viết giựt dây (đề nghị của ông Phạm Công) cả một Ban Phối Trí vắng mặt 2 em (Thu Hà và Billy Lê) nhưng lại có có mặt 3 người chẳng có liên hệ đến BĐD cộng đồng là Đặng Thị Hằng, Phan thị Diệu _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 135 Chi và cựu luật sư Trần Sơn Hà. Ông Trần Sơn Hà là nhân viên của luật sư Nguyễn Xuân Nghiã (Chủ tịch cộng đồng), nhưng không có nghĩa là ông Hà có quyền tham dự phiên họp của cộng đồng. Mặc dù là người không có quyền quyết định, nhưng không ai cấm ông Trần Sơn Hà lung lạc và thuyết phục quyết định của Ban Đại Diện. Khi luật sư Nguyễn Xuân Nghĩa lạm dụng quyền hành chủ tịch để cho những người này phát biểu và lấn át luôn cả các thành viên khác trong Ban Đại Diện là những dấu hiệu phe đảng đã bắt đầu xuất hiện. Đó là lý do tại sao người viết rút ra khỏi cái tổ chức gọi là Lục Súc Tranh Công cách đây 2 năm.

Trong buổi họp có những lúc căng thẳng chủ tịch Nguyễn Xuân Nghĩa và ông Nguyễn Tấn Lạc đã “hăng say” lớn tiếng tưởng như sắp sửa có một trận thư hùng chiến trước mặt Quốc Tổ trong ngày lễ Độc Lập csVN. Trong khi Bắc Cali hạ cờ máu tại hội đồng thị xã thành phố San Francisco sáng 2/9/2010 thì tại Nam California lại là cuộc biểu quyết bỏ lễ Tạ Ơn của Ban Đại Diện. Quý vị đang làm trò gì đây? Cho phép chúng tôi đặt 2 câu hỏi: 1- Tại sao ngay từ lúc khởi đầu người không tán thành đề nghị là ông chủ tịch Nguyễn Xuân Nghĩa? 2- Chỉ còn không đầy 2 ngày ông Nguyễn Xuân Nghĩa đã triệu tập phiên họp bất thường với sự có mặt 8 thành viên Ban Phối Trí và 3 “ngoại vi” (Trần Sơn Hà, Đặng Hằng và Diệu Chi) âm mưu huỷ bỏ chương trình lễ Tạ Ơn? If you want to do right, do right the first time. Chuyện nhỏ còn Tiền Hậu Bất Nhất thì đừng nói chuyện chuyện đại sự? Trách nhiệm này dù muốn dù không ls Nguyễn Xuân Nghĩa cần phải họp báo giải thích.     

Ban Thường Vụ Hội Đồng Đại Biểu (Tức Ban Phối Trí) gồm có: Nguyễn Phục Hưng, Hoa Thế Nhân, Hứa Trung Lập, Trần Thanh Hiền, Trần Thanh Phong, Phạm Trần Anh, Ngô Thiện Đức, Nguyễn Duyên Trang, Billy Lê và Trần Thu Hà, thì hầu như đều là thành viên của hội Đền Hùng, trừ Nguyễn Phục Hưng, Billy Lê và Thu Hà. Những người tấn công và phản đối mãnh liệt lễ Tạ Ơn nhất là 4 nữ sát thủ Trần Thanh Hiền, Phan Diệu Chi, Nguyễn Duyên Trang, Đặng thị Hằng (bà này không nằm trong chỗ nào) và các ông Hứa Trung Lập, Trần Thanh Phong và Trần Sơn Hà (ông này cũng không nằm trong chỗ nào). Tội nghiệp cho anh Trần Văn Minh nhờ vả xin toán hầu kỳ: _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 136 Liên Hội Cựu Chiến Sĩ, Tập Chiến Sĩ, Hội cựu SVSQ Thủ Đức, Hội Thuỷ Quân Lục Chiến, anh em Hướng Đạo không được. Cuối cùng đành gõ cửa người viết và người viết lại nhận lời thế là cả một khối hoả diệm sơn, ùn ùn bốc lửa tưởng là cháy luôn đền thờ Quốc Tổ (họp tại Đền Hùng). Có lẽ Ban Phối Trí, đang rối trí vì kết quả phiên họp ngày 5/8/2010, người viết đã phá hỏng kế hoạch “bẻ từng cây đũa” của ông Phan Kỳ Nhơn?  

Con người trọng danh dự nhất là lời hứa. Nên người viết thấy dù ai thay lòng đổi dạ thì mình vẫn cần phải có mặt tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ sáng thứ Bẩy 4/9/2010 (mặc dù đã gọi điện thoại thông báo cho các anh em trong toán hầu kỳ về việc huỷ bỏ.) Lễ Tạ Ơn chiến sĩ của Ban Đại Diện để tỏ lòng biết ơn những người đã bảo vệ non sông, hi sinh vì Tổ Quốc. Làm bằng tâm nhiều hơn hình thức tổ chức đâu cần phải làm rầm rộ như những dịp lễ to lớn, vĩ đại mà phải viện cớ “sợ không đông” để huỷ bỏ. Nhất là thông báo huỷ bỏ chỉ không đầy 24 giờ. Bằng chứng sáng thứ Bảy 4/9/2010 nhiều người cũng đến và ra về. Một số nhỏ ở lại vẫn làm lễ chào Quốc Kỳ Việt Mỹ, Mặc Niệm và thắp hương. Thưa thật với độc giả, người viết đã xúc động bật khóc như một đứa bé trong lúc thắp nhang niệm hương.  35 năm trước lần thứ nhất người viết đã khóc nức nở tại Subic Bay khi xem truyền hình Mỹ chiếu cảnh hàng hàng lớp lớp quần áo rằn ri, súng ống xếp chồng trong ngẩn ngơ: “Không tin rằng quân lực mình đã bị bại trận và miền Nam phải đầu hàng.” Lần này người viết đã khóc vì đã tìm ra được đáp số “Lý do tại sao mình bị thua.” Không phải ngày 4/9/2010 mà sẽ còn thua dài dài, không phải 35 năm mà còn nhiều 35 năm nữa, chỉ khi nào không còn những cây cổ thụ 30/4/1975 rỗng ruột được bọc bằng lớp sơn quá khứ muốn khống chế cộng đồng thì mới khá được. Cầu mong khi mình 2 tay buông xuôi tin rằng lớp trẻ trưởng thành tại hải ngoại sẽ làm nên chuyện lớn.   

Chết không kịp trối trăn

Bài viết Bolsa Thiên Hạ Sự tuần này xin mượn đất để gửi lời từ biệt thính giả yêu mến chương trình Sinh Hoạt Cộng Đồng trên làn sóng 1190 AM. Khuya thứ Tư 1/9/2010 thường là giờ của Người Việt Tư Do, nhưng từ đầu tháng 9 sẽ đổi sang tối thứ Ba và tối thứ Năm mỗi _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 137 tối nửa giờ. Sáng và khuya Thứ Năm điện thoại réo từng chập và cùng một câu hỏi “oắt sờ going on”? Tại sao người viết không thông báo trên đài? Da thưa người viết còn không được biết mình bị bịt miệng thì làm sao mà thông báo cho bà con? Gọi điện thoại trước giờ chuẩn bị lên đài mới biết “thôi chia ly từ đây” giống như ông chồng đi làm về thấy một tờ đơn ly dị nằm sẵn trên bàn.

Thế là lại có màn giải thích “Không phải tại anh và cũng không phải tại em, tại vì vì cái chi chi đó nên chúng mình xa nhau.” Khó quá không biết làm sao trả lời, vì nếu chuyện anh có phải ra đi mùa Thu, mùa Thu không trở lại thì cũng phải có lời tạ từ, sao lại có chuyện im lặng âm thầm như vậy đâu có được. Không lẽ vừa gây quỹ xong lại ôm đống tiền bỏ chạy? Không có lời giã từ trên đài phát thanh thì đúng là giựt tiền bỏ chạy hay sao? Sự thật không phải như vậy, Người Việt Tự Do bị đá dzăng ra khỏi 1190 AM bởi ông Thái Hiến mà cũng không biết nguyên nhân vì sao. Nhưng viết thì biết viết gì, vì viết thật thì cũng quả là khó viết vì đụng chạm lung tung. Viết lưng chừng thì cũng lại càng không nên viết, vì không ai hiểu ất giáp. Thôi thì cũng cần phải viết một lần cho xong chuyện rồi Que Sera Sera cũng được.  

Gần đây nhất Ban Phối Trí (CĐ/NVQG/NC) ra mặt chống đối lễ Tạ Ơn của Ban Đại Diện Cộng Đồng, vì hiểu lầm kế hoạch này là “sản phẩm trí tuệ” của người viết. Do đó, chuyện người viết không được có cơ hội được phát thanh là chuyện rất thường tình. Nhất là ông Vi Anh, ông Phan Kỳ Nhơn, giáo sư Nguyễn Thanh Liêm vẫn có tiếng nói trên đài thì chuyện phải đến sẽ đến mà thôi. Giữ một chương trình Sinh Hoạt Cộng Đồng có giá trị nhưng không kiếm ra tiền để mất 2, 3 chương trình kiếm ra tiền thì cũng cần thông cảm cho giám đốc đài. Nhu cầu tinh thần của thính giả là cần thiết, nhưng nhu cầu có tiền để chi cho tổng đài cũng cần hơn. Thông cẻm, thông cẻm bà con. Nhưng việc xảy ra kiểu này thì quả đúng là người làm truyền thông không chuyên nghiệp hay đúng hơn là không biết làm truyền thông cuả ông Thái Hiến.

Không phải là trù ẻo, nhưng làn sóng phát thanh 1190 AM có lẽ cũng sắp sửa bị thải hồi theo tiến bộ văn minh. PhoBolsaTV là một chương trình phóng sự bằng mạng điện tử đang được mọi người chú ý. Google _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 138 cũng đã có website miễn phí cho truyền thanh và truyền hình. Đầu năm 2011 Yahoo cũng sẽ có chương trình tương tự, khi đó phát thanh có lẽ cũng sẽ đi vào dĩ vãng. May ra chỉ còn 2 đài Little Sàigon Radio và Bolsa Radio còn đứng vững. Người Việt Tự Do đang dự trù thâu chương trình phát thanh và truyền hình HD để phát lên trang nhà của diễn đàn http://kbchaingoai.iboards.us . Trong khi đó, NVR Người Việt Radio sắp sửa giã từ làn sóng chửi bới 1190AM, làn sóng không thu được quảng cáo vì những hậu quả thành tích “quá tốt” trong quá khứ. NVR là một chương trình đứng đắn mà vẫn không sống nổi trong cơn sóng gió của kinh tế và sự lấn át của Free-to-air-TV. Thứ Sáu, ngày 17/9/2010 NVR sẽ chấm dứt phát thanh thì những chương trình kế tiếp từ 10 đêm đến sáng cũng sẽ bị giảm số lượng thính giả. Điều dễ hiểu không ai ngồi chờ mấy giờ bỏ trống để mở đài lúc 10 giờ khuya.

Nghe đồn có một đại gia người Huế đang chuẩn bị muốn mướn giờ từ 6 giờ chiều đến 12 giờ khuya. Nếu tin này đúng thì không những NVR chấm dứt mà Việt Refugee Voice (VRV) cũng sẽ chung số phận. Đó là thân phận của những “quốc gia nhược tiểu” với hợp đồng phát thanh month-to-month. Cũng tin đồn đầu tháng 10, 2010 đại gia ngành bảo hiểm Nguyễn Văn Son, chính thức tiếp thu VNCR và sẽ thay đổi toàn bộ tiêu chuẩn điều hành. Với hứa hẹn thay đổi mới của VNCR đã có vài chương trình ban đêm trên làn sóng 1190AM đang lo chuẩn bị rời ra ban ngày để được quảng bá rộng rãi hơn. Dù thoát khỏi tay đại gia người Huế thì 1190 AM ban đêm cũng phải đối phó với VNCR với người mới, chủ trương mới trong tháng tới.

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 139

Bolsa Thiên Hạ Sự 30/8/2010

Vi Anh dưỡng bệnh?

Thằng bạn Bolsa thích cà kê dê ngỗng bên ngoài lề đường Bolsa, nên tôi đặt tên thằng bạn Bolsa cho dễ nhớ và dễ phân biệt với người bạn khác cùng tên. Chiều thứ Ba gọi điện thoại báo tin vui giữa giờ tuyệt vọng: “Ông Vi Anh sẽ nghỉ dưỡng bệnh một thời gian và sẽ không xuất hiện trước cộng đồng.” Có gì vui đâu mà nhắng cà xị ông bạn. Nếu thật sự người ta bệnh thì mình lên Chùa đọc kinh cầu nguyện tai qua nạn khỏi (đạo Phật), hoặc mời Cha đến nhà đọc kinh thêm sức (đạo Chúa), nếu là PGHH thì muốn mời ai cũng được, vì có 4 hệ phái Nguyễn Thành Long, Lê Phước Sang, Huỳnh Kim và Nguyễn Văn Cội. Cao Đài thì bảo đảm ông Vi Anh không ở trong đó miễn chỉ đường.

Người viết từ tốn bảo thằng bạn Bolsa, đừng ra quán cà-phê Bolsa nghe tin vịt rồi tán nhăng tán cuội nghe cò ra quạ, nghe cuốc ra chuột. Đừng bắt chước ông ứng cử viên hụt nói trước quên sau, thiếu người ủng hộ cho nên quơ quàng vớ đại gặp ai cũng mời vào tiệc gây quỹ. Ông ứcv này ra ngoài Bolsa nghe đồn ra sao không biết, bật người như con khủng long gào thét; ông NPH viết bài uýnh tôi trong Bolsa Thiên Hạ Sự, ông sẽ lên đài mang tôi ra bầm dập trên chương trình phát thanh của ông. Người viết chỉ cười, bài Bolsa Thiên Hạ Sự được đưa lên diễn đàn KBC Hải Ngoại mỗi chiều thứ Hai để bà con ở xa đọc http://kbchaingoai.iboards.us/viewforum.php?f=39 trước khi Việt Weekly phát hành ra báo ngày thứ Năm. Đọc hoài chẳng có một chữ nhắc tên ông thần này. Được nhắc tên không dễ đâu, phải có “thành tích” mới được lên bài Bolsa Thiên Hạ Sự. Chiều thứ Tư lên đài 1190 AM nhiều chuyện không đủ giờ tường trình có dư giờ đâu mà đề cập đến ông.

Tên của ông ta cũng nằm trong danh sách của những người được “báo hỉ” mỗi khi có bài mới trong KBC Hải Ngoại. Sao không vào KBC Hải Ngoại đọc để kiểm chứng trước khi “còm-len” (complaint), giỏi điện toán lắm mờ. Muốn làm dân biểu thì phải tập trầm tĩnh như tiến sĩ Phạm Kim Long chẳng hạn. Từ từ, tốn tốn sẽ giải quyết được mọi _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 140 chuyện mờ. “Đi đâu mà vội mà vàng, mà vấp phải đá mà quàng phải dây?” Chuyện đâu còn đó, nhân chứng vẫn còn sống nhăn chưa chết. Người nóng nảy và bộp chộp sẽ không bao giờ thành công, chân lý này đã có từ lúc con người hiện diện trên trái đất. Có người chống chế, bào chữa anh ta còn trẻ nên còn bồng bột, người viết không nghĩ như vậy “Cha mẹ sinh con, trời sinh tánh.” Người tâm không tĩnh thì thường nổi nóng bất tử, người thiếu bình tĩnh dễ bị khích động, không căn cứ tuổi tác. Những người này nên tránh làm việc cộng trừ và chính trị chính em coi chừng có ngày bị chuyển qua nghề buôn “muối” (cao máu).

Ứng cử viên Nguyễn Trọng Phú cũng còn trẻ hơn ông nhưng người viết chưa bao giờ thấy Phú nổi nóng trong các sinh hoạt cộng đồng. Dân biểu Trần Thái Văn từ ngày xuất chiêu tạo dựng Little Sàigon với tuổi ngoài 30 cho đến nay, người viết cũng chưa bao giờ ông nhíu mày hay cau có; trừ phi đăm chiêu và suy nghĩ việc hệ trọng. Người viết đi sinh hoạt hội đoàn thấy nhiều người 70, 80 mà vẫn nóng nẩy “tinh anh phát tiết từ lời nói đến hành động.” Có một ông bác sĩ mang tên “mất hi vọng” mà phát biểu thì bảo đảm cái trần nhà cũng rung rinh kiểu “rung rinh cái “dzú”(n) rung rinh”, ông này cũng đâu còn trẻ! Còn nhiều cuộc “đấu khẩu” trong các phiên họp mà đa số toàn là những thành phần “tranh luận” là ông, chú, bác của bọn con nít, làm bọn trẻ nhăn mặt “không dám học hỏi” thế hệ đi trước, nhất là học kiểu “Tarzan nổi giận” mấy cháu không dám.

Nói cho chú em nghe “wa” không có tiền mua giờ nói về cậu đâu nhé, mà “wa” cũng không có hưởn để viết về cậu đâu, tiền giấy đắt lắm. Đừng nghe lời con heo mập bên lề đường Bolsa mà hỏng chuyện tương lai. Lần sau nếu có ai khích tướng, bình tĩnh hỏi cho lẽ: “Bài viết ở đâu, đăng báo nào, ngày giờ năm tháng; Sao ông biết, nếu chưa đăng thì ông đọc ở đâu hồi nào; cho tôi đọc ké được không?” Nếu đứa “thọc gậy bánh xe” nhất quyết không tiết lộ, thì biết ai là tác giả, hỏi thẳng tác giả hay lên website nơi hay đăng bài tìm đọc. Làm gì ba chớp ba nháng, nhảy tung tăng đụng cả trần nhà quán Zen. Bolsa chứ có phải xứ Kanguru đâu mà cà tửng cà tưng?

điện toán lắm mờ. Muốn làm dân biểu thì phải tập trầm tĩnh như tiến sĩ

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 141

Phạm Kim Long chẳng hạn. Từ từ, tốn tốn sẽ giải quyết được mọi Tuần trước cũng có tin đồn dzui đáo để, cũng có thể đến cùng từ một người rồi chuyền tai vào “cậu bé” hữu dõng vô mưu này bảo người viết nhận tiền của ông Lê Công Tâm để lập Hội Ký Giả (ký “giả” nhưng làm thiệt nên nhiều người nhột nhạt) và tin đồn thứ hai ông Đoàn Trọng đưa cho người viết 500 mỹ kim đi lập hội ký giả (để bảo vệ ông Đoàn Trọng?) Nghe buồn cười, định không viết nhưng mấy ông “hội ký giả quán Zen” bảo viết cho vui, nếu bí đề tài. Bí thì không, vì đã có ông Đỗ Tăng Bí thầu rồi. Nhưng viết cho vui cũng được một vài trống canh thì viết. Bolsa căng thẳng như “Cu Ba”, Bolsa sôi sục như lò lửa Trung Đông, Bolsa không bao giờ phẳng lặng như mặt nước sông Hương, thôi thì viết cho bạn đọc cười cho đời bớt khổ trong tình hình kinh tế “tưng bừng khai trương, âm thầm đóng cửa” này.

Nếu bảo là dại thì người cho tin dại ít mà người nghe tin mới dại nhiều. Nếu hoài nghi chỉ cần gọi điện thoại hay e-mail hỏi cũng tỏ tường. Làm gì chạy loanh quanh như gà mắc đẻ. Ông Trời sinh ra cái đầu phải biết tận dụng thiên chức trời sản xuất ra bộ óc để suy nghĩ. Lâu nay cộng đồng nhiều chuyện Thiên Hạ Sự dồn dập nên chưa có thì giờ hỏi tội ông Lê Công Tâm về vụ tường thuật tin láo trên đài VICR trong bài tham luận đọc vào lúc

“Nửa đêm giờ Tí canh ba,

Ông bà thức dậy rủ gà chọi nhau.

Gà ông cao cổ lắm lông

Gà bà toác miệng đớp đầu gà ông?”

Bản tin tường trình của ông Lê Công Tâm đọc trên VICR thứ Hai 16/8/2010, cho biết người viết đuổi bà Diệu Chi ra khỏi phòng họp báo “Tự Do Báo Chí” thứ Sáu 13/8/2010. Ông Lê Công Tâm có mặt trong buổi họp: Đúng; nhưng tường thuật: Sai. Cũng có thể ông Lê Công Tâm cố tình tường thuật sai để đánh lừa thính giả tin là người viết cũng cá mè một lứa, không hơn gì đám bên kia (tức BTC họp báo 5/8/2010)? May mà bà Vân trong chương trình ông Ngô Doãn Tiên đã cải chính dùm làm gì có chuyện NPH “mổ” Diệu Chi “kiểu” của Lê Công Tâm viết. Muốn nhận được tiền của Lê Công Tâm? Khó lắm bà con ơi, ông này nhìn mặt là biết hà tiện rồi. Đàn ông môi mỏng, mím _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 142 chặt như Vi Anh thì chỉ có nhận mà không cho. Nếu có thí cô hồn thì may ra tô phở và ly cà phê Lee Sandwiches (Stanton) trên đường Beach (Cây nhà lá vườn không tốn phí bao nhiêu). Còn ông Đoàn Trọng thì chưa chắc là dư giả đến mức rộng rãi như vậy? Nói Đoàn Trọng đưa tiền cho người viết là cách nói lịch sử, xã giao. Ám chỉ người viết cũng nhận từ ông Lê Công Tâm qua Đoàn Trọng mà thôi.

Thật ra Hội Ký Giả Việt Nam Orange được lập ra nhằm mục đích bênh vực anh em nhà báo đang hành nghề. Chuyện chung mang tiền riêng (nhà) mà làm thì cũng “no phe” (unfair), nếu được mạnh thường quân nào đó ủng hộ thì cũng tốt thôi, có gì là sai không? Không lẽ độc tài đến độ không cho ông Lê Công Tâm được phép biểu diễn lòng từ tâm? Những người phiạ tin cũng có giúp đỡ người viết gì đâu mà lên mặt đạo đức giả? Tại sao không nghĩ ngược lại chính Lê Công Tâm là người tung tin thất thiệt trong lúc “cậu bé” đang bốc hoả để làm kế ly gián. Người có lòng can đảm dám ăn dám nói như người viết đếm trên đầu ngón tay bất cứ thời đại nào. Do đó, người thương thì ít mà kẻ ghét thì nhiều. Nhưng đã dấn thân làm chuyện “trừ gian diệt bạo” cũng phải chấp nhận mà thôi.

Tinh thần cả nể của người Việt, sau 35 năm trưởng thành trong tự do, dân chủ nhưng chết vẫn mang theo và tiếp tục di truyền hậu thế. Do đó, nói thuận ai cũng thích (dù là biết biết lời nịnh bợ, đãi bôi), nói ngược ai cũng chói tai (trung ngôn nghịch nhĩ) dù sự thật rõ là làm trật lấc đường rầy. Nói đụng đến các ông bà “quan to, súng dài” từ mồ ma ngày 30/4/1975 thế nào cũng bị ghét dù là nói đúng tim đen, nói đúng việc làm sai quấy. Tinh thần bao che tốt khoe xáu đậy đã đưa cả một đất nước xuống bờ vực thẳm ngày 30/4/1975 vẫn còn là một tài sản vĩ đại cuả thế hệ 1975. Hàng trăm ngàn dân quân cán chính được xách đồ tế nhuyễn riêng tư lên đường “cắm trại” từ 1 đến 17 năm đằng đẵng trong trại tù VC. Vậy mà sau 35 năm chưa mở mắt. Chó mở mắt 7 ngày sau khi sanh, người biết bao giờ mới nhìn thấy cuộc đời? Thế kỷ 21 tiến bộ mà sao mình vẫn không tiến bộ?

Thế rồi thậm chí còn trả thù cái thằng dám ăn dám nói như người viết. Biạ đặt thêu dệt chuyện không nói có, chuyện có nói không về người viết. Chuyện gì nếu có liên quan đến thằng ăn ngay nói thẳng này phải _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 143 gạt ra ngoài, đừng cho nó có được “crề đít”. Một vài tổ chức còn tuyên bố chuyện gì dính dấp đến người viết thì “nghỉ chơi”. Chơi hay không thì lương căn bản vẫn vậy, không tăng không giảm. Ngửa tay nhận vài trăm đồng bạc để đi đâu cũng cúi mặt thì nhận làm gì tội cho cho cái lưng không cong lại bắt nó phải cong.           

Viết đến đây người viết chợt nhớ đến câu chuyện Thành Cát Tư Hãn vì nóng giận mà giết chết thần ưng chỉ vì con chim ưng đã hất bình nước uống múc từ khe nước (3 lần) mỗi khi ông định đưa lên miệng uống trong một buổi đi săn ngoài sa mạc. Trời nóng, khát nước miệng khô, gặp được một khe nước mừng còn hơn bắt được vàng. Lần thứ ba TCTH giận con chim “mất dậy” rút gươm chém chết. Chém xong ông mới nhìn thấy một con rắn đang nằm chết sau gò đá cạnh đó. Thì ra đó là nước độc. Nếu thần ưng không cản thì ông cũng đã ra người thiên cổ. Thành Cát Tư Hãn ôm theo xác con ưng trở lại nơi cắm trại. Ông ra lệnh làm một bức tượng TCTH ôm một con ưng bằng vàng và khắc hàng chữ vào cánh chim:

 Thậm chí khi một người bạn làm điều gì đó anh không thích, người đó vẫn cứ là bạn của anh. Và trên cánh chim kia, ông cho khắc dòng chữ khác:  

Bất cứ hành động nào được thực hiện trong sự giận dữ đều là hành động đưa đến sự thất bại. 

Bớt nóng thì may ra làm nên sự nghiệp, những cậu bé Bolsa muốn làm chính trị và cậu bé quán Zen muốn trưởng thành trong biểu tình lấy bài học TCTH này làm lòng. Tuần trước tại Montreal 15/8/2010, một ông đàn em khoá 17 uýnh ông đàn anh khoá 14 Võ Bị Quốc Gia Việt Nam trong một buổi sinh hoạt tại Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng Người Việt Montreal, Canada. Một ông sưng húp 2 mắt bể miệng, khâu bên ngoài 6 mũi, bên trong 4 mũi. Ông đàn em chờ ngày 30/8/2010 ra toà thọ án. Nguyên nhân cũng tại vì nóng, giận qúa mất khôn. Đằng nào cũng phải đi tù giá mà đục vào mặt thằng chóp bu cộng sản rồi đi tù cũng thành anh hùng. Có những cái không nóng nhưng ngu như cựu dân biểu đòi chơi báo chí thì cũng lãnh hậu quả phải “dưỡng bệnh” chờ cơ hội phục thù. Một số hội đoàn mà người viết đang sinh hoạt đã bị rỉ tai tẩy chay. Nhưng who care? Tiếp tục chơi đi xem ai lỗ biết liền.    

Trở lại chuyện ông Vi Anh, không muốn viết nhưng vẫn lại phải viết. _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 144 

Ông Vi Anh, đứng trước đám đông của phe ta thì hùng hổ như cọp Thất Sơn, nhưng đứng một mình thì lại như con mèo rừng Châu Đốc ướt nhẹp (Đọc bài tuần trước trên Việt Weekly ông Vi Anh đến VHN-TV “xin việc” (?) bất ngờ đụng đầu Etcetera và Đoàn Trọng.) Những câu trả lời phỏng vấn đều một luận điệu: “chưa tiện” hoặc “không thể”. Tại sao, chuyện liên quan đến đời tư của mình năm xửa năm xưa mà lại không thể, chưa tiện? Vậy chừng nào thì tiện? Không lẽ chờ họp báo tại Peek Family (Nghiã trang Việt Nam) mới tiện? Thế còn lập “uỷ ban nhân dân đấu tố” thì trả lời cấp kỳ nhanh chóng? Người viết thật tình không muốn đặt vấn đề với Liên Uỷ Ban (LUB) nhưng ông Phan Kỳ Nhơn tối thứ Hai vừa qua 23/8/2010 trên làn sóng Vận Hội Mới, ông lại vẫn dùng cái khí thế “ta như nước dâng dâng tràn có bao giờ tàn” cuả vụ biểu tình Đàm Vĩnh Biệt để “tấn công” nhà báo Vũ Ánh (qua những bài viết Vũ Ánh liên quan đến LUB) và “bọn tay sai nằm vùng” đang đánh phá LUB qua vụ họp báo ngày 5/8/2010.

Người viết định bỏ qua vấn đề này. Nhưng tại sao cây muốn lặng gió chẳng muốn ngừng? Chuyện ông Vũ Ánh, ông ấy lo. Nhưng thật ra thì tuyên chiến với Vũ Ánh chẳng có lợi ích gì cho LUB. Nhất là một lúc lưỡng đầu thọ địch lại mở thêm một mặt trận để đối đầu với cây bút sắc bén như Vũ Ánh là dại dột. Ông Nguyễn Xuân Tùng từ ngày gác kiếm thì hình như trong LUB chẳng ai có khả năng phản biện bài viết của Vũ Ánh. Vậy thì mở thêm chiến tuyến với Vũ Ánh có lợi gì không? Ngày xưa lá cờ thiêng liêng VNCH nằm “kiêu ngạo” trong chậu rửa chân của ngành nail (chứng cớ rõ ràng) LUB còn chẳng làm gì được hà huống chi bây giờ ông Vũ Ánh lại có bài viết vừa giấy vừa mạng thì làm sao LUB chống đỡ được. Trong khi LUB không có thợ viết, chỉ có thợ nói, vậy gây hấn với Vũ Ánh làm gì, chỉ có hại mà không lợi. Đề nghị LUB nên tập trung vào cuộc chiến mới là đài Viên Thao của Đỗ Vẫn Trọn. Thứ Năm 26/8/2010, Phó Tổng Giám Đốc DirecTV đã đến quận Cam họp với các chủ nhân các đài truyền hình có chương trình trên DirecTV để thăm hỏi ý kiến về vụ đài Viên Thao. Người viết đã khiếu nại chương trình Millionaire made in Vietnam 100% lên đài DirecTV. Kết quả Viên Thao đã dẹp bỏ chương trình này. Trong khi LUB lại chỉ dùng thì giờ lo tấn công bọn “tay sai nằm vùng”, tức là người đứng ra tổ chức họp báo bảo vệ quyền hành nghề ký giả.

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 145

Cũng nghe nói (lại nghe nói,) LUB không dám chống đài Viên Thao vì sợ mất lợi tức của một cơ quan chuyên môn quảng cáo khách hàng ghi tên mở chương trình trên DirecTV? Lý do vì chủ nhân cơ quan này lại là thành viên trong cái hội cựu quân nhân mà ông LUB có chân là thành viên cố vấn? Khó thật, chống cộng mà cũng có nhiều con đường để luồn lách. Hèn chi 35 năm năm Mẹ VN ơi, chúng còn vẫn còn đây, vẫn dậm chân tại chỗ? Không lẽ khi nào chống thì chống, khi nào không chống thì không, bất kể mục tiêu là gì? Ngày thứ Sáu 27/8/2010, ông Vi Anh vẫn có đến tham dự buổi họp với Uỷ Ban Đặc Nhiệm, vậy thì tin ông Vi Anh “cáo bệnh từ quan” của ông Xây Dựng Nông Thôn tiết lộ là không đúng hay là đánh lạc hướng người viết hoặc là xin tha? Ông Vi Anh này thuộc loại thù dai, vụ lá thư tình của ông Hà Tường Cát là một minh chứng, do đó dễ gì ông bỏ qua. Những lời xác quyết ông Vi Anh sẽ không còn sinh hoạt trong LUB cũng trật đường rầy. Lùi một bước mà tiến 3 bước đấy ông XDNT ui. Cộng thêm việc ông Phan Kỳ Nhơn cứ kết tội việc họp báo tự do báo chí là cuả bọn tay sai nằm vùng thì sự việc chắc LUB cũng sẽ phải “thôi chia tay từ đây” hoặc sugar LUB, LUB go – Sugar me, me go.

Nghe nói “sát thủ” Nguyễn Thị Minh Ngữ sau khi nhận xong “hóa đơn” thanh toán cũng đã biệt tích giang hồ (Nghề của nàng.) Còn lại xung kích Diệu Chi. Dùng Diệu Chi tấn công người viết thì người viết đã từng khẳng định có 2 loại người mà người viết sẽ không tranh cãi là “say” và “điên”. Trừ phi LUB muốn mình biến thành ban đại hợp xướng “Thần Kinh Thương Nhớ” lại là chuyện khác. Không những vậy, còn nghe nói có một sự vận động ngầm tẩy chay người viết trong các sinh hoạt cộng đồng. Nếu sự thực đúng như vậy thì quả là quá quê một cục, làm như vậy LUB sẽ đi từ sai lầm này đến sai lầm khác. Nếu LUB muốn loại trừ thì người cần loại trừ là Vi Anh và Diệu Chi, tại sao là người viết. Nghe đây nhé, thứ Bảy 28/8/2010, trên đài SBTN Vi Anh lại đưa ông Lê Ngọc Diệp, chủ tịch Uỷ Ban Bảo Vệ Chính Nghĩa Quốc Gia, hữu danh vô thực của phiá Ban Đại Diện Xuân Vinh – Minh Nguyệt lên đài tàng hình. Người có tinh thần lăng ba vi bộ là vậy, chân đứng bên này chân khác lại cà khiạ bên kia. Chỉ có LUB ngây thơ bị thọc gậy “mời” ký giả ra ngoài mà không biết mình bị mắc hỡm. Trên báo Việt Herald, đài VNCR hay VICR những lời phê bình không trách Vi Anh mà chỉ nhắm vào LUB, tức là người tổ chức họp ________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 146 báo. Vậy mà vẫn chưa khai nhĩ và còn bao che nuôi khỉ dòm nhà. Rõ thật là chán. Ngày tân Ban Đại Diện Người Việt Quốc Gia bị tấn công, những người trong LUB (Hãy còn là Đặc Nhiệm) làm gì? Ai là người vạch trần sự thật Dương Đại Hải và Đào Bích Ty? Ai xâm mình chịu búa rìu về cuộc bầu cử 18/4/2010 và viết bài phân tích bảo vệ Ban Tổ Chức Bầu Cử? Ngày thứ Ba 17/8/2010 trong khi thành phố Costa Mesa Vinh Danh Ngày Quân Lực thì Liên Ủy Ban không cần biết đến QLVNCH mà lại họp bàn đối phó người viết. Họp trễ cũng được có sao đâu, nhưng lại còn nghe nói trong các phiên họp còn có mục bàn luận ai là “nằm vùng” tiết lộ tin tức họp hành của LUB cho người viết? Chừng nào tấn công Bắc Bộ phủ đây sao mà bí mật quá dzậy? Bài viết kỳ tới Tony Lâm ra ứng cử, cơ hội cho Ngô Kỷ lại có dịp bày tỏ chính nghĩa biểu tình và tại sao Vi Anh chối tất cả những gì trong buổi phỏng vấn của Đoàn Trọng và Etcetera.   

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 147

Bolsa Thiên Hạ Sự 23/8/2010

Sức mạnh của sự thật

Câu châm ngôn bất hủ của người Mỹ, người viết đã nhiều lần viết đi viết lại “If you want to do right, do right the first time.” Nhưng nếu nó không right the first time thì sao, thì cố gắng sửa chữa để lần sau làm cho tốt đẹp. Trường hợp của Liên Ủy Ban (LUB) cũng vậy, buổi họp báo ngày 5/8/2010 đã sai lầm (dù là của người khác gây ra nhưng trách nhiệm trực tiếp vẫn là người ký thư mời và đứng ra tổ chức cuộc họp báo) nhưng BTC lại cố chấp không sửa chữa. Bằng chứng ngày thứ Sáu 13/8/2010 cơ hội để sửa chữa bằng cách tham dự buổi hội thảo Tự Do Báo Chí, cũng lại không được quý vị trong LUB quan tâm. Thay vì đến tham gia dự buổi họp báo ngày 13/8/2010 hoặc ra thông báo “đáng tiếc cho sự việc xảy ra quá nhanh chóng bởi ông Vi Anh” (thực tế LUB qua e-mail của bà Trần Thanh Hiền xác nhận không hề có chuyện dự trù “mời” ký giả Đoàn Trọng ra ngoài) thì LUB lại bất ngờ lên làn sóng 1190 AM khuya thứ Năm 12/6/2010 để nói chuyện nguỵ biện.

Với giáo sư Nguyễn Thanh Liêm người viết rất quý mến và kính trọng ông. Một vị giáo sư và cũng là cựu thứ trưởng giáo dục khả kính, đêm hôm khuya tối phải đi theo ông Phan Kỳ Nhơn lên đài ngồi làm chậu kiểng cho vở tuồng cải lương “dân chủ kiểu Bolsa” bởi đạo diễn Vi Anh. Đã có một vài người lo ngại về chuyện người viết “ném chuột (Vi Anh) bể đồ cổ (LUB)”, nhưng người viết cho đến bài báo này bảo đảm không bắn lầm, vẫn còn khả năng bắn trúng đích Vi Anh và vẫn chưa viết gì về LUB ngoại trừ nếu ông Vi Anh còn ngồi trong LUB. Câu chuyện ngày 5/8/2010 sai còn tạm tha thứ vì lý do “sự kiện xảy ra quá bất ngờ”, nhưng sự việc tối thứ Năm 12/8/2010 thì không thể tha thứ, những câu nói được trích đoạn cuối bài viết mời độc giả đối chiếu; những tuyên bố đao to búa lớn quả là còn thê thảm hơn thế nữa. Chi tiết diễn biến ngày 5/8/2010 thì người viết đã tường thuật đầy đủ trong số báo trước có lẽ không cần phải viết lại. Nếu ông Vi Anh có liêm sỉ và sự bị mất mặt thì ông đã chẳng làm chuyện “lịch sử” có một không hai.

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 148

Tuy nhiên, nếu chịu khó nghe lại buổi nói chuyện 12/8/2010 cặn kẽ từng chữ từng câu thì mới thấy ông Vi Anh đã hướng dẫn 2 ông Phan Kỳ Nhơn và giáo sư Nguyễn Thanh Liêm nhắm mũi dùi “ám chỉ” vào người viết qua hai chữ Godfather (chữ dùng của người viết khi viết về ông Vi Anh) đã được ông Vi Anh nhắc đi nhắc lại nhiều lần. Ông Phan Kỳ Nhơn kết thúc buổi nói chuyện “Thật sự mà chúng tôi suy nghĩ rất nhiều cho cái việc công bố Bản Lên Tiếng sẽ có phản ứng, đương nhiên là có phản ứng vì đụng đến những tên tay sai của cộng sản.” Họp báo tự do báo chí là phản ứng? Ai phản ứng, Đỗ Dzũng, Ngụy Vũ và Đoàn Trọng chưa có ai phản ứng ngoại trừ Đoàn Trọng, viết bài vạch trần thủ đoạn đâm bị thóc thọc bị gậy và nói láo không có căn (Giáo sư Trần Văn Ân xác nhận ông Bùi Văn Nhân chỉ làm dân biểu 1 nhiệm kỳ.) Không lẽ những bài viết phân tích cái sai lầm của ông Vi Anh của người viết chính là “những tên tay sai của cộng sản” như bà Diệu Chi đã bá láp?  

Thứ Năm 19/8/2010 báo Việt Weekly phát hành với những bài của người viết (Bolsa Thiên Hạ Sự) và những thâm cung bí sử về cuộc đời sự nghiệp của ông Vi Anh bởi Đoàn Trọng …v…v… đã làm cho “chỗ đứng” nhiều nơi trong cộng đồng của Vi Anh đang bị lung lay. Người viết thật tình giờ phút này vẫn chưa có lời phê bình về LUB ngoại trừ cá nhân ông Vi Anh. Nhưng nếu LUB qua hình ảnh ông Phan Kỳ Nhơn vẫn muốn tiếp tục bao che Vi Anh thì e rằng sự kiện sẽ ngày thêm tồi tệ và có ngày bị văng miểng. Ông Phan Kỳ Nhơn đã từng là nạn nhân của Vi Anh vì sự cả nể không muốn làm mích lòng “bạn hiền” và mọi người, đây một đức tính tốt cho người tu hành hoặc nhiều tình cảm, nhưng lại không thích hợp với người đấu tranh hoặc làm chính trị. Vô độc bất trượng phu, ông Phan Kỳ Nhơn  không cần độc để trở thành trượng phu, ông chỉ cần “lắng đọng tâm hồn” trong giây lát thì sẽ phân biệt kẻ tốt người xấu. Kẻ nào nịnh bợ ta chính là kẻ thù ta, kẻ nào thẳng thắn phê bình ta mới chính là bạn ta. Đối phó với kẻ thù (csVN) dễ hơn là đối phó với “bạn hiền” sẵn sàng đâm sau lưng chiến sĩ. Nên nhớ ông Vi Anh chưa bao giờ công nhận tân Ban Đại Diện cộng đồng Người Việt Quốc Gia. Điều dễ hiểu vì ông ta là người đã cho Ban Điên Dại Nguyễn Xuân Vinh và Nguyễn Minh Nguyệt được tự ý lưu nhiệm 3 năm. Đó là lý do tại sao tất cả chức sắc trong cộng đồng đều có mặt trong gần 600 quan khách tại buổi tiệc ra mắt _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 149

Tân Ban Đại Diện Cộng Đồng 18 ngàn lá phiếu chiều Thứ Sáu 21/8/2010 tại nhà hàng Mon Cheri trừ Vi Anh. Chuyện tréo cẳng ngỗng là Ông Vi Anh từ phía “bên kia” đã len lỏi luồn lách vào LUB rồi ngồi chễm trệ trong bàn Chủ Toạ của phía “bên này” làm chuyện bôi bác mất uy tín của LUB sau chiến thắng biểu tình Đàm Vĩnh Hưng. Tại sao? Vì LUB được coi như một mũi dùi xung kích của tân Ban Đại Diện chống sự xâm nhập của csVN bằng con đường văn hóa vận; Làm LUB mất uy tín vì khí thế kiểu “vệ binh đỏ Bolsa” do Vi Anh làm đạo diễn sẽ làm cho LUB bị tai tiếng. Những người làm chính trị cộng đồng vẫn còn ngây thơ chưa thấy tài điệp viên hai mang của Vi Anh. Không ai nhớ Vi Anh từng tuyên bố không công nhận Ban Đại Diện cuả 18 ngàn lá phiếu và Vi Anh đã không đi bầu. Vậy mà Vi Anh được ngồi vào bàn chủ toạ của LUB (cơ quan ngoại vi của BĐD/CĐNVQG.) Người phá hoại là Vi Anh không phải là người tổ chức hội luận Tự Do Báo Chí hoặc viết bài Bolsa Thiên Hạ Sự; hi vọng ông Phan Kỳ Nhơn và thành viên LUB hiểu thấu triệt vấn đề hơn.

Tuy nhiên khí thế biểu tình chống Đàm Vĩnh Hưng vẫn chưa phải là tấm huy chương cao quý nhất để mang ra chống lại sức mạnh của sự thật. Áp dụng khí thế Đàm Vĩnh Hưng vào một vấn đề thiết thực sẽ tạo thêm uy tín cho LUB, nhưng nếu xử dụng sự thành công của cuộc biểu tình này mà thừa thắng xông lên làm chuyện ruồi bu thì trước sau cũng tự đưa dao cứa cổ đừng đổ tại cho bọn “nối giáo cho giặc”. Sức mạnh nào cũng không thể hơn được sức mạnh của sự thật. Sự thật về Vi Anh đã được tiết lộ trong Việt Weekly trong 2 số báo vừa qua thiết nghĩ cũng đủ để cho LUB nên “dừng bước giang hồ”, đừng cố gắng phiêu lưu với Vi Anh mà có hại cho tương lai LUB và cộng đồng. Lòng nhiệt thành của ông Phan Kỳ Nhơn không ai phủ nhận và vị trí chống cộng của LUB vẫn rất cần cho cộng đồng, nhưng không vì vậy tiếp tay để cho Vi Anh lập một “quốc gia” Nam Kỳ Quốc trong LUB. Một người lăng ba vi bộ lập Lực Lượng Chống cộng sản và Tay Sai (để chống người phe ta) lại được ngồi chồm hổm vào LUB để chống người phe mình. Ai nối giáo cho giặc, ai tiếp tay Đàm Vĩnh Hưng? Ai đang giết LUB sau chiến thắng biểu tình Đàm Vĩnh Hưng? Tên thợ hót Đàm Vĩnh Biệt ra đi vẫn để lại một bãi đờm. Phải xoá bãi đờm Vi Anh này thì cộng đồng mới yên lành.

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 150

Người viết đã nhận được một vài điện thoại của một vài nhân sự có máu mặt yêu cầu bỏ qua chuyện ông Vi Anh. Đồng ý, nhưng bỏ qua bằng cách nào? Chuyện đời không đơn giản như 28/14 (con số biểu quyết đuổi Đoàn Trọng 28 đồng ý, 14 không) hay 28/100 (Số chính xác 28 đồng ý, 100 người hiện diện.) Ai cột thì phải gỡ. Cách gỡ hay nhất là đồng ý một buổi hội luận lên tiếng về việc đáng tiếc. Không ai bắt ông Vi Anh phải xin lỗi Đoàn Trọng, chỉ cần nói 2 chữ “đáng tiếc” cũng xong và sự hiện diện của Vi Anh trong LUB là một sự hiện diện thừa thãi, không cần thiết. Vâng cây muốn lặng nhưng gió có muốn ngừng hay không? Tối thứ Năm 12/8/2010 ai trả tiền giờ cho Vi Anh láo khoét bi bô chửi người viết “đã làm gì có ích lợi cộng đồng” và lợi dụng chiến thắng biểu tình chống Đàm Vĩnh Hưng của LUB để đánh phá thành quả này. Chương trình bình thường 1190 AM khuya thứ Năm là bài viết của bình luận gia Lý Đại Nguyên và phát lại chương trình RFA. Nhưng bộ ba Tướng Sĩ Tượng đã lên đài đánh cờ Tướng từ 11 giờ đến 11 giờ 30 để làm công việc tấn công cuộc họp báo tự do báo chí do người viết tổ chức vào thứ Sáu 13/8/2010 và những bài viết Bolsa Thiên Hạ Sự vạch trần thủ đoạn của ông Vi Anh. Nếu chấp nhận trò chơi dân chủ, tôn trọng tự do, tại sao không chờ thứ Sáu 13/8/2010 đến tham dự buổi họp báo và thẳng thắn tranh luận thay vì làm công tác biệt đội thành lên đài “tâm sự một chiều”. Con đường dân chủ là con đường 2 chiều mà người lái xe chiều bên này vẫn nhìn thấy người bên kia. Không phải chơi trò Nguyễn Xuân Vinh và Minh Nguyệt chỉ dám lén lút lên đài phát thanh chào cờ VNCH và chửi bới hay kiểu bịt miệng linh mục Nguyễn Văn Lý. Trong buổi họp báo Tự Do Báo Chí, người viết đã phát video toàn bộ (như ông Thái Hiến yêu cầu) và cũng có dành phần nói chuyện của LUB và ông Vi Anh. Vậy tại sao lại phải trả tiền lên đài, đá văng ông Lý Đại Nguyên và RFA để nói chuyện tào lao thiên điạ, chế dầu vào lửa tăng thêm nhiệt độ trong lúc việc trước (5/8/2010) chưa giải quyết xong?

Người viết rất thương giáo sư Nguyễn Thanh Liêm, đêm khuya còn phải làm kiếp con Cò mà đi ăn đêm. Ông Phan Kỳ Nhơn không có giờ rảnh lên đài nói chuyện biểu tình chống Đàm Vĩnh Hưng vì ở xa (Riverside,) nhưng tối thứ Năm 12/8/201 ông đã không quản ngại đường xa mắt mờ và sẵn sàng độc mã về nhà như kỵ mã trong sương chiều để tiếp tay Vi Anh dạy cho bọn nối giáo cho giặc, đám nhà báo _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 151

 “mất trật tự” dám vọng ngôn gọi cụ Dân biểu là Godfather (chữ dùng của người viết?) Gieo gió gặt bão, chiêu thức họp báo của Vi Anh “mời” báo chí rời phòng họp bị bể mánh vì người viết tổ chức họp báo để thực hiện tự do dân chủ và mời ông Vi Anh đến họp thì lại không dám đến. Ngược lại ông sẵn sàng mướn giờ lên đài phát thanh để nguỵ biện và xảo trá nói xuôi nói ngược, nói trên nói dưới và quy kết là “nối giáo cho giặc”, là tiếp tay Đàm Vĩnh Hưng, là phá hoại LUB? Trong khi LUB im lặng trước vụ Miss VN Global, thì người viết liên tục trên các diễn đàn điện tử “quảng cáo” uýnh show Miss VN Global, quảng cáo “mạnh” đến nỗi show phải huỷ bỏ vì số vé tiêu thụ không như sự mong muốn và nghe nói Ban giám đốc Planet Hollywood đòi một chi phí 100 ngàn mỹ kim tăng cường an ninh, cảnh sát vì sợ ông “Vi Anh NPH” thừa thắng xông lên biểu tình tiếp tại Las vegas?

Phàm chuyện bất đồng ý kiến, nếu có cơ hội được đối thoại thì người viết quan niệm cần mặt đối mặt dễ giải quyết hơn là mạnh ai nấy nói sẽ chẳng đi đến đâu. Vụ Nghị viên Hoàng Duy Hùng là một thí dụ cụ thể. Người biểu tình chống Nghị viên HDH vào đặt câu hỏi rồi trước khi ra về còn khen đối tượng Hoàng Duy Hùng là can đảm là thành thật không dấu diếm. Lợi ích của hội luận này là kết quả của sự cảm thông. Khi Nghị viên HDH chấm dứt họp báo ra về, bên ngoài không còn thấy người biểu tình cầm cờ mà chỉ còn vài người biểu tình từ trong phòng họp đi ra và đứng lại nói chuyện với nghị viên HDH. Lên đài nguỵ biện chỉ làm cho sự việc rối ren và đào sâu thêm khoảng cách. Khuya thứ Năm trách người viết tổ chức họp báo Tự Do Báo Chí và nói một chiều. Nhưng khi mời họp báo để nói 2 chiều và làm sáng tỏ thì lại trốn chui trốn nhủi như mấy chú trong bưng? Nếu không làm sai, sao lại né tránh? Thứ Hai ngày 16/8/2010 người viết gửi e-mail cho 3 ông Tướng Sĩ Tượng mời hội luận thêm một lần nữa trước khi khóa sổ chuyện Vi Anh. Vẫn một chủ trương cố hữu “phớt tỉnh Ăng-Lê”, cả 3 vị này không ai lên tiếng. Có lẽ cả 3 người đều nghĩ người viết chỉ là một thằng con nít, các bô lão sẽ bóp mũi lúc nào cũng được, không đáng để quan tâm?

Có người nói khi lập Bản Lên Tiếng 5/8/2010, LUB chắc đã nghĩ rằng không ngờ gặp phải phản ứng mãnh liệt của người viết (họ đã cho là người viết sẽ chẳng viết gì, hoặc có viết thì cũng chẳng biết gì mà viết; _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 152

nếu có viết thì LUB sẽ có sát thủ Phan Diệu Chi và Nguyễn Thị Minh Ngữ xung phong làm thành phần xung kích ngăn chặn.) Do đó, quý vị đã tảng lờ buổi họp báo Tư Do Báo Chí ngày 13/8/2010 thay bằng “Tự Do Họp Miệng” trên đài 1190 AM vào tối thứ Năm 12/8/2010. Ông Vi Anh đã đánh giá quá thấp trình độ của người viết hoặc ông đang ỷ lại một thế lực “đằng sau” bảo kê cho việc làm nên không “ke”. Vì nhận định sai lầm nên hôm nay Vi Anh phải đón nhận một sự thật ê chề? Người viết chẳng có thế lực nào ngoài thế lực sự thật và luật pháp. Sự thật dù bị bóp méo cũng đến lúc phải được soi sáng như cây kim nằm trong bọc. Bây giờ đấm ngực than “trời sinh ra Vi Anh sao lại sinh ra Nguyễn Phương Hùng?” quá muộn.

Sáng thứ Tư 18/8/2010, người viết đích thân đến SBTN và Việt Báo trao mỗi cơ quan 2 lá thư: 1- Tình trạng nhân viên của ông Vi Anh; 2- Mời hội thoại để a- Chiếu lại toàn bộ video họp báo ngày 5/8/2010 hoặc từ lúc ông Cao Viết Lợi phát biểu cho đến khi Đoàn Trọng ra khỏi phòng họp. b- Nghe lại audio thứ Năm 12/8/2010 1190 AM để phân tích từng lời vu cáo của những người trên chương trình hầu giải quyết vấn đề. Tối thứ Tư 18/8/2010, người viết trong chương trình Người Việt Tự Do tường trình sự việc nói trên. Sáng thứ Năm 19/8/2010, có thể ông Vi Anh đã đọc xong toàn bộ các bài viết Bolsa THS liên quan đến đương sự thì Vi Anh đã xuất mồ hôi hột, nên bèn xuất chiêu trước, “tiên hạ thủ đắc vi cường?” để ngày thứ Sáu không có ai tham dự họp báo, nghe bọn “phản động tuyên truyền”?

Sáng thứ Năm 19/8/2010, tại hàng hiên báo chí quán Zen của ông Lý Kiến Trúc, ông Nguyễn Thanh Huy vui vẻ và hoan hỉ loan báo người viết sẽ bị hố vì Việt Báo sẽ trả lời Vi Anh làm việc tình nguyện không lãnh lương. Người viết từ tốn bảo ông Thanh Huy, trong thư đã viết rõ, người viết muốn biết ông Vi Anh làm việc W2, 1099 hay không lương. Như vậy làm sao hố được. Nếu làm việc không lương thì ăn sao nói sao với sở An Sinh Xã Hội khi khai hồ sơ lãnh tiền GR hoặc SSI (nguyên tắc không có khả năng làm việc thì mới được trợ cấp.) Tình nguyện làm free hay làm lãnh lương đã chứng minh tình trạng tinh thần vẫn còn ổn định, tức là người vẫn còn đủ khả năng làm việc, phải không ông Thanh Huy? Chưa kể ông Vi Anh lại từng khoe “mỗi tuần tôi viết 4 bài báo cũng đủ cho tôi sống” (Không lẽ viết 4 bài ăn chữ và _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 153

uống nước lọc để sống? Sống đây chính là tiền lương.) Làm free OK, nhưng đừng lãnh GR, SSI mới No Star Where. Lãnh tiền già có income vẫn phải khai báo. Do đó, nếu nói làm lãnh lương thì chết (từ từ) mà không lãnh lương thì chết cấp kỳ nhanh hơn. Vì “làm” kiểu nào thì làm vẫn là tình cảnh của người còn đủ khả năng làm việc nhưng lại muốn theo Đàm Vĩnh Hưng để trốn thuế. Vì sở thuế sẽ không tin là làm không lãnh lương và sở ASXH sẽ thắc mắc tại sao ông có đủ khả năng làm việc mà lại bảo là không để được trợ cấp? Đài SBTN cũng chưa biết sao? 10 năm Việt Báo, 6 năm SBTN nhưng không dám xưng là nhà báo mà chỉ xưng là cựu dân biểu (nghề nghiệp chuyên môn) để trốn thuế? Ông Nguyễn Thanh Huy đứng lặng như trời trồng, cái thằng “nối giáo cho giặc” vậy mà nguy hiểm thật. Mọi người quên rằng người viết là cựu nhân viên của sở kiểm thuế Board of Equalization và có bằng Bail Bond. Đầu tháng 9 là lễ Lao Động của Mỹ, California đang thất nghiệp lên 9.8%, thời điểm rất tốt để thắc mắc bộ Lao Động (Labor Department) về những người “làm không lãnh lương” nhân tiện ghé vào hỏi thăm IRS và California Franchise Taxboard, trong trường hợp không được SBTN và Việt Báo trả lời, chỉ còn cách này là con đường ngắn nhất.  

Khoảng gần trưa thứ Năm 19/8/2010, người viết nhận được 2 cú điện thoại xin tha cho ông Vi Anh nhưng ngược cả chục cú điện thoại “xuí” tới luôn bác tài. Tha thì tha, nhưng tha thế nào, điều kiện ra sao? Ông Vi Anh có lên tiếng xin lỗi từ nay em chừa hay không? Những hạng người tráo trở, lăng ba vi bộ, người viết luôn cẩn trọng vì nếu bỏ qua không điều kiện trong tương lai bảo đảm sẽ có lời ong tiếng ve rồi vết xe cũ cũng sẽ trở lại. Sợ lắm. Người xin bỏ qua cho ông Vi Anh không cho biết thái độ của LUB ra sao? Chỉ dẫn chứng buổi họp tối thứ Ba 17/8/2010 không có sự hiện diện của ông Vi Anh, không có mặt không có nghĩa là Vi Anh bị loại. Lỡ ông Vi Anh đang bị cảm sốt vì bài Bolsa THS hay Việt Weekly nên tạm nghỉ dưỡng thương để tái phối trí lực lượng thì sao? Mặt trận quân sự thì có sẵn binh thư yếu lược để tham chiếu. Mặt trận Vi Anh thì nguy hiểm khó lường. Thực ảo khó biết. Chơi với Hà Tường Cát vậy mà khi cần đặt được mục tiêu sẵn sàng chôm lá thư tình của bạn mình để phá hoại gia cang người khác là người không có thiện tâm.

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 154

Nhưng No Star Where, tha thì tha người viết cũng chẳng cố chấp hẹp hòi. Tha nhưng công đạo vẫn phải trả lại cho công đạo. Người viết xưa nay không chủ trương đánh cá nhân, chỉ tự vệ khi bị tấn công. Như chuyện của giáo sư Nguyễn Xuân Vinh thuộc Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại, người viết tuyên bố sẽ không đề cập đến ông nếu mọi sự được dàn xếp êm đẹp. Sau ngày ông Nguyễn Xuân Vinh từ chức, người viết đã chấm dứt hoàn toàn. Dù rằng ngày hôm nay đã có thêm nhiều tài liệu nữa. Cánh cửa đã đóng người viết tránh phải mở lại. Chuyện của LUB cũng vậy, chỉ cần ông Vi Anh (người tự ý lưu nhiệm ban điên dại) cùng họp báo với người viết và tuyên bố chấm dứt cái mâu thuẫn bằng cách rút ra khỏi LUB thì xong thôi. Bởi vì ai cũng biết LUB là cơ quan ngoại vi xung kích của tân Ban Đại Diện bên này. Một người đứng đắn không thể một chân bên này một chân bên kia như con tô tô đứng làm chuyện vệ sinh vào gốc cây.

Tin giờ chót chiều thứ Bảy bất ngờ 2 ký giả Etcetera và Đoàn Trọng gặp nhà báo Vi Anh tại một khu đậu xe. Lập tức một buổi phỏng vấn chớp nhoáng được thực hiện (Xem bài số báo này,) Nhận xét đầu tiên cho thấy ông Vi Anh tỏ ra bối rối quên ngay luật 5 KHÔNG trong đó có điều: Không tiếp xúc, không cho chụp hình, không cho phỏng vấn…. Đó là ký giả Đoàn Trọng, người được ông bẻ chiếc đũa trong ngày 5/8/2010. Không biết LUB có thái độ kỷ luật với ông Vi Anh khi chính ông là tác giả Bản Lên Tiếng lại vi phạm nguyên tắc của ông đề ra. Tuy nhiên, trong sự bối rối và bất ngờ này, ông Vi Anh vẫn chống chế “anh anh, em em…” rất thân mật và bác bỏ mọi trách nhiệm về việc “bẻ” cây đũa Đoàn Trọng. Thái độ này tỏ ra rất hèn hạ và không thành thật. Do đó, không thể nói rằng ông Vi Anh đã cải tà quy chánh mà là “một bước lùi ba bước tiến.” Ngày 28 tháng 11 sẽ là ngày sinh nhật của ông, đề nghị quý vị nào muốn tổ chức sinh nhật cho ông nên đặt mua những cây đũa để cho ông tập bẻ. Nếu cần phỏng vấn tìm xem bao nhiêu chiếc đũa cần bẻ, để đặt đũa, vui lòng liên lạc người viết sẽ cung cấp chi tiết số điện thoại, cơ quan phục vụ theo hồ sơ ly lịch người viết vừa nhận được từ một cơ quan private investigation.   

Còn những luận điệu bảo rằng người viết vô tình đang chia rẽ cộng đồng hay làm cộng đồng xáo trộn, dù rằng họ đều công nhận lỗi gây ra từ ông Vi Anh, nhưng không nên làm to chuyện. Vì ai sẽ là người _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 155 hưởng lợi? Tại sao không ai đặt vấn đề ngược lại tại sao ông Vi Anh làm như vậy đoàn kết hay chia rẽ? Có bao nhiêu cây đũa sẽ cần phải bẻ? Ai sẽ hưởng lợi trong việc “mời” cây đũa Đoàn Trọng ra khỏi phòng họp? Người viết không chối cãi là đã từng đóng cửa nhiều người làm đài phát thanh tại quận Cam. Trong những đoạn audio dưới đây “nối giáo cho giặc”, “tiếp tay Đàm Vĩnh Hưng” và “tay sai cộng sản” cũng đủ làm cho đài ông Thái Hiến bị khó khăn nếu bị thưa. Nối giáo cho giặc, Ai là giặc, giặc là csVN?  “Tiếp tay với Đàm Vĩnh Hưng?” Đàm Vĩnh Hưng có phải là văn công cộng sản và là một đối tượng bị lên án là thành viên đảng csVN? Bảo người viết là “tay sai cộng sản” cái này mới là chết một cửa tứ, tổng đài không cần biết ai là Quốc ai là Cộng. Vu cáo một người ngay trên làn sóng phát thanh là cộng sản cũng đủ làm cho ông Vi Anh mệt ngất ngư con tàu đi. Nếu không thương LUB thì người viết đâu có im lặng như vậy. Không viết chắc không ai biết. Nên phải viết cho mọi người biết, người viết vẫn còn tốt bụng không xấu bụng đâu. Nếu không thì làm sao LUB có thể thản nhiên ngồi vững đến ngày hôm nay. Hết cô Phan Diệu Chi nay lại đích thân ông Phan Kỳ Nhơn gọi thằng em kết nghĩa như vậy hay sao? Oh là là C’est la vie. Diệu Chi một nhân vật “mất thăng bằng” nói không ai nghe, nhưng ông Phan Kỳ Nhơn tiếng nói của ông rất có giá trị. Càng có giá trị thì lại càng phải cẩn thận đừng để nó trở thành tiếng nói “dzô dziên” làm hư cả đại cuộc chống cộng.

Anh Phan Kỳ Nhơn ui, thằng em anh rất thương và rất quý mến anh cho đến giờ phút này. Trước sau như một, anh có giận không nhìn mặt thằng em kết nghĩa này thì thằng em vẫn quý mến tinh thần chống cộng và yêu nước của anh. Chỉ tội nghiệp anh bị họ dùng sinh tử phù để áp lực anh phải làm nhiều điều anh không muốn làm. Tinh thần chống cộng của anh số một, nhưng lòng tốt của anh lại không thích hợp cho người làm chính trị. Về phần ông Vi Anh giờ này những sát thủ của ông như Nguyễn Thị Minh Ngữ thấy bể chuyện đã cao bay chạy xa để ông ở lại chịu một mình. Ông Vi Anh muốn biết thành tích của người viết? Được không sao đâu. Kỳ tới sẽ viết tiểu sử NPH cho ông lé mắt chơi. Những sự thật về NPH hiện nay ở Mỹ vẫn có thể sưu tra được chứ không như chuyện trước 30/4/1975 Y Tá Trung Sĩ nay đổi đời thành Y Sĩ Trung Tá. Chưa là luật sư xưng là luật sư. Dân biểu một nhiệm kỳ khoe là 2. Chơi với bạn ăn cắp thư tình photocopy rồi _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 156 đưa lén cho báo chí nhờ đăng tải là tâm điạ của kẻ hèn hạ, không phải phong thái của một vị cựu Dân Biểu. Dân biểu VNCH đâu có đếm 28/100 là đa số đâu? Đếm kiểu này là bôi bác các ông cựu nghị sĩ, dân biểu Lê Châu Lộc, Trần Văn Ân, Nguyễn Lý Tưởng, Nguyễn Trọng Nho, Nguyễn Hữu Thời, Phạm Ngọc Hợp …v…v… mới là tiếp tay cho cộng sản cười mũi không lẽ Hạ Viện VNCH tồi tệ đến thế sao?

Kính mời quý độc giả xem vài trích đoạn trong buổi nói chuyện tối thứ Năm 13/8/2010.

PNK: “…. Sau cuộc biểu tình, thấy sự thành công của cuộc biểu tình và thấy ý chí của người Việt chống cộng thì những cái cơ quan này, những thành phần nối giáo cho giặc này không còn lý do gì để đánh cái Ủy Ban Đặc Nhiệm trước sự thành công đó. Do đó, lợi dụng cái việc của anh Đoàn Trọng để mà làm giảm uy tín của UBĐN…”

Vi Anh: “Tôi nghĩ rằng đồng bào phẫn nộ anh Đoàn Trọng mà không có phẫn nộ trong cái việc Ủy Ban mời anh Đoàn Trọng ra khỏi phòng họp. Hơn nữa có thể nói mời được anh ra được hết sức là mừng bởi vì đồng bào không muốn thấy mặt cái người làm mình đau lòng chứ không phải là phẫn nộ cái việc Uỷ Ban làm; và chúng tôi làm hết sức là dân chủ, làm hết sức là lễ độ.”

PKN: “…Thì bây giờ sự thành công của mình như một gáo nước lạnh tạt vào mặt cái bọn đó. Nhưng bây giờ nó muốn lấy cái cơ hội mà ủy ban mời anh Đoàn Trọng ra, nó lấy cái cơ hội đó để mà tung lên những luận điệu xuyên tạc, nào là bịt miệng, nào là uỷ ban nhân dân, …v…v… đủ thứ chuyện để làm giảm uy tín, làm mất cái giá trị của cuộc biểu tình ngày 24 của mình. Đây là một cái đòn tâm lý của đối phương đối với chúng ta, do đó ngày hôm nay tôi xin đồng hương nghe được cái hệ thống này hãy nhận định cho một cách rất là sáng suốt, chứ đừng mắc mưu vào những cái bọn nằm vùng tại đây. Luôn luôn bất cứ một cuộc biểu tình nào chúng ta thành công luôn luôn có sự đánh phá sau này.”

Thái Hiến: “Sự thành công của quý vị sẽ còn những trận đòn kế tiếp nữa không phải là một buổi họp báo này không thôi đâu. Cho nên _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 157 những cái xuyên tạc đó ngày hôm nay chúng ta đã nói ra để cho thính giả và đồng hương của chúng ta thấy rằng ở đây đừng bao giờ, đừng nghe một chiều mà không nhìn thấy những sự thật ẩn khúc đằng sau mà không chuẩn bị cho những trận đánh phá trong cộng đồng của chúng ta….”

“…. Cho nên khi người ta cắt xén một cái đoạn phim ra hay một câu ra là nó sẽ khác nghĩa…… cho nên nếu được xin các ủy ban, xin các đài truyền hình chiếu nguyên con cái ngày họp báo đó để cho đồng bào đồng hương chúng ta thấy rằng cái bộ mặt thật của các tờ báo, những người viết bài xuyên tạc như thế này…”

Vi Anh: “… còn những một vài cây viết mà viết những bài để bênh vực dùng những cái chữ chụp mũ cho anh em tụi tôi nào là đuổi ra, nào là bịt miệng, bịt mồm, nào là godfather …. Ai viết những bài báo này, những người viết bài báo này mà chụp mũ cho ủy ban muốn bóp miệng truyền thông, muốn làm godfather báo chí rồi đuổi anh Đoàn Trọng ra. Quý vị coi những cái người đó, viết cái gì, làm cái gì có lợi cho sự đoàn kết của cộng đồng này không?”

PKN: “Thật sự mà chúng tôi suy nghĩ rất nhiều cho cái việc công bố Bản Lên Tiếng sẽ có phản ứng, đương nhiên là có phản ứng vì đụng đến những tên tay sai của cộng sản.”

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 158

Bolsa Thiên Hạ Sự 16/8/2010

Chuyện dài công an báo chí

Tuần báo trước người viết có bài “Những thành tích của Godfather Vi Anh” và bài “Godfather làng báo hay công an cộng đồng”, không ngờ bài viết đã nhận được rất nhiều điện thoại của thân hữu, bạn đọc, kể cả một số thành viên trong Liên Uỷ Ban Đặc Nhiệm Chống Văn Hoá Vận Cộng Sản (UBĐNCVHVCS) và Phối Hợp Chống Cộng Sản và Tay Sai (PHCCS&TS) với tất cả khích lệ. Không một người chê. Nghe nói Liên Hội Cựu Chiến Sĩ Nam California trong phiên họp sẽ mổ xẻ sự kiện mafia này qua lời của Phó Nội Vụ Phan Ngọc Lượng trong phiên họp kế tiếp. Được biết “sự cố” xảy ra trước mặt những người có trình độ hiểu biết và nhận thức như ông Trần Quan An, Xử Lý Thường Vụ Hội Đồng Đại Diện, ông Nguyễn Văn Ức, Cố vấn Liên Hội Cựu Chiến Sĩ, ông Phan Tấn Ngưu, Chủ tịch Liên Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH Nam California. Nhắc đến LH/CCS/VNCH/NC, người viết cũng chúc mừng chiến hữu Phan Tấn Ngưu vừa được tái tín nhiệm chức vụ Chủ tịch Liên Hội. Chúc chiến hữu nhiều sức khoẻ và minh mẫn tiếp tục lèo lái con thuyền Liên Hội trước những khó khăn của hoàn cảnh và tình hình phức tạp của thế quốc – cộng hiện nay. Ngoài ra cũng có một số chức sắc trong số gần 100 người hiện diện chứng kiến sự việc có một không hai trong lịch sử sinh hoạt cộng đồng Việt Nam và lần đầu tiên trên thế giới tự do, nếu không muốn nói vượt quá chỉ tiêu vi phạm tự do, dân chủ mà xã hội chủ nghĩa Việt Nam là quốc gia luôn luôn đứng đầu danh sách vi phạm “tự do báo chí”. Người viết sẽ tường trình diễn tiến “mời” ký giả Đoàn Trọng ra ngoài (“mời” là ngôn ngữ ông Vi Anh & ông Phan Kỳ Nhơn nguỵ biện và bào chữa trên làn sóng 1190AM tối thứ Năm 12/8/2010) phần dưới.

Trước hết e-mail của một độc giả nhắc nhở tin ông “nhà báo” Vi Anh đại diện cho tờ Việt Báo đi Đài Loan thay vì Việt USA Magazine của ông Trần Việt Hải, Tổng Giám Đốc công ty Việt Satellite. Theo nội dung e-mail, văn phòng Dân biểu Trần Thái Văn nhận được thư mời của chính phủ Đài Loan muốn mời một số nhà báo Việt ngữ thăm viếng đảo quốc này. 9 cơ quan báo chí tiêu biểu đã nhận được lời mời gửi đến quý vị chủ nhiệm. Tuy nhiên, một số quý vị chủ báo, chủ _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 159 nhiệm không thể tháp tùng nên đã cử người đại diện. “Nhà báo” Vi Anh đã được cơ quan Việt Báo cử làm đại diện. Với sự giải thích này, người viết xin thành thật xin lỗi công ty Việt Satellite và xin được viết lại và minh xác để tránh sự ngộ nhận. Mặc dù ông Vi Anh là người làm việc cho nhiều cơ quan truyền thông trong cùng một thời gian, nhưng ông Vi Anh có mặt trong phái đoàn báo chí quận Cam với tư cách đại diện cho tờ Việt Báo.

Trở lại thành tích của nhà báo Vi Anh có lẽ chắc không ai lạ gì trong cộng đồng. Người viết nhiều lần đã khẳng định, người ta không nói, không viết không có nghĩa là không ai biết; không có nghĩa là mình không làm sai. Dư luận biết nhiều về thành tích của Vi Anh không ai khác hơn là ông Huỳnh Kim và Lê Văn Bá (Lee Sandwiches) cả hai người đều là người lãnh đạo Phật Giáo Hoà Hảo, chắc chắn là những người biết rất rõ, người viết đã có dịp nói chuyện với ông Huỳnh Kim. Hi vọng chi tiết này sẽ giúp cho chuyên viên phỏng vấn “gây chia rẽ cộng đồng” (Đoàn Trọng) sẽ có cơ hội đi tìm hiểu thêm nhiều dữ kiện từ Huỳnh Kim về ông Vi Anh để bà con cô bác biết thêm về kỹ thuật “lăng ba vi bộ” của Vi Anh hầu tạo lại sự đoàn kết và ổn định cho cộng đồng. Ai gây chia rẽ cộng đồng?

Tuần qua trong lúc ngồi xem lại video (để biết người biết ta trăm trận thắng trước khi tổ chức họp báo Tự Do Báo Chí ngày 13/8/2010) người viết mới có dịp xem lại kỹ càng những chi tiết, những diễn tiến đầy mâu thuẫn, những lời tuyến bố nẩy lửa tào lao thiên điạ, những hành động gian xảo lấn lướt thao túng của Vi Anh trong buổi họp báo ngày 5/8/2010. Nhưng trước khi đi vào chi tiết cuốn video, người viết cũng được phép nhắc lại một chi tiết cũng khá tiếu lâm về ông “bố già” Vi Anh, người nơi nào cũng thích húc, tuần trăng nào cũng có mặt, mâm cỗ nào cũng thích ăn trên ngồi chốc. Số là năm 2001 hoặc 2002, năm mà cựu Dân biểu Bùi Văn Nhân đã tự xưng là cựu Đại uý tuyên uý Hoà Hảo trước năm 1975 lên nhận “quân hàm” đeo lon Đại Uý Nhà Đòn tại Los Angeles. Đêm đó, một đên trăng sao vằng vặc chị Hằng Nga và chú Cuội cùng các tinh tú trên giải Ngân Hà đang nhìn xuống trần thế với trò hề Hòa Hảo nhạt hơn nước ốc. Ông Huỳnh Kim nói: “Ông ấy nhận vơ, tuyên uý PGHH hồi nào?” Vâng, “vào một đêm trăng có người trai Vi Anh lên đường đáo nhậm chức Đại Uý nhà đòn_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 160

cùng với chỉ huy trưởng “Trung tá” Larry Phan Ngọc Tiếu. Bà con ai

biết ông Bùi Văn Nhân phục vụ trong đơn vị nào của QLVNCH xin cho biết? Nhưng ông mặc áo lính nhà đòn 4 túi trông cũng “phê” vì nhờ tướng người đô con.

Nghe nói cái dzụ ông làm dân biểu được cũng chỉ một nhiệm kỳ sau đó làm gì cho đến ngày 30/4/1975 không biết (không phải là 2, 3 nhiệm kỳ như đã “phe phang”.) Ký giả Đoàn Trọng chắc đã sưu tra xong hồ sơ cá nhân Bùi Văn Nhân “quốc nội” và Vi Anh “hải ngoại” tường trình cho bà đọc được không? Nếu cần họp báo người viết sẽ sẵn sàng tổ chức cho Đoàn Trọng một buổi hội luận đứng đắn (bảo đảm sẽ không có liếm đi liếm lại số người giơ tay và “coi như ngang ngửa”) để làm sáng tỏ dư luận về lý lịch ônglàm dân biểu để “biểu dân”. Nghe nói ông Đoàn Trọng còn giữ một lá thư tình do ông Vi Anh đưa của một ký giả đồng nghiệp (làm sao ông Vi Anh có thư này?) gửi cho một bà “trâu đánh” sau khi bà này “đánh trâu” ông Vi Anh văng ra khỏi Uỷ Ban Đặc Nhiệm, Vi Anh làm như vậy để trả thù duyên kiếp lỡ làng? Nếu có dịp yêu cầu nhà báo Đoàn Trọng cho đăng tải để cho độc giả xem chơi ngon hơn xem thiệt được không?

Đến đây người viết kính mời bạn đọc vào trang nhà http://freevn.net hoặc http://kbchaingoai.iboards.us/viewtopic.php?t=2031 (xem phần 3,) độc giả sẽ thấy tất cả sự thực 100%, người viết bảo đảm không thêm mắm nêm cho thúi thêm hoặc mắm ruốc cho um thêm. Phiên họp mà người ta đã nhân danh dân chủ Bolsa để bóp chết dân chủ Hoa Kỳ, nhân danh cựu dân biểu VNCH để giết chết nền hạ viện Hoa Kỳ, nhân danh báo chí (viết thuê, nói mướn) để giết chết tự do báo chí Tu Chính Án Số 1 của Hoa Kỳ, nhân danh công bằng để “kết quả có vẻ ngang ngửa (11/13) để đếm lại” và bóp nghẹt công lý Hoa Kỳ, nhân danh luật lao động Bolsa cấm dân chúng tị nạn tại Hoa Kỳ được tự do hành nghề ký giả. Nhà báo Vi Anh trong buổi họp báo, khi thì xưng là “Tôi đến đây với tư cách là cựu dân biểu VNCH không phài là nhà báo” (để làm nhục mạ Quốc Hội VNCH?) lúc thì xưng là “một nhà báo Việt Báo không phải là cựu Dân biểu”, khi thì bình luận gia như là một con rối thao túng phiên họp ngày 5/8/2010 do LUB triệu tập và làm cho LUB bị mang tiếng là đấu tranh dân chủ để diệt tiếng nói của những người hành nghề ký giả.

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 161

Trong video ông Cao Viết Lợi một nhà đấu tranh dân chủ thuộc Phong Trào Giáo Dân (hoặc Diễn Đàn Giáo Dân?) đã lên tiếng rất vô tư và công đạo. Ông Lợi yêu cầu Chủ Toạ Đoàn nên để cho ký giả Đoàn Trọng được trả lời trước những lời cáo giác về ông ta. Cựu luật sư Trần Sơn Hà, người đã từng hoạt động trong Tổ Chức Liên Minh Quang Phục Việt Nam của ông Võ Đại Tôn, cũng đã rất công tâm khi đề nghị với hội trường để ký giả Đoàn Trọng phát biểu. Ngay lúc đó, nhà báo (đời) Nguyễn Thị Minh Ngữ tức ca sĩ “áo lưới” Cindy Thuỷ, (tên do nhà báo Lê Tử Hùng đặt) một thời có trận bút chiến với cây viết Đào Nương Sàigon Nhỏ. Trong cuộc bút chiến áo lưới bị thua áo nhỏ (vì nghề viết phiếm của Đào Nương thuộc hàng cao thủ.) Cindy áo lưới bỏ chạy về Houston một thời gian cũng không sống nổi (nghề không lương thiện trước sau cũng bị đào thải,) bỏ chạy về Las Vegas “hành nghề âm thầm”, nhưng cũng đã không thành công mà còn mất mẹ cơ hội thành nhân. Sau khi bị đào thải bởi thời gian chiếc “áo lưới” nay biến thành “áo mướp” mà nhà báo Vũ Công Lý không ngần ngại gọi là “con đ..m già” trong trang nhà http://mautam.net. Cindy (Xin Đi) Thuỷ (Nước) trở thành con bài của Vi Anh trong buổi họp báo 5/8/2010 (Ông Vi Anh tuyển mộ nhân viên “Xin-Đi Nước” lúc nào không biết? Xài ca sĩ “áo lưới” thì thì có nước chết. Trong Tiểu Thuyết Nguyệt San, “xin-đi nước” có biệt hiệu là Tư Chọc (người Bắc phát âm “chọc” và “trọc” cũng giống nhau;) cho nên Tư Chọc hoặc Tư Trọc (no-hair) cũng là xêm xêm Tư no-hair. “Xin đi nước” nói nhỏ trong phòng hội (vừa đủ cho Vi Anh nghe) “get out”, lập tức Vi Anh nghe ám hiệu thò tay định giựt mai-cờ-phôn của cựu luật sư Trần Sơn Hà. Lẽ dĩ là một luật sư, ông Trần Sơn Hà biết lề phải và lề trái trong hình thức họp báo, nên ông Trần Sơn Hà bèn chơi màn sức mấy mà cho, “này này bỏ đi tám đừng giựt “mai” của tui”. Trên màn video mặt Vi Anh ráo rác như tên ăn trộm gà, bèn quay sang nói nhỏ vào tai ông Phan Kỳ Nhơn. Như một con rối “muppet”, ông PKN đứng bậy dậy như vừa bị kim chích vào mông (Có thể khi Vi Anh nói nhỏ thì đã cầm sẵn cây kim chích mông thiệt? Nếu đúng thì công nhận cựu Dân biểu Bùi Văn Nhân trong thời gian tập sự với bác sĩ Nguyễn Xuân Vinh đã học được nghề chích mông, mau thiệt?) Nói đùa cho vui thôi, trong video ông Vi Anh vừa ra “lệnh” cho ông Phan Kỳ Nhơn tay vưà làm nhạc trưởng đưa lên đưa xuống, tay chân bận rộn làm sao mà chích? Có muốn chích thì kim Vi Anh giờ này cũng cụt mother rồi, lấy _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 162

 đâu mà chích với choác.

Không biết ông Vi Anh “hù doạ” gì thì ngay lập tức ông Phan Kỳ Nhơn như một chiếc lò xo dồn ép lâu ngay bật dậy và dõng dạc truyền hịch “Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu Công Lý” nguyên văn: “…không chấp nhận sự có mặt của anh Đoàn Trọng tại nơi đây…” cùng lúc thì giọng nặc nô Bolsa “áo mướp” hét to “Get Out, Get Out” cùng sự phụ hoạ của các ca sĩ trong ban nhạc “Bolsa Thần Kinh Thương Nhớ SSI” nào là “out” nào là “Get Out” như là một bầy ong vỡ tổ trong “đại hội đấu tố Bolsa”. Người viết sinh ra đời lúc nhỏ chưa thấy đấu tố; di cư vào miền Nam tự do sau ngày 20/7/1954 nên cũng không được chứng kiến cảnh đấu tố điền chủ Cải Cách Ruộng Đất và Nhân Văn Giai Phẩm. Nhưng đã được xem cuốn phim Chúng Tôi Muốn Sống của đạo diễn Vĩnh Noãn thì có lẽ cảnh đấu tố của Việt Minh chắc vẫn còn thua cảnh “Bát nháo Bolsa”. Không khen csVN nhưng cảnh Linh Mục Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng vẫn còn văn minh hơn đấu trường Bolsa, vì ít ra ngài còn được nói trước khi “được” bịt miệng. Còn ký giả Đoàn Trọng thì “được” bịt miệng mà không “bị” cho nói trước khi được “mời” đi ra.

Sau đó là những tiếng vo ve của bầy ong vỡ tổ Bolsa um xùm (nghĩ mà tội nghiệp cho Đức Tả Quân Lê Văn Duyệt, ngài đang rơi lệ sau tấm màn nhung. Có lẽ ngài đã khóc vì trải qua thế kỷ 19 của ngài đến đầu thế kỷ 21, những con cháu của ngài vẫn không khá hơn được về mặt hiểu biết thế nào là “dân chủ”?) Trở lại diễn biến sau đó, người làm mất trật tự là bà già giết giặc Nguyễn Thị Minh Ngữ. Người đáng bị đuổi ra ngoài là bà “xin-đi nước”, người đã bỏ chỗ ngồi chạy đến gần ký giả Đoàn Trọng gây ồn ào, hỗn loạn và la lối “Get Out, Get Out” nhiều lần. Ai gây hỗn loạn và ai làm mất trật tự? Câu trả lời “chắc chắn không phải là ký giả Đoàn Trọng.” Người viết nghĩ nếu muốn “mời” ra ngoài, thì bà già “Get Out” mới là người cần bị mời vì đã làm mất trật tự. BTC họp báo có mắt mà không ngươi. Thấy sao nói vậy người ơi. Không tin xem lại video, pictures said thousands words.            

Ông Phan Kỳ Nhơn ngày còn phục vụ tại sư đoàn 21 Bộ Binh (trước khi về Quân Cảnh) vẫn thường làm nhiệm vụ phá mô của VC. Ngày nay không còn phá mô VC nhưng ông đã làm nhiệm vụ mở đường cho _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 163

Vi Anh uýnh nhanh, uýnh mạnh, uýnh chết bỏ, uýnh bất chấp luật lệ, uýnh không cần nguyên tắc dân chủ. Đúng như chủ trương của cộng sản “cứu cánh biện minh cho phương tiện.” Vi Anh được thể cầm mai-cờ-rơ-phôn sung sướng, hùng hồn một cách “hồ hởi phấn khởi” như “niềm vui trong ngày đại thắng” tự ý bày trò đấu tố mà không hề hỏi ý kiến cụ giáo sư Nguyễn Thanh Liêm, cựu luật sư Trần Sơn Hà và Quốc Gia Hành Chánh Hoa Thế Nhân (Ông Phan Kỳ Nhơn thì coi như là robot được remote control bởi Vi Anh) cùng ngồi trên bàn chủ toạ đoàn. Vi Anh lúc này không còn là cựu Dân biểu Bùi Văn Nhân nữa (vì dân biểu dù khả năng hạng bét cũng biết NO-CAN’T-DO MAN kiểu họp chợ đấu tố này.) Ông đã hiện nguyên hình là một ký giả viết 4 mục trên Việt Báo mà không cần biết chủ trương tờ báo Việt Báo đã đăng quảng cáo Đàm Vĩnh Hưng của Miss Việt Nam Global vào ngày 21-8-2010 (Qua cái “biến cố” 5/8/2010 vừa qua đố bảo LUB sách động đồng hương chống Miss VN Global ngày 21/8/2010, còn “phia” tám ui. Thế là Đàm Vĩnh Biệt lại trở thành Đàm Vĩnh Hưng, “bất chiến tự nhiên thành” nhờ Vi Anh.) Vi Anh đáng được gắn “Bác Hồ” bội tinh vì thành tích xuất cảng đấu tố ra hải ngoại trước mặt các nhà đấu tranh dân chủ.

Vi Anh đứng dậy hùng hồn như trong những tiếng gọi của vệ binh giờ thứ 30 tháng Tư trong ngày 30 tháng Tư năm 1975, “Get Out, Get Out” vọng về từ âm ti điạ ngục và bắt đầu đếm số người giơ tay. Thiên bất dung gian, lần đầu đếm được 11 người đồng ý “mời” Đoàn Trọng ra dzìa và 14 người không đồng ý “đuổi” Đoàn Trọng (được ở lại.) Vi Anh bèn vô liêm sỉ tuyên bố, “Tôi thấy con số ngang ngửa, xin hỏi lại ”Ai đồng ý ….” Trong lúc này thì tiếng gọi từ âm ty tiếp tục “Get Out, Get Out” văng vẳng dù rằng lễ Vu Lan chưa về. Mục Liên Thanh Đề có sống lại chắc bà cũng xin được ở lại điạ ngục với quỷ sứ hơn là sống điạ ngục “Bolsa”. Lần đếm sau 24 (“mời” ra dzià) trên 18 (không đồng ý.) Vi Anh coi mọi người trong phòng như con nít, tuyên bố “chúng tôi rất dân chủ đa số thắng thiểu số”, xong “nhiệm vụ” trao mai-cờ-phôn cho ông Phan Kỳ Nhơn. Ông Nhơn mắc bẫy Đoàn Trọng khi được hỏi: “Tôi chỉ đi ra nếu ông Phan Kỳ Nhơn yêu cầu tôi đi ra.” Người ký thư mời Đoàn Trọng là ông Phan Kỳ Nhơn và người đuổi ký giả Đoàn Trọng cũng là ông Phan Kỳ Nhơn. Ông Nhơn mắc bẫy cả Vi Anh lẫn Đoàn Trọng. Tương lai chắc không ai dám lên nhà ông Nhơn _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 164

ăn tiệc nếu được mời. Ngày xưa lúc nói tếu, người viết hay đùa gọi là ông là Phan Kỳ Nhông, bây giờ ông Nhông thiệt, đổi màu lia liạ. “Ta tiếc cho em trong cuộc đời …. đấu tranh” để đành đoạn “Không, không, không, tôi không còn yêu em nữa.

Cha mẹ ơi 11/14 là tương đương, học trò ngu nhất lớp còn chưa nói vậy mà cựu dân biểu VNCH dám ngôn, thiệt chì? Thằng VC sửa đổi sách giáo khoa dạy học trò làm toán “súng AK-47 bắn rơi 10 máy bay phản lực, Mig-21 của Nga Sô vĩ đại bắn rơi 20 máy bay phản lực Mỹ Nguỵ tổng cộng là bao nhiêu?” cũng không dám nói là 11-14 là tương đương và đòi đếm lại. Cái dzụ đếm này làm người viết nhớ lại lúc nhỏ đi học mẫu giáo cô giáo bắt bỏ 2 tay vào túi quần và hỏi 5 cộng 5 là mấy. Cậu bé (người viết) lúc đó vẫn còn ngây thơ trong trắng như em chưa biết gì, trả lời “Thưa cô là 11.” Thế là bị phạt viết 100 câu “5 cộng 5 là 10” vì tội cộng sai làm cô giáo đỏ mặt tiá tai vì tưởng tượng.

Lần đếm sau đó nhà báo giỏi làm tính 5 + 5 là 11, Vi Anh cho “lếm” lại, kết quả 24/18 (Có người nói là 28/14) cũng được đi, no star where (Không sao đâu). Ông cựu Dân biểu trong đầu quen tật đếm tiền thấy con số này lớn hơn con số kia khoái chí tuyên bố đa số đè bẹp thiểu số. Dân chủ, dân chủ rồi bà con ơi. Ông Phan Kỳ Nhơn cũng phụ hoạ hoà âm, theo ý nguyện của đa số đồng hương. Phen này VC nhất định thua và ta nhất định thắng về cách đếm phiếu của hạ viện Bùi Văn Nhân. Đa số thắng thiểu số. Nhưng (chữ nhưng mất dậy nhất trong số những chữ mà người ta viết được. Tiếng Mỹ Nhưng = But, But âm đọc tương tự như Butt tức là cái Đít của người đời.) Trời sinh ra đít để ngồi, nhưng lựa nơi ngồi để nở mày nở mặt, không ai ngồi lầm chỗ để xú danh thiên hạ sự muôn đời, muôn thuở. Bác sĩ ngồi phòng mạch hãnh diện hơn là ma giáo để bị “ngồi” nhà tù. Ông Vi Anh thấy cái này to hơn cái kia mà không nhìn thấy cái của mình còn nhỏ hơn cái của người khác. Trong phòng họp gần 100 người, có người hạ xuống còn 70 hay 80 người cũng no star where luôn thì những người không giơ tay thì sao? Không lẽ ông cho họ đi câu “sấu”. 28 (OK) cộng với 14 (No OK) cũng chỉ mới 42 còn 58 người không ý kiến thì sao? 58 không ý kiến cộng với không đồng ý 14 sẽ là 72/28. Ông Vi Anh có cần tìm gặp thầy giáo Vũ Hoàn hay ghi danh lớp học Việt ngữ để học lại cách cộng trừ nhân chia không? Kiểu cộng trừ nhân chia của Việt _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 165

cộng không áp dụng trong phòng họp cộng đồng người Việt Quốc Gia.

Tuy nhiên, sự việc không chỉ đơn giản như vậy. Câu hỏi cần đặt ra là ông Vi Anh làm như vậy để làm gì? Hậu ý mới quan trọng. Phải chăng vì thấy LUB được uy tín sau vụ Đàm Vĩnh Hưng, Vi Anh nhận chỉ thị để làm trò hề giảm hay mất uy tín của LUB từ một remote control bên kia bờ đại dương? Giáo sư Nguyễn Thanh Liêm quá hiền lành và chậm chạp trong phản ứng vì tuổi đời 80. Ông Phan Kỳ Nhơn có tinh thần, nhiệt tình nhưng không có sự suy nghĩ (tính phổi bò chân thật người miền Nam) nên đã bị con cáo già Vi Anh cho vào xiệc dễ dàng. Người viết rất trân quý LUB và không muốn LUB cũng sẽ bị Vi Anh vùi dập như Ủy Ban Đặc Nhiệm ngày xưa. Thành trì chống cộng chỉ còn lại LUB và cũng sẽ bị mai một trong vài năm nữa giỏi lắm 10 nữa mà thôi. Chỉ mong rằng giáo sư Liêm và ông Phan Kỳ Nhơn sớm ý thức bổn phận và trách nhiệm để loại trừ Vi Anh ra khỏi uỷ ban càng sớm càng tốt. Có như vậy mới mong cứu vãn được ý chí chống cộng và xây dựng sức mạnh cho Ban Đại Diện Người Việt Quốc Gia vừa được thành lập. Đừng tiếp tục lên đài phát thanh nguỵ biện, vì trình độ dân trí bây giờ khá hiểu biết. Năng nói năng lỗi, năng cải chính năng hồ đồ câu này “chửi” câu kia, câu trước đá câu sau làm trò cười cho thính giả. Cách thức dùng giờ airtime kiểu này không bao giờ giải quyết được vấn đề.

Rất tiếc LUB đã được mời lên làn sóng Diễn Đàn Chống Cộng tối thứ Năm 12/8/2010 bằng tiền bà con đóng góp hay do nhã ý của ông chủ đài Thái Hiến. Thay vì dùng giờ airtime vào việc hữu ích thì LUB lại bắt chước bác sĩ Nguyễn Xuân Vinh dùng giờ cộng đồng cho Nguyễn Công Lượng chửi Nguyễn Phương Hùng. Tối thứ Năm giáo sư Liêm sau lời chào mừng đầy mệt mỏi và chán nản, cụ ngồi yên lặng đến hết giờ, nhìn Vi Anh tiếp tục “bơm” ông Phan Kỳ Nhơn. Lời cải chính “mời” ký giả Đoàn Trọng ra ngoài không rửa sạch được vết bẩn ngày 5/8/2010. “Mời” hay “đuổi” đều mang cùng một ý nghĩa cho một ước muốn của hành động không muốn người ta được ngồi lại. Dùng chữ “mời” là ngôn ngữ ngoại giao ra vẻ ta là người văn minh (mặc dù hành động rất thiếu văn minh.) Nhưng khi giải thích trên đài phát thanh đã cho thấy cái mặc cảm sai lầm của mình nên phải cải chính “mời” cho nhẹ tội. Bà Trần Thanh Hiền một thành viên trong LUB đã xác nhận _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 166

trong một e-mail gửi nhà báo Kim Âu Hà Văn Sơn ở Atlanta, Georgia như sau: “Thực ra dưới con mắt của cá nhân tôi, A. Đoàn Trọng còn nhẹ tội hơn một số ký giả khác rất nhiều nhưng không hiểu sao Ô. Vi Anh lại nhắm Đoàn Trọng và liệt kê vào thành phần nguy hiểm thứ ba trong bài nhận định của UB do Ông ta đề xướng. Đỗ Dũng và Ngụy Vụ thì có nhiều hành động thân Cộng lộ liễu hơn nhiều nhưng biết thân biết phận 2 người này đã không có mặt. Đoàn Trọng chắc không ngờ mình lại có tên trong “bảng phong thần” này nên mới vác xác đến. Thật là xui cho Anh ta.”

Buổi nói chuyện tối thứ Năm LUB qua lời 2 ông Vi Anh và Phan Kỳ Nhơn nguỵ biện “mời” Đoàn Trọng ra ngoài là bảo đảm an ninh cho Đoàn Trọng lại cho thấy cái lý luận trẻ con thiếu chín chắn của người đấu tranh với số tuổi ngoài 70. Kịch cỡm và quê mùa nếu không muốn nói là dốt. Ai là người gây náo loạn? Chính là Nguyễn Thị Minh Ngữ. Đoàn Trọng từ đầu cho đến lúc đi ra vẫn bình tĩnh. Chỉ trừ lúc Thế Phương (báo “hại” Take2tango) đẩy Đoàn Trọng bảo đi ra thì Đoàn Trọng hơi cáu và sẵng: “Thằng nào đuổi tôi ra.” Viết như vậy, vô hình chung cho thấy Vi Anh đã có chuẩn bị màn làm thịt Đoàn Trọng trong trường hợp Đoàn Trọng không chịu đi ra theo lời “mời”? À thế ra họ có âm mưu sẵn cả đấy, Thế Phương là lực lượng tiếp viện cho Minh Ngữ nếu cần. Chỉ có Đoàn Trọng và cả cộng đồng không ai biết gì, vì bây giờ ai cũng tin rằng việc “mời” ra ngoài để bảo đảm an ninh cho Đoàn Trọng trước bầy sói dữ, việc này có thật như lời 2 ông?  

Nội dung buổi nói chuyện tối thứ Năm LUB ai nghe cũng biết đó là lời từ chối không dám đến tham dự buổi hội luận Tự Do Báo Chí ngày 5/8/2010 tại hội trường Việt Herald. Không đến một là cử chỉ hèn, chỉ biết đánh lén mà không dám đối diện sự thật; Hai là biết lỗi nhưng tự ái là người lớn cả 3 người đều trên 70 không lẽ lại xin lỗi? Thật ra không ai cần xin lỗi, chỉ cần làm đúng công đạo mà thôi, chỉ cần nói “LUB chúng tôi rất tiếc sự kiện xảy ra ngày 5/8/2010 không nằm trong chương trình nghị sự và chủ trương của LUB. Chúng tôi hi vọng mọi người thông cảm và tiếp tục đoàn kết hướng về tương lai.” Như vậy có phải là êm đẹp đôi bề. Yêu nước + cực đoan + quá khích = ngu xuẩn. Trời sinh ra cái đầu có nhiều chức năng hãy suy nghĩ trước khi gật _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 167

đầu. Người viết mong có dịp ông Vi Anh can đảm nhận lời hội luận với ký giả Đoàn Trọng để làm không khí hoà diụ. Chỉ có trực tiếp nói chuyện với nhau mới thông cảm. Dùng thì giờ airtime để tấn công chỉ làm cho sự kiện càng trở nên tồi tệ thêm.                      

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 168

Bolsa Thiên Hạ Sự 9/8/2010

Thánh cũng phải chết

Đầu tháng 8/2010 chương trình VICR ra đời đã cướp đi mạch sống của ông “Thánh Gióng” Trần Quăng (“quăng” có dấu) Đại. Đầu tháng 7 ông than vãn không còn người ủng hộ vì trò bịp của ông không còn ăn khách và đức thiên lôi hà bá gì đó của ông “hiện về” và “ra lệnh” Đại phải chấm dứt chương trình nói tào lao và chửi tùm lum. Nên dành thì giờ đi bán thuốc lột da thay vì lột lưỡi. Thế là cộng đồng lại thêm một nhà truyền thông “Anh ra đi mùa Thu, mùa Thu không trở lại.”  Trong suốt 2 tháng 6 & 7 ông Thóng Giánh này lên đài vừa nhảy Rock-n-Roll vừa mở Quốc Ca VNCH. Ông “thần” có lẽ mắc bệnh điên nên bôi bác quốc ca VNCH chào ngang xương giữa chương trình và chỉ mở một đoạn trong toàn bản nhạc Quốc Ca, sau đó bắt chước bác sĩ Nguyễn Xuân Vinh một cách rất lịch sự và văn miêng, xong chào cờ bắt đầu đấu tố. Một ông bán thuốc lột da, một ông chích mông những tư tưởng cao siêu thường gặp nhau trên cùng một chiến tuyến chào quốc kỳ xong bắt đầu chửi rủa.

Người viết được thân hữu ưu ái tặng CD thâu chương trình Thóng Giánh của ông và bảo “cậu Đại chửi ông trong này.” Trong đời sống, người viết không thích tranh cãi với 2 loại người “điên” và “say”. Bởi vì 2 loại người này đều nói cùng một loại ngôn ngữ: nói nhăng nói cuội. Mà loại ngôn ngữ này lại không có thông dịch viên. Do đó, người viết bảo “tôi không có ngôn ngữ điên để trả lời cậu Gióng Rock-n-Roll.” Cuối cùng, thì rồi cậu cũng phải hát bài “cuối cùng người cũng bỏ tôi”, cậu cũng đã phải ra đi trong lặng lẽ và bóng tối của đêm khuya hiu hắt ánh đèn mờ trên đường Goldenwest vì hết người nghe và ngu dại đóng tiền đài cho cậu. Khuya 30/7/2010 rặng sáng 31/7/2010 không có tiệc tiễn chân giã từ (farewell party) mà chỉ có mình cậu “Gióng” đã ca bài tiễn biệt “Tạ Từ Trong Đêm”, Amen. Cộng đồng từ nay nhiều người hết bệnh thối lỗ tai mà bác sĩ cũng không biết nguyên do bệnh nhân lành bệnh. Nghe nói cậu ca đêm cuối cùng rất là lâm ly, ca hay đến nỗi chỉ uớt nửa phần dưới, phần trên còn khô nguyên. Vẫy tay vẫy tay chào nhau, lần đầu và cũng là lần cuối. Dù sao thì cậu cũng đã “ra đi”, chúc cậu ra đi bình an trong vòng tay _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 169

thiên Chúa. Amen.

“Bố Già” làng báo hay “công an” cộng đồng?

Buổi họp báo của 2 Uỷ Ban, Đặc Nhiệm Chống Văn Hoá Vận của csVN (UBĐN/CVHV/CSVN) và Phối Hợp Chống Cộng Sản và Tay Sai (UBPH/CCSTS), gọi vắn tắt là Liên Ủy Ban (LUB,) sáng thứ Năm 5/8/2010 đã biến thành một buổi đấu tố rập khuôn csVN. Thư mời được ký bởi 2 ông Phan Kỳ Nhơn và giáo sư Nguyễn Thanh Liêm, nhưng phiên họp rõ ràng hoàn toàn được thao túng và điều hợp bởi nhà báo Vi Anh tức cựu Dân biểu Bùi Văn Nhân. Đa số những người tham dự họp báo đều nhận thức được việc làm “phi dân chủ” của “đạo diễn” Vi Anh. Nhưng trách nhiệm dù sao vẫn là người đã ký thư mời.

Viết thì đụng chạm đến những người quốc gia cùng chiến tuyến; không viết viết thì mang tiếng tiếp tay với một nhóm “vệ binh đỏ” Bônsa. Nhưng vì nó đã vi phạm nặng nề quyền tự do hành nghề và tự do báo chí và nhất là những người nhân danh ai mà đặt ra tiêu chuẩn luật lệ làm báo? Ông Vi Anh lý luận “Báo chí có quyền tự do báo chí, đồng hương cũng có quyền tự do bày tỏ thái độ đối với ký giả có hành động tiếp tay với cộng sản.” Thoạt nghe thì có vẻ hữu lý, nhưng cái sự việc 24/70 người có phải là hành động thực thi cái quyền tự do bày tỏ thái độ không? (Có người nói 100 người có mặt trong buổi họp báo.)

Sự việc áp chế, đấu tố và vi phạm quyền tự do hành nghề của 3 ký giả đã diễn biến trong một chiêu thức có chuẩn bị và diễn biến nhanh chóng khiến cả 2 ông Phan Kỳ Nhơn và GS Nguyễn Thanh Liêm không kịp phản ứng. Những dữ kiện được trình bày trong bài báo này không bằng cảm tính mà bằng những diễn biến được quan sát lại bằng video.

Trước hết theo tinh thần nội dung của buổi họp báo có 2 vấn đề cần họp báo: 1- Trao trách nhiệm cho Ban Đại Diện Người Việt Quốc Gia đặt vấn đề pháp luật với bầu show và cán bộ CS tuyên vận bằng đại nhạc hội có thu tiền. 2- Liên Ủy Ban sẽ tổ chức phản đối và tẩy chay các ký giả làm lợi cho tuyên vận CS đăc biệt trong hai cuộc họp báo tạo diễn đàn cho Đàm vĩnh Hưng và bầu show thách thức cộng _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 170

 đồng và chia rẻ giới truyền thông.

Trong thông cáo không thấy có phần đề cập đến việc “đuổi ký giả” ra khỏi phòng họp như trường hợp của ký giả Đoàn Trọng. Ngay cả khi Bản Lên Tiếng được phát ra cũng không có biện pháp chế tài “đuổi ký giả” ngoài 5 điểm “khuyến cáo” như sau:

KHÔNG TIẾP XÚC 

– KHÔNG TRẢ LỜI PHỎNG VẤN 

– KHÔNG CHO QUẢNG CÁO 

– KHÔNG CHO CHỤP HÌNH

KHÔNG CHO VÀO CÁC CUỘC HỌP CỦA ĐOÀN THỂ

Về mục tiêu thứ nhất (trao trách nhiệm), trước tiên quan sát thành phần tham dự người viết không thấy một đại diện nào của tân Ban Đại Diện Người Việt Quốc Gia (LS Nguyễn Xuân Nghĩa đến khá trễ khoảng hơn 40 phút sau khi khai mạc.) Sau khi làm lễ chào Quốc Kỳ và Mặc Niệm xong, chương trình được khai diễn và mục tiêu thứ nhất như trong thư mời không được BTC đề cập đến đã cho người viết ngay một nhận xét:

– Sự đánh lừa đồng hương với mục đích để thực hiện mục tiêu thứ hai, tức là loại trừ 3 nhà báo: Đỗ Dzũng, Nguỵ Vũ và Đoàn Trọng bằng thủ thuật chính trị? Điểm này có thể nhận thức dễ dàng qua sự không có mặt của bất cứ thành viên nào trong Ban Đại Diện NVQG trừ LS Nguyễn Xuân Nghĩa đến trễ như đã viết ở trên. Nếu mục tiêu thứ nhất muốn được thực hiện như thư mời thì ít nhất Ban Đại Diện NVQG phải được hội ý trước và phải có mặt trước giờ khai mạc?

– Cũng có thể vì lời bình luận “rất hữu lý” của người viết trên làn sóng phát thanh Người Việt Tự Do tối Thứ Tư 4/8/2010, nên BĐD/NVQG nghĩ có lý nên không đến. Cũng có thể BTC họp báo tự ý huỷ bỏ vì tránh mang tiếng “biểu dương lực lượng” và áp lực tân Ban Đại Diện NVQG; thay vì ông Vi Anh phải áp lực nhóm đại diện của bác sĩ Nguyễn Xuân Vinh? Vì cái Ban Đại Diện do ông Vi Anh lưu nhiệm nhiều thâm niên hơn?

– Tân BĐD/NVQG ý thức LUB không có tư cách gì (quyền hành) để trao trách nhiệm cho họ hay bất cứ cá nhân hoặc đoàn thể nào. Nếu nhận lời vô hình chung BĐD/NVQG trở thành công cụ sai bảo của LUB? Phải chăng LUB tự ý cho mình một quyền hạn tối thượng làm “Godfather” của cộng đồng? Ngu sao mà nghe lời?

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 171 

Nhưng có lẽ lý do dùng mục tiêu 1 trong thư mời để nhắm vào sự thực hiện mục tiêu 2 và sau đó lợi dụng “tài từ chính” Minh Ngữ thực hiện kế hoạch “thành công 2” để tống cổ bọn nhà báo “khó ưa” có lẽ đúng hơn. Mục tiêu thứ hai được thực hiện cấp kỳ sau khi Bản Lên Tiếng được ông Phan Kỳ Nhơn tuyên đọc. Người viết hoàn toàn không có cảm tình với cả 3 nhà báo Đỗ Dzũng (99%,) Nguỵ Vũ (80%) và Đoàn Trọng (50%). Quá khứ người viết đã có nhiều bài viết phê bình nặng nề về Đỗ Dzũng và Ngụy Vũ. Nhưng không thể vì vậy mà người viết im lặng trước những sai quấy của BTC họp báo (Đúng ra thì chỉ có cá nhân “đạo diễn” Vi Anh với “tài tử chính” Nguyễn Thị Minh Ngữ.) Do đó, dù độc giả nào không đồng ý với nội dung bài viết này chắc chắn không ai có thể mạnh miệng bảo người viết đứng về phía 3 ký giả này (Hi vọng là như vậy.)

Người viết chỉ muốn viết lên một lời công đạo cho những hành động hoàn toàn không đứng đắn dưới bàn tay phù thuỷ của nhà báo Vi Anh trong buổi họp báo ngày 5/8/2010. Nên nhớ vụ các nhà báo xé lẻ không ai lên tiếng và người viết chính là người đầu tiên duy nhất đặt vấn đề trong Câu Chuyện Thời Sự 20/7/2010 của các cơ quan truyền thông quận Cam http://kbchaingoai.iboards.us/viewtopic.php?t=1962.

Trong cuộc xé lẻ này có 5 cơ quan truyền thông: Việt Herald, Người Việt, Việt Weekly, VNCR và LSTV. Hiện diện trong buổi họp báo có khoảng 10 nhà báo như Đỗ Trung, Lưu Sơn, Hà Giang, Đoàn Trọng, Etcetera, Vũ Hoàng Lân, Vũ Chung, Nguỵ Vũ và cameraman LSTV…v…v… Chuyện rất rõ ràng, nhưng tại sao Bản Lên Tiếng chỉ đề cập đến Đỗ Dzũng, Nguỵ Vũ và Đoàn Trọng? Tại sao có sự thiên vị này trong khi tờ báo Người Việt đang bị “biểu tình” về vụ “chậu rửa chân” vẫn chưa ngã ngũ lại không bị lên án? Tờ Việt Herald cũng đang bị “xa toạ kháng” của Ngô Kỷ nhiều tháng nay, cũng không bị phản đối? Xướng ngôn viên Hoàng Trọng Thuỵ đài VNCR còn công khai phát bản nhạc “Lâm Ly nhớ Bác” do Đàm Vĩnh Hưng hát (Đối tượng chống đối của UBĐN/CVHV/CSVN,) cũng không bị phản đối? BTC họp báo nhiều lần lập đi lập lại không chống cơ quan chỉ chống cá nhân. Phải chăng đây là một hình thức “bắn sẻ” và tiả dần ký giả nhằm triệt hạ sự độc lập của nhà báo và nhất là làm cho cơ quan báo _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 172

chí bị thiếu hụt ký giả và đi đến chỗ bị phá sản?

Ai là người sẽ được thủ lợi nếu báo chí truyền thông quân Cam bị bịt miệng. Hỏi tức là trả lời? Như vậy Vi Anh đã làm chuyện này cho ai và vì lẽ gì? Trước hết đứng về mặt tự do ngôn luận tại Hoa Kỳ và các nước Tây Phương luôn tôn trọng tuyệt đối quyền tự do hành nghề báo chí. Chỉ có những nước đệ tam, độc tài và cộng sản mới chủ trương bịt miệng và không muốn cho báo chí được quyền tự do. Nguyên tắc khi họp báo như ông Trần Trọng An Sơn từng tuyên bố: “Khi chúng tôi mời họp báo thì tất cả các báo chí đều có quyền tham dự, không phân biệt hoặc kỳ thị ký giả nào.” Nếu muốn họp báo giới hạn thì phải ấn định ai không được vào hoặc gửi thư trực tiếp đến cơ quan hay ký giả được mời. Đoàn thể cũng có thể tuyên bố họp nội bộ (Private) thì lẽ dĩ nhiên báo chí không được tham dự và không có quyền khiếu nại.

Do đó, bất cứ một tổ chức nào kể cả những tổ chức đấu tranh không thể thiếu dân chủ và bất nhã với truyền thông khi mời báo chí đến tham dự “họp báo” và sau đó lấy biểu quyết thiểu số rồi đuổi ra ngoài. Tệ hại hơn nữa nạn nhân (ký giả Đoàn Trọng) không được quyền biện hộ hoặc được biết một cách rõ ràng là tội gì, tại đâu và ngày giờ nào, việc gì, bài phỏng vấn nào và làm thiệt hại sức đấu tranh chống cộng đến mức độ nào, chia rẽ báo chí về phương diện nào? Thông tin và nhiệm vụ ghi nhận là bổn phận của ký giả (lãnh lương hay yêu nghề làm việc chùa). Bài viết hay thì nhiều người đọc, viết dở thì báo vứt sọt rác. Nếu định kiến của nhà báo, ký giả hoặc cơ quan ngôn luận không thích hợp hoặc loan tin không đúng thì yêu cầu cải chính. Ký giả Đỗ Dzũng không có mặt trong buổi họp báo, nên không biết có bị đuổi ra hay không? Nhưng qua việc Đoàn Trọng đã bị đuổi thì có lẽ kết quả với Đỗ Dzũng và Nguỵ Vũ sẽ không khác gì?

Người viết từng đả kích ký giả Đỗ Dzũng và Nguỵ Vũ vì những lời lẽ khi tuyên bố với BBC hoặc lối phỏng vấn của Nguỵ Vũ. Nhưng người viết vẫn bênh vực nếu Đỗ Dzũng, Nguỵ Vũ và Đoàn Trọng vì quyền tự do tư tưởng và tự do hành nghề của họ. Việc trừng phạt Đỗ Dzũng nếu có thì do toà soạn có nhiều hình thức nhưng không thể là hình thức đấu tố thiếu dân chủ như Vi Anh đã đạo diễn.   

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 173

Chuyện ký giả Đỗ Dzũng đã tuyên bố những lời bất lợi với đa số cộng

đồng người Việt quốc gia. Nhưng trong xã hội dân chủ người ta phải tôn trọng tư tưởng của ông ta. Không thích thì dùng biện pháp khác, không thể áp dụng phương thức của cộng sản khi chính chúng ta đang chống độc tài và áp bức. Người văn minh phải tôn trọng và hành xử theo lề lối dân chủ. Lẽ dĩ nhiên, chúng ta người Quốc Gia phải có thái độ với những người như Đỗ Dzũng nhưng không phải là một hình thức lên án và đưa ra những biện pháp chế tài đọc vào nghe rất diễu hề. Dù sao ông Đỗ Dzũng cũng phải nhận trách nhiệm về lời tuyến bố này. Một lời tuyến bố đi ngược lại đa số cộng đồng hải ngoại và không nên tuyên bố. Một lời xin lỗi có lẽ cũng xong. Ngay cả công ty nhật báo Người Việt, biết đâu đang định có biện phát chế tài nào đó về Đỗ Dzũng, nhưng vì tinh thần buổi họp báo ngày 5/8/2010 đã khiến cho Ban Giám Đốc thay đổi thái độ và không có hành động gì nữa. Vì bất cứ sự trừng phạt nào với Đỗ Dzũng cũng sẽ bị mang tiếng vì áp lực hay sức ép của buổi họp báo. Như vậy vô hình chung, báo Người Việt đã bị chi phối bởi quy tắc thiếu dân chủ của LUB.

Về việc Ngụy Vũ thì người viết còn thấy một sự bất công toàn diện. Bất cứ ký giả hành nghề nào cũng đều muốn làm tin giựt gân và hấp dẫn. Dù rằng đôi khi sự giựt gân hay quá hấp dẫn một cách phóng đại, nhưng vì cách săn tin này mà kết tội Nguỵ Vũ mà không kết tội ông Đinh Xuân Thái là một sự bất công ghê gớm. Nếu ông Đinh Xuân Thái không bằng lòng và cho phép thì Nguỵ Vũ có quyền vác máy đi quay không? Sau khi quay nếu ông Đinh Xuân Thái thấy bất lợi không cho phép chiếu thì bố bảo Nguỵ Vũ dám ra lệnh nhân viên chiếu nhiều lần. Vậy tại sao trăm dâu sao lại chỉ đổ đầu tằm? Ban Giám Đốc sao không bị kết án? Trong trường hợp này thì cá nhân nhẹ tội hơn BGĐ chứ?

Cũng trong buổi họp báo khi trả lời câu hỏi của ký giả Khúc Minh, BTC trả lời chỉ chống cá nhân không chống cơ quan? Đây là một điều cũng khá khúc mắc vì khi người viết đặt vấn đề với nhà báo Vi Anh về tờ báo Việt Báo ngày 24/7/2010 có bài viết của tác giả Nguyễn Đức Tuấn ca tụng show Miss Vietnam Global thì nhà báo Vi Anh lại thoái thác, xin đặt vấn đề với Ban Giám Đốc Việt Báo, thay vì ông nhà báo Vi Anh phải tỏ thái độ cá nhân ông với lập trường tờ báo ông đang _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 174

cộng tác. Ông Bùi Văn Nhân còn nhấn mạnh, ông chỉ phụ trách 4 mục trong tờ báo, còn chủ trương của tờ báo ông không có ý kiến. Nếu thắc mắc xin hỏi thẳng tờ báo (Tại sao LUB chủ trương đặt vấn đề cá nhân về chuyện 3 ký giả nhưng thắc mắc này thì ông Vi Anh lại đòi chuyển cho Ban Giám Đốc Việt Báo?) Kiểu lập luận như vậy, nếu tờ báo công an trong nước hay tuổi trẻ, thanh niên, nhân dân mời ông cộng tác cũng 4 mục như Việt Báo thì ông cũng nhận lời không cần biết chủ trương của Ban Giám Đốc? Chuyện này giống như Vi Anh đang làm trọng tài chỉ thổi phạt người khác mà không thổi phạt Việt Báo?

Nói cho ngay trong số 10 nhà báo và 5 cơ quan “xé lẻ”, thì 5 cơ quan được tha và hoàn toàn vô tội, chỉ có 3 nhà báo bị án tử hình và 7 nhà báo khác được tha. Ai đang thi hành nghị quyết 36 của csVN tại hải ngoại, ai chia rẽ báo chí và tạo sự nghi kỵ lẫn nhau giữa các đồng nghiệp? Không lẽ Đàm Vĩnh Hưng chỉ là diện (cớ) và các ký giả (điểm) mà LUB nhân cơ hội tự phong cho mình một quyền sinh sát trong tay để tiả dần các ký giả không đi vào con đường họ mong muốn là điểm? Ông Phan Kỳ Nhơn nói: “Còn rất nhiều ký giả chúng tôi chưa có lực tập trung làm một lần.” Có nghĩa là sau khi thí nghiệm 3 con chốt thí để mở đường, nếu chót lọt (dư luận báo chí không phản ứng) thì sẽ “còn rất nhiều ký giả tay sai VC” sẽ lần lượt bị thanh toán?

Người viết lấy làm lạ, người ta chống cộng sản vì cs độc tài, chống độc tài để tìm tự do, dân chủ. Nhưng trong khi đang được hưởng dân chủ thì người ta bóp chết dân chủ, đang có tự do người ta lại tước đoạt tự do? LUB mở họp báo nhân danh gì để xây dựng độc tài và tước đoạt dân chủ? Hình ảnh ký giả Đoàn Trọng bị đuổi ra khỏi phòng họp không khác gì hình ảnh Linh Mục Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng tại Việt Nam. Hai hình ảnh một cuộc đời. Nhưng môi trường hoàn toàn khác biệt. Một đàng bị bịt miệng tại Việt Nam (cộng sản) một bị bịt miệng tại Hoa Kỳ (dân chủ.) Bị bịt miệng tại VN là chuyện không lạ, nhưng bị bịt miệng tại Hoa Kỳ mới là chuyện lạ, khó tin? Ít ra LM Nguyễn Văn Lý còn được đưa ra trước toà, còn Đoàn Trọng bị kết án và đuổi ra luôn, không cho biện minh. Vậy thì VC và LUB, ai văn minh hơn?

Chính LUB đã chống “họp báo giới hạn” của Đàm Vĩnh Hưng, nhưng _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 175

trong phần kết án của Bản Lên tiếng có chi tiết “Không cho vào các cuộc họp của đoàn thể” như vậy thì LUB đi theo con đường của bãi Đờm vừa nhổ tại Ramada, Garden Grove? Có nghĩa trong tương lai không phải chỉ 3 mà “sẽ còn nhiều ký giả khác” sẽ bị yêu cầu không cho vào họp các buổi họp của đoàn thể. LUB dùng quyền hành gì để xen vào nội bộ các đoàn thể? Nếu có ai cho LUB cái quyền hạn này? Không lẽ LUB còn lớn hơn cả Sheriff quận Cam, là cơ quan cấp thẻ hành nghề báo chí? Quý vị ký giả chưa lên danh sách coi như cũng đã nhận được bản án tử hình và chờ ngày xử. Vậy thì làm báo không được nói thẳng quan điểm của mình như Đỗ Dzũng, không được hành nghề tự do như Nguỵ Vũ và không được xử dụng “kỹ thuật” phỏng vấn kiểu Đoàn Trọng mà phải theo “tiêu chuẩn” (Standard guideline) của LUB? Bắt đầu ngày hôm nay các ký giả nên hớt tóc thật cao để sờ gáy xem mình được xếp vào thành phần nào? Họp báo giới hạn của Đàm Vĩnh Hưng và họp báo đuổi ký giả của LUB coi vậy mà có vẻ xêm xêm như mắm nêm và mắm ruốc, cả hai đều có mùi thum thủm.  

Trong vấn đề Đoàn Trọng, người viết nhìn thấy rõ có sự hiềm khích cá nhân giữa nhà báo Vi Anh và ký giả Đoàn Trọng hơn là chuyện chính nghĩa. Người viết không đổ lỗi cho LUB nhưng rõ ràng giáo sư Nguyễn Thanh Liêm và ông Phan Kỳ Nhơn đã bị khống chế hoàn toàn vì cái mai-cờ-rơ-phôn hầu như lúc nào cũng nằm trong tay nhà báo Vi Anh. Ngoại trừ cựu luật sư Trần Sơn Hà có vẻ cứng cỏi, nhưng quyết định vẫn hoàn toàn trong tay sinh sát của nhà báo Vi Anh. Đúng như người viết đề cập số trước, ông Vi Anh đang khống chế toàn bộ LUB ai cũng nhìn thấy. Hầu hết các câu hỏi của hội thảo viên đều do ông Vi Anh tự ý trả lời và quyết định. Một số các đại diện cựu quân nhân và hội đoàn đã chán nản lắc đầu. Cuộc đấu tranh đầy chính nghĩa chống Đàm Vĩnh Hưng đã được bàn tay Vi Anh hề hoá biến thành một tổ chức “thừa thắng xông lên” trở thành tổ chức bại xụi trong tương lai và mất ý nghĩa tốt đẹp vừa gặt hái sau cuộc biểu tình chống Đàm Vĩnh Hưng. Ít nhất trong tương lai những cuộc họp của LUB sẽ thiếu mặt khá nhiều ký giả vì tránh trường hợp bị “mất mặt” như ký giả Đoàn Trọng. Ngoại trừ những ký giả cần kiếm sống kinh tế phải viết bài theo kiểu tiêu chuẩn Bộ Thông Tin trước 1975.

Hình như buổi họp báo không dự trù một buổi đấu tố Đoàn Trọng _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 176

ngoài Bản Lên Tiếng và khuyến cáo đồng hương tẩy chay không quảng cáo, không đọc, không tiếp tay …v…v… Câu chuyện bắt đầu khi nhà báo Minh Ngữ xách động cuộc đấu tố bằng những hành động to tiếng và lên án đuổi nhà báo Đoàn Trọng. Như đã có sự sắp xếp trước nhà báo Vi Anh tiếp ngay một cú liên hoàn chưởng, chụp cơ hội lấy ý kiến đồng hương. Sau màn đấu tố, ký giả Đoàn Trọng không được phát biểu (Uỷ ban đã trội hơn cả cộng sản ở điểm này. Người viết nghe nhiều về sự kiêu binh của Vệ Binh Đỏ trong xã hội cộng sản Trung Quốc, nhưng lần đầu tiên người viết đã nhìn thấy một toà án nhân dân ngay tại xứ cờ Huê, nạn nhân không được nói, không có luật sư biện hộ và ký giả bị tống cổ ra ngoài dù đó là một cuộc họp báo dành cho các nhà báo?)

Viết đến đây người viết liên tưởng đến một nhà báo khác, Hồ Văn Xuân Nhi ông này không những cũng có bài viết bất lợi cho cộng đồng mà còn có mặt trong buổi tiệc đón Nguyễn Minh Triết và từng làm đại diện cho Western Union tại Việt Nam đã không bị lên án. Các cơ sở Lee’s Sandwiches có Lee’s Coffee tại Việt Nam, các công ty gửi tiền về Việt Nam, các hàng hoá tự do nhập cảng từ Việt Nam nhan nhản trong các siêu thị Việt Nam, các cơ sở chuyển vận hàng hoá về VN …v…v… những người này làm lợi cho ai nhỉ? Ai làm lợi cho csVN nhiều hơn ai? Đã chống thì chống hết, không chống thì thôi. Đừng lợi dụng cuộc biểu tình chống Đờm Vĩnh Biệt thành công rồi thừa thắng xông lên trả thù vài cá nhân. Đặt trường hợp người viết vào trường hợp Nguỵ Vũ và Đoàn Trọng thì người viết sẽ yêu cầu ông Vi Anh hội luận công khai và đưa ra những lập luận và bằng chứng không thể nói khơi khơi một cách vu vơ như trên?

Qua sự kiện con số đưa tay đồng ý “đuổi” Đoàn Trọng 24, không đuổi 18 và tại sao không đếm luôn số không giơ tay (con số này tôi ước tính khoảng trên dưới 50 người.) Đây mới chính là con số thành phần thứ ba (đa số thầm lặng.) Họ không giơ tay là vì họ bất mãn về cái hành xử độc tài kiểu cộng sản trong một nước dân chủ (Hoa Kỳ) của LUB. Nếu lấy con số khiêm nhường số người không giơ tay là 25 cộng với 18 người không đồng ý đuổi Đoàn Trọng thì con số người đuổi Đoàn Trọng (24) vẫn là thiểu số so với 43 (không đuổi và không ý kiến.) Người viết phỏng vấn ông Nguyễn Văn Ức, Cố vấn Liên Hội Cựu _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 177

Chiến Sĩ VNCH Nam California, giáo sư Trần Văn Chi, cựu luật sư Trần Sơn Hà, ông Bruce Trần, và nhiều người khác ….v…v… không ai đồng ý với hành động xấu xa này của ông Vi Anh. LUB bất lực không phản ứng, vô hình chung đã làm cho dư luận hiểu lầm việc này do LUB chủ động. Dù sao thư mời ký tên bởi 2 người chủ tịch của hai Uỷ Ban, thì trách nhiệm lẽ dĩ nhiên sẽ không tránh được. Người viết hi vọng LUB nên có một Bản Lên Tiếng số 2 sau kết quả họp báo để giải toả những nhận định nghiêm khắc về LUB qua hành vi đấu tố thiếu dân chủ này.      

Bài viết khá dài xin hẹn Bolsa Thiên Hạ Sự kỳ tới. Trong khi chờ đợi người viết đề nghị quý vị chủ báo, chủ đài phát thanh và truyền hình cùng các ký giả tự do hay cơ quan hãy cùng nhau ngồi lại tổ chức một buổi họp báo để tìm một biện pháp. Thứ Sáu, ngày 13/8/2010, người viết sẽ tổ chức một buổi hội luận về quyền tự do báo chí và tự do hành nghề, kính mong quý vị hãy có mặt đông đảo. Quyền hành nghề ký giả và tự do báo chí không thể để cho bất cứ cá nhân, đoàn thể nào trong công đồng làm công việc mafia báo chí hay công an cộng đồng chỉ đạo. Không ai có quyền nhân danh chủ nghĩa quốc gia hay lợi dụng văn công cộng sản hiện diện để phất cờ lên án bất cứ ký giả nào. Những Nguyễn Cao Kỳ, Lê Phước Sang, Đặng Tuyết Mai, Trần Văn Ca, Phùng Tuệ Châu, Đinh Viết Tứ, Eric Lê …v..v… và rất nhiều người đã, đang buôn bán, liên lạc với Việt Nam tại sao lại được ưu ái cho chìm xuống?

Quyền tự do báo chí và quyền hành nghề ký giả tại những quốc gia dân chủ. Không ai có quyền lập một chính phủ trong chính phủ Hoa Kỳ, lập một hiến pháp trong hiến pháp Hoa Kỳ và nhất là chỉ đạo báo chí và ký giả phải hành nghề trong khuôn khổ họ quy định.     

Những thành tích của Godfather Vi Anh

Nhà báo Vi Anh tức cựu dân biểu Bùi Văn Nhân, người viết gọi ông ta là một Nhạc Bất Quần trong làng báo. Một người không có khả năng viết lách nhưng biểu diễn môn võ Lăng Ba Vi Bộ thì rất hay. Môn võ đã thất truyền trong giới giang hồ và chỉ còn trong tiểu thuyết kiếm hiệp của nhà văn Kim Dung. Đã không có khả năng, nhưng lại muốn _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 178

thay thế Duy Sinh, Trọng Viễn, Đỗ Sơn để làm Godfather báo chí. Không những vậy tham vọng ông còn hơn cả mấy ông kia là làm luôn “công an” cộng đồng.

Ông nhà báo Vi Anh kiêm cụ cựu “rân biểu” người viết đã định viết về ông ta từ lâu. Ngày xưa ông là dân biểu, ngày nay đổi đời ông lại biểu dân. Ông tiêu lòn vào trong tổ chức của dân biểu Trần Thái Văn để được đi du lịch Đài Loan “miễn phí”, nhưng sau chuyến trở về thì ông hết được xài. Theo như lời giải thích của ông Bùi Mạnh Cường, thì Việt Satellite cử ông Vi Anh làm đại diện cho cơ quan truyền thông trong phái đoàn báo chí. Ông Bùi Văn Nhân không có liên hệ gì đến Dân biểu Trần Thái Văn. Ông Vi Anh chưa bao giờ được làm nhân viên hoặc làm việc trong ban vận động tranh cử của nhóm Dân biểu Trần Thái Văn.  Dù sao đi nữa ai làm việc chung chỉ một lần cũng đủ biết “bản lãnh” của ông và né xa. Những người vẫn còn đang dùng ông ta có lẽ nhờ tài xiểm nịnh, điếu đóm hay “mắc kẹt” chuyện gì chăng? Hôm nay trước sự kiện ông Vi Anh lập cảnh “rừng rú” đặt luật mới Bolsa, người viết cũng đành phải viết cho độc giả những gì về ông để mọi người hiểu tại sao Lực Lượng của ông Ngô Doãn Tiên cũng chào thua.  

Ông này nổi tiếng là viết dở nhưng hay viết, viết vì xôi vì thịt vì cái ham danh, hám lợi. Bài tham luận, Sổ Tay, Bình Luận nhạt như nước ốc, khô như thịt nướng bị cháy, và rít chịt như môi mỏng dính khi nói mím chặt của ông chỉ làm cho tờ báo đi vào sọt rác. Bác sĩ Nguyễn Xuân Vinh, chủ tịch cộng đồng tự ý lưu nhiệm 3 năm bị mất toi 30 ngàn mỹ kim vì lỡ trao duyên lầm tướng cướp để Vi Anh làm tuần báo Việt USA Today. Để chuộc lỗi “cầm vàng mà lội qua sông, vàng rơi không tiếc tiếc công cầm vàng” ông ngồi chủ toạ “đại hội cộng đồng” chưa đến 100 mạng để lưu nhiệm Ban Điên Dại của bác sĩ Nguyễn Xuân Vinh và Nguyễn Minh Nguyệt. Trong đại hội ông đã

Xem mặt mà bắt hình dong,

Thằng nào biết nói thì ông chọn liền.

Tên nào mặt mũi “ngây thơ”,

Thì ông bảo phải ngồi chờ quanh năm”  

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 179

Phe ta tha hồ được ông cho phát biểu, phe địch ông cho ngồi chơi nghe chúng tao nói chiện. Phát biểu xong thì hết giờ, ông hỏi mọi người “đồng ý, nhất trí” lưu nhiệm 3 năm “Bác Vinh và Đảng Bônsa” không? Hỏi xong ông tẹc-mi-nết chấm dứt chương trình của Ban Tùng Lâm cái rẹc giống như họp báo chợ Bônsa của LUB. Cái gì có “bác và đảng” thì chẳng bao giờ cần Nội Quy, đó là chân lý. Bởi vì ông cụ cựu Đại Tá, người sáng tác nhạc phẩm “Nội Quy” Bônsa thì tóc không chơi với da đầu nên không ai có thể nắm tóc mà đòi nợ. Người ta vi phạm Nội Quy của cụ Lý rồi cụ ơi!

Đóng cửa xong cái tờ báo Việt Mỹ “báo đời” ông qua làm báo Việt USA Magazine cho công ty Việt Satellite. Lúc đầu chủ nhiệm là ông Phan Kỳ Nhơn, có Nguyễn Ngọc Chấn, Nguyễn Thanh Huy phụ việc, Vi Anh làm Chủ Bút. Qua được 2 số báo, ông chấm dầu đậu phụng đẩy ông Phan Kỳ Nhơn một mạch về biên giới Riverside để gác tay suy nghĩ tình đời đen bạc. Ông Nhơn thề độc như cá trê chui ống sẽ không bao giờ chơi với thằng “Nam Kỳ khởi nghĩa tiêu Đặc Nhiệm” nữa. Ông Phan Kỳ Nhơn là Dân Xã Đảng và cựu dân biểu Bùi Văn Nhân cũng là dân mặc áo nâu (Phật Giáo Hoà Hảo.) Ông Phan Kỳ Nhơn là giòng dõi cách mạnh cháu cụ Phan Khắc Sử, còn Bùi Văn thì thuộc giòng dõi “yes sir” (nghị gật.)  Cái giống “yes sir” thì thường có máu luồn lách tuyệt vời và che dấu cái đuôi khéo léo không thua gì thằng Cộng Trừ Vô Sản. Hạ được Phan Kỳ Nhơn xong, tưởng ông làm gì ai ngờ Vi Anh chôn sống tờ báo Việt USA Magazine thành tờ “báo hại”.

Thành tích báo đời, báo hại chưa xong ông chơi luôn màn “báo oán” tờ Việt Báo? Trong phiên họp của Liên Uỷ Ban thay vì có liêm sỉ ông đứng dậy tuyên bố như đã từng đao to búa lớn “Phải đi biểu tình, tôi tình nguyện đi tù dùm quý vị nếu bị bắt?” (Xin lỗi bên Mỹ ai bắt người đi biểu tình ở tù trừ phi bạo động.) Ông không tự xử mà ngược lại bảo ai thắc mắc về bài viết quảng cáo show Miss Vietnam Global có hình Đàm Vĩnh Hưng trong bài viết cổ võ của Nguyễn Đức Tuấn trên tờ Việt Báo (Vi Anh đang cộng tác) thì lên Ban Giám Đốc mà hỏi. Ám chỉ ông Phan Tấn Hải và bà Nhã Ca “do a big mistake – not me man.” Việt Báo nuôi ong tay áo mấy năm nay, bị Vi Anh đá giò lái một cái tức thật. Nhân tiện đây xin quý vị giám đốc cho biết tiền lương ông Vi _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 180

Anh kiếm được trong Việt Báo được trả ra sao? W2, 1099 hay người khác đứng tên lãnh tiền mặt dùm? Tôi thắc mắc là vì thời gian ông Vi

Anh làm cho Việt Báo là đang lãnh tiền GR (General Relief) tức mượn tiền thuế của dân để xài chơi, khi nào có lợi tức sẽ trả lại. 65 tuổi lãnh tiền già thì lợi tức đâu mà trả, huề vốn con ơi. Cũng câu hỏi này hỏi luôn ban giám đốc SBTN? Mong có sự hồi âm của quý cơ quan ông Vi Anh cộng tác. Ông Phan Kỳ Nhơn từng bao nhiêu năm chiến đấu, bây giờ mới thấm thiá câu “cứu vật vật trả ơn, cứu nhơn nhơn trả oán”. Nay đến lượt bà Nhã Ca và ông Phan Tấn Hải bị ông Vi Anh xúi mấy người ưa “théc méc” lên gặp quý dzị ban giám đốc Việt Báo mà thắc mắc.

Ngày ông Phan Kỳ Nhơn tổ chức biểu tình chống tờ Việt Weekly thì ông Vi Anh đi đêm với một ký giả trong Việt Weekly để làm gì? Cái tội này có nặng hơn tội ông Đoàn Trọng dùng kỹ thuật phỏng vấn để chia rẽ cộng đồng không nhỉ? Sau khi Ủy Ban Đặc Nhiệm tổ chức thành công vụ chống Nguyễn Minh Triết đến Dana Point, ông Vi Anh mon men nhảy vào ủy ban dùng cái thế đang lên như diều của UBĐN để đi làm blackmail nhân vụ luật sư từ Việt Nam qua học hỏi tại đại học luật khoa Chapman. Trong phiên họp tại văn phòng bác sĩ Trần Văn Cảo, ông Nguyễn Xuân Tùng và bà Thanh Hiền biết chuyện tiêu lòn “tống tiền”, xát xà phòng “ghẻ” lột da đầu đuổi Vi Anh ra khỏi Ủy Ban. Vi Anh biến mất tiêu.  

Hôm UBĐN biểu tình chống tay sai csVN tại sân cỏ khu Phước Lộc Thọ, ông Phan Kỳ Nhơn và BTC về hết, nhóm biểu tình kéo qua chống Lee Sandwiches’ bên cạnh, báo hại 10 cảnh sát Westminster phải kéo đến. Người viết khuyên bà con giải tán vì mục tiêu không phải Lee Sandwiches’. Nghe nói có người xúi dục nhóm biểu tình làm chuyện này. Người xúi trẻ ăn phân gà này lại là dân Nam Kỳ Lục Tỉnh gốc PGHH. Cùng là dân Phật Giáo Hoà Hảo sao chơi trò hèn hạ vậy cà? Ông Lê Văn Bá thắc mắc, mẹ cho nó ăn bao nhiêu bánh mì, uống bao nhiêu ly cà phê mà chưa đủ no sao? Không có tiền quảng cáo của Lee Sandwiches’ tờ báo chết mất dịch bên lề đường Bônsa.

Ngày nhóm biểu tình tự phát xoáy mục tiêu vào nhật báo Người Việt, Vi Anh lập công với Ban Giám Đốc Việt Báo (cái ban giám đốc mà _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 181 ông vừa bảo đồng bào đến hỏi tội) bằng cách lập ra Lực Lượng Chống Cộng Sản và Tay Sai (nay ông Ngô Doãn Tiên đang lãnh đạo kiên nhẫn chờ thời). Hi vọng Người Việt chết thì Việt Báo bán chạy thêm vài nghìn số? Không biết cái Lực Lượng này ra sao mà chưa đầy vài tháng cô Tina Vũ tức Hà Giang hoảng quá sau khi dịch những tài liệu toàn là đao tó buá lớn, bỏ của chạy lấy người. Cô bèn nhảy ngay vào tờ báo Người Việt xin làm việc để “được bảo vệ” cho thân liễu yếu đào tơ. Cú phản phé này Vi Anh tức cành hông, vì một người làm thư ký cho Lực Lượng mà lại về trình diện “phe địch”. Mình không thuyết phục, chiêu hồi nó ngược lại nó lại chiêu hồi mẹ thông dịch viên của mình tức thật. Mất Tina, người Mỹ đọc mấy bản văn “xách động” của Vi Anh không biết Oắt-sờ-heo-hi-thoọc-ờ-bao. Không biết ông Vi Anh nói gì mà Tina Vũ hay Hà Giang cũng là một người từ Lực Lượng rút ra, bèn chửi một mách và doạ đưa ông vào nhốt trong “va-li luật pháp” (lawsuit, tiếng Mỹ ăn đoong của người viết dịch như vậy, ai  dịch giỏi hơn người viết khiếu nại.) Nghe nói đến “va-li luật pháp”, Vi Anh hoảng quá xin lỗi lia chia để nín thở qua sông. Bởi vì ra toà thì lòi ra nhiều tội lắm. Tội làm việc không đóng thuế có lẽ cũng giống như Đàm Vĩnh Hưng đi hát rong bằng Visa du lịch?

Gần đây nhất ông Ngô Doãn Tiên đã lên tiếng trên Việt Weekly và đài VICR (có bà con với VNCR?,) về cái gọi là “lăng ba vi bộ” của ông Vi Anh “be-bop bờ lu lá làm cái gì mà tao nói đó”. Những người ngồi trong LUB đa số là những người đã từng có kinh nghiệm và đã từng đuổi Vi Anh ra khỏi phiên họp của UBĐN (Phan Kỳ Nhơn & Nguyễn Xuân Tùng) vì hành động tiêu lòn và đi đêm phản bội của Vi Anh trong việc phái đoàn luật sư trong nước ra thăm viếng đại học Luật Chapman University. Vậy mà làm cách nào ông lại trở về xỏ mũi ông Phan Kỳ Nhơn và giáo sư Nguyễn Thanh Liêm (người có lòng nhưng lại quá hiền lành trong vai trò Chủ Toạ Đoàn) và khuynh loát một lúc chỉ cần một mũi tên chơi luôn một phát 2 con chim LUB? Coi như từ nay báo chí tẩy chay không tham dự họp báo chợ với LUB.  

Chuyện Vi Anh đúng ra còn nhiều, ai thọc gậy bánh xe? Ai chia rẽ cộng đồng? Ai chế dầu vào lửa? Những con thoi giựt dây kiểu “vệ binh đỏ” Bônsa này cần phải loại bỏ để tìm lại sức mạnh cộng đồng. Có người còn nghĩ xa xôi, có lẽ thấy khí thế chống Đàm Vĩnh Hưng _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 182 lên cao, nên csVN giựt dây để Liên Uỷ Ban mắc bẫy làm trò “không giống ai” hầu mất lòng báo chí và bị tẩy chay? Hôm ông Bruce Trần ra nộp đơn ứng cử Thị trưởng Westminster, ông Vi Anh chạy lăng xăng như gà mắc đẻ vì thấy ông Trần Văn Chi đi kè kè, đứng bên cạnh Bruce Trần từng bước từng bước thầm. Thế là mất mẹ cái chức vụ Campaign Manager, ông xúi Nguyễn Thanh Huy và người viết hỏi dùm: “Có phải ông Trần Văn Chi là Campaign Manager không?” Bruce Trần trả lời chưa có ai. Tối thứ Tư 4/8/2010 ít ra có người ăn cơm tối cũng tạm gọi là ngon miệng. Chưa có Campaign Manager vậy là còn có quyền hi vọng. Yên chí nhớn thứ Năm, ngày 5/8/2010 ông làm “cánh mạng nhung” với 2 ông bụt: giáo sư Nguyễn Thanh Liêm và ông Phan Kỳ Nhơn. Giáo sư Liêm thì lần đầu, nhưng ông Nhơn thì quá nhiều lần mà vẫn chưa nhìn ra ai địch ai bạn, vậy làm sao chống cộng trước khi chống gậy?

Nhưng qua kết quả của sự việc “vệ binh đỏ” Bônsa này thì giấc mộng Campaign Manager của ông cũng tiêu tán đường. Bruce Trần xem video họp báo xong, ngồi lắc đầu thở dài. Điều này cho thấy resume Vi Anh Campaign Manager chưa nộp thì đã bị vứt sọt rác. Vi Anh quên rằng Bruce Trần cũng là dân truyền thông. “Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ”, cuộc tranh cử sắp đến Bruce cần nhiều sự vận động của cơ quan truyền thông Việt ngữ. Con đường hoan lộ “báo chí” của Vi Anh coi như đã “tình vào hạ” màn hai và chấm dứt ngày 5/8/2010. Hi vọng ông Vi Anh này cũng không phải là người của bà Thị trưởng Margie Rice định chơi trò hai mang giết một người trẻ đang lên của cộng đồng là Bruce Trần. Nhiều người nói với người viết, ông quen với Bruce Trần không? Nhắn với Bruce hãy cẩn thận về Vi Anh. Người viết trả lời, làm Tổng giám Đốc cơ quan truyền hình Việt Ngữ lớn thứ nhì nước Mỹ, người viết tin rằng, Bruce Trần có đủ kinh nghiệm biết tấm huy chương nào cũng có 2 mặt, dù ông Bruce Trần chưa chưa bao giờ có huy chương. Tấm huy chương Vi Anh đang đeo tức dân biểu Bùi Văn Nhân đã lủng từ thời đệ nhị Cộng Hòa.   

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 183

Bolsa Thiên hạ Sự 2/8/2010

“Đàm” Vĩnh Hưng ra đi để lại một bãi “đờm”

Người Bắc gọi là Đàm, người Nam bảo là Đờm phiên âm tuy khác nhưng nghĩa cũng như nhau (Xin lỗi quý vị cũng mang họ Đàm, người viết chỉ muốn viết một khía cạnh xấu về cái tên của Đàm Vĩnh Hưng, quý vị không xấu thì không nên động lòng vì không nằm trong nội dung bài này.) Bãi “đờm Vĩnh Biệt” sẽ làm cho các “sô” nhạc có nghệ sĩ đến từ Việt Nam cũng e ngại. Nghe đồn (tin chưa được kiểm chứng) chuyện thưa gửi của KQ Lý Tống về tình trạng nhập cảnh và “biểu diễn” thu tiền mà không đóng thuế của Đàm Vĩnh Hưng đang làm cho một số Visa của nhiều ca sĩ Việt Nam đã bị tạm ngưng. Đồng thời một số bầu “sô” đang bấn xúc xích vì quảng cáo đã có, mà visa thì chưa? Chưa biết Ủy Ban Đặc Nhiệm Chống Văn Hoá Vận Công Sản sẽ đặt một tiêu chuẩn để đánh giá ca sĩ nào bị chống ra hải ngoại và loại ca sĩ nào được tha? Khi nào quý vị lập xong danh sách nhớ cho báo chí đăng tải và để các bầu “sô” chiếu theo mà “nhận đơn đặt hàng” từ trong nước. Ngày 15/8/2010 cũng sẽ có một “sô” nhạc với một vài ca sĩ từ trong nước tại Long Beach Convention Center, chưa biết số phận ra sao?

Trở lại ca sĩ hàng đầu Đàm Vĩnh Hưng của csVN đã đến California như một kỳ vọng chinh phục lòng người yêu chuộng nghệ thuật tại hải ngoại hầu xâm nhập vào cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản bằng con đường văn hoá? Nhưng chiến dịch đã bị thất bại ê chề. Một hình thức xâm nhập tinh vi vào đời sống của dân Việt Nam tị nạn cộng sản; làm cho dân tị nạn quên dần và từ từ quên đi những dấu ấn đau thương của cuộc chiến để “nối khúc ruột ngàn trùng.” Biết đâu một ngày đẹp trời, chương trình văn nghệ chấm dứt bằng một lá cờ “đỏ sao vàng” tung ra trên sân khấu? Chắc ăn nhất là các chương trình văn nghệ có ca sĩ “ngoại quốc” (đến từ Việt Nam) nên treo cờ VNCH trên sân khấu, thay vì chỉ để ngoài cửa ra vào kiểm soát vé chỉ mang tính trình diễn che mắt khan giả “ngây thơ”. Dù sao đi nữa, Đàm Vĩnh Hưng một sớm một chiều tên tuổi đã biến thành Đàm Vĩnh Biệt và đã lên đường trở về trong nỗi buồn Pepper Spray với hình ảnh người con gái (Lý Tống giả gái) và cành hồng không gai (nhưng kèm bình dầu thơm hơi cay) _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 184

trên đường “tình sử” dẫn vào Santa Clara Convention Center đầy ray rứt.

Không ai phủ nhận người ca sĩ hàng đầu của Việt Nam có một giọng hát thiên phú (theo kiểu hát nhạc gào thét trong nước.) Nghe ĐVH hát “nhạc vàng” (trước 1975 cũng rất tới theo kiểu cà giựt.) Nhưng dù sao nghe ĐVH hát cũng hay hơn nhiều ca sĩ “múa” biểu diễn tại hải ngoại (hát ít múa nhiều). Nếu ĐVH không có thành tích “nghệ sĩ nhân dân”, chủ tịch hội Thanh Niên Nghệ Sĩ thành Hồ, có lẽ họ Đàm không bị xua đuổi hoặc tẩy chay như nhiều ca sĩ khác đã từng đến “biểu diễn” trước đây. Bằng chứng không phải lần đầu tiên hải ngoại mới có nghệ sĩ trong nước ra hải ngoại. Ông bầu “sô” Dzũng Taylor đề nghị, cộng đồng nên lập một danh sách các ca sĩ nào được “phép” ra hải ngoại trình diễn hầu giúp cho các bầu “sô” tránh được cảnh giở khóc giở cười, như nói ở trên. Cộng đồng Bắc – Nam California không chống Đại Nhạc Hội, nhưng chống sự hiện diện của biểu tượng văn công. Vậy cần phải có định nghĩa ca sĩ nào nằm trong danh sách văn công, để bầu “sô” tránh đụng chạm. Nếu cần thừa thắng xông lên chống luôn ca sĩ về Việt Nam luôn thể cho tiện việc sổ sách. Nhất là những nghệ sĩ về VN nhận bằng tưởng lục nghệ sĩ nhân dân và tuyến bố vung thị mẹt như hề Hoài Linh, Ái Vân, Elvis Phương, Hương Lan …v…v… Các ca sĩ về “hét” để nhận tiền tạm tha vì lý do kinh tế, nhưng về “hót” lời chê bai hải ngoại (lý do chính trị để lấy lòng “Bác và Đảng”) thì đề nghị về VN ở luôn cho tiện nghi đôi bề, khỏi cần “qui mã” (qua Mỹ) mất công. Hương Lan, Elvis Phương những ca sĩ hàng đầu hải ngoại là những người về đầu tiên, tưởng làm mưa, làm cuồng phong gió lớn rốt cục cũng chỉ làm chiếc quạt phe phẩy không diụ được cơn gió nóng Việt Nam và phỏng mông bỏ của chạy về hải ngoại.

Người cộng sản gọi nghệ sĩ là “văn công”, bởi vì với cộng sản tất cả chỉ là công cụ cho đảng xử dụng. Y tá gọi là y công, nhạc sĩ gọi là nhạc công, vũ công, …v…v… Nói tóm lại cứ công công (đừng cong cong) là tốt. Nếu chỉ là một nghệ sĩ bình thường, Đàm Vĩnh Hưng chắc không được đảng nâng đở trở thành một thần tượng và đưa vào thành đảng viên? Không phải là đảng viên sao Đàm Vĩnh Hưng có thể sống trong một biệt thự sang trọng trị giá 5 triệu mỹ kim. Tại Việt Nam, 100 mỹ kim có thể nuôi một người thương phế binh sống qua 1 tháng, thì 5 _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 185

 triệu mỹ kim là một con số sai biệt khó có thể làm cuộc so sánh giữa 2 cuộc đời. Vì “2 phương trời cách biệt” xa nhau một trời một vực.     

Trước Đàm Vĩnh Hưng đã có Bằng Kiều, Trần Thu Hà, Thu Phương, Nguyễn Hồng Nhung, Tóc Tiên, Ngọc Anh, Mỹ Linh, Ngọc Huyền, Kim Tử Long,  …v…v… họ cũng là những ca sĩ hàng đầu của ca nhạc Việt Nam. Nhưng họ có được trân quý trọng dụng như ĐVH? Hay chính những người ca sĩ này cũng vẫn phải tìm đường “qui mã” (qua Mỹ) và ngày nay họ cũng đã trở thành những người dân bình thường trong xã hội người Việt hải ngoại? Dù sao đi nữa thì đại nhạc hội “Tình Vào Hạ” cũng đã thành “Tình Hạ Màn” (Bắc Kỳ còn gọi “màn” là “mùng”) ĐVH cũng trở thành Đàm Vĩnh Biệt, nhưng hệ luỵ vẫn để lại nhiều phiền toái thê lương. Đờm trở về nước lần này nhất định sẽ hát nhạc phẩm “Riêng Một Góc Mùng” để tặng bà con Anahein Arena thích tiếng hát ĐVH. Đàm ra đi đã để lại một bãi đờm vĩnh biệt trong cộng đồng quận Cam với nhiều hệ luỵ:

Hệ luỵ thứ nhất: Ai chiến thắng trong trận chiến “Văn Hoá Vận” này? Dzũng Taylor? Không, thua là cái chắc, người viết nghĩ anh chỉ là một bầu show thương mại thuần tuý. Tinh thần quốc gia chắc không lớn hơn tinh thần đô la như những chuyện thường tình của các cai thầu có liên hệ buôn bán với Việt Nam như gửi tiền, mở cà phê, bưng phở Tuyết Mai (MC trung tâm Asian nay trở thành chuyên viên bưng phở) …v…v… Dzũng cũng như một số người (tự tin) có lẽ không ai nghĩ đến một sự thật thê thảm cho đến khi “nhìn thấy quan tài” thì lệ có đổ cũng đã trễ. Dzũng bảo căn cứ theo số vé bấm số của kiểm soát viên (Bản tin tổng hợp của các ký giả nhật báo Người Việt gọi là “Gác Dan”, từ Chủ Bút, Chủ Nhiệm đến Ban Tin Tức đều công nhận, vì đồng ý chữ “gác dan” nên bài viết được đăng lên?) Gác Dan có nghĩa là người gác kẻ gian và thường làm việc ban đêm (vì trộm thường sống về đêm.) “Gác dan” Anaheim Arena chắc chắn không phải gác người đi xem “biểu diễn” (từ Đỗ Dzũng xử dụng) vì đã có cảnh sát làm chuyện này. Vậy “gác dan” ai? Không lẽ cái đám biểu tình là đám gian cần phải gác? Tôi nhắc chuyện này vì Người Việt chưa cải chính cái gọi nhân viên Anaheim Arena là “gác dan”. Security guard là nhân viên an ninh, không phải “gác dan” hay “gác gian”. 

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 186

Trở lại con số theo Dzũng Taylor cho biết 2766 máy kiểm soát vé đã ghi nhận. Con số nếu đúng là vậy thì vẫn là khoảng 30% ít hơn con số dự trù 4 ngàn (so với năm 2007.) Nhưng số tiền thu mới là đáng kể. BTC có thu được tiền 2766 vé không? Bao nhiêu vé là của toà đại sứ “gửi gấm” cho du học sinh và “bà con Việt Kiều” vào xem “biểu diễn” không mất tiền? Ít ra công ty Người Việt cũng đã có đến 23 người được vào xem miễn phí? Ký giả Hà Tường Cát phủ nhận không tiết lộ tin gì với bà Thanh Hiền. Bà Thanh Hiền cũng nói không phải là ông Hà Tường Cát nói, vậy bà nghe ai tiết lộ? Trong các e-mail bà Thanh Hiền phát tán lên các diễn đàn chửi báo Người Việt và ký giả Hà Tường Cát thì sao hỉ?

Nếu ký giả Hà Tường Cát chối và bà Thanh Hiền bảo không thì người viết cũng đành phải cải chính trong số này và xin đặt câu hỏi ngược lại ký giả lão thành Hà Tường Cát. Con số 8 ký giả Người Việt “” vào Anaheim Arena bằng cách nào (Rất nhiều ký giả như SBTN không có cái thẻ “khỉ gió” do BTC ĐNH phát thì không vào được bên trong biểu tình, chứ đừng nói là vào trong rạp)? Dzũng Taylor bảo có tặng Người Việt 20 vé, cộng với 8 ký giả vào free là 28 thiếu 2 người là đủ 30. Vấn đề không phải ông Hà Tường Cát nói hoặc không tiết lộ cho bà Thanh Hiền hoặc đã nói cho ai đó không cần thiết. Không lửa làm sao khói? Sự thật là Người Việt có nhận 20 vé free hay không, nếu có tại sao lại sợ không dám nhận? Làm sao Người Việt được đặc ân mới chuyện théc méc của dư luận. Ai nói hoặc ai nghe không thành vấn đề.  

Rồi thì chuyện bên lề khác nữa. Các ông nhà báo và dư luận đoán già đoán non số người tham dự “biểu diễn” (xem ĐNH) và số người chống “biểu diễn” (dân biểu tình.) Người bênh biểu tình thì cho là hơn 4 ngàn người chống “biểu diễn” (con số này có vẻ hơi phóng đại,) người thì nói hơn 2 ngàn hoặc hơn 3 ngàn (khoảng 2500 – 3000 có lẽ đúng nhất và khả thi tin được.) Người bênh BTC “biểu diễn” thì nói “phóng tiểu” số người biểu tình xuống còn hơn có ngàn người. Tuy nhiên, các con số đưa ra chẳng được bộ thống kê nào của Hoa Kỳ công nhận. Đúng hay sai là từ cái Lăng kính lương tâm của người nói, của chính trái tim của những “con tim chân chính không hề biết nói dối, nói láo, nói xạo, nói ba láp, nói tào lao thiên điạ, nói vô tội và vì nói không phải đóng thuế nên tội gì không nói.” Điện báo KBC Hải Ngoại đã đưa video _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 187

quay bên ngoài (biểu tình) và bên trong (“biểu diễn”) sau khi giờ ĐNH khai mạc. Bà con vào xem, đếm và tự mình cho một con số. Dù rằng con số này sẽ chẳng thay đổi cục diện ngày 24/7/2010, vì chuyện cũng đã qua. Chẳng thay đổi được gì nhưng vẫn tranh luận, chẳng qua chỉ là thay đổi lòng thoả mãn tự ái và kiểu viết “lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”. Viết lạng quạng và không đúng ý muốn bị đòi lại tiền quảng cáo thì bỏ mother. Điạ chỉ trang nhà điện báo độc giả có thể vào xem miễn phí: http://kbchaingoai.iboards.us/viewtopic.php?t=1996 

Chưa kể những chi phí bất ngờ ngoại sự dự trù của BTC, tiền thuê cảnh sát Anaheim và tăng cường số nhân viên an ninh (“gác dan”) (ngoài số tiền thuê hí viện Anaheim Arena là 45 ngàn mỹ kim?). Thời lượng BTC/ĐNH (Dzũng Taylor) air time phải lên đài VNCR để  “giải độc” vì bị biểu tình dự trù chống đối (Chỉ béo đài VNCR đang lúc gặp khó khăn.) Có lẽ Dzũng Taylor cũng bị cú bất ngờ vì phản ứng quá mạnh của cộng đồng? Nhất là sau hành động ngoạn mục khá bất ngờ của Lý Tống làm mồi lửa bùng lên thùng xăng nam California.       

Hệ luỵ thứ hai: các nhà báo tham dự họp báo giới hạn sẽ là chủ đề cho buổi họp sắp đến thứ Năm ngày 5/8/2010 tức là ngày Việt Weekly phát hành. Người viết dù không đồng ý với cuộc xé lẻ của các cơ quan báo chí và cho là họ bị mắc bẫy của chú “văn công” trẻ tuổi đời nhưng già kinh nghiệm đảng, nhưng người viết không đồng ý với buổi họp báo này. Người viết nghĩ, chuyện các nhà báo xé lẻ có lẽ không phải là mục tiêu cần thiết. Dù sao các cơ quan truyền thông vẫn là những người đang đi bên cạnh cuộc sống thường nhật của chúng ta. Một cuộc biểu tình hơn năm tại Việt Weekly, gần 2 năm Người Việt, toạ kháng gần 10 tháng Việt Herald và cách loan tin một chiều của VNCR không ai thay đổi được tình thế. Nếu chỉ vì ngồi với Đàm Vĩnh Hưng trong buổi “họp báo giới hạn” mà bị lên án thì việc nhà báo Đỗ Dzũng cũng đã từng đại diện nhật báo Người Việt lên Washington DC phỏng vấn đại sứ Lê Công Phụng (cộng sản thứ thiệt) sao không bị phản đối? Mặc dù xé lẻ thật, nhưng tự do báo chí ai có quyền cấm những cơ quan này đi “họp báo giới hạn” trong một xã hội tự do, dân chủ? Ai có quyền đặt tiêu chuẩn bắt báo chí Việt Ngữ phải “hành nghề” theo chiều hướng “độc tài” của một Uỷ Ban? Phương thức ngoại giao vẫn là những phương thức đơn giản để giải quyết vấn đề. Thì giờ là vàng _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 188

 bạc, người viết không biết buổi họp báo 5/8/2010 là ý kiến của ai? Nhưng có lẽ không cần thiết. Bởi vì kẻ thù cuả chúng ta không phải đối tượng báo chí “xé lẻ” này. Nếu muốn, chỉ một tờ khuyến cáo cũng đủ, đâu cần phải một buổi họp “to lớn” với vài chục người như vậy. Câu hỏi xin nói thẳng: “Làm gì nhau?”

Thật ra nếu người viết ở trong Uỷ Ban Đặc Nhiệm thì người viết sẽ không làm việc họp báo này. Lý do không cần thiết và sẽ không đi đến đâu. Chưa kể vấn đề tế nhị là cựu dân biểu Bùi Văn Nhân tức nhà báo Vi Anh đang là cộng sự viên của tờ nhật báo Việt Báo. Không ai cấm tư tưởng phong phú phiêu lưu của dư luận khi cho rằng ông đang làm công việc “cạnh tranh” (chơi xấu) với Người Việt và Việt Herald dùm cho tờ Việt Báo? Với UBĐN/CVHVC/CSVN, nhà báo “lăng ba vi bộ” Vi Anh thật ra không lạ gì trong cộng đồng. Ông nổi tiếng vì khéo “lòn lách” làm việc cho cả 2 đài truyền hình SBTN và VHN-TV trong cùng thời điểm.

Nhưng có lẽ ông thật sự nổi tiếng khi làm chủ toạ đoàn và quyết định cho phép Ban Đại Diện Cộng Đồng của bác sĩ Nguyễn Xuân Vinh được tự ý lưu nhiệm thêm 3 năm mà bất cần vấn đề không có điều khoản nào trong Nội Quy cho phép (Không thấy ông “cụ” cựu Đại Tá Lê Khắc Lý họp báo phản đối ông Vi Anh.) Sau đó chính ông cũng là người làm chủ tọa đoàn điều hợp “sáng chế” ra Uỷ Ban Phối Hợp Chống Cộng Sản và Tay Sai tại nhật báo Viễn Đông. Điều lạ lùng, cả 2 cơ quan này đều không có mặt trong buổi biểu tình chống “biểu diễn” Đàm Vĩnh Hưng. Không biết ông Vi Anh nghĩ sao về 2 thái độ “bất hợp tác” biểu tình của 2 đứa con tinh thần này? Trong khi đó nhóm cựu Tù Nhân Chính Trị (ông Nguyễn Văn Thanh) và nhóm bà Đàm Bảo Kiếm (Đàm VS Đàm – chống Đàm Vĩnh Hưng) vẫn có mặt. Nhóm Uỷ Ban Bảo Vệ Chính Nghiã Lê Ngọc Diệp (kiêm chủ tịch Liên Minh Dân Chủ Tây Nam Hoa Kỳ) một cơ quan ngoại vi của bác sĩ Nguyễn Xuân Vinh cũng không thấy xuất hiện. Phải chăng triệu chứng tan vỡ đang manh nha từ phía Vinh-Nguyệt-Thăng hoặc giả chủ trương của Ban Đại Diện Vinh-Nguyệt là “đầu hàng vô điều kiện”. Ông Vi Anh cần chỗ dụng võ (mồm) nên đành phải nhảy qua bên này. Vì bản tính cả vú lấp miệng em nên ông cũng chễm trệ ngồi bàn chủ tọa?  _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 189

Ông nhà báo Vi Anh có phải là người “sáng chế” chuyện họp báo ngày 5/8/2010 hay không? Nhưng dư luận trong Uỷ Ban Đặc Nhiệm có nhiều người đã bắt đầu tỏ những dấu hiệu bất mãn khi Vi Anh nhảy vào trong UBĐN. Hình như luật sư Nguyễn Xuân nghĩa và cựu luật sư Trần Sơn Hà chút xíu nữa bị loại chỉ vì là dân Bắc Kỳ. Một thành viên trong UBĐN nói với người viết, có những triệu chứng Nam Kỳ quốc trong UBĐN. Đúng hay vô tình nhìn lại thì quả tình cụ Nguyễn Thanh Liêm, ông Phan Kỳ Nhơn, ông Bùi Văn Nhân, Nguyễn Nam Hà, Phan Diệu Chi toàn là những tay Nam Kỳ (quốc?) Trời đất 35 năm lưu vong và lực càng ngày càng teo mà quý vị còn định lập chế độ Nam Kỳ Quốc trong Uỷ Ban Đặc Nhiệm để làm gì? Tất cả những kế hoạch, phân công UBĐN đã họp và công tác đã ấn định, nhưng phút chót ông Vi Anh lại nhảy vào ôm hết các mai-cờ-rơ-phôn hổng thèm chia cho ai cái nào, ngon lành hơn nữa ông còn sẵn sàng hi sinh “vào tù một mình”. Chuyện loạ, đi biểu tình ai bắt vào tù trừ phi bạo động hay gây náo loạn. Thử hỏi nếu cuộc biểu tình chỉ lèo tèo 1 hay 2 trăm mạng ông Vi Anh có nhảy ra show-off không? Chuyện ông Vi Anh còn nhiều, nhưng nặng nhất là chuyện các luật sư từ Việt Nam qua “tham quan” tại đại học Chapman. Chuyện này để dành lúc nào huởn viết tiếp. Người viết mong có lời lên tiếng của ông Vi Anh về 2 cái cơ cấu do ông thành lập: tại sao không đi biểu tình chống “biểu diễn” ĐVH? Đã đến lúc cần dẹp 2 cơ cấu này hay chưa? Nguyên tắc ai cột thì người đó phải cởi. Đã đến lúc nhà báo Vi Anh nên cởi 2 cái tổ chức này cho bớt chật đất Bolsa và bớt những nhố nhăng hoặc đổi tên là Ban Điên Dại Cộng Đồng thích Đờm và chỉ chống xe lôi.             

Hệ luỵ thứ ba: ký giả Đỗ Dzũng, ông này nghỉ việc Việt Herald 15/7/2010 và có 2 tuần nghỉ hè trước khi vào làm việc cho Người Việt (đầu tháng 8, 2010) tức là thứ Hai 2/8/2010 (Sau này thì được biết ông nói 2 tuần nghỉ hè nhưng tuần sau thì đã đi làm cho Người Việt rồi.) Lúc đầu ông xưng là nhân viên Người Việt với Nguyễn Hoàng BBC, sau khi bị làn sóng chống đối lan tràn với cùng sự thách đố hội luận về lời tuyên bố của ông thì ông hãi quá trốn mất tiêu. May nhờ vào xem phóng sự truyền hình “Chuyện Không Ai Biết” mới biết ông nói lại là ý kiến cá nhân không phản ánh quan niệm của nhật báo Người Việt. Nghe nói lý do ông đã bị Ngươì Việt khiển trách vì tội đi ngược lại đa số dư luận cộng đồng? Lại chuyện đa số dù không có con số. Cũng _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 190

 tạm cho là được đi, nhưng tại sao không nói dứt khoát ngay từ lúc đầu phỏng vấn là tôi đã nghỉ Việt Herald và đang chờ trở về Người Việt (3 ngày nữa tôi sẽ về cộng tác với Người Việt) những gì tôi tuyên bố là do tôi tự ý khai báo về trong nước và không liên quan gì đến nhật báo Người Việt, cơ quan tôi sắp sửa cộng tác là “Đỗ Đi Rồi Đỗ Laị Về.”

Điều giải thích của Đỗ Dzũng với Thanh Toàn có thể tạm chấp nhận được. Nhưng người viết vẫn không đồng ý với Đỗ Dzũng vì toàn bộ những lời tuyên bố của ông đều dựa trên căn bản con số và yếu tố hiện thực. Con số thì ông không đưa ra được và ngay cả cái cộng đồng chống cộng và cộng đồng không chống cộng ông cũng không đưa ra được thí dụ ai chống cộng và ai chống gậy? Phải chăng cộng đồng nào không đi biểu tình chống “biểu diễn” tức cộng đồng bác sĩ Nguyễn Xuân Vinh là cộng đồng không chống cộng? Người viết nghĩ Đỗ Dzũng phải xin lỗi đây là những phát biểu hoàn toàn cá nhân và chủ quan; nếu những lời phát biểu này có làm phiền hà đến “đa số” dư luận, Đỗ Dzũng tôi xin rút lại. Nhưng Đỗ Dzũng cố chấp và trốn chạy sự thực. Nếu chỉ là sự suy diễn cá nhân và không có con số thí dụ thì đừng vơ đuã cả cái “đa số cộng đồng” vào kỳ lắm. Đôi giầy còn có số hà huống chi là người ta. Không có con số làm sao phân biệt? Dù là cá nhân hay đại diện Người Việt thì cái gọi là “Phi Văn Hoá Mỹ” mà nhà báo Đỗ Dzũng ám chỉ là cái gì dzậy cà? Người viết đồng ý với nhận xét của Thanh Toàn về Đỗ Dzũng. Nếu Đỗ Dzũng không thích hội luận với Ngô Kỷ tại quán Zen, mà trong toà soạn Người Việt thì Ngô Kỷ chắc là không thể vào được. Vậy ông Đỗ Dzũng có dám nhận lời hội thoại với người viết không? Người viết chấp ông cầm 2 mai-cờ-rơ-phôn và gọi sẵn 2 ông cảnh sát trong buổi họp. Nói bằng văn hoá gì cũng được. No Star Where.    

Hệ luỵ thứ tư: nhạc sĩ Chí Tài. Ai cũng biết sau đợt lưu diễn năm 2007, ông thợ cạo (nghề hớt tóc trước khi thành ca sĩ) họ Đàm trở thành nghệ sĩ nhân dân và chê ca sĩ hải ngoại không biết “hét”, ban nhạc không biết khẩy, không biết “bùm trắc trắc bùm trắc trắc”. Trong lần lưu diễn này cũng vậy, những khuôn mặt ban nhạc trên sân khấu trông lạ hoắc, có vẻ giống “nghệ sĩ nhân dân”? Nhưng đột nhiên trước khi chấm dứt phần trình diễn, ban nhạc nghỉ xả hơi? Ông nhạc sĩ Chí Tài ôm cây đờn thùng ra cà tưng cà tửng, cà răng căng tay (người _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 191  viết có video) và Việt Weekly số 31 trang 37 cũng có hình chụp Chí Tài (Thuý Nga) đang khẩy khẩy cho Đờm khạc nhạc. Em Chí Thiện Radio Bolsa (chống Đàm Vĩnh Hưng,) anh Chí Tài Thuý Nga (gẩy Đàm Vĩnh Hưng.) Thế mới biết, báo chí bị xé lẻ vẫn chỉ là chuyện của những người dưng nước lã, no star where; nhưng ông ca sĩ này ho cách nào mà khạc ra cục đờm chia được 2 anh em Chí Tài, Chí Thiện thành chí choé mới là loạ.      

Câu chuyện VNCR tưởng vậy mà không phải vậy

Khuya thứ Năm 29/7/2010 chuẩn bị đi ngủ thì nhận được tin tuyệt vọng giữa giờ vui vẻ. Vụ mua bán VNCR tạm thời đình chỉ. Lý do? Tại cái ông thần cà chớn chống “xe lăn” méo miệng Người Việt hổng chịu ký. Uả tại sao lại dính dáng đến Người Việt, ký cái củ cải gì mà không chịu ký, vì 30% cổ phần còn sót lại hay vì sao mà không ký? Người đưa tin không vui giữa giờ đêm khuya “căng thẳng” bảo: “Không, Không, Không trăm lần không, ngàn lần không”, vì món nợ 17 ngàn của VNCR với Người Việt đã “dính cựa” vào cái tài sản VNCR. Có phải nợ này là tờ Phụ Nữ Diễu Dài không? Không PNDĐ đã xong rồi. Xí bùm bum (free) cho hết 2 năm đòi lại làm gì. Tiền này VNCR mướn từ Người Việt (khế ước hóa đơn chung điện nước) chưa trả, bây giờ bán đài thì phải trả nợ trước khi bán. Giống như ông bị chủ nợ xiết nợ vào căn nhà của ông vậy đó mà. Nôm na gọi là nợ thế chân. Hiểu rồi chuyện nhỏ, người ta bán hơn 100 ngàn xong thiếu gì tiền để trả. Sao Người Việt làm khó dễ bà Bùi Bích Hà dữ dzậy? Dù sao thì cũng đã từng cùng một chiếc thuyền mà ra mờ. Không, Không, Không chuyện gì cũng phải sòng phẳng trả xong rồi tính sau. Lỡ bán VNCR xong không trả nợ thì sao? Thế tại sao ông make-up (Son) không lỡ giúp thì giúp luôn cho bà 17 ngàn nữa có sao đâu? Làm sao tôi biết được chuyện bên VNCR, người đưa tin nói. Thôi báo tin như vậy cho biết là ông viết sai rồi đấy. Lo cải chính đi nghe VNCR chưa bán được, “bye”.

Trời, VNCR không bán được, đâu phải lỗi của người viết loan tin sai? Chuyện mua bán rõ là có mà, bán không được là chuyện khác. VNCR nợ Người Việt (hay ông Hoàng Ngọc Tuệ) 17 ngàn là chuyện khác. _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 192 Chuyện giá cả cũng xong xuôi. Không phải tại anh cũng không phải tại em, tại phông tên nước nên chúng mình “ấy” nhau. Chuyện nhật báo Người Việt không chịu ký giấy chuyển nhượng là tại vì món nợ truyền kiếp 17 ngàn đâu phải vì lỗi người viết? Thế mới biết thương nhau củ ấu cũng tròn, ghét nhau bồ hòn cũng méo. Méo đến méo cả miệng và bị trù ẻo ngồi xe lăn vẫn chưa tha. À quên trước khi ô-rờ-voa chia tay báo tin thêm ông “thám tử” biết chuyện ông make-up (Son) mua VNCR còn phải thông qua “bà chủ cầm tiền” (bà đầm). Vì nghe nói bà mới biết chuyện mua bán VNCR là nhờ những tiết lộ trên Việt Weekly và hình như bà hổng chịu. Thôi chuyện này người viết cũng không quan tâm lắm đâu. Bỏ đi tám “Wait and see”.

Thông tin là bổn phận của nhà báo, dù đó là báo thông tin một hay 2 chiều đều là thông và tin. Làm báo thông đúng và tin phải là chuyện khác. Không phải cứ vỗ ngực nói “làm báo lương thiện” là tờ báo sẽ “lương thiện”; Độc giả tinh ý lắm, đọc vào hiểu ngay. Bằng chứng là bài Bolsa Thiên Hạ Sự nào bà con cũng hiểu hết và mết đọc nữa mới chết. Bolsa Thiên Hạ Sự chưa bao giờ cho mình là làm báo lương thiện, nhưng bà con vẫn cứ thích đọc và đọc một cách thoải mái đầy lương thiện. Ngay cả VNCR cũng thích đọc bài của người viết. Bài viết xin chấm dứt bằng một câu nói của một người trong Việt Herald than thân trách phận: “Đến giờ phút này mọi người ai cũng lầm khi theo Đỗ Tăng Bí sang đây (Việt Herald).” Ông Lê Công Tâm đi, Đỗ Dzũng đi, không biết Việt Herald sẽ rẽ trái hay phải hay là đứt phanh luôn?     

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 193

Bolsa Thiên Hạ Sự 26/7/2010

Dzũng đi rồi Dzũng lại về

Chuyện Dzũng đi (nghỉ việc) hay về (trở lại) nhật báo Người Việt cũng đơn giản như “kiều bào” và “khúc dặm ngàn dặm” đi và về Việt Nam như cơm bữa; nhưng chuyện nhà báo Đỗ Dzũng đi âm thầm về lặng lẽ đã là câu chuyện trả dư tửu hậu khắp chốn Bolsa. Chuyện cả làng báo biết và bình luận sâu xa, nhưng Ban Quản Trị của công ty VMG qua bà Bùi Bích Hà thì lại “tự ái cá nhân” không muốn người ngoài biết chuyện và tiết lộ tin buồn giữa giờ vui mừng kiểu “xấu che tốt khoe”. Nhất là trong thời gian đang có sự thương thảo mua bán VNCR, thì bà Hà lại càng không muốn ai lạm bàn thêm sợ rằng bị ảnh hưởng đến màn mặc cả giá cả hoặc quyết định cò kè bớt một thêm hai của “tân chủ nhân”. Cuối cùng thì mọi sự thương thảo cũng đã ngã ngũ. Nhân vật mua VNCR với cổ đông cao 54% là nhân vật mà người viết đã đề cập tuần trước “viết tầm bậy trúng tùm lum”.

Tuy nhiên, độc giả vẫn thắc mắc ai là người cung cấp tin “khá chính xác” này? Tuần trước vô tình ông Nguyễn Phước Q., một nhân vật rất ít được biết trong nhóm “nặng ký” Người Việt ra ngoài quán Zen (3 người) ngồi nói chuyện với người viết. Dân số của Việt Herald cũng đông không kém; cả hai phía (Việt cũ, Việt mới) cùng ra để thăm dò tin la-dô đài Zen để ghi nhận mức độ tiết lộ “thâm cung bí sử” Việt Hở rốn là bao nhiêu? Người quen lâu ngày mới gặp lại (ông Q. không gặp từ sau ngày Ngô Kỷ “đầu hàng vô điều kiện” Người Việt, quên lời hứa biểu tình cho đến đời con đời cháu, dù rằng Ngô Kỷ không vợ không con). Cũng khá lâu, người quen gặp nhau nên nhiều tâm sự. Người viết và ông Q. (có nhiều Phước) bèn ngồi cà kê dê ngỗng. Không ngờ tấm hình chụp của ông TTK Etcetera làm bà con tưởng là ông Q. tiết lộ tin tức Việt Herald. Thật là oan ôi ông địa cho ông Q. Bởi vì bên cạnh còn có Phạm Phú Thiện Giao ngồi nghe làm chứng mà. Thật ra thì cũng tội nghiệp cho nhật báo Người Việt, sau ngày ông Vũ Ánh “đồng ý” cho đăng bài Huỳnh thị Thủy Châu và in hình chậu rửa chân ngành nail có cờ VNCH thì uy tín Người Việt giống như chiếc xe xuống dốc mà đứt thắng, cải chính cách gì cũng khó thuyết phục những người cực đoan. May mà thương vụ Người Việt bám rễ con rễ cái lung tung 30 năm _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 194 nên cũng chỉ hơi tê tê như ong chích. Do đó, hạ gục Người Việt là điều khó thực hiện vì 30 năm làm báo Người Việt đã trở thành một cây cổ thụ với số quảng cáo thương vụ, dù giảm thương vụ chúc chúc, nhưng ước mơ cho Người Việt bị “đóng cửa” thì quả là em ơi! nếu mộng không thành thì sao, hơi khó?  

Vâng, phải nói ngược lại mới đúng, người viết đã cho ông Q. thêm tin tức về Việt Herald, ông Q. lại chẳng có tin gì để tiết lộ cho người viết về Việt Herald. Hơn nữa chủ trương truyền thống của Người Việt chỉ “thu” mà không “chi”. Phần ông Đỗ Dzũng tiết lộ tin gì của Việt Herald với Người Việt không, người viết chưa biết, nhưng chắc chắn phải có để bổ túc Resume và đơn xin việc. Vậy để giải oan cho ông Q., người viết yêu cầu Người Việt phải trả tiền người viết tiết lộ tin mật hầu có tiền hầu toà trong trường hợp tự ái của “” VNCR bò lên mức độ “cao cấp”. Nếu Người Việt cần hoá đơn xin cho biết nhé. Lâu lâu đùa chút cho bà con lên ruột. Ông Q. chắc không biết chuyện gì bên kia mà nói chuyện bên đây. Lần sau ông Q. ra quán Zen nhớ đãi người viết chầu cơm chay cho bớt sát khí. Ăn thức ăn chay may ra nghiệp chướng đỡ nặng nề. Nếu có lòng tốt to go thức ăn luôn cho cái đài phát thanh cuối dãy building cho họ bớt sát khí. Nghiệp chướng, nghiệp chướng, thiện tai, thiện tai.        

Chuyện Việt Herald đã xong, chuyện VNCR mua bán cũng xong; không những chuyện mua bán đã xong mà còn là một sự thoái vị của bà Bích Hà trước áp lực của công ty cũng xong luôn. Đỗ Tăng Bí tức Đỗ Việt Anh đã nắm hết, từ Tổng Giám Đốc VMG đến Chủ Nhiệm và Chủ Bút Việt Herald. Tất cả mọi người khác chỉ là thợ vịn để “cứu nguy dân tộc” hoặc những chậu kiểng, tấm phông trang trí cho sân khấu nghệ thuật. Ông Trần Văn Chi một thời gian bị mất tên trong “staff box” nay tái xuất làm Phó Tổng Giám Đốc. Ông Vũ Ánh cũng hết Việt Herald nhưng lên hàng Quản Trị, ông này mà mất đi thì Việt Herald chẳng còn cây viết nào xứng đáng biết viết bài trừ nhà báo tự do “méo miệng” và sắp sửa ngồi xe lăn NPH về đầu quân. Ông Lê Công Tâm và Vũ Chung thì cũng đã tuyên bố “bỏ gánh lo âu mà vui sống”. Có nghĩa là tin Lê Công Tâm rút ra VMG là tin thật, việc thật và người thật. Từ nay Việt Herald sẽ phải tự túc ăn trưa vì hết người đưa thức ăn buổi trưa.

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 195

Nhân viết về chuyện trù ẻo NPH, thì thêm một tin đồn đưa ra từ chuyên viên biểu tình Đại Uý Vũ Lâm ngày thứ Sáu 23/7/2010 cho nhà báo Đoàn Trọng biết: “NPH bị stroke nặng đang nằm cấp cứu.” Đoàn Trọng “hoảng hồn” gọi NPH để phối kiểm. Đoàn Trọng tính cẩn thận, đây chính là lối làm tin và loan tin trung thực. Đoàn Trọng biết suốt ngày Thứ Sáu 23/7/2010, người viết vẫn gửi lên diễn đàn những tin tức cập nhất về tin tức Lý Tống ra toà và những tin liên quan đến Lý Tống và về phái đoàn Bắc California xuống hỗ trợ biểu tình Nam California. Nếu bị stroke mà vẫn gửi được tin ra từ phòng cấp cứu thì NPH quả xứng đáng là người ký giả có nhiều lương tâm nghề nghiệp nhất. Vẫn gửi bản tin đi toàn thế giới từ phòng cấp cứu (Emergency,) xứng đáng được huy chương Người Việt. Theo nhà báo Đoàn Trọng, Đại úy Vũ Lâm rất hiền lành, nếu ông loan tin chẳng qua vì ông tin vào người “đứng cạnh bên ông” cho tin là người không thù oán với Nguyễn Phương Hùng.

Buổi tối thứ Sáu 23/7/2010, người viết lên đài Người Việt Tị Nạn của ông Thái Hiến mượn giờ ông Nguyễn Thành Trạng vài phút loan tin Lý Tống đã được bail-out bởi Lẹ Bail Bond ra lúc 11 giờ 30 khuya thứ Sáu 23/7/2010. Trong lúc người viết loan tin “từ phòng cấp cứu” thì LS Nguyễn Tâm, Lý Tống cùng khoảng 30 người ủng hộ đang ngồi ăn phở tại nhà hàng Phở Hà (San José). LS Michael Lưu còn nhờ người viết thông báo phái đoàn Bắc Cali sẽ có mặt tại đài truyền hình VHN-TV khoảng 2 giờ trưa thứ Bảy, 24/7/201. Sau khi hội ý và được sự đồng ý của ông Phan Kỳ Nhơn, người viết “” lên 1190 AM để loan tin khẩn. Trên đường về sau 12 giờ khuya, điện thoại của người viết liên tục ringle bell, ringle bell, kết quả người viết chưa bị stroke thì cell phone đã “chết” vì hết pin.

Thành thật chia buồn cho những người thích “sáng tác” những “tin mừng” kiểu này giữa thời đại nhiễu nhương và chúc mừng NPH đã “tai qua nạn khỏi” không bị ngồi xe lăn (VNCR) và không bị stroke như đại uý Vũ Lâm loan tin, thế mới biết nhân hại không bằng trời hại, nhiều khi người ngậm máu phun lại bị dơ miệng mình trước. Chưa biết ai ngồi xe lăn trước ai? Ố là la. Lạy Đức Phật từ bi, hãy cho những kẻ sống bằng tư tưởng ác độc sớm mở mắt, ngài đã dạy: “Ta là Phật đã thành, chúng sanh là Phật sẽ thành”, xin ngài hãy cho họ sáng suốt để _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 196

 “Người hãy tự thắp đuốc mà đi” Mô Phật, Nghiệp Chướng, Nghiệp Chướng, Thiện Tai, Thiện Tai. Lạy Chúa nhân từ hãy tha thứ cho những kẻ mù đường chưa được hưởng Hồng Ân của Chúa “phúc cho ai những người không nhìn thấy ta mà tin ta. Amen.”    

Trong cơn Hồng Thuỷ Việt Herald ở trên thì chỉ có bà Bùi Bích Hà thì bị hạ tầng cơ sở nặng nề. Có lẽ vì biết như vậy nên bà lo mướn trước 2 giờ trên 1480 AM tối thứ Bảy từ 10 PM đến 12 AM làm đầu cầu cho cuộc “hành quân lớn” tương lai trong trường VNCR phải ra đi khi trời vừa sang? Người viết chỉ thắc mắc “sáng trăng sáng cả vườn chè, em ngồi em để sự đời em ra” mà lại đòi đi thưa người rì-poọc-tơ? Chính bà Hà còn than phiền: “Bây giờ mọi người mới lầm về Đỗ Việt Anh, tức Đỗ Tăng Bí”. Em đã lầm theo anh sang đây. Đáng lẽ người khôn ngoan, học cao, hiểu rộng như bà Bùi Bích Hà đã phải biết ông Đỗ Tăng Bí từ ngày có 4 câu thơ Tết của tử vi Nhân Quang trên báo Xuân Người Việt 2006.  

Nếu bà vẫn chưa biết thì trở lại chuyện cũ năm 2007 cũng phải biết thôi, khi Người Việt và VNCR có những cảnh “cơm không lành, canh không ngọt”, Đỗ Việt Anh (em nhà báo Ngô Nhân Dụng, tức Đỗ Quý Toàn) nhất định giã từ giã Người Việt để “đi là đi quyết chiến, đi là đi tìm tự do độc lập” tách rời VNCR. Ban Giám Đốc Người Việt cũng OK, cũng muốn đi cho khuất mắt, tránh được cái rắc rối cuộc đời di hại về sau. Trong chuyến ra đi “hành trang xếp gọn để anh đi nhé”, Người Việt tặng cho Đỗ Việt Anh 2 năm tiền báo Thế Kỷ 21 (nghe đâu gần 22 ngàn mỹ kim làm vốn viết báo không mất tiền in và tiền vốn, ở đời không gì sướng báo mà lại được tặng không tiền vốn) nhưng chỉ vài tháng thì Thế Kỷ 21 cũng “âm thầm đóng cửa” trở thành Thế Kỷ vô định, sau thời gian dài “tưng bừng khai trương.” Bà Bùi Bích Hà cũng được làm báo Phụ Nữ Diễn Đàn free bằng tiền Người Việt tròn một năm.

Mặc dù VNCR tách rời Người Việt thành 2 công ty độc lập, nhưng vẫn còn một số nhân viên Người Việt cổ đông với VNCR tổng cộng 30 phần trăm. Trong số cổ đông 70 phần trăm còn lại, nghe nói vốn Đỗ Việt Anh bỏ vào là 60 ngàn mỹ kim và Bùi Bích Hà 30 ngàn, số phần trăm nhỏ còn lại là Hoàng Trọng Thuy và Vũ Chung. Số tiền sang _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 195

nhượng với 140 ngàn mỹ kim (không kể 30 phần trăm của nhân viên báo Người Việt vẫn còn) và ra đi để bắt đầu chương trình VNCR làn sóng 1480 AM cũng là một số tiền đầu tư khá lớn cho một chương trình phát thanh chỉ có 2 giờ một tuần và dư sức bung rộng nếu cần tăng thêm lượng thời gian phát thanh. Làm truyền hình thì nhiều khê, nhưng phát thanh chỉ cần một xe van (mì ăn liền) cũng xong. Khi nào bà chị ký xong khế ước truyền hình báo tin cho biết để chúc mừng dung nhan mùa hạ.

Đỗ Dzũng “Trở Về Mái Nhà Xưa”

Anh ra đi mùa Thu và anh cũng trở về mùa thu. Bản nhạc “Trở Về Mái Nhà Xưa” là một tác phẩm bất hủ trong làng âm nhạc. Bất cứ thời điểm nào bản nhạc cũng nói lên tâm trạng vui vẻ của người trở về. Mặc dù, Đỗ Dzũng cho biết ngày 15/7/2010 sẽ nghỉ 2, 3 tuần mới tính chuyện tương lai (chưa biết về đâu?) nhưng ai cũng biết Đỗ Dzũng sẽ đi trở về Người Việt. Ngày thứ Ba 20/7/2010, trả lời phỏng vấn BBC, Đỗ Dzũng đã tiết lộ hành tung là cộng sự viên nhật báo Người Việt (hết chối cãi.) Ngay ngày đầu tiên khi Đỗ Dzũng “break away” sang thuyền Việt Herald thì người viết đã ngạc nhiên vì e-mail của Đỗ Dzũng không thay đổi dodzungNV@yahoo.com là điạ chỉ e-mail này của Đỗ Dũng có từ khi làm cho báo Người Việt. Nguyên tắc Yahoo là e-mail cá nhân không phải của báo Người Việt, nhưng tại sao Đỗ Dzũng không mở thêm một e-mail mới, thí dụ dodzungVH@yahoo.com để tránh dị nghị? Sau 1 năm “hành nghề” bên Việt Herald thì Đỗ Dzũng lại trở về Người Việt. Phải chăng đây là ám hiệu điêp viên thương mại?

Trong một năm tại Việt Herald, Đỗ Dzũng leo nhanh lên chức vụ Chủ Bút (qua mặt luôn cả Vũ Ánh, không thèm bóp còi) và qua mặt luôn đại gia chi tiền Trần Văn Chi. Với chức vụ cao như vậy chắc chắn Đỗ Dzũng đã được tham dự khá nhiều phiên họp cổ đông khá quan trọng trong toà soạn và công ty VMG. Đỗ Dzũng không phải là thợ nói, nhưng mỗi thứ Ba, Đỗ Dzũng được đăng đàn lên VNCR nói về Việt Herald, một hình thức phát ngôn viên chính thức. Điều dư luận thắc mắc là Đỗ Dzũng đã “nằm vùng” được những tin tức gì và sự việc Việt _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 196

Herald “thoái hoá” có bàn tay Người Việt hay không? Với nhận định của người viết câu trả lời là không? Vì hình thức chiến thuật cạnh tranh nặng nề (Mỹ gọi là Overhead) của Việt Herald nhằm giành dựt ngôi vị số một trên đường Moran đã đưa Việt Herald đến sự khánh tận. Thành thật mà nói, tôi rất thích font chữ và lối trình bày màu sắc và trang nhã rất dễ đọc của Việt Herald. Nếu là người có thực quyền “hung thần” trong Người Việt thì người viết sẽ thay đổi hình thức báo người Việt giống Việt Herald. Một hình thức thay đổi có thể tăng thêm số lượng độc giả. Người Việt Nam có một thói quen rất dễ thương, ít khi muốn thay đổi những gì mình đang có, trừ tiền bạc và Karaoke thì hình như ai cũng luôn luôn sẵn sàng thay đổi và thăng tiến.

Báo có những hình ảnh đầy màu sắc và tươi mát cũng tốt nhưng không cần thiết, chỉ thoả mãn “tự ái” hãnh diện báo mình đẹp hơn người ta mà thôi. Để làm gì? Có phải báo Xuân đâu mà “ke”? Thí dụ tin về OC County Fairgrounds Festival, một trang báo lớn với 8 hình màu để làm gì cho tốn tiền? Tờ OC Register là một đại nhật báo quận Cam chưa dám chơi hàng xịn như vậy, tại sao mình chơi nổi trong khi kinh tế kiệt quệ? Có người đoán chắc là bà Chủ tịch Giám Sat Viện muốn quảng cáo? Tôi không nghĩ như vậy, có lợi gì cho bà ta đâu? Không có bà hội chợ vẫn mở mỗi năm và đã có từ lâu. Dù sao đi nữa, nếu không trực tiếp nhưng Đỗ Dzũng vẫn có thể “đốc” Việt Herald làm cho đẹp để chết mau lẹ, ai biết? Chuyện đời nào ai biết? Có lẽ “mission impossible” đã xong Đỗ Dzũng được lệnh trở về nhiệm sở cũ.

Nhưng có thật Đỗ Dzũng là điệp viên 2 mang không? Biết đâu Đỗ Dzũng giả vờ từ chức để chờ cơ hội cho Người Việt “dính cựa” lại là chuyện khác. Thời cơ đến trong tay, mặc dù chưa chính thức “” về Người Việt, nhưng Đỗ Dzũng đã “” lên BBC tuyên bố về vụ Đàm Vĩnh Hưng. Chuyện Đỗ Dzũng có lẽ sau ngày 24/7/2010, các hội đoàn mới có dịp lưu ý vì bận tổ chức biểu tình. Nhưng Ngô Kỷ đã nhanh chân nhảy vào vòng chiến viết bài và hăm “biểu tình” Người Việt bằng Remote Control?

Sau đây là lời tuyên bố nguyên văn của Đỗ Dzũng có thể hại Người Việt?:

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 197

Theo tôi nhận thấy và tôi đã nói chuyện với nhiều người thì đây là hành động không thể chấp nhận được” hoặc câu khác “Tôi cũng nghĩ rằng đa số cộng đồng người Việt ngay cả cộng đồng chống Cộng cũng không chấp nhận việc làm của ông Lý Tống” hoặc câu này “Nói chung nếu chúng ta dùng bạo lực hoặc dùng bất kỳ hình thức nào gọi là phi văn hóa Mỹ đều không thể chấp nhận được” và câu kết “… Thành ra tôi nghĩ rằng việc biểu tình và biểu diễn là chuyện bình thường trong xã hội Mỹ.”

Qua những lời phát biểu như trên trong cuộc phỏng vấn với Nguyễn Hoàng BBC, chúng ta rút ra được điều gì? Về hình thức, người viết không biết Đỗ Dzũng, người viết báo Tuổi Trẻ trong nước sang Mỹ năm nào, diện gì, bao nhiêu tuổi? Nhưng rõ ràng “biểu diễu” là chữ VC xử dụng, trước 30/4/1975 chúng ta chỉ dùng chữ biểu diễn cho những ngành thể dục, thể thao, xiệc, ảo thuật…v…v… Trên sân khấu văn nghệ người ta gọi là trình diễn không ai nói hát là “biểu diễn”. Sau này có nhiều “ca sĩ” hát thì ít mà múa thì nhiều có thể gọi là “biểu diễn” no star where. Nếu có biểu diễn thì may ra chỉ có một vài ca sĩ hải ngoại bị csVN dụ dỗ “biểu” về trong nuớc đễ “diễn” cho người trong nước xem hầu tạo cơ hội cho csN có cơ hội “biểu diễn” với thế giới tưởng như csVN đang cởi và mở dân chủ cho Việt Nam thì bảo là “biểu diễn” cũng không ngoa.

Trở lại chiện ông Đỗ Dzũng, sao ông này nhiều chiện quá hỉ? Từ Người Việt qua làm cho Giám Sát Viện về lại Người Việt rồi “break away” sang Việt Herlrald, chưa chính thức trở về Người Việt thì lại dính chấu BBC về Đàm Vĩnh Hưng. Ông Đỗ Dzũng ui, ông làm ơn cho người viết và độc giả biết cái con số ông khoe là “nói chuyện với nhiều người” đó là bao nhiêu người và “nhiều người đó” là ai được không? Nhiều là bao nhiêu? Tại đâu và thành phần nào? Nếu nói chuyện với nhân viên ngoại giao VC thì thôi cũng giống như nói chuyện với đầu gối, khỏi cần khoe. Ông còn tương chao một câu “….đa số cộng đồng người Việt kể cả cộng đồng chống Cộng cũng không chấp nhận việc làm của ông Lý Tống?” Ông quả quyết hay ông nghĩ như vậy? Nếu ông biết chắc chắn thì xin cho biết đam số là bao nhiêu và cái cộng đồng chống cộng nào mà ông đề cập đang ở đâu, nở ra chưa, hay trứng còn đang ấp? Tại Nam Cali có một Ban Đại Diện _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 198

bác sĩ Nguyễn Xuân Vinh và tân Ban Đại Diện Người Việt Tự Do mới được bầu lên, vậy cộng đồng nào chống cộng và cộng đồng nào không? Ông nói mà không có cần-phơm-mây-sần nguy hiểm quá. Nếu cả 2 Ban Đại Diện đều chống cộng thì hoá ra ông biạ dặt hoặc đa số các cộng đồng người Việt (theo ý ông không chống cộng) là cộng đồng nào vậy?

Người viết nghĩ, nếu thật tình mà Lý Tống muốn chơi trò bạo lực thì thay vì xị hơi cay (pepper spray) mà tạt một chai acid thì giờ này bà con đâu cần biểu tình? Lý Tống chỉ muốn cảnh cáo tên cộng con nên về Việt Nam mà “biểu diễn”. Ở Mỹ không có chuyện “biểu diễn” màn “Nhớ Bác Lâm Ly”. Một vài cơ quan truyền thông xé lẻ không phải là tiếng nói đại diện cộng đồng hoặc các cơ quan truyền thông khác.   

Cuối cùng ông bảo đó là “Phi Văn Hoá Mỹ”, Phi văn hoá là phi văn hoá sao lại có cái gọi là “made in cờ hoa”? Ông có thể cho biết rõ ràng hơn về định nghĩa “văn hoá hoá Mỹ” không? Chắc ông không quên chuyện họp báo tại Việt Herald, một người trong số 4 người điều hợp đoàn, tức là ông trong tay cầm luôn 2 cái “mai-cờ-rờ-phôn” không cho người điều hợp khác được quyền lên tiếng (hình thức giống như LM Nguyễn Văn Lý, chỉ còn thiếu miếng băng keo dán miệng.) Chưa hết ông còn ra lệnh người viết: “Anh không về chỗ tôi gọi cảnh sát.” Những cái hành động “khủng bố” này này là “văn hoá Mỹ” hay “văn hoá Đỗ Dzũng”? Hay là ông thấy tờ Người Việt đăng quảng cáo “Tình Vào Hạ” và gửi phóng viên tham dự “họp báo giới hạn” do Đàm Vĩnh Hưng tổ chức, nên dù chưa kịp về “phục vụ” Người Việt, nên ông đã hối hả vội vàng lập công bằng những lời tuyên bố như trên để kiếm điểm? Mô Phật và Amen.                

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 199

Bolsa Thiên Hạ 19/7/2010

 
Đạo Đức Truyền Thông

 
Trong tuần qua cộng đồng xôn xao về tin “Dzũng đi rồi Dzũng lại dià”, Dzũng nào, đi đâu và dià đâu? Tại sao cái tin của

“Dzũng đi thì kệ Dzũng đi,

 Mắc chi đến mụ mà “đì”( đùng) lung tung?”.

 
Thứ Ba ngày 13/7/2010 (lại con số hên của người viết, huy hiệu binh chủng Biệt Động Quân là đầu Cọp 13 răng, con số hên tận mạng nên anh em BĐQ ra trường “được” rụng như sung chín,) là ngày người viết được “nâng như trứng, hứng như hoa” với lời hăm doạ kiểu Linh mục Nguyễn Văn Lý; nghĩa là you mà không shut cái lỗ miệng “nói tầm bậy, trúng tùm lum” hay không vứt sót rác bàn phím (keyboard) “viết tầm phào, trúng từng cụm” thì mợ sẽ đưa nhờ luật pháp đưa “iu” ra toà quan lớn.


“Chó sủa là chó không cắn, chó cắn là chó không tru (chu mỏ), chó chu mỏ là chó hay cong cớn (chó cái,) chó cong cớn là chó bị đập đòn gánh rang chịu” (đánh ở Việt Nam thôi, ở Hoa Kỳ đánh chó cũng bị đi “tu huyền” nghe.) Nghe giọng đe doạ của mợ tưởng như sống lại ngày “ác mộng” vu quy, ngày em lên xe bông là ngày anh tự khoá cửa chung thân cuộc đời. Ngày anh được giải phóng (nằm nợc-sinh-hôm) là ngày em ngồi lê đôi mách giọng cái “mai” vào họng, giải quyết bầu tâm sự dùm thính giả trên chương trình “tâm sự với thái giám”.

Ở đời người ta cứ tưởng như không ai biết chuyện riêng tư của mình từ trong gia đình đến công việc trong sở làm. Người ta không nói, không có nghĩa là không biết, tai vách mạch rừng. Chuyện cá nhân riêng tư, viết ra coi không hay, nhưng nếu cần phải viết kiểu “hòn đất ném đi, hòn chì ném lại” thì cũng phải viết thôi. Có những người mà nhà báo Bùi Bảo Trúc gọi là “ăn cắp trí tuệ” tức là lấy tác phẩm của người làm của mình; biến chữ Anh thành chữ Việt mà bảo là mình sáng tác, đó là đồ ăn cắp. Người ăn cắp được trí tuệ người khác thì cũng có thể ăn cắp bất cứ thứ gì trên cuộc đời. Có lẽ trên cuộc đời không có gì vô liêm sỉ _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 200

bằng cái vụ chuyển ngữ chữ Anh thành chữ Việt rồi lại bảo là “tôi viết đấy hay không” hay thấy mother đi chứ, tác phẩm của tác giả Nobel nổi tiếng chứ bộ.

 
Theo cái mửng lý luận này thì ai viết trước là người ăn cắp trí tuệ của người cọp dê viết sau đó và in thành sách? Vui thiệt? Người viết mỗi tuần có 2 bài viết (Sinh hoạt Cộng Đồng Việt Star và Bolsa Thiên Hạ Sự Việt Weekly) cũng cảm thấy khó ăn khó ở trong người, mệt bở hơi tai; vậy mà chôm nguyên cả một cuốn sách từ Anh ngữ sang thành chữ Việt thì quả tình thật vừa giỏi Anh ngữ lại vừa can đảm một cách vô liêm sỉ khi nhận là sáng tác của mình. Một sáng tác “made in ăn cắp”? Cái dzụ này không khác gì Mai Siêu Phong ăn cắp Cửu Âm Chân Kinh của Hoàng Dược Sư, mỗi lần gặp Quách Tỉnh (Bùi Bảo Trúc) mặt lại xanh như tàu lá vì bí mật đời người đã được người khác “thành thật khai báo” dùm trên đài Little Saigon Radio.

 
Trở lại chuyện ông Dzũng tức là ông Đỗ Dzũng, “nghỉ chơi” Việt Herald, người viết “khoe” biết chuyện Việt Herald bị hở rốn trước khi ông Đỗ Dzũng ra thông báo “ôi ta buồn, ta đi lang thang biết về đâu?” tại quán Zen (bị hở rốn gió lùa nên dễ làm đau bụng, bụng đau thì làm cho ông Tào Tháo khó ở, ông Tào Tháo mà giận dữ thì Bác Hồ “bên dưới” phải nhăn mặt nghiến răng chịu đựng trận “bom B-52” ào ạt thả vào trong lăng, lăng “bác” thúi thì tổ sư cha thằng làm tao bị hở rốn?) Kết quả người viết bị mang tiếng “viết tầm bậy, trúng tùm lum”. Viết trúng như vậy thì tại sao lại đòi đưa ra toà? Thật khó hiểu. Nếu viết sai thì bà ngồi co chân lên ghế kiểu nước lụt và vỗ tay cười “hí hí” thằng viết tầm bậy, nếu viết đúng thì bị hăm he, bà đòi đưa ra ba toà quan lớn. Thế lày nà thế lào nhỉ?


Người càng già thì càng đằm tính, mụ VNCR thì càng già càng khó đăm đăm như bị ó đâm. Hết “nổi cơn” với ông già cùng họ Bùi tên Bảo Trúc, bà lại “lên cơn” với thằng nhỏ “ó đâm” NPH khó ưa? Cho đến giờ phút này thì người viết vẫn chưa nhận được “thông điệp ngoại giao pháp lý” nói nôm na là “thư khiếu nại” hay “thư yêu cầu cải chính” nên chưa biết cái chuyện bà già “không hài lòng” là chuyện gì? Bà không “thỏa mãn” chuyện gì lúc nào, ngày giờ năm tháng cái chuyện gì làm cho bà “khó chịu”? Người viết chỉ nhớ là chuyện _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 201 “đoán già, đoán non” Chủ Bút Đỗ Dzũng ca bài “Con cá nó sống vì nước, Đỗ Dzũng sống bằng tiền lương, 3 tháng không lương thì em dzoọc.” Chuyện thực tế, có thực mới vực được đạo, làm free 3 tháng còn muốn gì? Nhân viên tình nguyện làm ba tháng không lương tính từ tháng ba, tháng tư; quảng cáo đăng 3 tuần free một tuần có từ nhiều tháng trước. Điều này chứng tỏ toà báo do bà làm Tổng Giám Đốc công ty VMG (Công ty bố mẹ của Việt Herald và VNCR) thiếu kinh nguyệt (xin lỗi viết lộn kinh nghiệm) điều hành đưa đến tình trạng kiệt quệ tài chánh.


Tại sao lại bảo là loan tin không đứng đắn, không đạo đức? Chuyện thật thì bảo thật cũng không cho, sao khó tính vậy bà chị? Chính ông Trần Văn Chi cho biết “lúc đầu chúng tôi nghĩ anh em có thể “gồng” 1 năm, nhưng sau một năm vẫn chưa thấm thiá gì.” Ngày thứ Hai, 5/7/2010 chính bà Bùi Bích Hà đã ngôn trong cái “mai” sau buổi tiệc sinh nhật 1 năm Chủ Nhật 4/7/2010 như sau: “Việt Herald chúng tôi sau một năm, lại bắt đầu mọi sự từ đầu.” Đó là triệu chứng gì, bà nói dzậy đâu phải tui viết tầm bậy? Rồi ông Lê Công Tâm cũng đã nói chuyện với người viết: “Ông Bí thì độc tài cứng nhắc, Đỗ Dzũng thì nóng tính; một trong 2 ông phải đi thôi.” Ông Tâm còn trách đùa: “Cái ông Hùng này chuyện gì ông cũng on record (cũng viết.)” Ông Lê Công Tâm vậy mà dễ thương, dù rằng thương không dễ.

 
Chuyện thâm cung bí sử của Việt Herald hay VNCR, quý vị không nói thì ai biết? Người ta biết, viết cho độc giả xem thì lại không bằng lòng, đòi đưa ra toà. Thế là làm sao mà “thoả mãn” cho bà đây? Lại còn đổ thừa là người viết nói bậy làm hại kinh tế của cơ quan, làm cho khách hàng không dám đầu tư. Như vậy không lẽ bà tự đầu thú là chuyện gì che đậy được cứ che hay sao? Nếu tình trạng kinh tế ế ẩm mà cố tình khuất tất che dấu kiểu “tốt khoe xấu đậy” tình trạng “khẩn trương” với khách hàng hay người đầu tư thì như vậy là chủ trương lương thiện hay sao? Nếu ai tiết lộ cho mọi người đề phòng thì là tốt sao lại bảo là họ xấu?

 
Chuyện ông Đỗ Dzũng ra đi muà Thu, là chuyện có thật, theo luật công bằng lao động chủ hay tớ muốn cho nhân viên nghỉ việc hay nhân viên không thèm chơi với chủ, thì nhân viên “đứng đắn, đàng _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 202

hoàng” thường thông báo trước, tiếng Mỹ gọi là 2 weeks notice (tiêu chuẩn 2 tuần báo nghỉ việc để chủ nhân kiếm người thay thế.) Khi người viết tiết lộ tin từ chức của Ông Đỗ Dzũng có nghĩa là ông Dzũng đã thông báo vào ngày Chủ Nhật 4/7/2010, nhưng ngày thứ Năm 15/7/2010 mới là ngày cuối cùng hết cộng tác cho Việt Herald. Điều này là sự thật, người viết đâu có biạ đặt. Thứ Ba 13/7/2010 giờ của ông Dzũng trên VNCR ông vẫn phải “lên” cho dù ông không muốn “lên” vì đã báo thôi việc và ngày cuối cùng với VMG là thứ Năm 15/7/2010 cũng chẳng đổi được tình huống. Thế thì tại sao bảo người viết “nói tầm bậy (trúng tùm lum)”? Ông Dzũng nói: “Cho đến giờ phút này tôi vẫn là còn làm cho Việt Herald”, câu nói này chẳng có giá trị thực tế gì cho việc bảo đảm là không có gì thay đổi sau ngày 25/7/2010.

 
Buổi tiệc “go away dinner” cho Đỗ Dzũng tại Việt Herald có mặt người viết, nhưng không có mặt bà Bùi Bích Hà (nghe nói bà giận, tại sao giận sẽ viết sau?) Như vậy, chuyện Đỗ Dzũng ra đi là chuyện có thật 100%, đứa nào không tin vẫn bào chữa kệ mother nó. “Ra đi quyết tâm không về ….…đi là đi là đi…. Ta quyết tiến tới” (Ra Đi Khi Trời Vừa Sáng – nhạc Hùng Lân) vì lý do gì không cần biết, miễn là có “bye, bye” đủ rồi chỉ thiếu nước mắt “lên xe tiễn em đi”. Còn chuyện đoán già đoán non, bình loạn tả pí lù là chuyện của dư luận, vậy mà cũng độc tài cấm đoán. Không phải VC mà sao hành xử giống VC dzữ dzậy bà già? Đoán vì tình hình kinh tế tờ báo đang lâm vào tình trạng khủng hoảng cũng là chuyện có thật. Nghe nói (lại nghe nói) bà Tổng Giám Đốc không thèm ăn fast food tiễn chân ông Dzũng vì bà dzụ ông này về cầm “mai” chung với bà, nhưng ông Dzũng từ chối, Ai ngu gì bỏ chức “chủ bút” Việt Herald đi lang thang qua VNCR cầm “mai” thì có khác chi về lại bến cũ? (Cũng là VMG mà thôi). Hơn nữa, nghề cầm “mai” không phải là nghề chuyên môn của Đỗ Dzũng, ông này đã từng nổi tiếng cầm một lúc 2 “mai” thì Vũ Chung và Hoàng Trọng Thuỵ sẽ cầm gì? Lúc đó lại càng rắc rối cuộc đời thêm.

 
Bà Hà không biết nhưng người viết biết vì tấm hình người viết ngồi nói chuyện “Tam Quốc Chí” báo chí quân Cam với ông Nguyễn Phước Q. tại quán Zen đã nói lên những gì cần nói. Ông Đỗ Dzũng không chụi cầm “mai” VNCR mà “châu về hiệp phố” Người Việt. Vậy tại _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 203

sao bà Bùi Bích Hà lên đài nghiến răng trợn mắt bảo là “NO”, là biạ đặt, là gây hoang mang làm mất uy tín, gây cho khách hàng cảm tưởng là tờ báo đang “rung rinh rung rinh gánh luá rung rinh”? Tức cũng phải, vì đi đâu thì đâu, nhưng trở về Người Việt thì tác giả bài viết “Break Away” Vũ Ánh sẽ ăn làm sao nói làm sao?” Về chuyện ông Vũ Ánh, có người trách người viết viết thiếu chính xác. Thì sai có sao đâu, nhiều khi đúng nhưng người ta cố tình sắp xếp hoặc diễn nghĩa để thính giả nghĩ là mình sai, nên mất uy tín. Chuyện bắt mạch đâu phải chuyện tử vi, con bạch tuộc Paul còn sai một lần thì NPH sai 1 lần cũng chẳng sao. Nhưng Việt Herald không còn Vũ Ánh nữa sau màn thay đổi nhân sự. Vũ Ánh/Việt Herald trong bài viết nay là (V.A.) mà thôi. Nói đi cũng phải nói lại, nếu Vũ Ánh mà đi luôn thì Việt Herald đâu còn người viết sau khi Đỗ Dzũng đã ra đi. Đỗ Việt Anh, Trần Văn Chi, Ngọc Hoài Phương chỉ là những người “chỉ huy” không phải là người có khả năng viết.

 
Ngày thứ Ba 13/7/2010 ông Đỗ Dzũng nói: “Cho đến giờ phút này thì tôi vẫn còn làm việc cho Việt Herald”. Đúng mà sai, Sai mà đúng. Đúng, Đỗ Dzũng vẫn còn làm việc cho đến 8 giờ tối thứ Năm ngày 15/7/2010. Tối thứ Năm tại phòng sinh hoạt Việt Herald mới chiếu slide show kết thúc với hàng chữ: “Đỗ Dzũng, chúng tôi nhớ anh”. Sai là Đỗ Dzũng đã biết (lẽ dĩ nhiên là người xin nghỉ việc,) Việt Herald biết và VNCR biết thì chuyện trời có sập, Đỗ Dzũng cũng sẽ ra đi khỏi Việt Herald mà thôi, vấn đề đi là thời gian mà thôi. Chẳng qua bà Bùi Bích Hà tức không phải vì Đỗ Dzũng ra đi mà tức vì “thằng nào, con nào, đứa nào” làm ăng-ten trong nội bộ cho thằng Hùng? Đó là lý do người viết bảo bà giận như ở trên. Bà giận là phải, vì bà đang dùng Cửu Âm Chân Kinh “Bạch Cốt Chảo” chiêu dụ Đỗ Dzũng về đầu quân VNCR. Ông Lê Công Tâm đã thuyết phục Đỗ Dzũng “sang đây với qua đi em” nhưng bất thành. Bỏ Việt Herald về VNCR cũng như tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Môi hở răng lạnh có gì khác đâu? Thuyền Mẹ lủng thì thuyền con cũng “mang bầu tâm sự” rắc rối thôi.

 
Chuyện đâu đã hết. Ngay sau khi “từ chàng ra đi” (về Người Việt) thì ngay hôm sau đã có sự thay đổi nhân sự. Vũ Ánh retired Việt Herald để lên làm Phụ Tá Tổng Giám Đốc VMG. Đỗ Việt Anh tức Đỗ Tăng Bí nắm hết quyền bính từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới; Trần Văn _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 204  Chi “châu về hiệp phố” ra tay tế thế kinh bang. Nhưng Bùi Bích Hà thì “hạ tầng công tác”, nhưng một loại “hạ tầng công tác” khôn thấy mother. Bà Bùi Bích Hà hết làm Tổng Giám Đốc, Giám Xúi xuống cầm túi tiền. Cầm túi tiền (giám đốc tài chánh) ai cũng thích, nhưng túi có tiền hay không lại là vấn đề khác? Cũng giống như các công ty “nhớn” của Âu Mỹ, mỗi lần em “rung rinh cái “ấy” rung rinh” thì lại phải “tái phối trí nhân sự” là chuyện rất bình thường trong hệ thống kinh doanh. Có gì đâu mà la với hoảng. Càng la to, dư luận càng nghi ngờ. Im lặng là vàng để ai muốn hiểu sao thì hiểu tốt hơn không? Tổng giám đốc gì mà dở ẹc, phải khôn ngoan trầm tĩnh, chứng tỏ mình là người có bản lãnh. Mới đụng vào một tí mà đã “giẫy” nẩy người lên thì còn làm ăn gì được nữa. Già rồi “slow down” cho người ta nhờ, cứ nhong nhong như ngày ngưạ ông mới về, thì father ai chịu nổi. Đằm tính laị, chuyện đâu còn đó, mà toàn là chuyện thật thế mới chết.

Đằng nào cũng bị ra toà tiện thể viết luôn chuyện VNCR đang trả giá có được không? Nghe nói đài VNCR cũng đang thương lượng 140 ngàn mỹ kim? Ai mua VNCR, lại nghe nói là một đại gia ngành bảo hiểm. Nếu tin này đúng thì đây là một dấu hiệu đáng mừng và chúc mừng VNCR. Vì đại gia này nổi tiếng là người khôn ngoan chưa hề mất lòng thân chủ, ông này không chính chị chính em, chỉ có chính tiền chuyên nghề kinh doanh. Ngoài kinh doanh thì đại gia không biết gì hết. Ai đắc cử ai thua cử ngài không “ke”, ngài cứ khỏe re như con bò cười pho mát. Người viết quen biết ngài (thấy người sang bắt quàng làm họ,) biết nhưng không thân (mình thuộc loại nghèo đâu dám với cao.) VNCR “up for sale” để làm gì who know? Có thể bán đài lớn, mở đài nhỏ để “độc lập” không lệ thuộc? Hoặc bán đài la-dô mở đài tàng hình như đã khoe? Kế ước chưa ký, escrow chưa xong nhưng ghét cái thằng “méo miệng” nên huỵch toẹt cho nó khỏi đoán già, đoán non; đoán méo miệng mà vẫn chưa chừa. Đồ cái thằng “méo miệng” dzô dziên, nói không để miệng mọc da non?

 
Nhân nói chuyện bẩm tật, người viết nhớ chuyện VNCR thứ Năm 15/7/2010, có người gọi và báo tin vui giữa giờ tuyệt vọng: Ông Hùng ơi, ông lại được nhắc nhở trên VNCR. Thứ Ba 13/7/2010 người ta gọi đích danh ông là Nguyễn Phương Hùng, nhưng hôm nay thì chỉ nói mém mém. Hầy là “lị’ nói gì kỳ cục dzậy. Nói mém mém sao “lị’ piết _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 205 người đó là ngộ? Dễ mà, dễ như mặc quần xà lỏn ngồi cầm “mai” thôi. Họ nói méo miệng, mở các báo ra thì chỉ có hình ông cười mím chi trên Việt Weekly thui. Dzậy không pải “lị” thì ai? Nhưng họ còn đi xa hơn nữa là trù ẻo “lị” sẽ phải ngồi xe lăn. Trời tui có phải ngồi xe lăn mắc mới gì ông phải lo. Chừng nào ông cố nội, chồng con ông ngồi xe lăn ông mới lo, nghe chưa?

 
Ông bạn tốt pụng tiu nghỉu, than thở nói chuyện với người viết thà nói nói với đầu gối sướng hơn. Ngồi mở cuốn tape anh ta đưa vừa nhâm nhi trà Tàu để xem những đại gia cao thủ báo đài làm truyền thông. Mình chưa “bị” ngồi xe lăn, nhưng nghe cuốn tape thấy thương ông Trần Thy Vân. Vì VNCR Vũ Chung cho rằng ăn ở độc ác nên bị trời quả báo, đền tội ngay tại chỗ. Không biết ông Trần Thy Vân bị gì mà trời phạt nặng nề, mất luôn 2 chân? Nói người mà không nghĩ đến ta! Ngày lễ Phụ Thân (Father Day) có một ông già bị stroke, nằm trong nursing home mở la-dô nghe vợ cầm “mai” phụ trách “tâm tình với thái giám”. Giá mà nếu người vợ hiền dùng thì giờ “dạy đời” thiên hạ để dạy chính mình đỡ cho ông ấy biết mấy. Người viết bị trù ngồi xe lăn, nhưng ông này bị bênh cà chớn gì mà phải nằm liệt luôn? Thấy người bệnh hoạn nạn không thương mà lại còn trù ẻo người khác quả là còn độc hơn rắn độc.

 
Nếu dùng tam đoạn luận a = b, b = c thì c = a. Vậy qua chuyện VNCR thứ Năm thì thằng phải gió “méo miệng” bị trù ẻo (chưa bị) sẽ bị phạt ngồi xe lăn thì cái ông đang nằm trong nursing phải là tôi nặng lắm? Người lính cầm súng ra trận vì chính nghĩa quốc gia, nhưng không phải ai ra trận cũng bị chết, bị trở thành Thương Phế Binh như người viết hay Trần Thy Vân (BĐQ) hoặc Nguyễn Văn Út (TQLC) …v…v… Không lẽ những người trúng đạn là những tên “ác ôn cồn đồ” lắm nên trời quả báo? Mỗi ngày đọc tin trên báo, thấy lính Mỹ hi sinh, không phải là người Mỹ, lòng cũng bùi ngùi. Nhưng hôm nay nhờ VNCR mình mới biết chân lý là “ác ôn côn đồ” nên trời phạt. Khốn nạn thật, đem mạng sống bảo vệ quê hương nay bị trù ẻo vì là “trả nợ đời”, anh Trần Thy Vân và Nguyễn Văn Út chắc không buồn vì số phận hẩm hiu, thiếu may mắn. Dù sau đó bà Bùi Bích Hà vội vàng nhanh nhẩu cải chính: “Chúng tôi không có ý nói những người đang ngồi xe lăn?” Chắc bà động lòng vì hoàn cảnh riêng của bà? _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 206  Nghe nói, lại nghe nói trong gia đình bà cũng có người không những không được ngồi xe lăn mà là đang nằm liệt giường chiếu mà lại chẳng có người đến “tâm tình với thái giám”?

 
Còn ông “bán nước”, ông có cần tôi nói lại lời thành thật của dư luận khi phê bình về ông hay không? Họ bảo “miệng” của ông như miệng bình ống nhổ ăn trầu đấy ông ạ. So sánh dung nhan giữa người viết và ông “bán nước” thì người viết đẹp lão hơn nhiều. Chẳng thế mà cũng giờ phát thanh ngày thứ Năm ông “bán nước” không dấu diếm lòng ganh tị bằng cách so sánh lối ăn mặc, “Không cứ mặc quần áo đẹp là lòng đẹp” đại khái như vậy. Thật tình mà nói, VNCR từng phải mời người viết lên đài phỏng vấn để đổi lại lawsuit “Con chó cắn càn của Trần Thái Văn.” Sau đó, VNCR cũng còn nhận được vài ba lá thư khiếu nại và người viết còn chơi khăm đăng lên thư cảnh cáo của MRBI (Công ty quản trị của 106.3 FM) về VNCR, nên không trách VNCR thù hận thấu xương.

 
Cùng lúc bài với viết Bolsa Thiên Hạ Sự, người viết cũng nhờ Việt Weekly đăng bài Câu Chuyện Thời Sự: Những Hành Động Xé Lẻ (Hi vọng được đăng.) Lý do là vì cũng trên đài VNCR ngày thứ Hai 19/7/2010 nghe ông Vũ Chung nói chuyện với ông Dũng Taylor. Ông Vũ Chung chê Đàm Vĩnh Hưng thậm tệ vì cái gọi là họp báo “giới hạn”. Tưởng là chê thì ông không đến. Nhưng ai ngờ đó là một hành động tháu cáy kiểu đánh phé (Poker) để được mời tham dự họp báo “giới hạn”. Người viết không bao giờ phỉ báng người tàn tật phải ngồi xe lăn, nhưng luôn luôn nhổ nước miếng vào mặt những người còn lành lặn nhưng thích đi bằng đầu gối. Trong buổi họp báo có một câu hỏi tại sao Đàm Vĩnh Hưng hát bài “Lâm Ly Nhớ Bác”, hát ở đâu, lúc nào, dịp gì? Bài hát đã được ông Hoàng Trọng Thuỵ phát trên đài VNCR không phải để chọc tức dư luận cộng đồng mà là vì lời yêu cầu của một cô ca sĩ trẻ, đẹp và rất sexy đầy quyến rũ? Chuyện tình cảm có hay không who know? Nhưng vì lời yêu cầu mà dám phát thanh không sợ phản ứng cộng đồng cũng là một sự can đảm. Can đảm còn hơn Lý Tống nữa là HTT không sợ mẹ đĩ ở nhà nổi máu hoạn thư? Sao Vũ Chung không hỏi hay tại vì Hoàng trọng Thuỵ lỡ phát nên không dám hỏi?

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 207
Ngày thứ Năm 15/7/2010, giận mất khôn Bùi Bích Hà còn ám chỉ “không biết dân cử nào xài cái thứ người như vậy”. Dân cử nào? Xài cái gì? Không lẽ dân cử thì không được xài cái của người dân xài? Có thì xài, tại sao cấm? Càng nói càng lộ bản chất thật của con người thật. Giờ airtime đắt đỏ, dùng để chửi một người mà không dám nói tên đã là một điều hèn. Hèn hơn nữa là đạo đức truyền thông có cho phép mình trù ẻo một người không ưa sẽ ngồi xe lăn hay không? Xấu hổ hơn nữa là không phải câu chuyện trà dư tửu hậu mà là chuyện công khai trên làn sóng phát thanh cả trăm ngàn người nghe “live” và triệu người trong nước và cả “bác và đảng” nghe lại trên internet giữa thanh thiên bạch nhật.

 

Bà Bùi Bích Hà là cựu giáo sư trường Phan Chu Trinh, Đà Nẵng. Thầy Nguyễn Văn Ngọc, thầy Trần Văn Ngà, thầy Trần Hữu Nhuận, hội trưởng PCT/Hồng Đức luật sư Đỗ Thái Nhiên quý vị nghĩ sao? Người viết cũng đã từng là một cựu học sinh Phan Chu Trinh, nhưng người viết xấu hổ có một vị giáo sư thiếu tư cách. Có một anh bạn cựu TNCT nói với người viết, nhờ đổi đời (vô phúc đi tù) mình mới thấy tư cách của một số người ở trong tù. Ngược lại cũng có người rất hiên ngang trong tù, nhưng qua Mỹ thì vì dollars mà bán rẻ lương tâm. Ces’t la vie là đời, ces’t l’argent là tiền, thì ra trong tù vì hận (không bị mua chuộc bằng dollars) nên hiên ngang, qua Mỹ vì đô-la sẵn sàng đi bằng đầu gối.

Tin giờ chót từ trong Việt Herald tiết lộ, Ông Lê Công Tâm và Vũ Chung thề không bước chân vào Việt Herald nữa. Chuyện xảy ra vào ngày Chủ Nhật 18/7/2010? Nghe nói mặt trận nổ lớn trong lúc tình hình “Cuba” đang căng và thẳng. Nghe sao nói vậy, nôm na là tin đồn cho tiện. Nếu đúng thì từ nay Việt Herald mất thêm một nhân viên Lunch deliver thứ thiệt vừa giã từ nghề mang thức ăn buổi trưa cho toà soạn. Tội nghiệp lương không có, lunch cũng không, làm gì mà thở và sống đây?

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 208

Bolsa Thiên Hạ Sự 12/7/2010

Môi Việt Herald hở, răng VNCR phải lạnh

Cách nay hơn 2 tuần ngồi quán Zen dưới hàng hiên Câu Lạc Bộ “báo đường”, tức là làm báo ngồi ngoài đường bàn chuyện Tam Quốc Chí làng báo, không phải là Sugar Newspaper, người viết đã tiết lộ tin về “khủng hoảng tài chánh” của công ty VMG. Lúc đó có lẽ không ai tin vì “Trong đôi mắt em anh làm vất vả” của các nhà báo ai cũng có vẻ “làm sao biết được tình yêu, tình yêu vỗ cánh, vỗ cánh bay đi, father ai mà tin” nhìn về phía người viết đăm đăm, không phải là cái nhìn nửa tin nửa ngờ, mà là cái nhìn ngầm hỏi “Are you OK, man?”.

Người viết OK hay không thì nay đã có câu trả lời, nhưng chắc chắn chuyện nội bộ của Việt Herald và VNCR không OK rồi. Không tin người viết, giờ ai cũng cũng phải tin câu chuyện “hàng hiên quán Zen” là bản tin “xịn” thứ thiệt, nói tầm bậy trúng tùm lum. Danh hiệu thám tử của Việt Weekly đặt cho người viết vậy mà linh đáo để! Ngày 1 tháng 7 năm 2010, nhà báo Vũ Ánh, đã lặng lẽ đi vào “chỗ đứng” về hưu qua bức thư tình ngắn ngủi “Anh ra đi mùa Thu, mùa Thu không trở lại.” Trước đó, vài ngày người viết được biết đã có một cuộc “chỉnh lý” của các nhà truyền thông trẻ trong cộng đồng Việt Herald. Hai tháng không lương, lấy gì nuôi bao tử? Khi mà “bao tử” nổi giận thì “nhất tiếu khuynh nhân thành, tái tiếu khuynh nhân quốc” (Chuyện Trung Hoa Nụ Cười Bao Tự, cười lần thứ nhất mất thành, cười lần sau mất nước. Cười Việt Herald là cười foreclosure, không tiền trả biu) Nhà báo Đỗ Dzũng người được “bảo đảm” trả lương 2 năm cho dù Việt Herald có mệnh hệ gì. Nhưng khổ nỗi Đỗ Dzũng lại có “phần hùn” tức là cổ đông (chủ nhân) thì làm sao khiếu nại cái gọi là  “bảo đảm” lương lậu này? “2 tháng làm việc không lương, sức chiụ đựng của chúng tôi có giới hạn” đó là lời than phiền của nhà báo trẻ Đỗ Dzũng. Người viết hoàn toàn đồng ý với Đỗ Dzũng, tình yêu cũng không thể ngồi uống nước lạnh để “bốn mắt nhìn nhau trào máu họng” hà huống chi công ăn việc làm “no money, no honey” cũng là chuyện thường tình trên cõi đời vật chất xa hoa đầy quyến rũ này.

Chuyện cần đến đã đến, Chủ Nhật 4/7/2010 ngày lễ Độc Lâp Hoa Kỳ, _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 209 trong khi dân chúng cờ Hoa ăn mừng 234 năm Lễ Độc Lập thì tại tòa soạn nhật báo Việt Herald cũng cắt bánh ăn mừng thôi nôi 1 tuổi. Với hình ảnh bà Bùi Bích Hà đứng giữa (những cái gì “chính” thường phải ở giữa.) Sau buổi tiệc thì những tràng pháo bông đã nổ tung toà soạn bằng một cơn điạ chấn qua lời tuyên bố “từ chức” của “đại ký giả” trẻ Đỗ Dzũng. Nhưng sự từ chức của Đỗ Dzũng không im lặng bình thản như sự di chuyển “chỗ đứng” của người ký giả già Vũ Ánh. Được biết là một ký giả trẻ, nóng tính, lanh chanh (họp báo Diễn Đàn Công Luận) nên sự ra đi của Đỗ Dzũng cũng sẽ không bình thường. Một trận cãi nhau kịch liệt tại toà báo mà ông Lê Công Tâm, trong một buổi chiều tình cờ gặp nhau tại Office Depot, Garden Grove (8/7/2010) đã xác nhận với người viết: “Ông Bí (Đỗ Việt Anh) thì chủ quan và độc tài, ông Đỗ Dzũng thì nóng nảy, bộp chộp. Sự va chạm lẽ dĩ nhiên không tránh khỏi. Một trong 2 ông sẽ phải ra đi mà thôi.” Ông Lê Công Tâm còn xác quyết: “Tài chánh không phải là sự kiện quan tâm, management (Ban Quản Trị) mới chính là nguyên ủy của vấn đề.”

Đó là nguyên văn ông Lê Công Tâm nói với người viết, ông Tâm nói vậy biết vậy. Nhưng sự thật đúng như lời nói của ông Tâm, thật hay không chỉ có ông biết. Người viết chỉ biết nhìn sự kiện từ bên ngoài, vận dụng suy nghĩ “đoán bạch tuộc” mà thôi. Việc trước mắt ngày đầu tháng 7 “cây cổ thụ” Vũ Ánh đã từ nhiệm với lý do “permanent retirement” (về hưu vĩnh viễn,) 4 ngày sau “chủ bút” Đỗ Dzũng” cũng “vẫy tay vẫy tay chào nhau.” Thế lày nà thế lào. Tại sao tin Vũ Ánh về hưu không loan báo? Chuyện về hưu có gì xấu cần che đậy? Thói thường cái gì càng che càng làm cho người ta thắc mắc. Chuyện gì, chuyện gì? Hết Vũ Ánh đến Đỗ Dzũng, tất cả không công khai loan báo. À thì ra có “vấn đề”. Nếu bình thường sao lại phải dấu? À thì ra vấn đề không đơn giản, nên cần dấu? Thế rồi chuyện xảy ra lại lên đài cấm không cho thiên hạ thắc mắc. Thế mới dzô dziên.

Chuyện dễ hiểu thôi, người viết số trước bận viết bài về “chỗ đứng, chỗ nằm” của ông Lê Khắc Lý, trước đó chuyện “bò vào, bò ra đài VBS” của Dương Đại Hải, thêm một tuần ngao du sơn thuỷ Houston ngày Quân Lực nên không kịp “súng ống” viết bài bàn về Việt Herald, dù đã nói chuyện tại “báo đường”. Tuần này ông TTK Việt Weekly la làng “tới rồi, tới rồi” ầm ĩ, nên người viết đành phải “suốt đêm tâm sự _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 210 bên tách cà phê đen” nhớ lại biến cố 1 năm Herald để viết. “Tới rồi, tới rồi”, đúng vậy, điều gì tiên đoán về Việt Herald người viết đề cập đến Việt Weekly trong năm qua mọi việc xảy ra đúng như Không Minh Gia Cát Lượng bấm độn trúng phoóc. Ông Trần Văn Chi: “Không biết anh Hùng lấy tin từ ai, từ đâu, nhưng mỗi tháng lỗ 30 ngàn mỹ kim là con số rất chính xác. 50 ngàn tiền chi, 20 ngàn thu về từ quảng cáo, vị chi là 30 ngàn.”  Câu nói này ông Chi chỉ tâm sự với người viết cách đây khoảng 2 tuần, nhân dịp “hộ tống” phu nhân lên đài VHN-TV talks show của Lệ Hằng trước ngày 25/6/2010.       

Ông Chi nhìn thấy khó khăn của Việt Herald thì đương mọi người trong Ban Quản Trị cũng thấy. Không thấy sao nhà báo Đỗ Dzũng la làng, trời ơi 2 tháng không lương lấy gì mà sống? Nhà báo Tú Gàn bị “cắt” không biết có phải đây là một “kế hoạch” mượn tay ông Ngô Kỷ “biểu tình” để có lý do chặt bớt thế lực và để ông Chi “ngậm miệng ăn tiền?” Chuyện “biểu tình” lần này có được trả lương hay không thì người viết không biết, vì lần này Ngô Kỷ “biểu tình” do-it-himself cho chắc ăn. One man show không ai biết được khỏi thắc mắc. Vụ biểu tình đạt được nhất cử lưỡng (tam, tứ) tiện: 1-Đuổi cổ Tú Gàn, 2-Xoá sổ chức vụ Trần Văn Chi, 3-Treo cờ VNCH trên xe Ngô Kỷ để đậu trước cửa toà soạn mà vẫn không mất lòng “chủ nhân”, 4-Được tiếng trung thành với lực lượng cách mạng 1-11-1963 (Cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu).

Cổ phần cuả ông Trần Văn Chi và ông Đỗ Việt Anh nghe nói ngang ngửa, nhưng tại sao thế lực của ông Đỗ Việt Anh “to” hơn ông Trần Văn Chi? Chuyện này viết ra rất dài dòng văn tự, viết toạc móng heo nhiều khi ông Vũ Ánh không thèm về hưu mà “về quê” luôn cho tiện sổ sách thì cũng mệt. Ngày 15/7/2010 Ban Quản Trị Việt Herald sẽ làm tiệc đưa chân (go away lunch) nhà báo Đỗ Dzũng với quan điểm giữ người ở, không ai giữ người đi. You muốn sugar go thì you “gâu” sugar you. Toà soạn Việt Herald cũng không thích buôn đường (sợ blood sugar) chứng tỏ chuyện ông Lê Công Tâm muốn dàn xếp cho Đỗ Dzũng ở lại coi như đã “chấm xuống hàng” thôi chia ly từ đây.

Chuyện buồn cười là trong mục Sổ Tay ông Vũ  Ánh từng viết “Trong ngày vui của tòa soạn nhân lễ khai trương, trộm phép tâm sự một vài _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 211 điều, có thể là vớ vẩn, nhưng nghĩ sao nói vậy. Tuổi 70 cũng chẳng còn bao nhiêu năm để làm việc. Ấy vậy mà tới giờ vẫn phải biết lắng nghe thì mới tồn tại được. Làm nên một sự nghiệp là điều đã khó, giữ được sự nghiệp còn khó hơn nhiều.” Vớ vẩn vẩn thật, ông Vũ Ánh viết sao đúng vào hoàn cảnh của ông 1 năm sau. Cái sự nghiệp mới của ông tại Việt Herald sao mà mau tàn như lá rụng mùa Thu, cái sự nghiệp đứng sau lưng Đỗ Dzũng sao mà khó giữ đến thế. “Phải biết lắng nghe mới tồn tại được” vậy cái chuyện ông không tồn tại chỉ vì ông không biết lắng nghe? Lắng nghe ai, lắng nghe cái gì? Lắng nghe ở đâu? Hi vọng ông Vũ Ánh cũng cho bà con biết “chúc chúc” cho dzui cửa dzui nhà được không? Với người viết thì câu trả lời chẳng qua tiền ơi là tiền. Vũ Ánh trong các bài viết sổ tay thường ký tên Vũ Ánh/Việt Herald, nhưng bài viết ngày 10/7/2010 thì không còn ngoài 2 chữ tắt cuối bài (V.A.). Cũng dễ hiểu một đàng thì “cổ động” (hi sinh không lãnh lương,) một đàng “mì ăn liền” viết bài nào lãnh tiền nhuận bút bài đó. Cái này có lẽ chắc ăn hơn là cái chức vụ có tiếng mà không có miếng (ăn)?

Nhớ ngày xưa thân ái, ông Vũ Ánh (bị mất việc), Đỗ Dzũng, Vũ Đình Trọng và Đỗ Trọng “jumped out the boat” (nhảy ra con thuyền sắp chìm,) nhà báo “kinh nguyệt” (sorry kinh nghiệm) Vũ Ánh viết bài “Vì cớ làm âu sầu mà không chịu nói” để giải thích chuyện từ giã “con tim” Người Việt để sang ngang “con tim” Việt Herald. Ôi cái thời vàng son của thuở ban đầu sao nỡ vội đi qua. Những huy hoàng đã được che đậy bằng những hào quang lộng lẫy nhưng phù phiếm như lâu đài xây trên cát biển. Ngày nay, không ai trách ông Đỗ Dzũng đi tìm “kinh tế”, nhưng người ta ngạc nhiên ở chỗ “nghe nói” Đỗ Dzũng trở lại “con tim” Người Việt. Sự kiện Đỗ Dzũng trở lại Người Việt thì chẳng có gì chê trách, vì những Mr. Bill không ai mời nhưng lại cứ lẽo đẽo theo “gió heo may” bay đến nhà hàng tháng. Cháu nhỏ có bông sữa WIC và Cash Assistance và văn phòng phục vụ quận Cam (GSV Janet Nguyễn) giúp điền đơn. Nhưng mà bill thì hơi khó à, không có ai giúp đâu trừ ông thần Washington. Người ta nếu thắc mắc thì  thắc mắc là bài viết của ông Vũ Ánh, nhảy từ cái thuyền sắp chìm (Người Việt) qua cái thuyền thứ nhì (Việt Herald,) nay cái thuyền thứ nhì cũng sắp chìm thì Đỗ Dzũng lại nhảy trở lại cái thuyền mà ông Vũ Ánh đã chê trước đây. Chỉ có Vũ Quí Hạo Nhiên là thích thú vuốt cằm (không _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 212

cầm) tự khen mình là khôn ngoan. Dại gì mà nhảy.

Chuyện bắt buồn cười là nếu Đỗ Dzũng trở về Người Việt thì sẽ làm Vũ Ánh mất mặt vì bài báo xưa (break away) biện minh cho chuyện VQHN viết “Anh biết em đi chẳng trở về”. Thế mà nay em lại về thật. Đỗ Dzũng có thể cãi chầy cãi cố tôi đi mua “xi” về trám lại vết lủng của con thuyền Người Việt. Nếu báo Người Việt chơi khăm mướn lại Đỗ Dzũng để làm mất mặt Việt Herald (tạm thời trong lúc này,) sau đó cho nghỉ việc mới là chuyện vui? “Vẫn biết trên cõi đời, tình yêu (báo chí) là con nước trôi, trôi mênh mang ….”  Khó ai đoán được chuyện tương lai trên con đường tự do báo chí (Freedom Press – Moran) khi từ ngày có em (Việt Herald) về. Cũng có thể Đỗ Dzũng sẽ trở lại nhiệm sở cũ là làm việc cho văn phòng GSV đơn vị 1 quận Cam, nơi mà Đỗ Dzũng đã làm 2 tháng và chê (vì không thích thắt “ca-vạt và mặc áo vét-tông.”) Đỗ Dzũng thuộc tuýp người lăn xả, xông pha trận mạc, nên quần tây, áo Polo có vẻ thích hợp với kiểu người và dáng người anh ta hơn là đóng bộ ngồi trong phòng máy điều hoà không khí. Mặc quần áo vét-tông mà đòi gọi cảnh sát thì quả thật chẳng giống ai. Nhưng “Em ơi nếu mộng (Người Việt) không thành thì sao?” Vì kinh tế gia đình Đỗ Dzũng đành phải quay về GSV để lãnh “hot dog” thôi. (Từ ngày 30/4 đến World Cup, người viết tìm ra được chân lý, GSV Janet Nguyễn có vẻ thích Hot Dog và có lẽ có sẵn hàng trong kho. May mà World Cup chấm dứt 1 tháng, nếu kéo dài thì hơn 1 tháng có lẽ bà con mê đá banh còn được ăn hot dog dài dài. “Dù sao đi nữa, dù sao đi nữa tôi cũng chê em”, chắc chỉ có GSV Janet Nguyễn mừng vì ít ra từ nay sẽ không phải “mau mắn” nhận lời phỏng vấn của anh Đỗ Dzũng vì sợ anh Đỗ Dzũng mang lên báo dũa te tua (Nghe câu này thấy Đỗ Dzũng tệ thật, việc gọi cảnh sát cũng chỉ còn là chuyện nhỏ đáng bỏ qua.)          

Đó là chuyện Đỗ Dzũng, nhưng trường hợp Vũ Ánh thì coi như đã hết thuốc chữa. Đúng ra thì sự nghiệp làm báo của Vũ Ánh đã chấm dứt kể từ ngày ông viết bài nhận trách nhiệm cho đăng bài và hình cờ VNCH trong chậu rửa chân cũng như bênh vực Hùynh Thuỷ Châu. Ông Nguyễn Xuân Tùng đã có bài trả lời Vũ Ánh, nên người viết không đăng bài của mình nữa. Tuần trước người viết định viết bài trả lời Vũ Ánh về các bài viết “tân Ban Đại Diện” chưa kịp viết thì nay _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 213 ông lại về quê nghỉ hưu. Giá mà nhà báo Vũ Ánh trước khi ra đi cho bà con cộng đồng và độc giả théc méc cái chuyện tại sao có trang in chậu rửa chân và bài viết lọt vào báo Xuân Người Việt ngày này năm xưa thì hay biết mấy.

Câu chuyện môi Việt Herald hở thì răng VNCR bắt buộc phải lạnh vì Tổng Giám Đốc Việt Herald cũng kiêm nhiệm dám xúi VNCR, nếu không muốn nói là “dám đốc” cả 2 cơ quan truyền thông. Trưa nay thứ Ba 13/7/2010, bài viết chuẩn bị gửi đi cho Việt Weekly thì phải tạm ngưng gửi, cắt phần sau và viết tiếp vì nguồn tin sốt dẻo của 2 phóng viên “one way” (không hề có mặt săn tin trừ phi được lệnh bà “gâu” (go) và một “dám đốc” đòi bịt miệng nhà truyền thông không biên giới (có lẽ ám chỉ nhà báo tự do Nguyễn Phương Hùng?) Mở đài nghe biết ngày tình trạng Cuba đang “căng thẳng” nghĩa là không khí trong đài VNCR không cần nhìn vào cũng biết họ bồn chồn không đủ kiên nhẫn chờ đợi vì “Mother Cái đồng hồ bữa sao nó chạy chậm thế nhỉ?

Ngay sau màn nhạc hiệu và giới thiệu chương trình là chuyện đưa ngay lên bàn mổ một chương trình phát thanh ban đêm (1190AM của Người Việt Tị Nạn?) với những bản tin của một phóng viên không biên giới (tức nhà báo NPH?) Bà “dám đốc” và 2 ông “dám xúi” luân phiên hăm dọa sẽ đưa ra toà những ai loan tin thất thiệt (không thấy nói tin thất thiệt gì nội dung ra sao, ngày tháng năm sinh?) làm phương hại đến “tài chánh” của đài (cũng không cho biết mất bao nhiêu quảng cáo và thiệt hại bao nhiêu?) cuối cùng cả 3 đều “hăm doạ” ai đó chuẩn bị vác chiếu hầu toà. Chó suả là chó không cắn. Theo luật muốn gì phải viết thư 30 ngày yêu cầu cải chánh trước khi “càng đi xa anh càng nhớ em, càng nhớ em anh càng đi xa”. Sau đó hạ hồi phân bua buá liềm thượng cẳng tay hạ cẳng chân. Bà “dám đốc” thì giọng Bắc Kỳ chanh chua, người ta chưa chết mà bảo người ta chết làm cho thân chủ “vẫy tay chào nhau” là ác ý, là xuyên tạc. Ông “dám xúi” trẻ tuổi, tiếp lời đúng vậy “mất bao nhiêu tiền bạc” sẽ phải ra toà bồi thường. Chà nghe lạnh xương sống, một là phóng viên không biên giới (ai vậy?) phải câm họng, hai là chuẩn bị in tiền bắng Photoshop để bồi thường? Tin trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã thông?

Nghe dư luận nói, không đúng tim đỏ thì tim đen cũng đâu sao? _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 214 Không đúng thì lên đài từ từ nói năng, nhỏ nhẹ, đàn bà con gái già 70 tuổi sao tính vẫn còn nóng hổi, vừa thổi vừa nói chanh chua, con dâu con rể nghe mẹ chồng, mẹ vợ như vậy thì làm sao gỡ rối tơ lòng thiên hạ được? Chúng nó cũng buồn chứ? À! cái chuyện ông “phóng dziên” đó nói thì chúng tôi xin tâm sự với độc giả chuyện đó hoàn toàn không có, đừng tin những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm. Thế có phải là văn chương giáo sư, gỡ rối tâm tình không? Làm gì cuống quýt bỏ cả ghế nhảy chồm hổm lên bàn ghi âm mà hổn hển nghe mất trật tự truyền thông. Ghê quá. May mà cái thằng ông nhà báo phải gió này không biết giọng cái mai-cờ-phôn vào họng như ông “cụ” Lê Khắc Lý, nếu không thì bà chết với con, nghe chưa? Tin đồn bên ngoài thì Việt Herald đang đang bị căng thẳng thần kinh vì nhân viên 3 tháng không lương và đó là lý do nhà báo Đỗ Dzũng phải “Em ra đi mùa Thu (tháng 7)” và từ đó “em VNCR cũng phải nên buồn”. Trong lúc tang gia bối rối người ta bàn loạn cũng cấm không cho được xiá vào chuyện nhà tôi. Thế ông “cụ” (Cựu) Đại tá Lê Khắc Lý xía vào Ban Đại Diện khác sao quý dzị không lên tiếng cảnh báo cụ Lê Khắc Lý cho em nhờ?

Trong một câu khắc để khoả lấp sự “hoang mang của dư luận” bà dám đốc “bật mí” tin bí mật. Này này bà bảo cho mày biết nhé con, không biết chuyện của bà thì đừng chõ mỏ, bà đang có những “vấn đề” chưa tiện nói ra thôi. Bà đang chuẩn bị chương trình làm đài “tàng hình” và nhiều chương trình truyền thông khác nhưng chưa ký xong khế ước nên chưa tiện nói. Câu trước chưa xong thì câu sau bà cho biết: cho mày biết luôn bà sắp sửa đóng “phinh” (làm thêm đài tàng hình.) Ra cái điều không có đóng báo nói, nếu có đóng thì bà mở báo hình. Làm 2 cái một lúc càng sướng. Mỹ nó gọi là double pleasure. Bà già “dám đốc” này này thật là mâu thuẫn, chưa tiện nói lại nói toạc móng heo. Giấy tờ ký xong chưa mà đã lại “thành thật khai báo”? Bà được phép (đại) tiện nói ra chưa hay vẫn còn (tiểu) tiện che dấu, hay chỉ vì “ấm ức” nên xổ ra cho nhẹ bầu tâm sự, tức quá phải “phun châu nhả ngọc” cho bà con nghe? Trước đó ông “dám xúi” trẻ tuổi thì vẫn cái không biết nói gì hơn ảnh hưởng “tài chánh” là phải ra toà bồi thường. Tài chánh bế tắc mà lại sắp ký khế ước đài tàng hình. Mâu thuẫn không? Làm gì phải doạ nhau như công an của “đầy tớ nhân dân” doạ nạt thằng “dân làm chủ”? Thật ra thì ông “dám xuí” trẻ chỉ cần nói như _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 215 sau: “Tội nghiệp ông phóng viên không biên giới ơi, tôi buồn cho kiến thức hẹn hẹp của ông, thật là tôi nghiệp. Này này ông bảo cho mà biết, ông đã từng bthách thức cộng cộng đồng phát bài “Nhớ Bác Lâm Li” do Đàm Vĩnh Hưng hát, ông đếch sợ nào; mai mốt ông sửa soạn mở đài tàng hình chiếu bác “Lâm Li” trong bộ phim Cuba “căng thẳng” chúng mày mở to mắt như sau ngày 30/4/75 mà xem.”

Cuối cùng, ông “bán nước” Vũ Chung phạng một câu đại khái, nói cho cùng thì ông phóng viên không biên giới này nói chẳng đâu vào đâu, chẳng có ai nghe. Ông này đâu có uy tín để thuyết phục người nghe…v…v… Cái chiện này mới là dzô dziên thuộc loại 13 con giáp “bán nước” buôn “hot dog” Chê người ta không có khả năng, uy tín vậy mà ngay đầu chương trình 1, 2, 3 cả ba ta cùng nhảy chồm hổm lên bàn “phun châu nhả ngọc”. Lỗ tai Vũ Chung nằm 2 bên đầu óc tăm tối của mình chứ có nằm trong đầu người khác đâu mà biết được thuyết phục thính giả hay không? Mà nếu nói không ai nghe tại sao lại phải dẫy nẩy như điả phải vôi? Sốt ruột không chờ nổi. Mắc mớ gì phải tốn giờ airtime mắc hơn vàng từ 12 giờ trưa đến 4 giờ chiều để bàn chuyện người phóng viên không ai tin này. Lại them một nhân vật thứ ba mâu thuẫn. Nếu đài có đóng chỉ vì 3 cái lẩm cẩm của quý vị mà thôi. Đừng đổ lỗi cho người khác trước khi chạy làng. Người viết đã tha không thưa kiện nay lại ngang ngược đòi kiện lại. Go ahead, make my day man.

Định viết chuyện cổ phần VNCR sắp được phân phối 30% vẫn còn của Người Việt 70% còn lại ai muốn giữ, ai muốn bán? Ai lên đài VNCR ngồi than thở, không lẽ mình cứ ngồi gặm mai-cờ-phôn suốt đời (hàm ý mở lời bắn tiếng thấy người ta go mình cũng “gâu”.) Có gì đâu mà hăm mới doạ! Có tiền mở thêm đài tàng hình thì lên chứ làm gì xuống được? Đứa nào sai kệ mother nó, thằng đoán sai tẽn tò chứ người nghe sao tẽn tò được. Bởi vậy không nói không ai biết tâm trạng, chương trình “tâm tình với Thái Hà”  từ 10 đêm đến 12 giờ khuya thứ Bảy tự nhiên mang lên phát 12 giờ trưa thứ Ba 13/7/2010 (không thông báo trước) làm bà con không biết “oắt-sờ-heo-go-inh-ỏi”. Vô tình cho thính giả biết tiếng nói của thằng ký giả không biên giới ghê gớm lắm. Nhớ đón nghe mỗi tối thứ Hai và tối thứ Tư và “đột xuất” vào thứ Sáu đầu tháng. Cám ơn các táo tàu (2 ông, 1 bà) “VNCR” có lòng thòng _________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 216  quảng cáo miễn phí cho chương trình Tiếng Nói Người Việt Tự Do. Để đáp lại tấm thạnh tính kính mời 3 vị quá bộ tối Chủ Nhật 8/8/2010 ghé chơi buổi tiệc gây quỹ của thằng phải gió không biên giới tại nhà hàng Paracel giá báo chí 30 mỹ kim một người. Giá VIP 50 mỹ kim ngồi bàn danh dự.                                

_________________________________________________________Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                  Trang 217

Bolsa Thiên Hạ Sự 27/5/2010

Mùa hè năm nay, Andrew sẽ đưa Janet vào con đường mang tên bái bai

Chuyện ông Đỗ giã từ bà Giám là chuyện phải đến, cần đến, sẽ đến và đã đến. Nhưng sự đến này diễn ra trong thời gian “chung sống” đã quá ngắn. Nghĩa là sự việc xảy ra quá sớm; Sớm hơn những dự đoán của mọi người. Ai cũng nghĩ ít ra phải qua khỏi một nhiệm kỳ 4 năm. Do đó cộng đồng mới xôn xao từ trong nhà ra ngoài ngõ. Chắc phải chờ ông “thám tử truyền thông” NPH điều tra?

Tất cả những kết hợp phe nhóm đặt trên nền tảng quyền lợi cũng sẽ đi đến ngày đổ vỡ là chuyện không thể tránh. Ngồi chung nhau vì quyền lợi cá nhân hơn là tập thể chỉ là một chất keo tạm bợ thiếu chất lượng. Một chất keo kiểu mì ăn liền sẽ khó nuốt vì không đủ tiêu chuẩn hành ngò nước béo thì sự đỗ vỡ cũng là một tự nhiên của tạo hoá. Nhưng cuộc “hôn nhân chính trị” chỉ kéo dài có 8 tháng thay vì 8 năm đã làm cho nhiều người “quan tâm” một cách đặc biệt. Ông nghị Đỗ than thở với Voice of Orange County, Không lẽ phải bắt tôi phải chôn kín đời trai trong “áo đầm” phụ tá Giám Chánh Văn Phòng 8 năm?

Tại Hoa Kỳ, chuyện anh ra đi mùa Thu là chuyện rất thường tình. Nhưng ra đi quá sớm trong lúc chưa giúp hết và cũng chưa đạt xong ước nguyện dẹp nhóm “băng đảng” Trần Thái Văn làm cho dư luận dễ théc méc, “Oắt sờ gâu inh ỏi?” Ra đi có sự chuẩn bị hay dùng từ ODP (Orderly Departure Program) diễn nôm là “Ra đi có trật tự” là chuyện ra đi rất bình thường giống như ra đi khi trời vừa sáng. Nhưng ra đi “bất đắc kỳ tử” kiểu “tạ từ trong đêm” tức ra là đi ngoài ý muốn. Muốn ra đi đàng hoàng thì ít ra cũng phải cho bà Giám có thì giờ chuẩn bị người thay thế. Đâu có thể “Ê iu, tuần tới “mi” go my sugar (đi đường của tôi).” Bà Giám quê xệ nên xì nẹc, ôi giời ơi hơi đâu lo ba cái chuyện lách nhách, tui còn nhiều chuyện đáng lo hơn như sức khỏe dân chúng, như tài chánh quận hạt. Tui không thấy ai xứng đáng thay thế lúc này. Không lẽ thay luật sư thiệt bằng “luật sư” chưa có state bar?

_________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                      Trang 5 

Luật Mỹ bất thành văn thường áp dụng 2 weeks notice nếu mình muốn

để lại tiếng tốt, tức là thông báo trước 2 tuần “mi” sẽ bái bai về với “mai uây” (my way,) và để cho xếp lớn có thì giờ tìm người thay thế. Báo trước 1 tuần có nghĩa là 2 đứa chúng mình không cùng “eat” một loại “sugar” (đường) nữa, một người ăn đường thiên nhiên (mía) và người khác ăn loại đường hoá học. Ăn đường hoá học rất dễ ra đi không hẹn ngày về như biệt kích nhảy Bắc, vì đó là dấu chỉ “cấm tiểu bậy” ngoài đường còn gọi tiểu đường (tiểu ngoài đường.)

Câu chuyện “ra đi” người viết đã biết cách đây khoảng 3 tuần, nhưng chưa loan tin vì chưa có đơn từ chức nên chưa dám viết vì cần “nói có sách, mách có chứng.” Ông Phạm Kim Long ứng cử viên đơn vị 68 dân biểu tiểu bang California cũng biết chuyện này. Nhưng hai chúng tôi đều đồng ý một chân lý “bốn mắt nhìn nhau trào máu họng” và quyết định không tiết lộ điều gì, chờ chuyện “hạ hồi phân giải.”

Hôm nay thì đã rõ trắng đen không cần phân giải ngọn ngành, “Phân” cũng không xong, “giải” cũng chẳng đến đâu (Người Bắc còn gọi đi tiểu là đi giải.) Nhưng sự ra đi bất đắc kỳ tử này lý do vì sao thì dư luận phải hoang mang và bàn tán? Ngoài quán cà phê, bỗng nhiên xuất hiện nhiều nhà tử vi “sờ mu” (rùa.) Nhưng chỉ có một nhà tử vi bấm bằng tay mà tôi rất phục là Vũ Công Lý. Vì không nhận tiền nên VCL không nói theo tiền đặt quẻ “lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.” Xem sao (star) an vị mà giải cái sao, sao (why, why) cuộc đời. Không phải như những ông bà khác xem sao mà tán trăng tán cuội.

Trở lại cái sao sao này người viết nghĩ có nhiều nguyên nhân. Nguyên nhân thứ nhất là cái “mission impossible 30/4” do ông thầy dùi Lê Công Tâm vẽ ra bị thất bại. Chiếc xe do ông tài Matthew Harper lái 8 tháng phom phom đột nhiên đến gần ngày 30/4/2010 bị sụp ổ gà. Một loại ổ gà khá lớn đưa nguyên chiếc xe SUV loại King size sụp hố. Tôi nghiệp 2 ông Đại Tá gần 80 tuổi ì ạch đẩy mãi vẫn không lên khỏi ổ gà “cộng đồng.” Nguyên nhân này dễ được mọi người tin vì sự kiện “ra đi” của ông Andrew Đỗ xảy ra sau vụ “ưu khuyết điểm” trong nội bộ. Mặc dù ông Andrew Đỗ đã cố gắng mang hết sở học làm toán bằng cách đếm số một hotdog, 2 hot dog,……. 1 ngàn hotdogs cũng không

_________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                      Trang 6 

làm dư luận tin tưởng vào số người hiện diện. Lý do, vì có nhiều người “thích” ăn 2 hoặc 3 hotdogs (loại người thích hành hạ bao tử, ăn nhiều cho đầy túi tham,) và nhiều người thích kiểu hưởng thụ cách ăn điệu nghệ tức là togo. Ăn ngày không đủ, tranh thủ ăn đêm. Ngồi nhà xem phim chưởng Trung Hoa, ăn hotdog của Mỹ và home made bởi “người Tàu” (boat people) họ Giám thì không có gì sung sướng. Đúng là đệ nhất khoái bao tử.    

Nếu thất bại thì người ra đi phải là Lê Công Tâm sao lại Andrew Đỗ? Có lẽ ý thức được nghề cãi tại tòa khác xa với cái nghề chửi trong con hẻm đường Main năm xưa (2008) một trời một vực? Làm thầy cãi là chửi “cao cấp” còn làm nghề “cãi” trong ngõ hẻm hoặc “đột kích” trên đài VNCR, Saigon Cali, VOV, VMG là thuộc loại chửi “hạ cấp” nên ông Nghị đẹp trai, mặt mày sáng sủa nhất quyết giã từ đi tìm ra chân lý đâu là right way và wrong way (đường phải, đường trái?) Biết đâu một ngày đẹp trời nhóm “Thất Nhân Bang” trở thành Bát Tiên bất tử?

Chân lý khác là Lê Công Tâm “luật sư” chưa có state bar (bằng hành nghề) mà lại chỉ huy luật sư thứ thiệt, cựu Công Tố Viên, cựu Phó Biện Lý Andrew Đỗ thì chuyện hục hặc lẽ dĩ nhiên “rồi có một ngày, một ngày chinh chiến dài… ta lại huỳnh huỵch nhau vài con tim héo em ơi, ta lại đụi nhau, đụi nhau túi bụi bà con ơi,” mượn tiếng hát của cố nhạc sĩ Duy Khánh. Đúng vậy “giả” mà chỉ huy “thiệt” quả là ngược đời. Chuyện này nghe giống mấy ông lính nhà đòn đeo “sao quả tạ.”

Suy luận khác nữa Lê Công Tâm không chịu đi là vì sau cuộc bầu cử, Giám Sát Viên Janet Nguyễn có một món nợ khổng lồ trên 200 ngàn (trên dưới ¼ triệu.) Lẽ dĩ nhiên “cô bé lọ lem” (nhà nghèo) không thể có số tiền khổng lồ để đổ vào cuộc bầu cử. Vậy thì thủ tục “đầu tiên” từ đâu? Lẽ dĩ phải từ thầy mần tuồng Lê Công Tâm. “Thầy cãi” (người bình dân hay gọi luật sư là thầy cãi rút từ chữ trạng sư) Lê Công Tâm nổi tiếng chỉ ăn mà không nhả, nếu có nhả thì phải có “điều kiện” đi kèm. Như vậy thì thủ tục “đầu tiên” đến từ đâu? Câu trả lời nằm trong câu hỏi, không cần giải thích ai cũng biết. Do đó “thầy cãi” thuộc loại “luật sư” cô-lách-sông không được quyền ra đi khi tiền chưa được hoàn trả.

_________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                      Trang 7 

Nguyên nhân thứ ba là GSV Janet Nguyễn muốn chứng tỏ uy thế trong đảng Cộng Hòa, nhưng rất tiếc Janet chỉ có tiếng mà không có miếng. Một ngôi sao không sáng sủa đột nhiên xẹt ngang bầu trời quận Cam không đủ ánh sáng mà lại muốn đòi sáng soi mọi người. “Ngựa non háu đá” nghe lời xúi dại, vừa nứt mắt đã muốn trù dập “băng đảng” Trần Thái Văn để giành ưu thế chính trị. Nhưng không những đã không vật ngã nổi con voi (biểu tượng đảng Cộng Hòa) Trần Thái Văn tại quận Cam mà Janet còn làm cho Andrew Đỗ mất cơ hội thay thế luật sư Trần Thái Văn trong ghế DB tiểu bang đơn vị 68.

Andrew Đỗ nhận thức ra sức mạnh mà Janet Nguyễn muốn kiến trúc tại thành trì đảng Cộng Hoà Orange County này chỉ là một lâu đài xây trên cát. Thập niên 1980 tên tuổi cậu sinh viên Trần Thái Văn đã bắt đầu biết đến và trở thành một biểu tượng khó quên trong lòng người Việt tị nạn qua dự án Little Saigon, thủ đô đầu tiên của người Việt tị nạn trên đất Mỹ. Nhóm người gọi là lót đường cho phe Janet Nguyễn chỉ còn lác đác như lá Phong (Maple) vàng mùa Thu còn lủng lẳng trên cây chờ cơn gió thổi chiếc lá cuối cùng. Ngày 30 tháng Tư vừa qua, 40 danh xưng hội đoàn đã cho Andrew Đỗ thấy chỉ là những danh xưng hữu danh vô thực, có hội trên dưới 1 người hay 2 vợ chồng hoặc một hội mà nhiều tên như Đại Việt Quốc Dân Đảng một mình đứng nhận 3 cái hotdogs. Một vá víu cuối cùng, Vào, Vơ, Vét, Về vẫn không đủ con số 1000 cái hotdogs.    

Ngày Ngô Kỷ phát khí ộp ộp “Con Cóc là cậu ông trời” khi tuyên bố “quý vị là chó gì mà tôi phải “ke”” thì coi như uy tín của nhóm “Tam Đa bất phú” (Tâm-Janet-Andrew) đã bị xúc phạm nặng nề. Trong khi uy tín của nhóm “Thất Hiền” Trần Thái Văn vẫn lên như diều. Thống Đốc John McCain, cựu ứng cử viên Tổng Thống Hoa Kỳ bay từ Arizona sang California chính thức ủng hộ luật sư Trần Thái Văn trong buổi gây quỹ tại Cerritos.  Trần Thái Văn được ứng cử viên Thống Đốc California, Steve Poizner một triệu phú Hoa Kỳ ủng hộ và đảng Cộng Hòa chính thức yểm trợ (endorse) làm uy tín của Janet Nguyễn bị thương tổn. Những âm mưu của nhóm Tam Đa dù được sự yểm trợ ngấm ngầm từ thị trưởng Margie Rice vẫn bị thất bại. Từ kế hoạch xây cầu Tự Do đến những trò tiểu xảo công viên Midway (sẽ viết về công viên này dịp khác,) hội chợ health care (cái này cũng là mượn đầu heo nấu cháo, của người phúc ta) và cuối cùng 8 tháng _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                      Trang 8 

hành quân 30/4” trúng trái mìn “sức mạnh cộng đồng” đành thúc thủ. Sự kiện 30/4 đã chôn vùi quyền lực của nhóm Janet Nguyễn, thư từ chức của An drew Nguyễn là một bản tường trình đầy đủ cho sự đổ vỡ. Thị trưởng Marigie Rice cũng ớn khi bỏ phiếu trắng, không dám “NO.”

Andrew Đỗ là một người có thể thông minh nhưng không phải là một chính trị gia giỏi. Đó là lý do Andrew muốn về trở lại nghề luật sư. Quyền lực của Janet Nguyễn đã không thuyết phục được đảng Cộng Hoà endorse Andrew Đỗ ra ứng cử chức vụ DB tiểu bang đơn vị 68. Thay vào đó là Allan Moonsor. Nếu nằm trong quỹ đạo của Trần Thái Văn có thể lần này (2010) Andrew Đỗ may ra đã có cơ hội được tiến cử. Người viết sẽ trở lại vấn đề này trong dịp khác.

One down, another on waiting list   

Ngày 8 tháng 5 năm 2010 bà Đào Bích Ty nhận món quà Mother’s Day mang tên “có hành vi thiếu đạo đức”. Ngày 13/5/2010, bà Đào Bích Ty cũng chỉ được 3 phút để điều trần và nhận thêm món quà “gọi cảnh sát Westminster” từ chủ bút Đỗ Dzũng để cố tình huỷ bỏ “Diễn Đàn Cãi Lộn”. Đúng ra chuyện “giải” hay không “giải” của bà Bích Ty trong ngày 13/5 hay bất cứ những ngày sau này cũng không thay đổi tình thế “TIỂU ĐƯỜNG.” Vì những người ngồi trong Diễn Đàn Cãi Lộn chẳng ai có tư cách và thẩm quyền gì để giải quyết chuyện gian lận bầu cử của bà ngoại trừ BTC/BC. Không hơn không kém, những thợ “đấu tố” này cũng chỉ ngồi nói cho sướng miệng rồi về nhà xem VAN-TV và ngày hôm sau đi cầy tiếp. Không giúp gì cho bà Bích Ty mà ngược lại làm cho bà bị mất thêm cảm tình đồng hương đã dành cho bà.

Ngày 22/5/2010 cơ hội cuối cùng cho bà “làm lại cuộc đời”, rất tiếc bà cũng lại bỏ qua cơ hội để lấy lại danh dự. Con đường chánh đạo 2 chiều không đi, cứ chui đầu vào đi đường một chiều, thất bại là cái chắc. Nếu ai là người cố vấn trưởng lão (theo lời bà Bích Ty) thì quả là một  cố vấn  mù u, tối thui thui như vào hầm xe lửa.  Một  loại  đường

_______________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                      Trang 9 

hầm không có lối thoát để nhìn thấy ánh sáng ở cuối đường. Một người trưởng lão mà kiến thức không cao hơn sự hiểu biết một đứa trẻ 12 tuổi? Trước một hội trường hơn 300 người, nếu là người kinh nghiệm trong sinh hoạt hội đoàn, ông trưởng lão cố vấn này chỉ cần đi qua đi lại, đi tới đi lui nghe ngóng tình hình dư luận cũng sẽ biết đa số dư luận muốn gì và phải thay đổi kế hoạch đã dự trù “hành quân” có vẻ đầy bất lợi.

Nếu là một người cố vấn lão luyện khôn ngoan thì sẽ gọi cell phone và bảo: “Bích Ty, không thể thi hành kế hoạch 1 như dự tính. Tình thế không thuận lợi, hãy thi hành kế hoạch 2, hay kế hoạch 3.” Trừ phi vị cố vấn này không ai khác hơn là ông bác sĩ “tâm thần” từng tuyên bố: “Cộng đồng VN thua kém cộng đồng khác, vì chỉ có 100 người trong số 8 ngàn tù nhân” thì miễn bàn.

Nếu người viết ở vào điạ vị bà Bích Ty, người viết sẽ tuyên bố như sau: “Kính thưa quý vị, tôi lấy làm tiếc sự kiện vừa xảy ra trong hơn tháng qua. Một vấn đề, nếu như tôi khéo léo xử sự từ ban đầu có thể đã không làm phiền đến cộng đồng cho đến ngày hôm nay để giải quyết. Một cuối tuần đáng lẽ quý vị có thể ở nhà để nghỉ ngơi sau một tuần lễ lao động vất vả. Sự hiện diện của quý vị chứng tỏ là những người đã rất quan tâm đến cộng đồng đã hi sinh thì giờ riêng tư hầu giải quyết cá nhân của tôi. Tôi không biết bao nhiêu quý vị có mặt ngày hôm nay ủng hộ hay chống đối tôi, nhưng tôi chỉ muốn một lời xin lỗi gần 10 ngàn lá phiếu đã tín nhiệm tôi, xin lỗi HĐLT, BTC/BC, BPT, các đại diện hơn 60 hội đoàn và đồng hương có mặt hôm nay. Tôi chỉ mong tất cả mọi người đừng hành động gì hơn nữa trong ngày hôm nay sau lời xin lỗi này của tôi. Tôi xin phép từ nhiệm và sẽ không tranh chấp gì nữa trong tương lai. Tôi muốn đóng lại cánh cửa bầu cử 18/4/2010 từ giây phút này. Xin chúc tân Ban Đại Diện mọi sự sáng suốt và sức khỏe để chu toàn nhiệm vụ. Nếu trong tương lai tân BĐD cần giúp đỡ hoặc nhân sự, và cần đến Bích Ty, Bích Ty sẵn sàng tiếp tay với bất cứ khả năng gì tân BĐD còn khiếm khuyết.” 

Người viết bảo đảm nếu nói được như vậy, chắc chắn bà Đào Bích Ty sẽ được sự đón nhận cởi mở của mọi người, vì người Việt Nam vốn dĩ vẫn có sự bác ái, vị tha đầy độ lượng. Những tràng pháo tay sẽ ròn rã _______________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 10 

đón tiếp những người con lầm đường lạc lối trở lại với cộng đồng. Ai cũng có sự lầm lỗi, nhưng nhận lỗi và phục thiện mới khó, mới chứng tỏ là người chân chính và can đảm. Đức Phật từng phán: “Thắng một vạn quân không bằng tự chiến thắng lòng mình.” 

Thất bại là mẹ thành công, thua keo này bầy keo khác đó là những châm ngôn chỉ nam cho đời sống. Nhất là những người muốn làm chính trị hoặc phục vụ cộng đồng. Không thể khỏa lấp để đánh lừa dư luận. Người Mỹ có câu: “You can’t get away the problem, you have to face the problem.” Muốn lấy danh dự thì lấy bằng cách khác. Mỗi lần lên tiếng lại một lần vấp ngã, đó là điều không nên. Lần trước nói đi, lần sau nói lại, nói tới nói lui mâu thuẫn ngập tràn như nước lụt miền Trung Việt Nam càng làm cho bà con xa lánh (như tránh lụt.) Hãy thành thật với chính mình trước khi muốn người khác tin mình.  

Bà Đào Bích Ty không thể làm gì hơn cho dù hàng chục cuộc họp báo sau này. Nếu khôn ngoan bằng cách không nên để cho một vài cơ quan truyền thông “thổi ống đu đủ” giựt dây cho bà lên tiếng qua một hình thức họp báo. HĐLT còn đó nhưng đã chấm dứt nhiệm vụ. BTC/BC đã giải tán. 44/59 hội đoàn bất tín nhiệm trong Đại hội khoáng đại trong ngày 22/5/2010 đã đóng lại cánh cửa 2010 – 2012. Chẳng ai còn có thẩm quyền giải quyết nữa. Hãy làm việc tốt trong 2 năm để chuẩn bị cho nhiệm kỳ 2012 – 2014 nếu bà thật sự muốn phục vụ cộng đồng. Họp báo hay mở diễn đàn công luận nữa sẽ không lấy lại những gì đã mất mà ngược lại sẽ làm mất luôn những gì còn lại. Đừng để “hành vi thiếu đạo đức” trở thành “vô đạo đức” theo ý muốn của bà Bùi Bích Hà.

Chuyện Đào Bích Ty cũng chỉ là một trong 2 cái gai của tân Ban Đại Diện. Đại Hội Cộng Đồng đã nhổ một cái gai nhưng còn “Chuẩn tướng” nhìn đời bằng một con mắt, Dương Đại Hải thì sao?

Số kiếp đeo sao quả tạ    

Ứng cử viên Dương Đại Hải không có mặt trong ngày7 22/5/2010 vì _______________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 11 

sợ bị “thấy mặt đặt tên?” Không phải vì vắng mặt mà thoát nạn nhưng vì ông nhà đòn Phạm Đức Hậu (không phải là lính nhà đòn mà là biệt danh Hậu “nhà đòn” vì ông này trước kia làm nghề “Em tiễn anh lên đường, về bên kia thế giới”,) không biết cách làm đơn khiếu nại. Người viết còn nghe đồn một cuộc biểu tình phản đối Dương Đại Hải tại cơ sở truyền hình VBS của Linh Mục Chuẩn đang được chuẩn bị? Hi vọng là tin dzịt.  

HĐLT sau khi thời hạn cứu xét đơn các ứng cử viên đã thông qua vì không ai khiếu nại (?), nên hồ sơ được chuyển qua BTC/BC để tiến hành cuộc bầu cử. Trước cuộc bầu cử 3 ngày, ca sĩ Mỹ Lan chính thức tố cáo ứcv Dương Đại Hải lường gạt điạ ốc về căn nhà của cô tại Monreno Valley (hồ sơ cảnh sát số MV08005154.) BTC/BC tuy nhiên, cũng không thể thay mặt toà án Hoa Kỳ để kết tội Dương Đại Hải khi ông này đang là một công dân “vô tội” trong xã hội Hoa Kỳ. Nếu phạm tội thì làm sao Dương Đại Hải có thể làm “sướng” ngôn viên hay bình loạn gia trên đài Little Sàigon TV (Đinh Xuân Thái) và VBS của cha Nguyễn Ngọc Chuẩn? BTC/BC lại càng không thể đít-qua-li-phai một ứng cử viên chỉ vì bị tố cáo là gian lận điạ ốc với ca sĩ Mỹ Lan, cô Lê Phú Liễu, vợ chồng ca sĩ Lan Hương và Xuân Thanh mà không phải là vi phạm luật bầu cử (Theo sự giải thích của BTC/BC và luật sư cố vấn pháp lý.)

Người viết đọc thư khiếu nại rất dài của ông Phạm Đức Hậu thì nội dung chỉ khiếu nại “quyền làm chủ tịch” một hội đoàn đã bị suspended (tạm thời bị rút giấy phép hoạt động vì không đóng thuế.) Tức là chuyện Tổng Liên Đoàn Lao Công Việt Nam. Chuyện cộng đồng Việt Nam không thể dùng ByLaw của Hoa Kỳ để làm nền tảng. VNCH Foundation của ông Hồ Văn Sinh bị ông bác sĩ Nguyễn Xuân Vinh bóp mũi chết từ 2002 đến nay và vẫn đi lập chính phủ VNCH khắp nơi cũng No Star Where mà. Bao nhiêu hội đoàn bị suspended mà vẫn “hồ hởi, phấn khởi” như “đi là đi chiến đấu, đi là đi quyết chiến” cũng có sao đâu? Do đó, thư khiếu nại về tư cách ứcv Dương Đại Hải của ông Hậu, ca sĩ Mỹ Lan và cô Lê Liễu không được cứu xét.

Nói về tội thì Dương Đại Hải nặng hơn bà Đào Bích Ty nhiều. Tội đầu tiên là tội nói láo không hề biết tổ chức Nguyễn Hữu Chánh. Dương _______________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 12 

Đại Hải đã từng đeo lon Trung Tướng tại Biên Thuỳ “khiến chán” Đương Dông (kháng chiến Đông Dương.) Người viết còn giữ hình và đầy đủ tài liệu, hiện nay tướng Lâm Ngươn Tánh vẫn còn ở trong tổ chức và biết rõ chuyện này. Năm 2005 Dương Đại Hải mới chính thức “giã từ vũ khí” tổ chức Nguyễn Hữu Chánh sau khi vụ gây quỹ Tsunami bị đổ bể. Vậy mà Dương Đại Hải chối không biết Nguyễn Hữu Chánh. Tội kế tiếp là ký biên nhận là Thủ Quỹ vào biên nhận bán Bond CSI do chính phủ VN phát hành, GOF Vietnam Corporation (GOF = Government of Free Vietnam Corp.) Ông Thái Hiến cũng biết rõ chuyện này.

Gần đây nhất năm 2006 & 2008 Dương Đại Hải tổ chức lực lượng Lữ Đoàn Tổng Hành Dinh. Một hình thức lính nhà đòn (chung sự.) Ngày 30/11/2008 Dương Đại Hải đã tổ chức một buổi lễ Tạ Ơn nhân dịp Thanksgiving 2008 và trình diện Lữ Đoàn Tổng Hành Dinh. Trong buổi lễ này đã gắn lon Chuẩn Tướng một sao cho Dương Đại Hải. Người gắn lon không ai khác là bà Dương Diễm Thuý tức vợ Dương Đại Hải. Sau đó Dương Đại Hải lại gắn lon Trung Tá cho em vợ là Trần thị Mộng Đào.

Độc giả có thể coi 2 hoạt cảnh gắn lon tại

http://kbchaingoai.iboards.us/viewtopic.php?t=1789 hoặc trọn bộ video tại

http://www.freevn.net/LanguageID_2_CatID_125_ArticleID_860_.aspx .

Lẽ dĩ nhiên với những hoạt cảnh này khó có thể bãi nhiệm Dương Đại Hải, vì y ta không hề vi phạm luật bầu cử. Ông Phạm Đức Hậu thì khiếu nại vấn đề ai là chủ tịch và ai nắm giữ Bylaws, nên BTC/BC cũng không thể xen vào việc nội bộ của tổ chức sinh hoạt trong cộng đồng. Người viết nhân dịp tiếp xúc với HĐLT, BTC/BC mới tìm được một kẽ hở: Vi phạm luật bầu cử. Dương Đại Hải đã mạo nhận danh nghĩa Tổng Liên Đoàn Lao Công Việt Nam Hải Ngoại là hội đoàn giới thiệu đương sự ra ứng cử. Theo đơn ghi danh ứng cử thì mỗi ứcv cần phải được một hội đoàn hay đoàn thể giới thiệu. Nếu mạo danh hoặc tiếm danh thì Dương Đại Hải có đủ tư cách ứng cử hay không? Câu hỏi xin dành cho Ban Phối Trí và tân Ban Đại Diện? Trừ phi quý vị _______________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 13 

muốn ngồi chung với người “dư đạo đức” như Dương Đại Hải thì miễn bàn.

Như vậy Dương Đại Hải đã thêm một tội gian lận: mạo danh để tự giới thiệu để được ra ứng cử, ngoài tội gian dối nói láo không hề biết tổ chức Nguyễn Hữu Chánh. Việc gian lận Đơn Ứng Cử là sự việc liên quan đến luật lệ bầu cử. Vi phạm luật bầu cử thì đương nhiên sẽ bị bãi nhiệm bời Ban Phối Trí mà không cần triệu tập Đại Hội Cộng Đồng hoặc đề nghị hoặc khuyến cáo Ban Đại Diện truất quyền nữa. Bởi vì BTC/BC đã tuyên bố chấm dứt nhiệm vụ. Tất cả đơn khiếu nại về ứcv Dương Đại Hải đã được BTC/BC chuyển qua Ban Phối Trí để cứu xét. Nếu bà Đào Bích Ty một theo ý người viết tội Dương Đại Hải 10. Đào Bích Ty đã ra đi thì Dương Đại Hải không có lý do nào được quyền ở lại, unfair và thiếu công bình.

Nếu Dương Đại Hải bị bãi nhiệm thì ứcv Phạm Ngọc Khôi sẽ có cơ hội tham gia Ban Đại Diện. Ông Phạm Ngọc Khôi cũng ngang tuổi sấp xỉ với Dương Đại Hải. Nhưng ông đã có những công việc giúp ích thiết thực cho cộng đồng và không hề bị tai tiếng. Một người được biết là hiền lành và có nhiều kinh nghiệm sinh hoạt hội đoàn, nhất là về xã hội và văn hóa. Giờ chót chúng tôi được biết ứcv Dương Đại Hải đã nhận được lá thư của văn phòng luật sư Nancy Phạm yêu cầu giải quyết vụ rắc rối liên quan đến tài chánh căn nhà cô Liễu đang làm chủ tại điạ chỉ 12272 Salerno St. Garden Grove, California. Theo nội dung lá thư thì ngày 18/5/2010 hạn chót Dương Đại Hải phải gửi một bản Quitclaim Deed tức là Đơn rút tên của cô Lê Phú Liễu ra khỏi đồng làm chủ căn nhà với Dương Đại Nam tức là con trai của Dương Đại Hải.       

Mời vào nhưng sao lại đóng cửa không tiếp?

Ngày thứ Sáu 21/5/2010, bà Bùi Bích Hà Tổng Giám Đốc Việt Media Group và đang điều hành 2 đại công ty truyền thông: VNCR và Việt Herald đã chính thức khép lại hồ sơ vừa mới mở. Bà con theo dõi tin tức cộng đồng thì biết nhiều bà Bùi Bích vì tài đối đáp trên làn sóng VNCR. Một loại đối đáp mà người viết đã từng phê bình: “Chưa đánh _______________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 14 

được người mặt đỏ như vang, đánh được rồi mặt vàng như nghệ.” 

Điều này ứng với lời tuyên bố của bà Bùi Bích Hà, khi tuyên bố xếp lại “hồ sơ” Nguyễn Mạnh Chí. Có nghĩa là ông Nguyễn Mạnh Chí hổng có được lên đài theo lời đề nghị của ông thợ nói Vũ Chung. Ông Nguyễn Mạnh Chí trả lời phỏng vấn của người viết cho biết đài VNCR than phiền tiền air-time quá nặng và cá nhân ông cũng không có khả năng thanh toán, trong khi đó điều vô lý là tại sao lại phải trả tiền đài cho người nói điều không đúng về mình? Không lẽ mỗi nạn nhân đều phải tự ý trả tiền như ông Joe Đỗ Vinh và Bùi Mạnh Cường để bắt VNCR phải đính chính về sự vu khống hay nói không đúng sự thật? Người viết đã bảo: “No money – no honey, no honey – no thoọc thoọc (talk).”     

Riêng phần cá nhân người viết có 2 vấn đề về công ty Viet Media vì bà Bùi Bích Hà vẫn chưa trả lời:

1. Thư xin lỗi của ông chủ bút Đỗ Dzũng về vụ đòi gọi cảnh sát.

2. Vấn đề ông Lê Công Tâm lên đài VNCR chửi “Vừa đánh trống vừa ăn cướp” do ai trả tiền?

Cả 2 câu hỏi này đến này vẫn chưa được trả lời. Trong khi bà chị Bùi Bích Hà lại luôn luôn sẵn sàng, nhanh nhẩu “bới lông tìm vết” và “vạch lá tìm sâu” trên cây “Ban Đại Diện Cộng Đồng” vừa mới được trồng ngày 18/4/2010. Dù rằng cái nhanh nhẩu của bà Tổng chỉ là một sự nhanh nhẩu đoảng theo một đơn đặt hàng không đúng chỗ. “Biết nói gì đây khi 2 đường đời ngăn chia mình rồi” (Andrew Đỗ và Janet Nguyễn,) nhưng hi vọng trong cơn tang gia bối rối của “Tam Nhân đồng hành, nhất nhân đổi hướng, nhị nhân ngơ ngáo” bà chị vẫn còn có thời gian trả lời 2 câu hỏi dễ mà khó này. Kính đa tạ.   

Bolsa Thiên Hạ Sự 20/5/2010

Ông Phương Hùng xoay chiều

Người viết đã từng chê BTC/BC 2010 là một cuộc bầu cử như là một đám cưới chạy tang vì con số 35 năm và luật lệ bầu cử cũng như tiến _______________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 15 

trình bầu cử không giống ai. Nhưng vì nhu cầu cần một Ban Đại Diện đúng nghĩa, người viết thấy cần phải “tường trình” những sự thật về HĐLT, BTC/BC để thực hiện mục tiêu chung cho một tương tốt đẹp của cộng đồng.

Điều này không có nghĩa người viết “thay lòng đổi dạ” mà chỉ là sự 9 bỏ làm 10 cho tròn tiết khí mới là đạo công dân tị nạn cộng xẻng. Vài người than phiền, ngòi bút của ông có giá trị, nhưng nếu ông xoay chiều thì ông mất chính nghĩa. Chính nghĩa là gì, là thùng tiền Hi-Tek? Người viết không biết chính nghiã nằm ở chỗ mô trong cộng đồng? Chính nghĩa là tự ý viết chi phiếu 3 ngàn mỹ kim như bà chủ tịch hay bà Thủ Quỹ Tổng Liên Đoàn Lao Công Việt Nam Hải Ngoại? Chính nghĩa là tự ý lưu nhiệm bất cần dư luận? Chính nghĩa vuông, tròn, méo hay hình chữ nhật? Chính nghĩa là làm báo “lương thiện” và “sự thật” ở những nơi “lương thiện” hay chứa đầy “rác rưởi” sự thật? Chính nghĩa là “đột kích” đưa phe ta lên phát biểu bất cần thủ tục (Protocol) trong sinh hoạt cộng đồng? Chính nghĩa là biến Diễn Đàn Công Luận của chung để biến thành cuộc “đấu tố” riêng?

Người viết chưa hề được trả tiền để viết bài ngược với lương tâm, nên không sợ cái chính nghĩa “vô hình” làm mất uy tín. Người viết không biết chính nghĩa của mình là gì? Chỉ biết làm báo không phải chỉ “tường trình” mà không biết “nhận xét”, không phải chỉ đến những nơi cần đến hoặc đến những nơi đã đến nhưng lại không dám viết những gì mình thấy. Sự kiện xảy ra chiều thứ Năm 13/5/2010 chỉ có tờ Việt Báo chụp tấm ảnh với lời chú thích. Tờ Việt Herald với 2 bài tường thuật (Đỗ Dzũng và Lưu Sơn) nhưng không dám viết sự thật và cái “lương thiện” xảy ra ở phần cuối chương trình.

Như đã viết ở trên, có lẽ người viết là người đầu tiên và duy nhất phê bình về tiến trình chuẩn bị bầu cử. Cho đến ngày hôm nay người viết vẫn giữ nguyên những nhận xét từ lúc đầu. Nhưng không phải là phê bình để đạp đổ mà là sự phê bình đóng góp cho Ban Tổ Chức Bầu Cử (dù là ai trong tương lai nên làm tốt đẹp hơn.) Hoa Kỳ là đệ nhất dân chủ vậy mà mỗi kỳ bầu cử đều có những lầm lỗi này lầm lỗi kia, hà huống chi cộng đồng người Việt vừa non trẻ, vừa phân hoá? Vì quyền lợi cộng đồng trước vấn nạn 2 Ban Đại Diện, người viết đã dồn những _______________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 16 

nỗ lực vào việc “viết” và “lách” để “tường trình” và đóng góp cho cuộc bầu cử được thành công theo ý nguyện của gần 18 ngàn lá phiếu.

Hiện nay BĐD vừa mới thành lập và còn nhiều vấn đề cần phải củng cố, nên người viết tạm thời không muốn viết về những chuyện đã qua. Hãy để cho tân Ban Đại Diện có một thời gian để làm việc. Với chủ trương chuyển hướng đường lối thông tin của báo chí hải ngoại, người viết sẽ không “xoay chiều” và sẽ vẫn tiếp tục viết những trái tai gai mắt trong cộng đồng để làm tốt đẹp hơn cho cộng đồng.

Hãy nhớ một chân lý tuyệt đối đời đời ai cũng đồng ý: “Nếu không làm chuyện sai trái sẽ không bao giờ bị chỉ trích”. Ngoại trừ lời khen tặng thì hình như ai cũng muốn được nghe. Hãy làm tốt và đúng sẽ không ai phê bình chỉ trích. Nếu bị chỉ trích hãy sửa đổi. Nếu không hài lòng hãy dùng luận lý và bằng chứng để phản biện. Đội một cái cối không thuyết phục dư luận, ngược lại để mọi người càng nhìn rõ sự nguỵ biện và bế tắc của người ban phát nón cối mà thôi.

Bắt Micro bằng 2 tay để breaks his own rules

 
Người Mỹ có câu: “Picture says thousand words.” Ai cũng công nhận điều này về hành động độc tài và sai trái này của ông Đỗ Dzũng qua những hình ảnh trên video. Xem toàn bộ video tại điạ chỉ http://freevn.net hoặc http://kbchaingoai.iboards.us/viewtopic.php?t=1772. Nhưng đa số không rõ ngọn ngành của vấn đề và thể theo lời yêu cầu của nhiều độc giả trên diễn đàn điện tử và KBC Hải Ngoại online và những người không đến dự cũng những vị ở xa muốn rõ biết chi tiết hơn, người viết xin mạn phép mượn tạm Bolsa Thiên Hạ Sự tuần này để tóm lược cái gọi là “Diễn Đàn Công Luận” như sau:

  
Trở lại câu chuyện khởi sự nguyên nhân từ ngày 8 tháng 4 năm 2010, Ban Tổ Chức Bầu Cử (BTC /BC) đã có một buổi họp báo lúc 2 giờ trưa tại Trung Tâm Công Giáo (TTCG) để công bố quyết định: “Không công nhận kết quả bầu cử ứng cử viên Đào bích Ty vì có sự gian lận.” Tuy nhiên, sự công bố này vẫn còn chờ quyết định của Uỷ _______________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 17 

Ban Phối Trí (UBPT, một cơ cấu hoạt động song phương với tân Ban Đại Diện Công Đồng, được đề cử bởi 94 hội đoàn tại nam California) trong thời gian tối đa 30 ngày. Hiện nay thì ngày ấn định cho một buổi điều trần dự trù là ngày 22/5/2010 vào lúc 2 giờ trưa tại Trung Tâm Công Giáo. Bà Bích Ty sẽ có nhiều thời gian để biện hộ cho những lời kết án của UBTC/BC và sau đó UBPT sẽ quyết định chung thẩm.

  
Tuy nhiên, vì trong ngày 8/4/2010, bà Đào Bích Ty chỉ được quyền phát biểu 3 phút, một thời lượng mà theo bà là không đủ để biện hộ và giải thích trước những “cáo buộc” của BTC/BC và bà đã kết luận “Giống như là cuộc đấu tố của csVN cách đây 50 năm.” (Xem video trong http://freevn.net). Do đó một nhóm nhà báo đã quyết định mở một buổi họp lấy danh nghĩa là “Diễn Đàn Công Luận” (DĐCL) để cho bà Đào Bích Ty có cơ hội giải bày “sự oan ức” (theo lời bà.)

   
Những nhà báo này gồm có: Giáo sư Trần Văn Ân, cựu Đại tá Phát Ngôn Viên VNCH, nhà báo Hà Tường Cát, ký giả Nguyễn Thanh Huy, nhà báo Đỗ Dzũng, nhà báo Etcetera, ký giả Đoàn Trọng, ký giả Vũ Hoàng Lân và người viết. Ý kiến lập DĐCL là do sự gợi ý bởi ký giả/hoạ sĩ Vũ Hoàng Lân đề nghị. Tất cả đã hội ý và đồng ý chương trình sẽ bắt đầu từ 2 giờ đến 5 giờ thứ Năm ngày 13/5/2010 (Con số xui xẻo, ngày 13?)

   
Nhưng sau đó bà Đào Bích Ty cho biết chỉ đến được lúc 3 giờ 30 tức là sau ca làm việc lúc 3 giờ. Một điểm lưu ý, bà Đào Bích Ty đã nói chuyện với bà Duyên Trang (thành viên của Ban Phối Trí và cũng là người bạn của bà Bích Ty) là bà sẽ không đến dự DĐCL. Nhiều thành viên của UBPT đã gọi điện thoại cho người viết để tái xác nhận. Người viết chỉ có thể trả lời: “Cho đến giờ phút này chúng tôi “chưa” nhận được lời từ chối của bà Đào Bích Ty.” 

  
Theo sự hội ý thì chương trình dự trù dành cho bà Đào Bích Ty tối đa 30 phút để giãi bày, sau đó là phần góp ý hoặc đặt câu hỏi của cử tọa. Vì lần đầu tiên tổ chức DĐCL nên các anh em nhà báo đã có nhiều sơ xuất kỹ thuật ghi nhận như sau:

  
– Thay vì dời lại DĐCL đến 3 giờ 30, chương trình lại tiếp tục như dự _______________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 18 

trù vào lúc 2 giờ với phần phát biểu của cử toạ cho đến khi bà Bích Ty xuất hiện.

  
– Ban tổ chức không có ý kiến sau mỗi lời phát biểu nên bị hiểu lầm là cố ý tạo diễn đàn cho một hình thức đấu tố. Đây là một xếp đặt cố tình của Đỗ Dzũng, mặc dù chính ông đã nói trước khi mở đầu sẽ có phần đóng góp của GS Trần Văn Ân và nhà báo Đoàn Trọng trong phần phát biểu.

 
– Không ai nghĩ rằng nhà báo Đỗ Dzũng có thể trắng trợn vi phạm công khai và lộ liễu ý định thao túng tay đổi hình thức sinh hoạt cũng như không tôn trọng các thành viên trong ban tổ chức DĐCL.

– Những người phát biểu chúng tôi không hề biết và gặp trong bất cứ sinh hoạt nào trong cộng đồng (ngoại trừ vài người) và hầu hết mang luận điệu vu cáo Hội Đồng Liên Tôn (HĐLT) và Ban Tổ Chức Bầu Cử (BTC/BC.)


Nhận thấy điểm mù mờ này khi ông Đỗ Dzũng thủ 2 microphones trong tay và bỏ bàn chủ toạ đi xuống phía cử toạ và chỉ cầm microphone đứng về phía của những người nói trên (Xin xem toàn bộ video.) Hầu hết những lời vu cáo của cử toạ chỉ là những nhận định chủ quan và không đưa ra bằng chứng cụ thể. Ngay từ khi mở đầu, nhà báo Đỗ Dzũng có nói: “Chúng tôi thỉnh thoảng sẽ hội ý với ông Trần Văn Ân và anh Đoàn Trọng để tham khảo.” Nhưng thực tế Đỗ Dzũng không hề thực hiện như đã đề cập trong mục 2 của sự sơ xuất (xin xem lại toàn bộ video.) Thậm chí ngay cả khi nhà báo Đoàn Trọng chỉ giới thiệu sự có mặt của bà Đào Bích Ty cũng đã bị Đỗ Dzũng lấn át và giật lại Microphone. Vì danh dự của DĐCL và vì không muốn làm tan vỡ tổ chức, nhà báo Đoàn Trọng “nuốt giận.”

  
Trong buổi “đấu tố” có những lời tố cáo rất vu vơ như sự “gian lận” thùng phiếu, tập trung tại đâu, kiểm phiếu tại đâu? Rất nhiều cơ quan truyền thông đã có mặt trong buổi tối sau khi bầu cử và tập trung các thùng phiếu hoặc đếm phiếu tại Trung Tâm Công Giáo (Đài truyền hình Little Saigon TV cũng đã chiếu.) Vậy mà lời vu cáo này được lập đi lập lại nhiều lần và không được Đỗ Dzũng “nhắc nhở không nên lập _________________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 19 

lại hoặc ai đã phát biểu rồi không nên giơ tay phát biểu nếu không đề cập về vấn đề khác.” Đến lần thứ ba nhà báo Đoàn Trọng đã phải lên tiếng với tư cách là phóng viên của đài Little Sàigon TV trong buổi tối kiểm nhận thùng phiếu và chứng kiến rõ ràng. Trong khi đó nhà báo Đỗ Dzũng chỉ tập trung vào sự kiện để cho cử toạ vu cáo càng nhiều càng tốt. Càng sai hơn, nhà báo Đỗ Dzũng không cần đếm xỉa đến dữ kiện lời vu cáo này đúng hay sai, có thật hay không, hoặc cần kiểm chứng.


Phải chăng sự trì hoãn của bà Bích Ty cũng nằm trong âm mưu có xếp đặt của Đỗ Dzũng? Tại sao bà nói với UBPT (bà Duyên Trang) là sẽ không đến dự DĐCL? Hầu hết những lời cử toạ không bênh vực bà Bích Ty (một vài câu cho có hình thức) mà chỉ tựu trung vào việc tấn công HĐLT và BTC/BC. Rõ ràng đây là một hình thức “đấu tố” mà nạn nhân BTC/BC có mặt cũng không được Đỗ Dzũng đặt một câu hỏi như: “Xin quý vị BTC/BC có mặt hôm nay có ý kiến gì, nếu được chúng tôi mời quý vị trả lời?”  Ngược lại “Trưởng Ban Đấu Tố” Đỗ Dzũng lại tự ý tuyên bố: “Ai muốn phát biểu giơ tay và cũng chỉ có 3 phút.” Sau khi các anh em trong ban điều hợp hội ý và đề nghị cho BTC/BC được quyền trả lời những sự “vu cáo” đầy ác ý. Nhà báo Đỗ Dzũng đã lấn sân giành đất với các ký giả đồng chủ tọa vì ỷ thế “Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng.” Ai cho phép Đỗ Dzũng tự ý đặt ra luật lệ mà không tham khảo với anh em?


Cho đến khi Đỗ Dzũng có thái độ khiếm nhã một cách lộ liễu hơn với nhà báo Đoàn Trọng và coi thường các cộng sự viên thì người viết nghĩ đã đến lúc phải thắng bớt tinh thần “ngựa non háu đá” của ông Chủ bút “tuổi trẻ tài cao” này lại. Ký giả Đỗ Dzũng đã lợi dụng lần đầu tiên thí nghiệm một mô thức dân chủ của các đồng nghiệp, tâm lý mọi người đều mong muốn thí điểm DĐCL lần đầu được diễn ra suông xẻ, nên Đỗ Dzũng nghĩ nếu làm gì hơi quá đáng chắc thì cũng được các đồng nghiệp 9 bỏ làm 10.

Nhưng Đỗ Dzũng đã đánh giá về cá nhân người viết quá thấp. Đỗ Dzũng tự ý hành xử độc tài không thua gì các lãnh tụ “cộng sản” qua lời tuyên bố tự phong “Tôi là trưởng ban tổ chức.” Xin hỏi Đỗ Dzũng ai bầu, bầu hồi nào? Kiểu “chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng” chỉ _______________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 20 

biểu lộ một sự thiếu tự tin của những người có những tâm điạ hẹp hòi, hèn nhát, quỵ luỵ và khiếp nhược quen thói cong lưng mà cũng chẳng nói lên được cái sức mạnh của vị trí điều hợp.

 
Tin tưởng vào tinh thần tự trọng của mỗi cá nhân trong ban tổ chức, không ai nghĩ đến việc Đỗ Dzũng có thể trơ trẽn làm một việc đê tiện, bỉ ổi để thực hiện một âm mưu “đấu tố” BTC/BC hầu tiến đến việc bất tín nhiệm tân Bại Diện Diện Công Đồng do gần 18 ngàn cử tri, một con số kỷ lục tại hải ngoại, bầu lên. Rất may hành động vội vàng hấp tấp và lộ liễu quá sớm đã cho dư luận nhìn thấy rõ chuyện gì, do ai và vì ai? Nhờ vậy các đồng nghiệp trong nhóm điều hợp không bị mang tiếng tiếp tay lập diễn đàn để “đấu tố.”

Bà Đào Bích Ty người than phiền không có đủ thời lượng (3 phút) để trình bày sự oan ức, nhưng lại không có một lời phản đối ký giả Đỗ Dzũng khi cũng chỉ cho bà có 3 phút (mặc dù bà đã xuất hiện trước đó hơn nửa giờ và vẫn không được giới thiệu.) Hình như bà và Đỗ Dzũng cũng đã có âm mưu dùng “những người lạ mặt” (nghe nói là nhân viên nơi chồng bà là bác sĩ Phạm Nguyên Lương đang làm việc?) tấn công BTC/BC hơn là bà muốn được trần tình. Bà Bích Ty chỉ cần 3 phút để đóng một vở kịch cuối cùng, “nước mắt cá sấu” để mong gọt rửa những danh dự đã bị hoen ố bởi chính bà trong cuộc bầu cử không tiền khoáng hậu của gần 18 ngàn đồng hương?

 
Thiên bất dung gian, Đỗ Dzũng đã hố to khi anh ta đi quá lố từ phạm vi “đồng điều hợp” trở thành một cuộc “độc diễn”. Một hành động rất vô lễ khi giựt microphone từ tay nhà báo Đoàn Trọng, đến hình ảnh 2 tay nắm 2 microphone (Bắt cá 2 tay?) Và cuối cùng khi Đỗ Dzũng lên tiếng ra lệnh gọi cảnh sát đuổi người viết thì viên đạn từ khẩu súng trong tay Đỗ Dzũng đã bắn trúng chân ông. Giám Sát Viên Janet Nguyễn đã từng phê bình Đỗ Dzũng: “Anh Đỗ Dzũng biết tại sao mọi người mau mắn nhận lời phỏng vấn của anh không? Vì họ sợ bị anh đưa lên báo” (blackmail?) Tương lai chắc không ai dám ngồi chung với một con ếch cứ tưởng mình là con bò. 

 
Đỗ Dzũng làm việc cho ai, chỉ thị từ đâu, cả cộng đồng đều biết vì chủ trương và đường lối “lương thiện” của Việt Herald và VNCR (dưới _______________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 21 

cây dù Việt Media Group) ra sao ai cũng biết? Đỗ Dzũng phải trả lời cho mọi người (dư luận) và cộng sự biết, lý do tại sao đòi “trưng dụng” cảnh sát để đuổi nhà báo Nguyễn Phương Hùng mà trong video hoàn toàn ai cũng nhìn thấy sự sai trái của Đỗ Dzũng. Nên nhớ mặc dù là chủ bút của Việt Herald, nhưng Đỗ Dzũng không thể nói “Tôi là chủ nhà” để giành dân lấn đất và lập công với ai, cho ai?

Chiều thứ Năm 13/5/2010, Ký giả Đỗ Dzũng lúc 5 giờ 30 đã điện thoại xin lỗi người viết. Nhưng người viết trả lời chỉ chấp nhận lời xin lỗi trên báo Việt Herald và đăng 7 ngày liên tục (Xem thư yêu cầu đăng trong số báo này.) Trưa hôm nay thứ Sáu 14/5/2010, người viết ghé tòa soạn Việt Herald để trao thư khiếu nại cho bà TGĐ Bùi Bích Hà và yêu cầu xin lỗi, gặp rất đông nhà báo. Ký giả Đỗ Dzũng đã đưa tay và xin bắt tay. Người viết vẫn từ chối vì chuyện không thể giải quyết đơn giản bằng một cái bắt tay dễ dàng như vậy được. Trong cộng đồng đã có bao nhiêu cái bắt tay “lịch sử” trở thành “lịch sự”. Danh dự bị va chạm, không thể lấy cái bắt tay để rửa vết chàm “Tôi là chủ nhà của Việt Herald, người viết tuyên bố như vậy.

 
Ứng cử viên Nguyễn Đức Tân có buổi nói chuyện tại Việt Herald lúc đó (11 giờ trưa) ra mời người viết vào tham dự. Người viết trả lời, tối hôm qua tôi đã nói trên chương trình phát thanh 1190 AM nguyên văn: “Tôi đã bị đạp vào “bãi” Việt Herald trong DĐCL, tôi về nhà rửa sạch đôi giày và sẽ hứa không bước vào phòng Sinh Hoạt Việt Herald để tránh việc bị đạp “bãi” thêm lần nữa.” Bất cứ tổ chức hội đoàn nào trong tương lai sẽ không có mặt tôi, nếu tổ chức tại Việt Herald, trừ phi Việt Herald thực hiện lời yêu cầu xin lỗi của tôi. Buổi trưa hôm nay lúc 3 giờ tại hành lang báo chí Zen restaurant, người viết lại từ chối bắt tay với ký giả Đỗ Dzũng và ra về trong bữa tiệc ký giả mỗi thứ Sáu vừa mới bắt đầu. Nhà báo NPH nói: “không muốn ngồi chung mâm với những người thiếu tư cách không xứng đáng với chức vụ và tác phong Chủ Bút của một tờ nhật báo lớn.” 

Dám thách thức nhưng không dám nhận lời?

Thứ Sáu ngày 14/5/2010 bà tổng họ Bùi với giọng hằn học chanh chua _______________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 22 

made in Bắc Kỳ lên giọng đòi đối chất với ông Nguyễn Mạnh Chí, trưởng Ban Tổ Chức Bầu Cử. Yêu cầu ông Chí phải gọi vào đài để xác nhận những nguồn tin mà cà 3 người đều không hề có mặt mà chỉ nghe lại theo lời tường thuật của ký giả “lương thiện.” Không biết có phải vì tinh thần “lương thiện” này mà ông nhà báo “tuổi trẻ tài cao” được làm chủ bút một đàn anh lão làng Vũ Ánh (Phụ tá chủ bút?)

Không những thế ông ký giả “nổi tiếng” thích đi làm phóng sự “lạc đường” tại những nơi dân gian không thể thiếu là ký giả Vũ Chung; ông Vũ Chung ngôn, VNCR đã mời ông Nguyễn Tấn Lạc on-air live, nên việc mời ông Nguyễn Mạnh Chí lên đài không cũng có thể. Ông Nguyễn Mạnh Chí đã gọi vào đài VNCR yêu cầu cải chính. Không những vậy ông chấp nhận việc lên đài và còn đưa để nghị giáo sư Trần Văn Ân làm điều hợp, tránh tình trạng bị “bịt miệng” như ông Nguyễn Tấn Lạc.

Việc đài VNCR loan tin ông Nguyễn Mạnh Chí kết án bà Đào Bích Ty là người “vô đạo đức” đã được cải chính. Đài VNCR trưa thứ Hai ngày 17/5/2010 đã cải chính sau khi họ có được đoạn video do nhà báo Nguỵ Vũ (Little Saigon TV) cung cấp. Nhưng vẫn còn cay cú ranh giới giữa “vô đạo đức”  “thiếu đạo đức.” Người viết đọc lại bản tường trình của BTC/BC ngày 8/5/2010 đã viết “hành vi thiếu đạo đức.” Dạ thưa bà Bùi Bích Hà, giáo sư trung học tại Việt Nam trước 1975, Vô và thiếu khác nhau rất nhiều, xin phép được mở mang 2 chữ “VÔ” có nghĩa là không và “THIẾU” là chưa đủ hoặc kém.

Hơn nữa danh từ “hành vi” dùng trong Bản Tường Trình của BTC/BC đã ám chỉ một hành động trong một giai đoạn nào tại một thời điểm nào mà thôi. “Hành vi thiếu đạo đức” của bà Đào Bích Ty, BTC/BC ám chỉ hành động gian lận về luật lệ bầu cử trong khoảng thời gian từ ngày 16/4/2010 đến sau ngày 18/4/2010 mà thôi. Chuyện “vạch lá tìm sâu” của VNCR, Diễn Đàn Công Luận của Việt Herald đã cho dư luận nhìn được sự kiện gì? Đồng hương càng ngày càng khôn. Không phải tự xưng là “lương thiện” mình sẽ trở thành lương thiện. Lương thiện được dư luận đánh giá bằng hành động, không phải bằng lời nói.     

Bà Bùi Bích Hà trong “truyền thống” cá lớn nuốt cá bé, tức là ít khi _______________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 23 

nào xếp lớn dám nhận lỗi mà chỉ tìm cách đổ tội, lỗi tại người ký giả tường trình mọi đàng, không phải lỗi của người đọc tin và bình luận. Người ký giả có mặt và làm tường trình không ai khác hơn là ngài chủ bút “tuổi trẻ tài cao” Đỗ Dzũng, nhưng lại không được nêu tên. Nhưng bà Bùi Bích Hà lại không ngay thẳng (thiếu đạo đức) chỉ nói là Việt Herald mà không dám nói tên người ký giả. Thính giả nghe đài có quyền để trí hiểu biết của mình chu du trong trong tưởng tượng: Đỗ Trọng, Vũ Đình Trọng, Lưu Sơn hay Đỗ Dzũng? Đây cũng là một thí dụ cho hành vi thiếu đạo đức.

Nhưng nguyên tắc truyền thong, bà Bùi Bích Hà phải hiểu khi lấy tin phải kiểm tin. Nếu loan tin sai thì phải xin lỗi. Đâu có thể nói khơi khơi “nói lại cho đúng.” Lời nói không mất tiền mua. Tinh thần “không đánh được người mặt đỏ vang, đánh được rồi thì mặt vàng như nghệ” không được chấp nhận trong sự kiện này. Có mặt trơ nhãn bóng, cũng nên tuyên bố: “VNCR thành thật xin lỗi ông Nguyễn Mạnh Chí về sự kiện này” chứ không phải là so sánh: “Chỉ khác nhau giữa vô đạo đức và thiếu đạo đức” là xong chuyện.

Chưa hết bà Bùi Bích Hà cũng lại thiếu đạo đức khi đổ lỗi là trích tin từ Việt Herald. Việt Herald và VNCR đều nằm trong cái dù của Việt Media Group. Khi dùng tin của Việt Herald, tức VNCR đã kiểm tin hay đã tin tưởng vào ông chủ bút Đỗ Dzũng, vì ông Đỗ Dzũng là người có mặt và viết bản tin. Trừ phi chủ bút Đỗ Dzũng muốn đi một bước cao hơn là cái ghế ngồi của bà Tổng nên đưa tin mày chết “mother” luôn, lại là chuyện khác?     

Thôi thì ai cũng được dù là Việt Herald cũng chẳng có gì lạ. Chủ trương của toà báo “lương thiện” thì ai làm tin cũng không có thể làm gì khác được. Bao gạo 3 cô gái, ông Điạ cũng còn phải tuỳ thuộc vào cái pay check. No money, no honey. No honey thì dễ sugar you go go – sugar me, me go lắm. Chẳng thà “viết và lách” để được ăn chung một loại đường và loại “right” (gạo cũng được phát âm là rice.) Thiếu đạo đức và vô đạo đức khác nhau nhiều lắm chứ.

Nhưng việc lên đài để được phân trần thì như người viết từng tiết lộ: Hai ông Bùi Mạnh Cường và Joseph Đỗ Vinh đã phải trả tiền airtime _______________________________________________________

Bolsa Thiên Hạ Sự                                                                    Trang 24 

mới được quyền phản bác lời vu cáo. Ông Nguyễn Mạnh Chí than phiền khi nhận lời lên đài thì bà Bùi Bích Hà ca bài con cá nó sống vì nước, VNCR sống bằng tiền airtime. À thì ra chân lý “truyền thông 2 chiều” của VNCR được định nghĩa bằng đồng Đa-lô, cứ việc nói không đúng sự thật, nhưng ai cần trả lời thì phải no money, no thoọc (talk?)

Ai là nạn nhân của VNCR mà không được on-air trả lời yêu cầu gặp người viết để được cố vấn miễn phí “cách lên đài mà không phải trả tiền.” Theo lời ông Nguyễn Mạnh Chí thì ông không có tiền để trả, ông chỉ đáp ứng “lời mời” của VNCR để làm sáng tỏ dư luận về những gì VNCR đã làm và loan tin. Bà Bùi Bích Hà có lẽ không biết đánh phé, nên sau khi tố bị tố ngược bèn tìm cách hoãn binh. Cuối tuần này bà phải đi xa, chờ tôi về sẽ tính tiếp. Khi bài viết được gửi lên dàn phóng vẫn chưa biết số phận của ông Nguyễn Mạnh Chí sẽ ra sao Que Sera, Sera?

Tình hình chiến sự 106.3 FM sắp đến ngày bầu cử càng có vẻ nóng sốt.

Ai cũng biết VNCR được độc quyền xử dụng bởi ai, đến nỗi tổng đài KALI phải ra thông báo “cảnh cáo.” Kinh nghiệm của người viết hình thức tránh được sự nhức đầu là cho làn sóng ngưng nói. Ngưng không phải là không nghe làn sóng đó nữa mà là sẽ được nghe chương trình khác trong sạch và lương thiện hơn. Thí dụ VOV, VMG, Saigon Cali ra đi thì vẫn có người khác nhảy vào “đóng tiền” đài để “bố cu (beaucou) dzẹc dzẹc.”

Radio Bolsa, Saigon Radio Hải Ngoại, Mẹ Việt Nam hình như lúc nào cũng sẵn sàng được “điền vào chỗ trống cho hợp nghĩa” trong trường hợp làn sóng 106.3FM được giải toả từ 12 giờ trưa đến 4 giờ chiều.          

Leave a Reply

WordPress.com.

Up ↑